Chương
21
Viên Chức
Bhante G.
Nhiều việc tôi làm ở Chùa -cắt cỏ, nấu ăn, sửa ống
nước, đóng đinh –là những việc mà quý thầy theo truyền
thống thường không làm. Cuộc sống của chúng tôi phải là
một cuộc sống yên tĩnh, giản đơn. Nhưng Mỹ là một
thế giới mới, và tôi bắt buộc phải đảm nhận một vai
trò mới.
Dần dần, tôi còn phải học lái xe!
Một ngày kia, một phụ nữ Mỹ trẻ và bạn trai của cô đến
Chùa. Họ là những vị khách thường xuyên viếng Chùa. Tôi
nhờ họ chở giùm đến một tiệm bán đồ gia dụng. Đây
không phải là lần đầu tiên tôi nhờ họ như thế.
Bất cứ khi nào có ai đến Chùa, tôi thường xin quá giang
đến tiệm thực phẩm, tiệm điện, nơi giặt đồ -bất cứ
nơi nào tôi cần đến.
Điều đó cũng làm tôi khó chịu, vì các tu sĩ lý đáng ra
không được vì lợi ích riêng của mình mà nhờ các cư sĩ
làm bất cứ chuyện gì. Điều đó được xem như là
quá tham, quá bám víu.
“Bhante,”
người phụ nữ trẻ nói, “vậy là không công bằng.
Chúng tôi đến Chùa để thư giãn, đọc sách và hành thiền.
Nhưng vừa bước chân vào, sư đã nhờ chúng tôi chở sư đi
khắp nơi.”
Tôi đỏ mặt vì giận.
“À,
vậy tôi phải làm việc như nô lệ để cô có thể đến
đây thư giãn, tọa thiền thoải mái sao? Tôi chỉ nhờ
cô giúp đỡ. Bằng không, tôi không thể làm những việc
lặt vặt này.”
Cô ta nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói.
“Nếu
chúng tôi dạy sư lái xe thì sao? Như thế thì sư có thể
đi bất cứ nơi nào mà sư cần đi, bất cứ lúc nào.”
Tôi cảm thấy thật tuyệt vọng.
“
Làm sao tôi làm được chuyện đó? Tôi không có xe. Và hơn
thế nữa, là tu sĩ, tôi không thể nhờ người khác dạy lái
xe.”
“Sư
đâu có nhờ,” cô phân trần. “Tôi tự nguyện mà.”
Thế là ngày hôm sau đó, người bạn trai của cô lái một
chiếc Dodge to vào chùa. Chiếc xe Dodge đó là của cô
gái, nhưng cô đã nhờ bạn trai tập cho tôi lái. Tôi
chưa bao giờ ngồi sau tay lái, nên rất phấn khởi nhập cuộc.
Sau vài hướng dẫn của anh, tôi bắt đầu lái xe ra đường,
và tập cũng khá tốt. Rồi chúng tôi đi vào đường
số 16, một con đường khá nhộn nhịp. Người dạy lái
xe định đưa tôi qua một con đường nhỏ hơn dọc theo công
viên Rod Creek, nơi tôi có thể thực tập mà không phải lo
lưu lượng xe nhiều. Chúng tôi đến ngã tư của đường
số 16 và đại lộ Colorado, cắt chéo qua đường số 16.
Ông thầy bảo tôi rẽ trái, nhưng tôi đang quá chú tâm vào
việc lái xe nên cứ lao tới.
“Chậm lại!” ông thầy la lên. “Chậm lại!”
Nhưng đã quá trễ. Tôi tông vào một chiếc Saab xanh đang
dừng giữa ngã tư.
Tôi nhảy ra khỏi xe và chạy lại bên chiếc Saab. Thật
hú hồn, người lái xe, một phụ nữ trẻ, hình như không
hề hấn gì.
Tuy nhiên, xe của cô thì bị hư hỏng nặng. Cú tông vào
phía trước xe khiến đèn, bửng xe, mọi thứ đều hư hại.
Và dưới cái mui xe nhăn nhúm, bình nước xe đang xịt nước
ra.
Tôi rối rít xin lỗi cô gái, rằng tôi chỉ là người đang
học lái xe. Cô ta mỉm cười.
“Xin ông đừng lo,” cô nói. “Chuyện này có thể xảy
ra cho bất cứ ai.”
Tuy nhiên khi cảnh sát đến, tôi bị phạt 25 đô. Tôi nghĩ
là tôi đã thoát nạn một cách dễ dàng, vì kể ra tôi không
có đến một giấy phép học lái xe.
Trở về chùa, tôi gọi người phụ nữ, chủ của chiếc Dodge.
Tôi rất áy náy về chiếc xe của cô.
“Xin sư đừng lo lắng,” cô trấn an tôi. “Tôi có
bảo hiểm, và cha mẹ tôi sẽ lo chuyện đó. Không có gì quan
trọng đâu.”
May mắn thay, ông thầy dạy lái xe không nản chí vì tôi. Những
tuần lễ sau đó, anh ta đến chùa bất kỳ khi nào có thời
gian, và tôi tập lái bằng xe của anh. Anh rất kiên nhẫn
với tôi.
Sau một buổi học thêm chính thức ở trường lái xe, tôi
sẵn sàng để xin giấy phép lái xe. Lần đầu tiên, tôi rớt
bài thi lái xe. Tôi đã vượt qua một chiếc xe tải đang ngừng
ở một ngọn đèn xanh. Người coi thi cho rằng đèn thực ra
đã chuyển sang đỏ, nhưng tôi không thể thấy vì tôi quá
thấp và chiếc xe tải đã cản tầm nhìn của tôi.
Lần thi thứ hai, tôi cẩn thận hơn, và đã vượt được
kỳ thi. Tôi thật hãnh diện được có bằng lái xe ở Mỹ!
Nhưng dĩ nhiên là chúng tôi không đủ tiền mua xe cho chùa,
vì thế tôi vẫn còn phải luôn nhờ vả người khác.
Trong những trường hợp khẩn cấp, tôi mượn xe của tòa
đại sứ Ceylon. Cho đến ngày nay, tôi rất ít lái xe,
mặc dầu tôi biết lái –ít nhất là tôi nghĩ tôi biết!
Một ngày vào tháng 5 năm 1975, vị trưởng ban truyền giáo
ở đại học American báo rằng có người của State Department
(cơ quan hành chính tiểu bang) đã gọi tìm tôi. Khi tôi
gọi đáp lại, người ở đó hỏi tôi có muốn giúp một
số người Việt Nam di tản vừa đến Mỹ. Cơ quan này
cần một nhà truyền giáo Phật giáo để trông coi một trong
những trại tị nạn đã được thiết lập tại tiểu bang
Florida.
Tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm làm việc với người
di tản, mà cũng không nói được tiếng Việt hay tiếng Pháp,
nhưng tôi đã đồng ý.
Sau đó tôi gọi cho một người bạn của tôi, John Garges, một
trong những thành viên người Mỹ của chùa. John đã có
kinh nghiệm làm việc với người di tản và anh nói được
một ít tiếng Pháp. Vì thế anh tình nguyện đi theo tôi làm
thông dịch, khi cần.
Hôm sau chúng tôi đến căn cứ không quân Andrews theo lời dặn.
Chúng tôi phải điền một số giấy tờ, rồi một số viên
chức phỏng vấn chúng tôi. Sau đó họ bảo chúng tôi đi chích
ngừa, rồi hôm sau quay trở lại.
Chúng tôi vẫn chưa biết là nhiệm vụ này sẽ kéo dài bao
lâu, ở nơi chốn nào. Tôi không biết gì để hỏi những
điều như thế.
Hôm sau đó, một chiếc phản lực trong căn cứ chuyển chúng
tôi đến căn cứ không quân Eglin gần Pensacola, Florida. Chúng
tôi là hai hành khách duy nhất.
Người ta dành cho chúng tôi một căn phòng tiện nghi để ở,
rồi giải thích rõ nhiệm vụ của tôi ở đây. Căn bản,
là tôi ở đó để an ủi mười ngàn người Việt Nam di tản
vừa bắt đầu đến. Người ta bảo tôi phải thăm viếng
họ mỗi ngày, thực hiện các nghi lễ tôn giáo, và hỗ trợ
họ với bất cứ những sự an ủi tâm linh nào mà họ cần
đến. Cũng có các tu sĩ Ky-tô giáo và Tin lành ở trại để
giúp những người tị nạn vừa chuyển theo các đạo này.
Buổi trưa đầu tiên, khoảng hai giờ sau khi chúng tôi đến
trại, một chiếc phi cơ chở đầy người tị nạn đã đến.
John và tôi ra đón họ. Già trẻ, nam nữ, đủ cả.
Đa số bước ra khỏi máy bay trong những bộ quần áo cũ rách,
mang theo ít hành lý hoặc là không có gì cả. Họ có
vẻ bị sốc, nhiều người đã khóc, nhất là trẻ em.
