Chương
VI
Vị
Đạo Sĩ Có Thể Chữa Mọi Thứ Bệnh
Ram
Gopal Mukundar là một đạo sĩ nổi tiếng có thể chữa trị
mọi bệnh tật. Ông thành lập một đạo viện (Ashram) ở
ngoại ô Rishikesh và có khá đông môn đệ.
Qua
sự giới thiệu của bác sĩ Kavir, ông bằng lòng tiếp xúc
với phái đoàn. Ram Gopal có một thân thể cực kỳ tráng kiện
trông như một lực sĩ, bước đi của ông vững chãi và uyển
chuyển như một mãnh hổ. Giọng nói của ông hùng tráng như
một tiếng cồng. Hàng ngày, ông dành riêng một thời gian
để tiếp xúc với bệnh nhân. Ông yêu cầu phái đoàn ngồi
đó xem ông trị bệnh. Bệnh nhân gồm đủ hạng người ,
từ các bậc thượng lưu, quý phái ngồi trên kiệu đến các
loại bình dân nghèo đói, lê lết. Họ mang đủ thứ bệnh
từ các loại bất trị như ung thư, cùi hủi đến các chứng
đau tim, phong thấp, tiểu đường, v..v..
Một
bệnh nhân ăn mặc sang trọng, khuôn mặt tái nhợt cho biết
y là một phú ông giàu có tại Madras, bị đau tim đã đến
thời kỳ trầm trọng. Bác sĩ cho biết nếu lên cơn một lần
nữa chắc chắn y không thể sống.
Ram
Gopal yên lặng nghe bệnh nhân kể lể rồi cho biết :
-
Hơi thở của ông bị đứt quãng nhiều, tôi nghĩ cơn đau
tim sẽ tái phát trong một thời gian không lâu nữa.
Bệnh
nhân xanh mặt quỳ mọp xin cứu mạng. Ram Gopal thong thả cho
biết :
-
Ông có thể sống thêm nhiều năm nữa nếu chịu khó điều
trị. Chắc hẳn ông đã biết cách trị bệnh của tôi ?
Bệnh
nhân im lặng suy nghĩ . Ram Gopal giải thích cho phái đoàn :
-
Bệnh tật là kết quả của những gì trái với thiên nhiên.
Sống thuận theo thiên nhiên không thể có bệnh. Con người
bẩm sinh đều khoẻ mạnh, họ mắc bệnh vì các thói quen,
lối sống không hợp tự nhiên, rồi theo thời gian tiêm nhiễm
vào cơ thể làm suy nhược. Khi bệnh mới phát ra, con người
ỷ lại vào thuốc men, các phát minh khoa học. Tiếc thay, lối
này chỉ có thể tạm thời cầm giữ bệnh tật cho nó không
phát lên chứ không trừ tuyệt căn. Y khoa Tây phương chỉ
ngăn chận bệnh tật không làm nguy hại đến tính mạng trong
một thời gian, rồi sau đó cũng bó tay. Muốn trừ bệnh hoàn
toàn, chỉ có một cách duy nhất là cương quyết trừ tuyệt
gốc và người duy nhất có thể chữa được là “chính mình”
mà thôi, ngoài ra không có ai khác. Một khi bệnh nhân ý thức
được điều này, nhất định theo đuổi cách trị đến cùng
thì hầu như bệnh gì cũng có thể chữa khỏi.
Giáo
sư Mortimer lên tiếng :
-
Xin ông giải thích rõ ràng hơn nữa.
-
Cách chữa cũng rất giản dị, việc đầu tiên bệnh nhân
phải làm là quyết định xem có theo phương pháp này được
không ? Nếu nhất quyết thì y lập tức từ bỏ tức khắc
tất cả gia tài, sự nghiệp, hoàn cảnh gia đình bên ngoài
để gia nhập đạo viện cho đến khi hết bệnh.
-
Ông muốn nói y phải trở nên một tu sĩ hay sao ?
Ram
Gopal bật cười :
-
Không phải thế, đây không phải là một đạo viện có tính
cách tôn giáo. Tôi không bao giờ bắt buộc ai phải học giáo
lý, tin tưởng một số giáo điều, nghi thức hay sùng kính
một đấng vô hình nào hết. Đạo viện (Ashram) này chỉ có
mục đích chữa bệnh. Điều tôi muốn thực hiện là để
bệnh nhân phải rời bỏ cái nếp sống cũ, cái hoàn cảnh,
nguyên nhân đã khiến y mắc bệnh. Lo nghĩ, phiền não, dinh
dưỡng không đúng cách là nguyên nhân chính của hầu hết
các thứ bệnh. Phải dẹp bỏ, dứt sạch tất cả cho tâm
hồn thật thảnh thơi, thoải mái, rồi mới có thể chữa
trị được. Đó là điều kiện quan trọng nhất của phương
pháp này.
-
Nhưng việc gì phải từ bỏ tất cả, đi dưỡng bệnh một
nơi xa cũng có hiệu quả tương tự vậy.
Ram
Gopal bật cười :
-
Điều này không thể chữa tận gốc được, hoàn cảnh tuy
có khác nhưng đầu óc bệnh nhân vẫn còn cố chấp, suy nghĩ,
lo lắng thì làm sao dứt được phiền não? Chỉ có hoàn toàn
dứt bỏ, để đầu óc không còn bận tâm chút gì nữa, để
trở nên con người hoàn toàn mới thì may ra mới có thể chữa
hết bệnh được.