Một số rõ ràng là bị bệnh hay bị thương; số khác có
vẻ bị khủng hoảng tinh thần. Nhiều người đã phải
xa lìa người thân -cha mẹ, anh em, vợ chồng. Có người
bám chặt vào tay của những người hoàn toàn xa lạ.
Khi nhìn thấy tôi trong bộ y vàng, nhiều người mỉm cười.
Có người bật khóc và vái chào tôi không nghỉ.
Mỗi ngày chúng tôi đều thấy hàng đoàn máy bay chở đầy
người tị nạn, và mỗi ngày những hình ảnh đó lại tái
diễn. Hình ảnh thân quen của một nhà sư Phật giáo
dường như là cái phao của sự sống đối với nhiều người
tị nạn đã quá đau thương vì chiến tranh, giờ lại đặt
chân đến một xứ sở hoàn toàn xa lạ.
Sau hai tuần, John phải trở về với công việc của anh ở
Washington, và một lần nữa, tôi lại đơn độc và không có
xe. Vì thế tôi hỏi người chịu trách nhiệm ở Văn phòng
Tiểu Bang xem có ai có thể chở tôi mỗi ngày từ chỗ trú
ngụ đến trại tị nạn. Sáng hôm sau một chiếc taxi của
không lực đến đậu trước cửa phòng, và người lái xe
bước ra, đầy vẻ bối rối.
“Tôi đến để rước viên chức Bhante G.,” anh ta nói,
trố mắt nhìn chiếc y vàng của tôi.
“Chính tôi,” tôi trả lời.
“Như thế thì tôi không thể đưa ông đi được,” anh ta
nói. “Dân sự không thể ngồi trong xe này. Nó chỉ dành
cho các viên chức.”
Sau
đó, tôi được giao một chiếc xe của Văn phòng Tiểu bang
và tự lái. Tôi cũng gặp vấn đề tương tự khi lần đầu
tiên vào ăn trưa ở trong câu lạc bộ sĩ quan. Là nhân viên
của trại, tôi được vào ăn ở đó, dầu tôi không ở trong
quân đội. Nhưng “đồng phục” của tôi khiến nhiều
người dòm ngó. Tuy nhiên, dần dần người trong
trại cũng bắt đầu nhận ra tôi và chiếc y của tôi.
Công việc giúp người tị nạn của tôi rầt có kết quả.
Tôi cảm thấy mình đã mang đến cho họ những sự an ủi
mà họ cần ở một thời điểm rất khó khăn trong cuộc đời
họ. Đó là phần dễ dàng của công việc.
Phần khó khăn là hòa hợp với một số các vị truyền giáo
khác ở trại. Một số coi đây là một cơ hội lý tưởng
để kêu gọi người khác vào đạo của mình: Ở đây có
hàng ngàn linh hồn cần được cứu rỗi.
Các buổi lễ theo nghi thức tôn giáo được diễn ra trong một
căn lều rộng, và các tôn giáo thay phiên nhau hành lễ ở
đó. Khi hành lễ, tôi đặt tượng Đức Phật trên bàn
thờ. Khi người Ky-tô giáo hay Tin lành hành lễ, thì họ
sẽ đặt thánh giá trên bàn thờ.
Căn lều để hành lễ ở cạnh bên một căn lều nhỏ hơn,
là văn phòng làm việc của tôi. Một ngày kia, trong lúc
đang làm việc, tôi thấy khoảng ba mươi trẻ em bị lùa vào
trong cái lều rộng đó. Đa số các em dưới mười
tuổi. Một trong những vị mục sư Tin lành, một người
rất ganh tị, đi với chúng. Tôi nghe ông bắt đầu lên giọng
đọc kinh rửa tội.
Tôi vội vã qua đó, ngăn cản buổi lễ.
“Joseph, ông làm vậy là không đúng,” tôi nói. “Tôi đã
thấy ông đi khắp cả trại, thuyết phục cha mẹ chúng cho
chúng vào đạo.”
Cả ông ấy và tôi đều biết rằng phần lớn các em này
rồi cũng theo đạo Ky-tô giáo thôi. Tất cả mọi tổ
chức tôn giáo bảo trợ người tỵ nạn đều là Ky-tô giáo.
Cuối cùng khi chúng rời trại đi định cư, chúng bắt buộc
phải đi nhà thờ Ky-tô giáo thôi. Nhưng ít nhất, điều
đó cũng xảy ra sau này. Tôi nghĩ rằng việc bắt họ
vào đạo ngay cả trước khi họ rời trại là không đúng.
“Những người tỵ nạn này giống như người đang chết
đuối,” tôi bảo với ông ta. “Họ sẽ chấp nhận
bất cứ điều gì ông bảo họ, vì họ chỉ muốn ra khỏi
trại tỵ nạn thôi. Ông có thấy tôi cố gắng thuyết
phục người tỵ nạn Ky-tô giáo nào cải đạo sang Phật giáo
không?”
Tôi rất bực mình. Tôi đi ngay đến văn phòng của State
Department ở trong trại, và báo cáo lại sự việc. Tôi
bảo với vị sĩ quan rằng những việc dụ dỗ cải đạo
như thế, chỉ làm mang tiếng cho tất cả mọi hoạt động
giúp đỡ người tỵ nạn. Ngày hôm sau, trong tờ tin của
trại tỵ nạn, có một bài báo đưa ra những luật lệ nghiêm
cấm không ai được kêu gọi người tỵ nạn cải đạo của
họ.
Cũng may là phần lớn các nhà truyền đạo khác rất tôn trọng
nhau. Một ngày kia, tôi trao đổi với hai thầy tu Ky-tô
giáo, một người Việt Nam và một là Mỹ. Thầy tu người
Mỹ đeo hai xâu chuỗi trên cổ, một với thánh giá và một
với tượng Phật nhỏ. Ông nói rằng sáng đó hai xâu
chuỗi dính vào nhau, ông khó lòng gỡ chúng ra.
“Như vậy là không nên để thánh giá và tượng Phật gần
nhau,” thầy tu người Việt Nam nói.
“Không, không phải vậy,” tôi nói. “Đó là chúa Jesus
và Đức Phật rất thương yêu nhau đến nỗi ta không thể
tách biệt họ”.
Khi mới đến trại, tôi dự định dùng những quyển kinh tụng
bằng tiếng Pali trong các nghi lễ Phật giáo. Tôi nghĩ
rằng phần đông Phật tử Việt Nam rất quen thuộc với tiếng
Pali. Rất tiếc, không phải thế.
Một ngày kia khi tôi đi vòng quanh trại, một cậu bé chào
tôi bằng những lời: “Namo ayidafat.” (ND: Nam Mô A Di
Đà Phật)
“Con nói gì,” tôi hỏi cậu bé.
Cậu ta lập lại: “Namo ayidafat.”
Tôi hỏi cậu câu đó nghĩa là gì.
“Con không biết,” cậu bé trả lời. “Chỉ biết là
khi gặp quý thầy, chúng con đều chào thế.”
Khi cậu bé cho biết cha mẹ cậu có quyển sách với những
lời như thế viết trong đó, tôi yêu cầu cậu dẫn tôi đến
gặp họ. Khi tôi đến lều của họ, họ mời tôi ngồi.
Tôi hỏi nếu tôi có thể mượn quyển sách kinh bằng tiếng
Việt của họ? Họ rất hoan hỷ cho tôi mượn. Tôi
mang quyển sách đến phòng in trong trại và nhờ làm hai ngàn
bản copy. Trong vòng một đôi ngày, tôi đã có được
những quyển sách nhỏ, và các nghi lễ của chúng tôi bắt
đầu được thực hiện bằng tiếng Việt Nam thay vì tiếng
Pali. Tôi yêu cầu một cư sĩ Việt Nam cao tuổi hướng
dẫn xướng tụng và tôi lần theo với tất cả sự cố gắng
của mình, vì tôi không hề biết ngôn ngữ đó. Rồi
tôi giảng Pháp bằng tiếng Anh, và vị cư sĩ đó dịch sang
tiếng Việt. Tôi có thể thấy trên gương mặt rạng
rỡ của những người tỵ nạn là họ rất cảm kích việc
làm này của chúng tôi.
Tôi cũng dạy các lớp tiếng Anh và đều rất vui cả cho tôi
cũng như cho các em học sinh. Lớp của tôi dường như
lúc nào cũng đông đúc.
Một phần khác trong công việc của tôi là giúp tìm những
người bảo trợ -các gia đình hay cá nhân bằng lòng nhận
một vài người tỵ nạn đến cộng đồng của họ, và giúp
người tỵ nạn tìm nhà ở và công việc làm. Tôi được
ban quản lý trại giao cho một điện thoại mà tôi có thể
gọi những người có khả năng bảo trợ bất cứ ở nơi
nào trên đất Mỹ.
Chúng tôi phải xác minh lý lịch của những người bảo trợ,
nhưng đôi khi cũng có người với ý đồ xấu lọt qua được.
Một ngày kia, có ba người đàn ông đến trại và chọn ba
cô gái khoảng tuổi mười bốn đến mười tám. Những
người này nói rằng họ muốn bảo trợ các cô gái.
Họ đã ký những giấy tờ cần thiết và dợm bước ra khỏi
trại cùng với các cô gái.
Ngay khi vừa thấy như thế, tôi liền chặn họ lại.
Những cô gái này không thể rời trại mà không có cha mẹ
họ đi cùng, tôi nói. Nếu họ không có cha mẹ ở đây,
thì họ phải được bảo trợ cùng với những người Việt
Nam lớn tuổi khác để chịu trách nhiệm cho họ.
Dĩ nhiên là tôi không thể chắc chắn, nhưng tôi nghĩ là có
thể tôi đã cứu những cô gái này khỏi cuộc đời của
những cô gái bán thân hay tệ hơn thế nữa.
Một lần khác, có một phụ nữ sống gần trại, đã đồng
ý bảo trợ một thanh niên Việt Nam, nhưng bà đã đem anh ta
trả lại trại, nói rằng bà không muốn giữ anh lại.
Bà chỉ mới bảo trợ anh được một tháng.
“Tôi tưởng anh ta là một con chiên ngoan,” bà ta nói, miệng
trề xuống.
“Anh
ta không phải là một người Ky-tô giáo sao?” tôi hỏi.
“Không, không phải như thế tí nào,” bà ta trả lời.
Rõ ràng là rất thất vọng.
“Vậy anh ta theo đạo gì?”
“Anh ta theo đạo Phật,” bà sẵng giọng. “Tôi mới
vừa khám phá ra”.
“À, vậy thì điều gì đã làm cho bà nghĩ anh ta là một
con chiên của Chúa?”, tôi hỏi.
“Vì anh ta có vẻ tử tế và lễ phép. Anh ta rất kiên
nhẫn và luôn đối xử với tôi một cách kính trọng.”
Tôi cũng thường gặp những sự đối xử phân biệt như thế.
Thí dụ, không lâu sau khi tôi đến trại, một bài biên tập
với những lời lẽ thô bạo xuất hiện trên một tờ báo
địa phương. Sao chính phủ Mỹ có thể dùng tiền thuế
của dân để đem một kẻ ngoại đạo đến đây hòng giúp
đỡ người tỵ nạn Việt Nam ở trại? Nếu những kẻ
tỵ nạn khốn khổ đó không trở thành con chiên của Chúa,
người viết tuyên bố, vậy thì hãy để họ xuống địa
ngục. Đừng dùng tiền đóng thuế của chúng tôi để
dạy cho họ một tôn giáo của satan (ma quỷ).
Phản ứng của tôi đối với những sự phân biệt đối xử
này thường rất đơn giản: đáp lại bằng tâm từ, hay metta.
Đó là một trong bốn ba la mật hay những tình cảm tối thượng
đã được Đức Phật mô tả. Đó là một ước muốn
trong sạch, không vụ lợi, vì lợi ích cho người, một tình
thương không bám víu hay mong đợi đáp trả, được thực
hành một cách vô điều kiện. Đó là một nguyên tắc
căn bản tuyệt đối hỗ trợ cho tất cả mọi ý nghĩ,
lời nói và hành động thiện.
Lòng từ bi phá vỡ mọi ngăn cách về tôn giáo, văn hóa, địa
lý, ngôn ngữ, và quốc tịch. Nó là một định luật
vũ trụ, truyền thống, đã nối kết tất cả chúng ta lại
với nhau. Chúng ta cần có tâm từ để sống và làm việc
với nhau một cách hòa hợp. Nhất là vì những sự khác
biệt của chúng ta, chúng ta còn cần tâm từ nhiều hơn nữa.
Và khi chúng ta trải rộng tình cảm này đến người khác,
tự nhiên nó cũng khiến cho cuộc sống của chúng ta hạnh
phúc và an tịnh hơn. Trong trại tỵ nạn đó, mỗi ngày
tôi đều sử dụng năng lực của tâm từ. Người tỵ
nạn cần nó để hàn gắn vết thương tâm lý, tình cảm của
họ. Tôi cũng cần đến nó, để có thể giữ vũng tinh
thần làm việc với họ trong những hoàn cảnh khó khăn này.
Và những người chống đối công việc tôi đang làm –đúng
ra, họ cũng cần đến nó nữa.
Một ngày kia có một đám cưới theo đạo Ky-tô giáo ở trại
tỵ nạn, do hai vị tu sĩ Ky-tô giáo Việt Nam cử hành.
Chẳng lâu sau đó, một đôi bạn trẻ khác đã tìm đến tôi
và yêu cầu tôi thực hiện đám cưới theo nghi lễ Phật giáo
cho họ. Tôi bảo với họ rằng người tu sĩ Phật giáo
không được phép làm lễ cho đám cưới, nhưng nếu họ có
thể tìm một vị cao niên để thực hiện các nghi thức thì
tôi sẽ làm lễ chúc phúc, cầu an cho họ. Thực ra, chúc
phúc, cầu an cho đám cưới thì cũng giống như cho những dịp
khác –cũng là những lời mà vị tu sĩ sẽ tụng ở lễ tân
gia, lễ mừng có em bé, sinh nhật hay bất cứ trường hợp
đáng nhớ nào. Lễ cầu an bao gồm Kinh Hạnh Phúc (Mangala
Sutta) (“Kinh Phước Báu –Blessing Sutta”, liệt kê ba mươi
tám loại phước báu); Kinh Ratana (“Kinh Tam Bảo,” liệt kê
những đặc tính đáng ngưỡng mộ của Tam Bảo); Kinh
Karaniyametta (“Kinh Từ Bi,” đề cao những đức tính của
tâm từ bi); và Jayamangala Atthagatha (“Bát Đại Thi về sự
Chiến thắng vinh quanh,” phác họa lại những giai đoạn trong
cuộc đời Đức Phật khi Ngài chiến thắng kẻ thù bẳng
những đức tính như độ lượng, trí tuệ, kiên nhẫn, chân
thật, vân vân).
Sau khi đọc xong các kinh này ở lễ cưới, vị tu sĩ sẽ vẩy
nước lên đôi vợ chồng, và cột một sợi dây vàng ‘chúc
phúc’ quanh cổ tay của họ.
Vì thế, khi các đôi vợ chồng người tỵ nạn nhờ tôi thực
hiện các nghi lễ đám cưới cho họ, tôi biết là tôi có
thể đảm nhận phần chúc phúc. Những thứ rắc rối
khác, tôi để cho bà Longacre, một phụ nữ tình nguyện thường
đến làm việc trong trại. Bà vui vẻ lo áo cưới cho
cô dâu, bộ veston cho chú rể, nhẫn, bánh và nước ngọt cho
một buỗi lễ nhỏ. Đôi vợ chồng tưởng chỉ được
có một buỗi lễ theo kiểu Mỹ, đã rất vui mừng vì việc
này.
Sau đó, dường như có cơn sốt đám cưới tràn khắp trại,
và tôi là vị tu sĩ Phật giáo duy nhất ở đó. Nên có
ngày tôi phải làm lễ cho đến ba đám cưới!
Gần như mỗi ngày, tôi đều gọi điện cho Washington để
chắc chắn rằng mọi việc đều suôn sẻ ở chùa. Đại
đức Piyananda nói chuyện với tôi, nhưng một cách miễn cưỡng.
Ông trả lời ngắn ngủi và cộc lốc. Tôi đoán là ông
giận vì tôi đã đi Florida và để ông ở lại lo tất cả
công việc trong chùa. Nhưng ông chẳng bao giờ nói thẳng
điều đó ra, ông chỉ nung nấu sự phiền hà trong im lặng.
Một lần khi tôi gọi, cháu của tôi, Upali, trả lời điện
thoại.
“Sư Piyanada thế nào?” tôi hỏi cháu.
“Sư đang chuẩn bị trở về Ceylon,” cháu trả lời.
“Cái gì? Cho Sư nói chuyện với ông ấy.”
Đại đức Piyananda bắt điện thoại.
“Thưa Sư, có đúng thế không? Sư sắp trở lại Ceylon?”
“Đúng vậy,” ông trả lời.
“Khi nào Sư đi?”
“Ngày mai.”
Tôi không thể tin được.
“Sư là vị tu sĩ duy nhất ở chùa,” tôi nói. “Sư
không thể đi. Sư có thể đợi đến khi tôi trở về
không?”
“Không,” ông gằn giọng trả lời. “Tôi phải đi
ngay bây giờ.”
“Sao sư làm vậy?” tôi van nài. “Tại sao sư để chùa
không có người tu nào?”