-
Từ bỏ gia tài, nhà cửa, gia đình đâu phải dễ dàng, mấy
ai đã làm được như thế? Nói thì thật giản dị nhưng nó
là cả vấn đề…
-
Này ông bạn, nếu chết, ông có mang mấy thứ đó đi theo
được không ? Ông cứ việc ôm chặt lấy những thứ giả
tạo vật chất rồi để đau đớn dầy vò và cái chết quanh
quẩn ám ảnh chăng ? Trước sau gì cũng mất nó , thì thà
bỏ quách đi có hơn không ? Cách chữa này có thể coi như
ta đã chết rồi, đã mất tất cả rồi, và đi tìm cái sống
trong cái chết. Nguyên lý của bệnh như sau : con người chìm
đắm trong danh lợi, lo quanh, nghĩ quẩn, tích trữ tài sản
mà quên sự vô thường ở đời. Họ chỉ thấy lợi nhỏ
mà quên hại lớn. Lo làm giàu vật chất mà quên tu tâm dưỡng
tinh thần, vì thế thân thể suy nhược, tâm trí điên đảo,
thần trí bất nhất, lại thêm tửu sắc quá độ, hỉ nộ
bất thường, dinh dưỡng coi thường và bệnh tật do đấy
mà sinh ra. Khi bệnh còn nhẹ, ta không để ý chữa trị, đến
khi nó phát ra đe doạ trực tiếp vào đời sống, ta mới hoảng
hốt tin tưởng vào các phát minh khoa học chữa trị. Thuốc
men chỉ tạm thời ngăn chận khiến cho bệnh chậm tái phát,
kéo dài cuộc sống để ta tiếp tục đắm chìm trong dục
vọng, phiền toái một thời gian nữa. Đến khi thuốc men trở
nên vô hiệu, bệnh tái phát thật mạnh, thì khoa học bó tay,
và con người chấp nhận sự phải đến sẽ đến, và coi
như đó là số mạng. Đây là một lầm lẫn rất lớn mà
ít ai để ý. Nguyên nhân chính của bệnh là do sự bận rộn
với đời sống hàng ngày, nếp sống càng tiện nghi thì họ
lại càng hết sức lao tâm, lao lực để đạt đến cái tiện
nghi hơn nữa. Thêm vào lòng tham muốn chiếm đoạt, tranh đua
để thoả mãn dục vọng nhất thời, khiến cơ thể trở nên
mất quân bình, phá hoại cơ quan thần kinh. Cơ quan này là
đầu mối của mọi thứ bệnh nên theo thời gian, bệnh từ
từ ngấm vào tạng phủ khiến con người càng ngày càng lệch
lạc, sống nghịch với thiên nhiên, mất đi sự an lạc sẵn
có, nói một cách khác, họ mất đi chính mình. Sự xả ly,
dứt bỏ tất cả là bước đầu để trở lại cái tinh thần
nguyên thuỷ, nó là điều kiện cần thiết để dứt căn bệnh
trầm kha của loài người. Có thể đầu óc mới lấy lại
sự thăng bằng để họ có thể điều trị…
-
Nhưng bệnh tật có nhiều nguyên nhân chứ, ông nghĩ sao về
các bệnh do vi trùng gây ra ?
Ram
Gopal lắc đầu :
-
Trong người khoẻ mạnh, vi trùng xâm nhập thế nào được
? Người sống theo thiên nhiên không thể có bệnh. Vi trùng
thì chỗ nào chả có, nhưng đâu phải ai cũng mắc bệnh như
nhau. Nếu vi trùng là nguyên nhân chính thì tại sao có kẻ
mắc bệnh và có người lại không mắc bệnh ? Ngay cả những
lúc có bệnh thời khí khiến hàng trăm, hàng ngàn người lăn
ra chết; nhưng vẫn có những kẻ sống sót đấy chứ. Tóm
lại, thân thể khoẻ mạnh có thể chống mọi thứ bệnh.
Ngay
lúc đó bệnh nhân ngửng mặt nói vài câu. Ram Gopal lắc đầu
và quay sang phái đoàn cho biết :
-
Bệnh nhân này muốn trở về nhà thu xếp công việc khoảng
vài tháng đến một năm, rồi sau đó mới đến đây chữa
bệnh. Lúc này đang là mùa dệt sợi mà y lại là chủ nhân
nhiều hãng dệt. Tôi cho y biết không chịu chữa trị khó
lòng sống qua một tháng nữa.
Giáo
sư Allen kêu lên :
-
Nhưng nếu bắt từ bỏ tất cả ngay thì làm sao y có thể
thu xếp kịp ?
-
Chữa bệnh không phải việc đi chơi. Tôi quan sát thần sắc
bệnh nhân rất kỹ và thấy y khó sống lắm rồi. Nếu y mê
muội trở về lo thu xếp công việc, thì đầu óc đã lệch
lạc lại càng lo âu thêm, thế nào cũng lên cơn đau tim mà
chết. Như các ông thấy điều kiện tiên quyết để chữa
bệnh là trị tận gốc và đây là giây phút quyết định
sự sống chết. Chỉ có y mới tự chữa lấy cho mình mà thôi.
Con người phải hiểu biết để đoạn tuyệt với quá khứ,
không thể có lối chữa trị lưng chừng kéo dài thời gian
được. Thật ra khoa học đã làm việc này, kéo dài thêm thời
gian rồi bó tay. Đây không phải là lối chữa của tôi.
Bệnh
nhân đắn đo suy nghĩ một lúc, y ngập ngừng nói vài câu
rồi đứng lên bước vội ra khỏi cửa, không dám nhìn ai.
Giây phút quyết định đã trôi qua, Ram Gopal thở dài rồi
gọi một bệnh nhân khác vào. Sau buổi khám bệnh, chỉ có
một số chấp nhận theo lối chữa lạ lùng này, và được
các đệ tử của đạo sĩ đưa vào đạo viện.
Ram
Gopal cho phái đoàn biết bệnh nhân chỉ được mang theo một
bộ quần áo và tuyệt đối không được tiếp xúc với ai
trong thời gian điều trị. Dĩ nhiên, khi hoàn tất việc chữa
trị, y có thể rời nơi này theo ý muốn. Một số người
sau khi vào đây khong từ bỏ việc đời lại bỏ ra về và
số này không phải ít.
Giáo
sư Allen thắc mắc :
-
Nhưng sau khi vào đây, họ sẽ phải làm gì ? Ông chữa trị
ra sao ?
-
Như các ông đã biết, yếu tố đầu tiên là cương quyết
chữa bệnh cho đến khi tuyệt căn mới thôi. Yếu tố này
đòi hỏi việc xả ly, dứt bỏ tất cả mọi sự. Yếu tố
thứ hai là tự mình chữa trị lấy cho mình vì không ai có
thể chữa bệnh cho ai cả. Yếu tố này đòi hỏi việc làm
chủ các cảm giác của mình để chữa bệnh. Tại đây, bệnh
nhân ăn rất ít, thời gian đầu y chỉ uống nước suối và
ăn cơm nhạt thôi. Phương pháp này nhắm việc tẩy uế các
chất độc trong cơ thể. Một lý do quan trọng gây nên nhiều
chứng bệnh là sự ăn uống bừa bãi, không tiết độ. Để
giúp cơ thể loại bỏ các độc tố đã nhiễm từ lâu. Bệnh
nhân chỉ ăn thật nhạt nghĩa là không một chút gia vị, đường
hay muối (ghi chú : người Ấn ăn rất nhiều gia vị và rất
mặn). Mỗi ngày, bệnh nhân chỉ ăn một lần trước buổi
trưa và uống nước vài lần thôi. Uống ít nước giúp cho
tim đập chậm lại vì dung lượng nước qua tim sẽ ít đi.
Tim và thận được nghỉ ngơi sẽ giúp cơ thể lấy lại quân
bình mau chóng, đây là hai cơ quan thiết yếu giữ các vai trò
quan trọng cho việc phục hồi sức khoẻ. Ăn nhạt khiến gan
và dạ dày thải bỏ các độc tố tích tụ trong đó, cứ
thế trong khoảng hai tuần lễ là đa số độc tố đã bị
khu trục cả. Nếu muốn các ông cứ thử ăn nhạt ít tuần
lễ là thấy cơ thể đổi khác ngay. Ngoài việc dưỡng sinh
đúng cách, bệnh nhân dành trọn thời giờ tập Yoga, để
lấy lại quân bình cho cơ quan thần kinh, khối óc. Tư thế
đầu phải tập là cách ngồi cho ngay ngắn, lưng thật thẳng
để luồng hoả hầu di chuyển không gặp khó khăn. Hai tay
buông thỏng trên đầu gối và thở thật tự nhiên, không
cố gắng thái quá. Trong khi tập tư thế này, không để tâm
xao động, lo nghĩ việc gì, phải “vô cầu, vô niệm” mới
là đúng cách. Không sử dụng thần chú hay xin xỏ một đấng
thần linh nào, mà chỉ cần hết sức tự nhiên, theo thời
gian bệnh sẽ từ từ thuyên giảm.
Giáo
sư Mortimer thốt lên :
-
Chỉ có thế thôi ư ? Như vậy giản dị quá có khó gì đâu
?
Ram
Gopal thản nhiên :
-
Dĩ nhiên , nhưng phải làm thật chuyên cần không gián đoạn
trong suốt thời gian tại đây cho đến khi khỏi bệnh.
Mọi
người nhìn nhau, họ nghĩ đạo sĩ này phải có một phương
pháp gì ghê gớm lắm hoặc sử dụng thuốc men gì đó để
chữa trị, chứ phương pháp ông nói thật tầm thường và
có vẻ hoang đường khó tin.
Ram
Gopal hiểu ý :
-
Khi trở về với chính mình, với con người nguyên thuỷ, hoà
hợp với thiên nhiên thì bệnh tật và sức khoẻ chỉ là
những gì tương đối, không còn tranh chấp nữa. Con người
thật của ta vốn sẵn có kia mà, việc gì phải gò bó, khó
khăn mới tìm được. Khi dứt bỏ tất cả, ta trút được
một gánh nặng ở tâm hồn. Khi ăn uống đúng cách, ta loại
bỏ yếu tố gây nên bệnh tật, và cách tập Yoga giúp ta lấy
lại quân bình nguyên thuỷ, trở về với con người thật
của mình, như vậy là “tự mình chữa cho mình”, không ỷ
lại vào một tha lực hay một yếu tố bên ngoài nào hết.
-
Nhưng ngoài ra còn phải uống thuốc men gì nữa chứ ?
Ram
Gopal lắc đầu :
-
Phương pháp này không sử dụng thuốc men gì cả, đó là một
phương pháp hết sức tự nhiên và khoa học. Dĩ nhiên, nếu
ông chở đến một người bệnh sắp chết hay một kẻ gẫy
chân, gẫy tay thì tôi không thể chữa như thế được. Nói
khác đi, nếu một kẻ mắc bệnh thời khí hay các bệnh thông
thường thì họ đã đi kiếm các bác sĩ chữa trị, chứ việc
gì phải đến đây ? Hầu hết các bệnh nhân đến tận rừng
hoang núi thẳm này chỉ là những kẻ đã tuyệt vọng hoặc
gặp các chứng nan y mà y sĩ đã bó tay. Các ông nên biết,
cơ thể con người có khả năng làm hồi phục rất nhiệm
mầu. Sở dỉ cơ thể suy yếu, bệnh hoạn, vì họ sống không
tự nhiên, có thế thôi. Sống tự nhiên không những giúp thể
xác khang kiện, mà còn mục đích tối hậu là dẹp bỏ cái
“phàm ngã” trở về cái “chân ngã” của mình. Khi từ
bỏ được bản ngã thấp hèn thì ta ung dung, tự tại, thảnh
thơi, tiêu diêu cùng trời đất, thiên nhiên, thì còn lo lắng
chi nữa ? Trên lý thuyết thì thật dễ dàng nhưng thực hành
lại là cả một vấn đề. Con người quen sống bừa bãi,
nô lệ dục vọng xác thân quá lâu, đến nổi sinh bệnh, rồi
muốn cởi bỏ tất cả đâu có dễ. Quen ăn ngon, mặc đẹp
bây giờ ăn vài nắm cơm nhạt, uống vài gáo nước suối
đâu phải ai cũng làm được ngay lập tức. Khốn nổi muốn
trừ tận gốc phải uống thuốc đắng và thuốc đắng chính
là lối sống tự nhiên này.