Ông không nói gì. Tôi cầm điện thoại, chờ đợi, nhưng
chỉ có sự im lặng. Cuối cùng tôi gác máy. Sau
đó tôi được biết rằng có một vị sư người Sinhala, Đại
đức Piyadassi, đang viếng thăm chùa ở Washington. Tôi
gọi Michael Roehm và nhờ anh gia hạn lời mời để vị sư
đó có thể ở lại lâu hơn là dự định, cho đến khi tôi
trở lại. Tôi cũng gọi đến các trại tỵ nạn khác,
và hỏi xem nếu có vị tu sĩ Phật giáo nào trong những người
tỵ nạn. Ở trại Chaffee, tiểu bang Arkansas, có một vị
tu sĩ người Việt Nam, đã gia nhập tăng đoàn khi lớn tuổi,
sau khi đã có gia đình và con cái. Thật may, vị này nói
tiếng Anh khá giỏi. Vì thế tôi hỏi nếu ông muốn đến
Washington, sống ở chùa. Ông ta bằng lòng.
Sự dàn xếp chắp vá đó cũng tạm ổn cho đến ngày tôi
trở lại chùa.
Vào tháng tám, Văn Phòng Tiểu Bang yêu cầu chúng tôi khẩn
trương tìm người bảo trợ cho những người tỵ nạn còn
lại. Họ muốn giải thể trại ở Eglin trước khi mùa
mưa bão bắt đầu.
Vì thế cuối tháng tám, phần lớn mười ngàn người tỵ
nạn đã được chuyển đi, hoặc đến nhà người bảo trợ,
hay đến các trại tỵ nạn khác không nằm trong tâm bão.
Tôi đã xa chùa hơn bốn tháng. Và khi trở lại, bao rắc
rối đang chờ tôi ở đó.
Chương
22
Gặp Mẹ Lần
Cuối
Một cuộc chiến tranh nhỏ đang âm ỉ ở chùa Phật giáo Washington.
Ngay khi tôi vừa về đến nhà, một số thành viên trong ban
chấp hành tấn công tôi: “Sư đã bỏ rơi chùa,” họ nói.
“Chúng tôi mời Sư đến Mỹ để làm việc cho chúng tôi,
nhưng giờ thì Sư bỏ hết thời gian giúp mấy người Việt
Nam đó. Chúng tôi không ưu tiên hơn họ sao?”
“Tôi phụng sự Phật, Pháp và Tăng,” tôi trả lời.
“Là người tu sĩ, tôi phụng sự tất cả mọi chúng
sanh, tôi không thể phân biệt người Sinhala hay người Việt
Nam. Những người tỵ nạn đó đang đau khổ, nên tôi
cần giúp đỡhọ.”
Mặc dầu họ không than phiền nữa, tôi biết đó không phải
là lần cuối cùng tôi phải nghe về những điều này.
Tôi trở về chùa đầu tháng chín, vừa đúng lúc cho khóa
mới tại đại học American. Tôi được một học bổng
toàn phần để bắt đầu việc chuẩn bị cho bằng thạc sĩ
về lịch sử tôn giáo -thật là một món quà tuyệt vời!
Sau khi học được vài tháng, tôi nhận được thư em gái,
báo tin mẹ của chúng tôi không được khỏe, bà không còn
ăn được gì nữa. Kèm theo bên trong lá thư là một mảnh
giấy do mẹ tôi viết. Chỉ một vài dòng, nhưng ở cuối
thư, bà bảo đã phải mất gần một tuần để viết.
Bà đã quá yếu đến nỗi không thể viết một hay hai chữ
cùng một lúc. Cầm được viết cũng đã khó rồi.
Nhưng bà quyết tự viết thư cho tôi. Có lẽ bà
biết rằng đó là lá thư cuối cùng bà viết cho tôi.
“Mẹ mong có thể được gặp con,” bà viết.
“Anh nên trở về,” em tôi viết trong thư. “Mẹ có
thể không sống lâu hơn nữa.”
Đó là cuối mùa thu năm 1976. Tôi thông báo cho ban chấp
hành của chùa rằng mẹ tôi có thể sẽ mất, và tôi cần
về thăm gia đình. Họ đồng ý mua vé cho tôi đi.
Vào tháng mười hai, tôi lên chiếc Pan Am 747 và hướng thẳng
về nhà ở Tích Lan. (Năm 1972, chính phủ Ceylon chính thức
đổi tên quốc gia này trở lại cái tên truyền thống hơn,
Tích Lan, có nghĩa là ‘phồn thịnh và đẹp đẽ’ trong tiếng
Phạn). Tôi ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, như tôi vẫn
thường làm. Máy bay trước hết đến Honolulu, rồi Guam
và Singapore.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau khi chúng tôi rời Honolulu,
tôi nhìn ra cửa sổ, thấy lửa bốc lên từ một trong những
bộ máy. Tôi đã nghĩ đó có thể là do dầu cặn thải
ra.
Nhưng không phải thế.
Một vài giây sau, phi hành gia thông báo rằng chúng tôi phải
trở lại Hawaii vì một trong những bộ máy bị cháy.
Rồi các tiếp viên hàng không hướng dẫn chúng tôi cách thoát
ra khỏi máy bay sau khi đáp xuống. Cầu thang thoát hiểm
được bung ra, vì thế chúng tôi có thể ra khỏi máy bay nhanh
chóng. Rõ ràng là mọi người đều lo lắng rằng một
vụ nổ có thể xảy ra.
Họ cho những người có con nhỏ ra trước. Kế đến
là phụ nữ có thai và người già, sau cùng là những hành
khách còn lại. Họ bảo hãy để tất cả hành lý trên
máy bay.
Tôi để ý thấy một vài hành khách làm dấu thánh giá trên
ngực. Người khác thì khóc lóc hay cắn móng tay, hay thầm
thì với người kế bên. Tôi nhìn thấy một vài cuốn
kinh thánh được mở ra trên đùi.
“Ôi,” tôi nghĩ, “tôi đã làm tất cả những gì có thể
trong cuộc đời. Tôi đã giảng pháp cho nhiều người,
và tôi đã được công đức. Tôi đang trên đường đi
gặp mẹ tôi. Dầu có chết bây giờ, tôi cũng sẽ được
một sự tái sinh tốt đẹp.”
Tôi thật sự không cảm thấy sợ hãi. Tôi nghĩ rằng
nếu máy bay có rớt xuống, thì dầu gì tất cả chúng tôi
sẽ đều bất tỉnh trước khi chạm mặt đất. Chết
như thế cũng chắng phải ghê gớm gì.
Rồi tự động tôi bắt đầu nghĩ về những lời Phật dạy
về sợ hãi. Sợ hãi, ngài nói, phát sinh từ sự bám
víu vào năm uẩn –thân, thọ, tưởng, hành và thức.
Chúng ta bám víu vào những thứ này mà ta coi như là ‘cái
tôi’. Chúng ta không muốn đánh mất ‘cái ngã’ này,
vì thế chúng ta trở nên sợ hãi khi nó bị đe dọa dưới
bất cứ hình thức nào.
“Phiền não phát sinh từ ái dục,” một đoạn trong
kinh Pháp Cú đã nói thế. “Sợ hãi phát sinh từ ái
dục. Sẽ không còn có phiền não hay sợ hãi đối với
người không còn ái dục”.
Khi máy bay chúi đầu xuống từ trên không, tôi biết nếu
tôi có thể quán tưởng đến Tam Bảo, tôi sẽ được bình
an. Tâm đầy uế nhiễm bị sợ hãi, lo âu, căng thẳng
và bức xúc chế ngự. Nhưng tâm đầy những ý tưởng
hướng về Phật, Pháp và Tăng thì tràn đầy thanh tịnh.
Tới Honolulu, máy bay hạ xuống sốc giật mạnh. Đã có
những chiếc xe cứu hỏa đậu sẵn trên đường băng và ngay
khi chúng tôi vừa chạm mặt đất, những chiếc xe này bắt
đầu thổi khói quanh máy bay.
Mọi người nhảy lên, chạy đến cửa thoát hiểm. Chúng
tôi không biết máy bay sẽ phát hỏa bất cứ phút giây nào.
Tôi nghĩ có lẽ tôi là người duy nhất trên cả chuyến bay
này là chưa bao giờ trượt cầu tuột lúc còn bé.
Ôi thật kỳ cục, dĩ nhiên, với chiếc y phùng lên quanh tôi,
nhưng tôi phải nhận rằng nó cũng vui một chút! Khi xuống
đến mặt đất, tôi nhảy ra và chạy thật nhanh. Đêm
đó chúng tôi ở lại khách sạn Hawaii sang trọng, do Pan Am
đài thọ.
Ngày hôm sau, tôi tiếp tục đến Singapore. Khi đáp xuống
đó, tôi ngạc nhiên khi gặp một số người từ chùa Phật
giáo Tích Lan, một chùa Sinhala. Họ mời tôi ở lại chùa
họ một tháng. Tôi bảo với họ, tôi đang đi thăm mẹ
bịnh, nhưng tôi có thể gửi điện báo cho em tôi để hỏi
tình trạng mẹ tôi như thế nào, có thể tôi không cần phải
về gấp rút như thế.