-
Nhưng đã có bằng chứng gì về phương pháp này ? Làm sao
biết được nhờ thực hành như trên mà bệnh nhân khỏi bệnh,
kéo dài đời sống ?
Ram
Gopal không tỏ vẻ giận dữ về câu nói bất kính :
-
Tôi có hơn ba ngàn môn đệ, tất cả đều là người mắc
bệnh nan y sống tại đây. Đa số đã bị các bệnh viện
từ chối, vì không chữa được nữa. Họ vẫn sống nhiều
năm nay, hàng ngày cả trăm người đến xin gia nhập đạo
viện, và chỉ có một thiểu số cương quyết mới được
chấp nhận. Đã thế, nhiều người không qua kỳ thử thách
cũng bỏ đi rất nhiều, nhưng trong số những người ở lại,
tất cả đều hết bệnh, tuyệt căn. Các ông nên nhớ tôi
không nhận một thù lao hay đòi hỏi ân huệ gì, tôi cũng
không tự xưng một danh vọng, chức tước nào hết. Đời
sống ở đây hoàn toàn tự túc, và kẻ khoẻ mạnh phải lo
trồng tỉa, gặt hái thực phẩm . Quy luật đạo viện không
nhận tặng vật dù bất cứ thứ gì, nhiều kẻ tỏ ý muốn
dâng tài sản, sự nghiệp khi đến đây với hy vọng sẽ được
đối xử đặc biệt. Tôi yêu cầu một khi đã dứt bỏ tất
cả, thì hãy bố thí cho người nghèo, hoặc để lại cho con
cháu, thân nhân, rồi đến đây với bộ quần áo trên người.
Dù bệnh nhân là tiểu vương gia hay kẻ hành khất tôi cũng
coi như nhau, mục đích của họ là chữa bệnh và chỉ có
họ mới có thể chữa cho mình. Đạo viện được thành lập
chỉ để thực hành việc chữa bệnh mà thôi, chứ không phải
một nơi giam cầm hay có tính cách tôn giáo. Muốn gia nhập
phải tuân theo các điều kiện, nhưng muốn rời đây thì tuỳ
ý, không hề có sự ngăn cản.
-
Nhưng ông có dạy các phương pháp Yoga ?
-
Đúng thế, nhưng Yoga là một khoa học, không phải tôn giáo
như nhiều người đã hiểu lầm. Ngoài ra tôi chủ trương
một lối tu thân cho những người muốn vào cửa đạo nhưng
đây cũng không phải là một tôn giáo.
-
Xin ông vui lòng giải thích phương pháp tu này.
Ram
Gopal mỉm cười :
-
Như các ông thấy, phương pháp dưỡng sinh và tập Yoga có
thể giúp con người vượt qua các bệnh tật. Cũng như thế,
phương pháp tu thân sẽ giúp con người vượt qua các trở
ngại để tiến vào cửa đạo. Có rất nhiều phương pháp
tu hành tuỳ theo quan niệm cá nhân, hoàn cảnh xã hội chung
quanh, tôn giáo… Nhưng tất cả đều nhắm mục đích chung
là giải thoát. Tôi không quan niệm một phương pháp nào mà
để mỗi cá nhân tuỳ theo sở thích lựa chọn. Tôi chỉ khuyên
họ nên sáng suốt kiểm soát cách thức tu hành để tránh
các sai lầm thông thường. Như các ông thấy, trên các con
tàu lướt sóng ngoài biển khơi bao la, cứ khoảng nửa giờ,
vị thuyền trưởng phải nhìn vào bản đồ, xem địa bàn,
đo phương hướng để xác định vị trí con tàu. Biết mình
ở đâu và đi đến đâu là câu hỏi quan trọng của mọi
người trên đường đạo . Công việc tu hành cũng thế, người
tu lúc nào cũng phải luôn luôn tự hỏi vê mình, để kịp
thời sửa sai các lỗi lầm thông thường vì sai một ly đi
một dặm. Khi con tàu rời bến, một lỗi lầm nhỏ từ khởi
điểm có thể làm con tàu đi xa mục tiêu vài chục hải lý.
Đường tu cũng thế, một ý niệm sai lầm có thể khiến ta
đi vào tà đạo lúc nào không hay. Phương pháp tại đạo viện
không chú trọng đến hình thức, mà chỉ nhắm vào kiểm soát
thường xuyên quan niệm của người tu đối với bản thân
mình, với mọi người chung quanh. Phải tự xét mình, kiểm
soát tư tưởng của mình từng ngày, từng giờ, rồi suy ngẫm
về bản ngã, chân ngã. Kinh Veda đã dạy, “ta không phải
là xác thân vật chất này mà là một linh hồn cao quý, trường
tồn, một điểm linh quang của thượng đế.” Nói khác đi,
con người là một linh hồn bất diệt còn thể xác chỉ là
một dụng cụ thô sơ, tạm thời. Người hiểu đạo là người
ân cần lo lắng cho linh hồn hơn là cái xác thân tạm bợ.
Chân lý này giúp cho người tu tránh các tội ác, các phiền
não, vì đa số người đều lầm tưởng mình là xác thân
nên lo lắng, chìu chuộng nó đủ điều. Để cho xác thân
được sung sướng họ đã không ngần ngại giết nhau, làm
hại nhau, lừa bịp lẫn nhau, tóm lại tất cả những gì xấu
xa, tồi bại. Nếu ý thức được chân lý này thì ai lại
còn vơ vét của cải, vật chất làm gì, vì các thứ đó đâu
có ích lợi gì cho linh hồn. Người hiểu biết đường đạo
ý thức linh hồn là ta, là người làm chủ, còn xác thân chỉ
là con ngựa để ta cưỡi đi trên đường . Người chưa hiểu
biết nhận mình là con ngựa và cố gắng thoả mãn các nhu
cầu của họ. Họ không ý thức mình là tay kỵ mã kiêu hùng
bất diệt mà cam chịu thân phận con vật yếu hèn chịu sự
chi phối của thời gian và không gian. Căn bản đầu tiên của
người đi trên đường đạo là ý thức mình, duyệt xét đường
đi của mình để tìm một lối tu thân hợp lý. Kinh Veda lại
dạy rằng, “Ta và người tuy bề ngoài khác biệt nhưng thực
sự bên trong lại như nhau, bởi tất cả đều cùng chung một
nguồn gốc mà ra”. Chân lý này cho thấy chúng ta đều là
hoa trái của một cái cây, cùng chung một gốc, bề ngoài tuy
káhc, nhưng bề trong tất cả đều là con của thượng đế.
Nếu ý thức được chân lý này thì ai lại còn giận hờn,
oán thù, ghen ghét nhau. Có khi nào tay mặt lại cầm dao chém
tay trái, có khi nào anh em lại thù nghịch hãm hại lẫn nhau.
Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hoá khác nhau
qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta đâu
? Suy luận rằng, “vạn vật đồng nhất”, ta sẵn sàng tha
thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành
động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu.
Khi hiểu rằng “nhất bổn tám vạn thù”, ta nhìn vạn vật
như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim
thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều
có thượng đê ngự ở trong. Ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở
rộng lòng thương đến muôn loài. Người tu là người sống
thuận hoà với mình và mọi người, sống an lạc với vạn
vật trong vũ trụ, sống hoà hợp với thiên nhiên một cách
ung dung tự tại. Đó là con đường tu đứng đắn nhất theo
sự hiểu biết của tôi.
Vị
đạo sĩ có thể chữa mọi thứ bệnh
(tiếp
theo)
Ram
Gopal nhìn mọi người, rồi mỉm cười :
-
Nếu chúng ta tu một thời gian mà thấy lòng không vui vẻ,
phấn khởi, gương mặt không thoải mái, cử chỉ không dịu
dàng, lời nói không ôn tồn, tâm hồn không thương mến thì
chắc là ta đã không sống thuận lẽ đạo. Có lẽ ta đã
đi vào tà đạo lúc nào mà không hay. Khi tu hành mà tâm thần
rối loạn, thần trí đảo điên, tham lam, sân hận, oán thù,
thì đó là triệu chứng đã đi lạc đường rồi. Nếu biết
thế phải lập tức kiểm điểm lại phương pháp tu hành để
sửa đổi, và quyết tâm trở lại khởi điểm để bắt đầu
lại con đường đạo. Nếu không làm như thế thì vô phương
cứu chữa, cũng như bệnh đã nhập tâm mà còn mê say luyến
tiếc vật chất, không cương quyết dứt bỏ thì làm sao còn
chữa trị được. Này các bạn, giáo lý nào cũng dạy phải
thương yêu, tha thứ và giúp đỡ đồng loại nhưng tại sao
xã hội lại không như vậy? Tại sao giữa cái biết và hành
xử lại có sự trái ngược ? Phải chăng lòng con người còn
ham mê vật chất, tuy nghe điều hay lẽ thiệt nhưng ta vẫn
để đó, tiếp tục làm các điều càn rỡ. Người bệnh cũng
thế, khi mới mắc bệnh không lo chạy chữa mà chờ khi mạng
sống bị đe doạ mới cuống lên, thuốc gì cũng uống, ai
nói gì cũng làm, cố sao kéo dài đời sống. Tại sao lại
có các điểm tương đồng như thế ? Khoa học công nhận rằng
ăn uống điều độ, có thể tránh bệnh tât, nhưng biết rồi
để đó, chứ có mấy ai theo ? Hình như chúng ta vẫn thèm
miếng ngon, vật lạ dù biết nó là chất độc. Nếu chúng
t chấp nhận tất cả đều là con của thượng đế, tại
sao ta vẫn đâm chém, làm hại lẫn nhau ? Nếu chúng ta chấp
nhận các loài cầm thú là đàn em bé bỏng, thì ta phải tránh
sát sinh chứ. Tại sao ta vẫn giết hại “đàn em” qua các
bữa ăn thịnh soạn ? Phải chăng miếng ăn, vì béo đã làm
ta quên hết rồi ? Vấn đề của cải cũng thế, ta biết chúng
chỉ là vật tạm bợ, vô thường khi chết nào có mang theo
được; nhưng thực tế, hễ đâu có của cải là nơi đó
có tranh chấp lẫn nhau. Hãy nhìn đàn gà trong sân, chúng đang
vui vẻ nô đùa nhưng hễ có ném cho nắm thóc, là có xô xát
ngay. Hãy nhìn bầy chó cùng cha, cùng mẹ âu yếm liếm nhau
kia, nhưng chủ ném cho cục xương là cắn nhau tức thì. Loài
người thông minh hơn loài vật nhưng của cải, danh vọng,
vật chất đa làm họ bất hoà có khác chi loài thú ? Từ mấy
ngàn năm nay, con người luôn được hướng dẫn bởi các chân
lý cao đẹp. Tôn giáo nào cũng dạy những điều thật tốt
lành nhưng tại sao vẫn không thấy có sự tiến bộ? Phải
chăng vì chúng ta chỉ nói chân lý ở đầu môi, chót lưỡi
? Ta đến các thánh đường tôn nghiêm với y phục sang trọng
nhất, các lễ vật đẹp đẽ nhất, đọc thuộc lòng các
lời răn chân chính nhất nhưng chúng ta vẫn làm các điều
xấu xa, bỉ ổi nhất. Có bao giờ các ông nghĩ về những
điều này không ?