Ngày hôm sau, em tôi nhắn tin trở lại. Cô ấy cho biết
mẹ chúng tôi cũng không yếu lắm ngay bây giờ, nên tôi ở
lại Singapore một tuần. Rồi tôi đi Malaysia, ở đó một
tuần nữa. Thời gian rộng rãi đó thật tốt, vì nó
cho phép tôi sắp đặt để mang lại một ngạc nhiên thú vị
cho mẹ.
Một vài người bạn ở Malaysia đã cúng dường một máy chiếu
phim slide, và tôi cũng kiếm được một radio FM với một microphone
không dây. Tôi có khoảng năm trăm ảnh slide màu của
những nơi tôi đã thăm viếng khắp trên thế giới. Có
chùa chiền, nhà chọc trời, khung cảnh thiên nhiên, thú vật
và các lễ hội. Tôi muốn cho mẹ thấy những nơi tôi
đã từng có mặt suốt những năm qua, khi tôi không ở với
gia đình.
Khi đến Tích Lan, chúng tôi đã có buổi chiếu slide ở nhà
chị tôi. Vì không có điện ở đó, chúng tôi phải mượn
dây nối từ nhà hàng xóm. Mẹ tôi ngồi, hoàn toàn bị
thu hút khi bà xem những tấm ảnh slide và lắng nghe những
lời giới thiệu của tôi. Mắt bà sáng lên.
Chúng tôi bắt đầu buổi chiếu lúc 10 giờ tối và kéo dài
cho đến hai giờ sáng, nhưng mẹ tôi hình như không biết mệt.
Khi buổi chiếu đã kết thúc, bà hỏi còn thêm slide nào nữa
không. Đó là lần cuối chúng tôi vui vẻ bên nhau.
Ngày hôm sau tôi gọi bác sĩ của mẹ để hỏi về tình trạng
sức khỏe của bà. Ông bảo rằng trái tim mẹ tôi đã
yếu. Bà đã tám mươi sáu tuổi, bà có thể ra đi bất
cứ lúc nào. Rằng tôi nên cho bà vào nhà dưỡng lão,
nơi bà có thể được chăm sóc một cách chu đáo.
Vì thế chị tôi, cháu tôi và tôi quyết định chuyển bà
vào một nhà dưỡng lão ở Kandy. Rồi tôi chào từ giã
mẹ, đi Colombo. Khi tôi ra đi, họ cũng trên đường chuyển
mẹ tôi đến nhà dưỡng lão. Ngày hôm sau, tôi nhận
được điện thoại của cháu tôi. Nó khóc.
Nhà dưỡng lão quyết định trả mẹ tôi về, sau khi đã tiếp
nhận bà vào được một đêm. Không nói lý do; có thể
họ nghĩ rằng nếu bà mất ngay sau khi đến đó sẽ là điều
không tốt cho việc kinh doanh của họ. Lúc đó, tình
trạng sức khỏe của mẹ tôi đã tồi tệ hơn, có lẽ vì
phải di chuyển đường xa để đến được nhà dưỡng lão.
Chị và cháu tôi biết rằng phải đưa mẹ đi bệnh viện,
nên họ quay trở lại nhà dưỡng lão đón bà -ở đó không
có xe cứu thương.
Bà nhất quyết muốn ngồi thay vì nằm xuống ở băng sau.
Họ kể rằng bà đã rên đau suốt chuyến đi. Khi đến
được bệnh viện, bà đã im lặng.
Bà đã ra đi trong dáng ngồi thẳng, ở băng ghế sau xe.
Tôi nhớ về những lần mẹ băng bó vết thương cho tôi ngày
tôi còn bé, làm sao mà bà luôn biết chính xác phải làm gì
để tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi nhớ lại cảm
giác được mẹ ôm vào lòng như thế nào. Tôi nghĩ đến
lá thư cuối cùng mẹ đã viết cho tôi, chỉ vài dòng, một
cách khó khăn.
Tôi cảm thấy buồn vì bà đã ra đi trong đau đớn và hối
hận rằng tôi không có mặt ở đó bên bà.
Đức Phật đã nói: “Phải xa cách người mình yêu thương
là đau khổ.” Mặc dầu tôi đã trải qua nhiều năm
giảng Pháp về đau khổ và phiền não, đã hành bao nghi lễ
ở đám táng và an ủi người ta sau sự ra đi của người
thân, tôi không nghĩ tôi hoàn toàn hiểu những lời dạy của
Phật, cho đến khi tôi kinh nghiệm sự ra đi của mẹ tôi.
Khi mẹ mất, nỗi đau khổ của tôi quá sâu đậm đến nỗi
tôi cảm thấy trái tim tôi như đã bị châm chích bởi những
mũi thuốc đắng cay, nhức nhối.
Với công phu tu hành của tôi cho đến thời điểm đó, tôi
luôn cố gắng để làm vừa lòng mẹ. Tôi muốn cho bà,
hơn tất cả bất cứ người nào trên thế giới, được sung
sướng. Mẹ tôi đã rất hạnh phúc vì tôi xuất gia và
tôi đi hoằng pháp khắp cả thế giới. Vì thế mỗi
lần làm được điều gì mới, hay điều gì tốt, tôi đều
viết cho mẹ biết. Không phải để khoe khoang, nhưng tôi
biết rằng chúng sẽ mang lại cho mẹ tôi bao hạnh phúc.
Giờ
bà đã ra đi, tôi còn cố gắng làm vui cho ai?
Tôi cảm thấy rằng sự đau khổ đó thực sự làm bấn loạn
tâm tôi. Sự bám víu của tôi đối với mẹ là một
kết sử lớn nhất của tôi. Khi mất mẹ, trong chốc
lát tôi đã quên hết những lời Phật dạy về cái chết
và vô thường. Tôi chỉ hoàn toàn bị chìm đắm trong
khổ đau.
Cả hai người anh lớn của tôi đều đã ra đi, việc tang
ma cho mẹ, tôi phải gánh vác vì là người con trai duy nhất
còn sống. Các chị em tôi quyết định hỏa táng mẹ.
Buổi lễ đơn giản, với các vị sư tụng kinh bên cạnh giàn
hỏa thiêu của mẹ ở nghĩa trang. Cũng giống như tôi
đã làm ở đám tang cha, tôi cũng nói vài lời để cảm ơn
tất cả mọi người đã đến. Chỉ là lần này, điều
đó khó làm hơn. Rất khó hơn.
Cho đến ngày nay, tôi vẫn còn cảm thấy rất trân quý những
kỷ niệm về mẹ.
Vào năm 1979 hay 1980, tôi có buổi nói chuyện ở một hội
nghị về các tôn giáo ở Dallas, Texas. Vì thời gian đó
gần lễ Thanksgiving, người ta yêu cầu tôi nói về lòng biết
ơn. Vì thế, tôi quyết định nói về mẹ tôi.
Nhưng khi tôi đứng ở bục giảng, cố gắng để nói những
lời đầu tiên của bài diễn văn, bỗng nhiên tôi bắt đầu
khóc. Thật là xấu hổ. Tôi tức tưởi khóc đến
nỗi không thể nói được điều gì. Thính giả chỉ
ngồi đó nhìn tôi. Phải rất lâu sau, tôi mới lấy lại
được bình tĩnh.
Tất cả những gì tôi muốn nói với họ là tôi sẽ không
bao giờ quên mẹ tôi, và tôi rất mang ơn tình thương vô giới
hạn của bà. Lạ lùng thay, khi đứng đó khóc trước
một khán phòng đầy người, tôi lại bắt đầu hiểu một
trong những lời Phật dạy về cái chết và sự khổ đau.
Ngài đã nói rằng nước mắt mà chúng ta đã đổ xuống vì
sự mất mát những bà mẹ trên thế gian, trong luân hồi –những
nước mắt ấy còn nhiều hơn nước ở tất cả đại dương.
Chương
23
Ông Có Phải
Là Ngài Gunaratana?
Sau đám tang mẹ, tôi ở lại Tích Lan khoảng một tháng.
Bảy ngày sau ngày Mẹ mất, theo truyền thống chúng tôi tổ
chức một nghi lễ cầu siêu cho bà. Một số vị sư đến
nhà chúng tôi để tụng niệm cho mẹ tôi, rồi thọ trai do
chúng tôi cúng dường hồi hướng cho mẹ. Đêm trước
đó, thì có một vị sư đến nhà, thuyếp pháp chỉ riêng
cho chúng tôi.
Sau đó tôi bỏ ra khoảng vài tuần thăm viếng bạn bè và
các chùa nơi tôi đã từng sống trước đây.
Trên đường trở lại Mỹ, tôi đã có thêm khá nhiều con
dấu đóng trên hộ chiếu của mình. Tôi dừng chân ở
Ấn Độ, Nepal, Liên bang Xô Viết, Hy Lạp, Ý, Pháp, Đức,
Bỉ, và Anh.
Trong tất cả các quốc gia này, Nga có lẽ là nơi thú
vị nhất. Đó là chuyến viếng thăm Nga đầu tiên của tôi.