Mọi
người im lặng nhìn nhau không ai thốt lên lời nào. Ram Gopal
mỉm cười :
-
Hãy dở Thánh kinh mà xem, đức Jesus đã dạy, “các người
đừng quá lo về y phục hay thức ăn. Đời sống không quý
báu hơn thức ann và thân thể, không quý báu hơn y phục hay
sao ? Hãy nhìn loài chim bay trên trời, chúng không hề gieo cũng
không hề gặt, không chứa chấp thực phẩm trong bồ, nhưng
cha của các ngươi trên trời vẫn lo cho chúng chu đáo. Các
người không quý hơn chim muông hay sao ?” Lòi dạy thật rõ
ràng, giản dị và chắc chắn, các ông đã nghe nói qua nhiều
lần rồi, nhưng có lẽ không mấy người hoàn toàn tin tưởng
nên thế giới mới có những cảnh chém giết vì miếng ăn,
manh áo.
Một
lần nữa, phái đoàn lại ngạc nhiên vì một tu sĩ Ấn độ
sống nơi hoang vu, hẻo lánh dưới chân núi Tuyết Sơn lại
trích dẫn Thánh kinh một cách rành mạch cho thính giả người
Âu.
Ram
Gopal im lặng như suy nghĩ một điều gì, sau cùng ông lên tiếng
:
-
Vì biết rằng của cải, vật chất là nguồn gốc của tội
lỗi, cám dỗ nên tại đạo viện này mọi người chỉ được
giữ một bộ quần áo trên mình và phải đoạn tuyệt với
vật chất hoàn toàn. Còn lo giữ của tức là còn lo mất,
quyến luyến vật chất như vậy thì làm sao giải thoát được.
Giữ tiền bạc, của cải hay danh vọng có thể ví như đeo
gông vào người, rồi nhẩy xuống sông, chắc chắn sẽ chìm
chứ làm sao bơi lội cho được, phải thế không các bạn
?
Giaó
sư Mortimer lên tiếng :
-
Ông nói cũng có lý nhưng không hẳn tôn giáo nào cũng lánh
xa của cải, vật chất. Đôi lúc họ cần những thứ này
để làm các công việc như mua thực phẩm, xây cất thánh
đường, v..v.. Tiền bạc có công dụng riêng của nó.
Ram
Gopal gật đầu :
-
Sử dụng tiền bạc đúng cách là một vấn đề còn để
nó cám dỗ lại là một vấn đề khác. Chính đức Jesus đã
dạy, “kẻ giàu có tu hành chẳng khác con lạc đà chui qua
lỗ kim. Một người không thể thờ hai vua, ngươi thờ Chúa
hay thờ tiền bạc”. Một người tu hành chân chính không
thể nô lệ bạc tiền dưới bất cứ hình thức nào. Các
ông chắc thắc mắc tại sao tôi cương quyết chủ trương
tuyệt sở hữu, gặp nhau hôm nay cũng là một nhân duyên, tôi
xin kể một câu chuyện để các ông hiểu tại sao con đường
tu hành cho rằng tiền bạc, vật chất là trở lực lớn cho
người tu. Câu chuyện như sau : “Một đệ tử quyết tâm
cầu đạo, xin học với một đạo sư. Sau thời gian học hành
chăm chỉ, một hôm sư phụ có việc phải đi xa nên dặn học
trò ở lại chăm lo tu hành. Học trò nghe theo lời thầy, thiền
định sớm hôm không hề bê trễ, Vì nếp sống tu hành thanh
bần, tu sĩ chỉ có độc mỗi một miếng khố che thân. Nhưng
chiếc khố cứ bị chuột cắn rách hoài nên tu sĩ cứ lâu
lâu lại phải đi xin một mảnh vải che thân khác. Dân làng
thấy vậy, bèn biếu tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột.
Tu sĩ đem con mèo về nuôi, từ đó chuột không dám lộng hành
nữa, nhưng tu sĩ lại phải lo thêm một phần ăn. Ngoài thực
phẩm chay tịnh, tu sĩ phải xin sữa để nuôi con mèo. Một
tín đồ thấy vậy bèn tình nguyện dâng cúng tu sĩ một con
bò cái để có sữa nuôi mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò nhưng
nuôi được mèo lại không có rơm cho bò ăn. Do đó, ngoài
thức ăn khất thực, tu sĩ lại phải đi xin rơm về nuôi bò.
Dân làng thấy vậy bèn biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng
cụ canh nông để tu sĩ trồng trọt, nuôi bò. Tu sĩ ra công
cầy cấy nên rau trổ thật nhiều, bò ăn không hết, phải
mang bán ngoài chợ. Miếng đất thật mầu mỡ sinh hoa lợi
quá nhiều, tu sĩ làm không xuể, phải gọi người đến làng
giúp. Lạ thay, miếng đất cứ thế sinh sôi nẩy nở, trồng
gì cũng tươi tốt và chả mấy chốc trở nên một đồn điền
trù phú. Tu sĩ có nhiều hoa lợi bèn xây một đền thờ to
lớn, đẹp đẽ, thuê thợ khắc tượng, đúc chuông thật
vĩ đại, nhưng thời gian tu hành không còn là bao vì tu sĩ
phải lo trông nom đồn điền, lo sổ sách giao dịch buôn bán,
kiểm soát nhân công trồng tỉa, rồi có tiền bạc phải lo
đầu tư, bỏ vốn mua thêm đất đai, khai khẩn thêm nữa.