Ở phi trường Moscow, Stanley Liyanapatirana, một người Sinhala
làm việc ở tòa đại sứ Tích Lan đón tôi. Ông
là người đã giúp tôi lấy visa để vào Liên Bang Xô Viết.
Hôm sau tôi đến phòng du lịch trong khách sạn, hỏi thăm cách
lấy tour đến Leningrad. Người phụ nữ ngồi sau bàn
giấy yêu cầu tôi để lại hộ chiếu và bảo tôi hôm sau
trở lại.
Hôm sau khi tôi trở lại như đã hẹn, cô trả hộ chiếu cho
tôi, rồi bảo tôi đón taxi nào đó bên ngoài khách sạn.
Cô đưa cho tôi một số xe taxi. Tôi tìm được chiếc
taxi, nhưng không có bác tài xế nào ở đó. Vì thế tôi
leo lên ngồi vào băng sau, nghĩ rằng tôi sẽ đợi bác tài
đến.
Bỗng nhiên một người đàn ông to lớn, đến mở mạnh cửa
xe. Trước khi tôi có thể nói gì, ông đã chồm vào băng
sau, tóm lấy sợi dây đeo máy chụp hình của tôi. Không
kịp suy nghĩ gì, chỉ phản ứng theo bản năng, tôi giựt cái
dây lại và giữ chặt nó.
"Không! Không!" tôi la lên.
Anh ta không nói gì, chỉ tiếp tục dằn lấy túi xách của
tôi. Anh ta to lớn hơn tôi nhiều và tôi biết trước
sau gì anh ta cũng thắng, nếu tôi không làm một điều gì
đó.
Vẫn không thả chiếc túi đựng máy ảnh ra, tôi giơ cùi chỏ
lên, dùng hết sức lực tống thẳng vào mũi anh ta. Tôi
nghĩ là mục tiêu của tôi rất chính xác, anh ta la oái, buông
tay, chạy đi.
Vâng, rõ ràng là tôi đã phạm một trong 227 giới luật của
người tu sĩ ngày hôm đó. Một tu sĩ không bao giờ được
dùng vũ lực trong bất cứ trường hợp nào, dầu là để
tự vệ. Lý ra tôi phải buông tay để cho anh ta lấy chiếc
máy ảnh, nhưng tôi quá bám víu vào nó, khiến tôi hành động
không chánh niệm. Có phim ở trong máy, những bức ảnh
tôi đã chụp khắp châu Âu. Tôi chỉ muốn cho bạn bè
xem chúng, và đó là tất cả những gì tôi nghĩ đến khi tôi
phản ứng một cách bản năng.
Và như tất cả chúng ta đều biết, khi bản năng làm chủ,
chánh niệm bị đẩy lùi.
Khi tôi đang hoàn hồn từ việc vừa xảy ra, bác tài xế taxi
xuất hiện.
"Ông là ngài Gunaratana?" anh ta hỏi.
"Vâng," tôi trả lời.
Anh
ta bước lên xe, không nói thêm một lời nào nữa, chở tôi
ra ga. Ngay khi tôi vừa ra khỏi taxi ở ga xe lửa, một
người đàn ông xuất hiện trên vỉa hè, đến cạnh tôi.
"Ông là ngài Gunaratana?" ông ta hỏi.
"Vâng," tôi trả lời.
"Xin vui lòng đi theo tôi."
Ông ta đưa tôi đến cửa xe lửa, chào lễ phép rồi biến
mất.
"Ông là ngài Gunaratana?" người soát vé tàu hỏi.
"Vâng,”
“Xin vui lòng theo tôi."
Anh ta dẫn tôi đến một toa xe có giường nằm. Dĩ nhiên,
việc bị chuyền tay từ người này đến người khác, mà
tất cả đều không mỉm cười, là điều khá buồn cười,
nhưng tôi đủ biết trong chiến tranh lạnh -thời kỳ Liên
Bang Xô Viết, tốt hơn là không nên khôi hài về chuyện
đó.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến Leningrad. Khi tôi vừa ra khỏi
toa xe, một phụ nữ trẻ đang đợi.
'Ông là ngài Gunaratana?"
"Vâng."
"Xin vui lòng theo tôi."
Cô giúp tôi xuống tàu và đưa tôi đến một tiệm ăn gần
đó. Cô đưa tôi đến một bàn ăn đặc biệt, kéo ghế mời
tôi ngồi.
Khi người bồi bàn đến, anh ta cũng hỏi: "Ông là ngài Gunaratana?"
"Vâng.”
Anh ta mang đến cho tôi bữa điểm tâm gồm có hai cái trứng,
bánh mì nướng, bơ, mứt và trà. Tôi ăn một mình và
khi tôi dùng xong bữa, lại một người đàn ông khác đến
cạnh bàn tôi.
"Ông là ngài Gunaratana?"
"Vâng."
"Xin đi theo tôi."
Người đàn ông đó dẫn tôi đến một chiếc xe buýt chở
tour đang chờ bên ngoài tiệm ăn. Tôi lên xe và người
lái xe buýt hỏi: "Ông là ngài Gunaratana?"
"Vâng."
Và thế là cuối cùng tôi được tham dự tour đi Leningrad.
Sau khi trở về chùa ở Washington mùa xuân năm 1977, tôi lại
theo học các lớp ở trường đại học American. Tôi đang
học năm thứ hai chương trình Thạc sĩ. Tiến sĩ Rodier,
cố vấn của tôi trong nhiều năm, đã nói rõ rằng ông muốn
tôi tiếp tục học đến tiến sĩ về Triết học. Tôi
cảm thấy rất phấn khởi và tự hào. Vì thế tôi nộp
đơn xin một học bổng khác nữa và được chấp nhận ngay.
Con đường học hành vá víu của tôi, bắt đầu từ nhiều
năm trước ở một làng vùng quê Henepola đã mang tôi lên đến
những trình độ học vấn cao nhất trong hệ thống giáo dục
của Mỹ. Tôi thật khó lòng tin điều đó.
Trong lúc đó, chùa chúng tôi cũng phát triển lên. Gần
mười năm kể từ lúc tôi đến đó, con số hội viên đã
nhân lên hàng trăm lần. Những buổi lễ cầu nguyện
và những lớp học thiền rất nổi tiếng đều có cả hai:
người Mỹ và người Sinhala tham dự. Tôi được yêu
cầu dạy một lớp thiền mỗi tuần hai lần cho nhân viên
Ngân hàng Thế giới (World Bank).
Tôi cũng bắt đầu nhận được ngày càng nhiều những lời
mời đến dạy các khóa an cư tu thiền khắp nước Mỹ. Đó
là vào cuối những năm 1970, khi các trung tâm dạy thiền bắt
đầu mọc lên ở khắp nơi. Một nơi, ở New Mexico, đã
mời tôi đến lần đầu tiên vào năm 1976. Tôi chưa bao
giờ đến đó và cũng không biết những người tổ chức,
nhưng tôi chấp nhận lời mời của họ.
Nơi đó thật tuyệt đẹp, cao trên núi. Người ta dành
cho tôi một cabin nhỏ, riêng biệt để ở, mà phải leo dốc
mới lên tới; và hơi xa những tòa nhà khác. Dường như
để tôi được tha hồ ngắm vẻ đẹp của một hồ nước
cạnh bên, nhà vệ sinh của cabin tôi nằm ở phía ngoài, và
không có gì ngăn che. Tôi hơi do dự trước sự sắp đặt
này, nhưng vì cabin của tôi khá tách biệt, tôi đã nghĩ chắc
sẽ không có vấn đề gì.
Sáng hôm sau, trong lúc đang trả lời tiếng gọi của thiên
nhiên, tôi bị sốc khi thấy ba phụ nữ trẻ bỗng nhiên xuất
hiện để xuống hồ tắm. Họ ở cách tôi khoảng chừng
mười lăm thước, ngay trong tầm nhìn của tôi. Tuy nhiên,
hình như họ không thấy tôi.
Họ cởi bỏ y phục một cách tự nhiên, rồi đứng trên một
hòn đá để sưởi ấm trước khi nhảy vào hồ. Tôi
thật xấu hổ, kinh hoàng. Tôi đã là một tu sĩ độc
thân từ năm mười hai tuổi và chưa từng bao giờ thấy một
phụ nữ khỏa thân trong đời!
Ngay sau khi đi toilet xong, tôi vội vã tìm vị quản lý của
trung tâm.
"Thật không thích hợp chút nào," tôi nói. "Tôi cần phải
dời khỏi cabin đó ngay lập tức."
Ông ta xin lỗi rối rít. Tôi được dời đến một cabin
khác, có nhà tắm riêng biệt.
Năm sau, khi tôi lại về trung tâm đó để hướng dẫn một
khóa tu thiền mười ngày khác. Cabin tôi ở có phòng tắm
ở bên ngoài. Trên mái có những ống dẫn màu đen cuộn
tròn, dùng ánh nắng mặt trời làm nhiệt và một tấm màn
treo ở lối vào. Ngượng ngùng vì sự kiện nhà vệ sinh
năm trước, người quản lý lần này đã biết cẩn thận
để giữ cho tôi được kín đáo. Ông ta hỏi mỗi ngày
tôi đi tắm lúc mấy giờ và ông treo một tấm giấy trên
tường phòng tắm, nói rằng: “Bhante G. tắm vào buổi
trưa. Xin vui lòng không làm phiền.”