Một hôm, sư phụ trở về không trông thấy túp lều đơn
sơ nữa mà thay vào đó một ngôi đền tráng lệ, nô nức
khách hành hương, trong đền ồn ào những tín đồ vừa cúng
bái vừa buôn bán. Trông thấy sư phụ, tu sĩ mừng rỡ chạy
ra chào. Sư phụ ôn tồn hỏi tại sao lại có sự thay đổi
như thế. Tu sĩ trả lời, ‘thưa thầy, thật tâm con muốn
tu hành nhưng tại lũ chuột cứ cắn rách áo hoài. Để bảo
vệ cái áo con nuôi mèo. Để có sữa cho mèo ăn, con phải
nuôi bò, và để có rau nuôi bò, con phải canh tác. Rồi thì
trúng mùa liên tiếp, sức con làm không xuể nên phải gọi
thêm người làm giúp, rồi thì buôn bán thành công, tiền bạc
nhiều thêm, con phải đích thân trông nom mọi việc. Sau đó
con cho xây cất đền thờ to tát, đúc tượng thật vĩ đại,
con còn mướn người lo việc cúng tế, nhang đèn cẩn thận’.
Sư phụ thở dài, ‘xây cất đền thờ thật to chỉ là trói
buộc, nào phải giải thoát. Tụ tập tín đồ cho đông, ồn
ào phức tạp, chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Chỉ vì
một cái khố rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường
mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn
một chút mà đã đi lệch lúc nào không hay, trói buộc vào
các thứ đó rồi làm sao có thể thoát được ?’ ”
Ram
Gopal yên lặng như đắm chìm vào quá khứ, một lúc sau ông
nói thật khẻ :
-
Các ông thấy câu chuyện thật khôi hài phải không ? Nhưng
đó là chuyện thật, vì tôi chính là vị tu sĩ trẻ đó. Sau
khi nghe thầy nói xong, tôi tỉnh ngộ, và hiểu con đường
tu hành giải thoát chân chính là thế nào. Tôi lập tức rời
bỏ tất cả để theo thầy lên núi Tuyết Sơn học đạo.
Suốt mấy chục năm tu hành tinh tấn, sư phụ mới sai tôi
đến đây thành lập đạo viện này để chữa bệnh và chỉ
dạy đệ tử phương pháp tu thân. Vì kinh nghiệm quá khứ,
tôi cương quyết chủ trương kẻ đã tu hành phải tuyệt sở
hữu và lúc nào cũng phải tự mình kiểm thảo hàng giờ,
hàng phút vì sai một ly là đi một dặm.
Mọi
người ngồi yên tưởng tượng ra cảnh một đạo sĩ trẻ
tuổi trước sự cám dỗ của thành công vật chất. Giáo sư
Mortimer lên tiếng :
-
Theo ông thì ngoài vấn đề vật chất, người tu còn gặp
những khó khăn gì nữa ? Từ bỏ vật chất có đem lại giải
thoát không ?
-
Bất cứ một sự cởi bỏ nào cũng làm nhẹ gánh, vật chất
là một nô bộc tốt nhưng là một chủ nhân rất xấu. Nhiều
người tu vô tình quá chú trọng đến tiền bạc mà quên rằng
đồng tiền có hai mặt. Nhiều người cho rằng sử dụng vật
chất là để phát huy tôn giáo, giúp đỡ các tín đồ có
nơi tu học. Dĩ nhiên ,mục đích rất tốt đẹp, nhưng nếu
quá chú trọng vào hình thức sẽ đưa đến sự xao lãng vấn
đề tinh thần. Một tu sĩ cần phải ý thức rằng mình vẫn
là kẻ đang đi trên đường, đang cố gắng tìm kiếm chân
lý hầu được giải thoát, chứ chưa đi trọn con đường,
thì đừng đòi làm những việc to lớn. Họ chỉ nên làm việc
một cách nhiệt thành nhưng không nên làm nô lệ cho những
công việc này. Một trở ngại lớn trên đường đạo là
sự thiếu nhiệt thành, đa số chúng ta đều quen buông lung,
do dự, không đủ cương quyết nên sẽ phải trải qua những
kinh nghiệm chua cay, khổ sở để học hỏi các bài học quý
giá này. Tất cả chúng ta vẫn đồng ý rằng cuộc đời là
ảo mộng, phù du, vô thường, gỉa tạo chỉ có con đường
tu hành mới là giải thoát thế nhưng tại sao chúng ta vẫn
chạy theo vật chất, chả chịu tu tâm dưỡng tánh ?
Giaó
sư Mortimer phản đối :
-
Người tu hành và kẻ thường khác nhau nhiều, chúng tôi còn
phải lo sinh kế, kiếm ăn…
Ram
Gopal mỉm cười :
-
Một ngày có 24 giờ, có lý nào vì sinh kế mà các ông phải
dành trọn để lo việc kiếm ăn. Tại đạo viện này, mọi
người chỉ bỏ ra một giờ để trồng trọt các thực phẩm
thì vẫn đủ kia mà. Ta dư ăn thì lại muốn ăn ngon, đủ
sống thì lại muốn sống cho sang giàu, được giàu sang lại
muốn giàu hơn nữa. Rồi ta lại nguỵ biện rằng phải lo
kiếm ăn, sinh kế có phải thế không ? Người Âu Mỹ hoạt
động không ngừng, coi sự làm việc là nguồn vui, do đó mới
sinh lắm bệnh tật, phiền não, thần kinh suy nhược, vì nhu
cầu tâm linh không thoả mãn. Tại sao ta không hoạt động
như thế cho nhu cầu tâm linh?