Ngày hôm sau, tôi đang ở trong phòng tắm lúc 12 giờ, bỗng
nhiên một phụ nữ trẻ bước vào, trên người không mảnh
vải. Cô ta nói rằng cô muốn hỏi tôi một câu về Pháp.
Tôi giận điên lên. Tôi la lên, "Cô có thể hỏi lúc
tôi giảng Pháp tối nay! Không phải ở đây!"
Cô ta dội ngược ra, mặt đỏ bừng.
Tôi hy vọng đó là lần cuối cùng tôi phải đối phó với
các cô gái trẻ khỏa thân. Nhưng đó là thời kỳ của
tình yêu cho không.
Năm sau nữa, khi tôi trở lại trung tâm, viên quản lý tội
nghiệp đã dành cho tôi một chiếc cabin riêng biệt nhất trong
khuôn viên. Từ khu trung tâm phải đi mất vài phút mới
đến được. Sẽ không còn ai làm phiền sư ở đó, ông
ta trấn an tôi.
Mấy đêm sau đó, khi tôi trở về cabin lúc 10 giờ đêm, sau
thời khóa tu thiền cuối cùng của buổi tối. Trước
mắt tôi trong khu rừng tối tăm, tôi có thể thấy ánh sáng
chiếu rọi từ cửa sổ phòng cabin của tôi.
"Thật tử tế," tôi nghĩ. "Chắc là nhân viên nào đó
đã đốt đèn để tôi không phải về nhà trong bóng tối."
Khi bước vào bên trong cabin, tôi đã gặp người đốt đèn.
Một phụ nữ đang nằm trong giường của tôi. Cô ta rất
trẻ, rất đẹp và rất trần truồng.
"Ra ngay!" tôi lắp bắp.
Cô ta không nói một lời nào, chỉ nằm đó mỉm cười.
Rõ ràng cô nghĩ rằng tôi đang đùa.
"Tôi không đùa," tôi nói. "Nếu cô không đi ra ngay lập
tức, tôi sẽ đi gọi người quản lý." Tôi quay lưng
chuẩn bị bước đi.
Tôi nghĩ lúc đó cô nhận ra rằng: Tôi không phải là một
trong “những” loại guru (thầy) đó. Cô ta nhảy ra,
khóc và túm lấy quần áo chạy ra khỏi cửa.
Trong mỗi trường hợp trên, bạn có thể nghĩ rằng tôi hoàn
toàn bị chế ngự bởi lòng ham muốn, hay ít nhất cũng cảm
thấy một chút tình dục bị khơi đọng. Nhưng tôi có
thể chân thành nói rằng tôi rất ngượng ngùng, và rất giận
dữ; và hai cảm giác này hoàn toàn chế ngự tâm tôi.
Đối với tôi, bất cứ người nào cố gắng quyến rũ
tôi là đã không tôn trọng tôi với tư cách là người tu
và là người thầy. Đó là cái tát vào truyền thống 2500
năm và một sự sỉ nhục lớn đối với những lời dạy
của Đức Phật. Có thể nghe khó tin, nhưng tôi không
cảm thấy lời nguyện sống độc thân của mình là khó giữ.
Là người tu sĩ, đó là sự lựa chọn của tôi để sống
như thế. Đó là cách sống của tôi từ khi còn là một
cậu bé trai. Vì thế tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến
chuyện sửa đổi nó.
Năm 1980, tôi đạt được học vị tiến sĩ về Triết học.
Vào ngày ra trường, tôi rất ngạc nhiên thấy khoảng hai mươi
người bạn Sinhala ở trong đám khán giả. 'Bhante," một
người trong họ nói, "làm sao sư tìm ra được thời gian để
lấy bằng tiến sĩ?"
Tôi cười vì câu hỏi ấy của anh thật đúng. Khi người
ta viếng chùa, họ thường thấy tôi cắt cỏ, thuyết pháp
hay là sửa chữa nhà cửa. Tôi làm việc suốt ngày.
Nhưng tôi còn một công việc khác nữa, và lúc nào cũng thế,
là được làm người sinh viên. Tôi không bao giờ nghĩ
người ta có thể ‘hoàn tất’ sự học của mình, chỉ vì
họ đã được những học vị. Tôi nghĩ rằng sự học
của chúng ta vẫn còn tiếp tục và tiếp tục mãi, nếu chúng
ta để ý đến điều đó. Tất cả chúng ta đều là
những người tu học cho đến khi ta đạt được giác ngộ.
Thật ra, khi so sánh với những cấp bậc cao siêu trong các
chứng ngộ tâm linh mà Đức Phật đã diễn tả, thì chúng
ta, những học giả “thế tục" không xứng đáng để được
gọi là học giả. Đúng ra, chúng ta còn đang ở trình
độ mẫu giáo.
Một học giả thực sự, theo Đức Phật, là người đã đạt
được đến ngưỡng cửa quả Dự Lưu. Cái gì là “dòng
chảy”? Bất cứ ai đã tìm hiểu chút ít về Phật giáo,
đều biết về Bát chánh đạo: chánh kiến, chánh tư duy, chánh
ngữ, chánh nghiệp, chánh mệnh, chánh tinh tấn, chánh niệm,
và chánh định.
Bát chánh đạo là nền tảng cho việc tu tập theo con đường
tâm linh của Đức Phật, những điều mà mỗi chúng ta đều
có thể thực hành mỗi ngày. Nhưng đó chỉ là sự bắt
đầu, vì không kể là chúng ta đã thực tập tinh tấn thế
nào để hoàn thiện các loại thiện xảo này, chúng ta vẫn
còn tâm nghi ngờ. Chúng ta có thể thực hành tâm rộng
lượng, lòng từ bi, và lòng chân thật. Chúng ta có thể
nói nhỏ nhẹ và dịu dàng. Chúng ta có thể chánh niệm
và chánh định. Nhưng tất cả đều chịu ảnh hưởng
của vô thường –tâm nghi hoặc có thể len lỏi vào khi chúng
ta đang bị căng thẳng hay vào bất cứ lúc nào khác.
Một cấp bậc cao hơn của việc thực tập được gọi là
Bát chánh đạo siêu việt. Đây là “dòng chảy” được
nhắc đến trong câu nói về quả Dự lưu. Đó là cấp
bậc nơi mọi nghi ngờ đều được rũ sạch, nơi hành giả
biết chắc chắn về chân lý của Tam Bảo.
Ở thời điểm của quả Dự lưu, hành giả bắt đầu chuyển
động dọc theo một con đường, đưa họ lên một cấp bậc
chứng ngộ cao hơn, và cao hơn nữa. Khi hành giả cuối
cùng buông bỏ được niềm tin vào một cái ngã thường hằng,
là họ đạt được quả Dự lưu. Bạn có thể nói rằng
họ đã vượt qua được kỳ thi vào Bát chánh đạo siêu việt.
Họ sẽ, hoặc là đạt được giác ngộ trong kiếp này,
hay họ sẽ tái sinh không hơn bảy lần, trên thế giới này
hoặc là ở cõi trời.
Sau khi tâm nghi ngờ đã được buông bỏ, các kiết sử khác
cần được buông bỏ tiếp theo là lòng sân hận và sự bám
víu vào các dục lạc -nói một cách khác, là sân và tham.
Sau khi hành giả đã chiến thắng được những uế nhiễm
này, họ sẽ được gọi là Nhất lai, là người sẽ tái sinh
chỉ một lần nữa. Khi chướng ngại thứ hai đã được
buông bỏ, người ấy sẽ trở thành một vị bất hoàn.
Ngay như thế, ở giai đoạn chứng ngộ tột cùng này, vẫn
còn năm kiết sử khác cần được chế ngự. Đó là
lòng ước muốn được hiện hữu trong sắc giới, lòng ước
muốn được hiện hữu trong cõi vô sắc giới, mạn, trạo
cử và vô minh. Vị Bất hoàn đã đạt đến một tầng
cao trong Bát chánh đạo siêu việt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn
đạt được tiến sĩ tâm linh, sự thành tựu rốt ráo.
Sự chứng ngộ xảy ra khi năm kiết sử cuối cùng bị tan
rã. Vào thời điểm đó, hành giả cuối cùng đạt được
quả của con đường đạo: trở thành một vị A la hán,
một chúng sinh hoàn toàn giác ngộ.
Lúc đó và chỉ lúc đó thì sự học hỏi mới được coi
là viên mãn.