-
Người Âu không thể chấp nhận vấn đề làm việc cho một
cái gì mơ hồ, cho một viễn ảnh tâm linh không thực tế.
Ram
Gopal lắc đầu :
-
Khi nào đời sống vật chất trở nên cực kỳ phức tạp,
phiền não thì con người sẽ ý thức đến vấn đề tâm linh.
Đã có nhiều vị tiểu vương, triệu phú từ bỏ tất cả
tài sản để vào đây tu hành khi mạng sống của họ bị
đe doạ bởi bệnh tật, vì họ biết không thể ôm lấy tài
sản rồi chết. Sau khi từ bỏ tất cả, đầu óc thoải mái
thanh thản, họ lại thấy việc trau dồi tâm linh là quý, thế
là họ phát nguyện tu hành, sống một cuộc đời trong sạch,
ung dung, tự tại. Nếu chỉ là miếng ăn thì chỉ cần làm
việc khoảng một giờ là đủ rồi, nhưng vì không biết an
phận nên mới có các trói buộc vào vật chất, không lối
thoát. Các ông cho rằng tu hành chỉ cần ăn mặc đẹp đẽ,
đi đến các đền thờ dâng cúng phẩm vật, tiền bạc, đọc
vài câu kinh là đã đủ hay sao ? Những cái đó chỉ là hình
tướng bên ngoài, không có nghĩa chi hết. Ngay cả việc trở
nên môt tu sĩ mà không chịu tu thân, trau dồi tâm linh cũng
vô ích thôi vì các phiền muộn đau khổ vẫn còn kia mà.
- Như
thế thì thế nào mới là tu hành thật sự ?
-
Bước vào con đường đạo là tự sửa mình, thấy gì ác
không làm, thấy gì thiện thì nhất định làm cho đến cùng.
Luôn luôn tự giác, kiểm thảo lấy mình và quan sát, học
hỏi không ngừng. Nếu các ông buôn bán, thấy có lợi các
ông có dồn sức ra buôn bán nữa không ? Dĩ nhiên là có, thì
việc tu hành cũng thế, tại sao ta không lo cho nhu cầu tinh
thần như ta đã lo cho vật chất? Tại sao ta lại cứ hứa
hẹn nay mai sẽ sửa tánh, tu thần như người khất nợ vậy
? Tu hành không phải việc chơi mà làm một cách cẩu thả.
Đó là một quyết định quan trọng vô cùng. Đừng nghĩ bộ
áo có thể làm nên nhà tu, đừng nghĩ mình sẽ được một
đấng nào giúp đỡ, đó là một sự hiểu lầm tai hại. Đa
số các tín đồ đều mong chờ sự gíup đỡ của đấng mình
tôn thờ. Họ cho rằng thuộc lòng các câu kinh, thi hành vài
nghi lễ, dâng cúng các phẩm vật là đã làm tròn bổn phận
và sẽ được cứu rỗi.
Nếu
điều này đúng thì các bậc vua chúa đã lên thiên đàng hết
cả vì họ dâng cúng nhiều hơn mọi người kia mà. Tu hành
đòi hỏi sự tận tâm, tận lực cải thiện con người của
mình để xứng đáng là con của thượng đế, chứ không phải
dựa vào vài hình thức bên ngoài. Đa số tín đồ coi việc
tu như đi xe buýt, muốn đến đâu chỉ việc mua vé rồi leo
lên xe ngồi, ngắm cảnh vật hai bên đường, ung dung cho tài
xế lái, khi đến nơi, là họ xuống xe không chút mệt nhọc
gì hết. Tu hành chân chính là tự mình cất bước. Thiên đàng
không phải nơi mà ta có thể mua vé đến, cũng không thể
mong dâng cúng vài thứ mà được các vị thần linh che chở.
Giải thoát chỉ đến với sự tinh tấn riêng của từng người
. Khi hiểu như thế ta cần lập tức lên đường không chậm
trễ. Hãy lấy niềm tin làm bạn đồng hành, tận dụng các
cơ hội sẵn có để sửa mình hầu giải thoát cho chính mình.
Con đường tu có trăm nẻo đi, không nẻo nào giống nẻo nào
nhưng tất cả đều đưa đến mục đích.
Sự
chọn lựa con đường hoàn toàn do cá nhân nhưng họ cần suy
gẫm cẩn thận để khỏi lầm đường, lạc nẻo. Tu hành
chân chính dựa trên căn bản “tự biết mình”, vì trên
đường đạo không có vấn đề vinh hay nhục, mà chỉ có
sự tiến bộ. Do đó, người tu phải dẹp bỏ tự ái, ngã
mạn, mặc cảm, không hổ thẹn, ngã lòng để tinh tấn tiến
bước. Nếu sa ngã lại đứng dậy và tiếp tục, lúc nào
cũng định hướng không để cho lầm đường lạc lối. Những
kẻ tự cao, tự đại không chịu tu thân sửa mình, thật đáng
thương vì họ giống như người bệnh sắp chết, mà không
chịu uống thuốc xả ly, dứt bỏ cho khỏi bệnh.
Ram
Gopal ngừng nói, chiều xuống đã lâu chỉ còn vài tia nắng
vương vấn trên thân thể cực kỳ lực lưỡng của vị đạo
sĩ xứ Ấn. Phái đoàn yên lặng bái phục sự giải thích
chân lý thật giản dị, khiêm tốn của người mà dân chúng
coi là “vị đạo sĩ có thể chữa mọi thứ bệnh”.
Xem
Tiếp: Chương
7: Đời Sống Siêu Nhân Loại