Sau khi vừa đạt được bằng tiền sĩ “thế tục”, tôi
càng được nhiều nơi yêu cầu đến giảng dạy. Một
vài đại học mời tôi vào ban giảng huấn: như Georgetown,
Maryland, American, và Bucknell. Tôi không nhận lời bất
cứ nơi nào vì trách nhiệm đầu tiên của tôi là với chùa,
nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn dạy những lớp về Phật giáo
ở phần lớn các đại học này trong mười năm như thế.
Bắt đầu từ cuối những năm 1970, một số sư người Sinhala
đến sống ở chùa Washington và ngôi nhà lớn trên đường
số Mười Sáu trở thành một nơi rộn rịp, ồn ào.
Lúc đó thì chúng tôi đã có gần ba ngàn thành viên bao gồm
những người Mỹ và Á châu như: Sinhala, Thái, Burma, Campuchia,
Lào, và đôi khi người Đại Hàn nữa. Những lớp học
hàng tuần và các khóa lễ đều đầy, và Phật tử mỗi ngày
ghé vào chùa bất cứ lúc nào để thiền hay viếng chùa.
Chuông điện thoại luôn reo không ngừng.
Vào khoảng thời gian đó, có một thanh niên trẻ nhiệt tình
tên Matthew Flickstein bắt đầu đến chùa thường xuyên.
Anh ta là một nhà tư vấn tâm lý ở Maryland, có một vợ và
hai con. Anh cũng rất nghiêm chỉnh trong vấn đề học thiền.
Anh thường hỏi tôi rất nhiều câu hỏi. Nhưng vì công
việc ở chùa ngập đầu nên tôi khó dành được thời gian
trọn vẹn, không bị quấy rầy để giúp Matt.
Vì thế Matt bắt đầu chở tôi đến các nhà nghỉ, như một
cách để chúng tôi có được những thời gian như thế. Anh
thường mướn một phòng để chúng tôi có thể ở đó vài
giờ, tọa thiền và trao đổi về các kinh nghiệm hành thiền.
Chúng tôi bắt đầu với phương pháp anapanasati, hay quán niệm
hơi thở.
Mỗi lần chúng tôi thở vào hay thở ra, tôi bảo với Matt,
chúng ta có thể kinh nghiệm được sự vô thường. Trước
hết, chúng ta bắt đầu cảm nhận nhu cầu thở vào.
Một sự căng thẳng nhẹ nhàng trong lồng ngực tăng lên dần
khi lượng oxy được đẩy ra sâu hơn và sâu hơn nữa cho đến
khi chúng ta bắt buộc phải thở vào. Rồi giữ hơi thở
lại. Nhưng không duy trì được lâu. Vì không lâu
sau sự khó chịu gây ra do lồng ngực căng đầy sẽ khiến
chúng ta phải thở ra. Ngay trong một chu kỳ của hơi thở vào
ra, đã bao trùm cả khổ đau và hạnh phúc. Chúng ta hoàn
toàn không thể làm chủ nó.
Nhận ra được sự chuyển đổi không ngừng này là tấm vé
đưa ta đến giải thoát. Chúng ta sẵn sàng để chấp
nhận hạnh phúc hay đau khổ, bất cứ điều gì phát sinh.
Khi hạnh phúc thay đổi -không thể tránh khỏi, ta không bị
sốc vì ta biết rằng đó là vô thường. Và khi đau khổ
phát sinh, ta không nản lòng vì ta biết rằng điều đó cũng
vô thường. Ta có thể chấp nhận cả hai, mà không để
thứ nào làm chủ được ta.
Tôi rất thích thời gian tu tập với Matt, một sự xả hơi
khỏi chùa từ những buổi học không định trước này và
anh ta cũng rất thích được hướng dẫn riêng. Một tình
bạn đã nẩy nở giữa chúng tôi.
Một ngày vào năm 1979, tôi nói với anh, "Matt, sư muốn xây
một trung tâm thiền. Ở một nơi nào đó tĩnh lặng,
ở đồng quê. Một lâm tự viện."
Anh ta nhìn tôi mắt sáng lên.
"Thật chứ? Sư nói thật chứ?”
“Thật. Sư không đùa. Vấn đề duy nhất là, sư
không có đủ tiền hay đủ người để hỗ trợ một nơi
như thế.”
“Con có thể giúp,” Matt nói ngay.
Sau đó, chúng tôi không nói gì thêm về việc này. Tôi
nghĩ cả hai đều biết rằng đó là một giấc mộng lớn
và cần phải có thời gian để đưa đến kết quả.
Chúng tôi cần phải suy tư về nó nhiều hơn một chút.
Nhưng Matt là một người rất năng động, người luôn muốn
mọi việc xảy ra ngay bây giờ hơn là sau này. Anh ta không
thể đợi lâu như thế.
Vài tháng sau, một buổi chiều kia, anh lái xe đưa tôi đi đâu
đó và anh bỗng nói: "Bhante, ngôi lâm tự viện đó thế nào
rồi? Sư vẫn còn nghĩ đến nó chứ?”
"Dĩ nhiên rồi," tôi trả lời.
"Vậy thì tại sao Sư không tiến hành đi?"
"Vì trước mắt, chúng ta vẫn chưa có những điều kiện tối
thiểu. Chúng ta không có đủ tiền hay nhân sự, mà chúng
ta cũng chưa có chỗ nào cả."
"Bhante," Matt nói, giọng đầy nôn nóng, "giờ chính là thời
điểm đó. Cuộc đời quá ngắn ngủi, chúng ta phải
bắt tay vào việc ngay."
Một nụ cười ranh mãnh ở khóe môi anh.
"Nếu sư không sẵn sàng để xây trung tâm đó, con phải đi
tìm một vị thiền sư khác thôi," anh nói.
Tôi mỉm cười.
“OK. Hãy bắt đầu.”
Chương
24
Ra Riêng
Khi Matt và tôi bắt đầu tìm địa điểm, tôi có $50,000 trong
ngân hàng. Tôi đã để dành ít nhất mười năm nay. Đó
là số tiền mà Văn phòng Tiểu bang (State Department) đã trả
cho tôi khi làm việc ở trại tỵ nạn ở Florida, cộng với
tiền thù lao của các bài diễn văn, các lớp tôi dạy ở
các trường đại học –bất cứ gì tôi đã tự kiếm được,
bên ngoài công việc của tôi ở chùa Phật giáo Washington.
Matt và tôi bắt đầu lái xe vòng quanh Virginia, tìm những nơi
bán đất. Một ngày kia vào năm 1983, chúng tôi tìm được
một khoảng đất rất đẹp với diện tích 189 mẫu Anh (hay
75 mẫu ta) và mười hai dãy nhà trên đó. Giá bán là
một triệu rưỡi đô. Cả hai chúng tôi đều đồng ý
là miếng đất thật hoàn hảo. Matt, là một người nói
chuyện khôn khéo, đã nói để người chủ bớt xuống còn
$700,000. Chúng tôi đã đưa cho họ tấm ngân phiếu $2000
ngay tại chỗ, như tiền để “làm tin”, để họ không quảng
cáo bán trên thị trường nữa. Trong vòng ba tháng, chúng
tôi phải có đủ $100,000 tiền đặt cọc.
Trở lại xe, tôi nói: "Chúng ta thiệt là điên. Làm sao
chúng ta có được số tiền lớn như vậy. Chúng ta cũng
không có cách gì để quyên một số tiến như thế trong ba
tháng.”
Matt có vẻ không hề suy chuyển.
"Tôi biết một người gây quỹ," anh nói, "người ấy
sẽ giúp chúng ta có $100,000 đó."
Vài ngày sau, chúng tôi nghiên cứu biểu đồ mà người gây
quỹ đã phác họa cho chúng tôi. Đó là một dạng gây quỹ
theo hình kim tự tháp. Những người dưới đáy tháp sẽ
đóng mười đô. Con số người này rất nhiều.
Khi lần lên mỗi bậc tháp sau đó, những người cúng dường
sẽ ít hơn, nhưng tiền cúng sẽ nhiều hơn: hai mươi,
năm mươi, một trăm đô.
Khi cộng tất cả lại, chúng tôi sẽ có được hơn 1 triệu.
"Biểu đồ này trông rất hấp dẫn," tôi nói với Matt.
"Nhưng người này đâu có giúp chúng ta có được số tiền
này miễn phí. Anh ta đòi $5000 đô mỗi tháng. Số
tiền $5000 đầu tiên sẽ tìm đâu ra? Và nếu anh ta chỉ
gây quỹ được có $5000 thì sao? Chúng ta sẽ tiêu tiền
ra nhanh hơn tiền anh ta gây quỹ được.”
Matt có thể thấy tôi lo lắng thế nào. Anh biết tôi
không thích việc mua trả góp hay vay mượn, vì làm thế chúng
tôi bắt buộc phải trả lãi.
Vì thế anh đề nghị một chuyến đi gây quỹ. "Hãy lên
xe con," anh nói, "hãy đến viếng những người Sư biết và
những người con biết. Hãy hỏi xem họ giúp đỡ được
gì mình không?"
Tháng sau đó, chúng tôi đi ngang dọc miền đông bắc nước
Mỹ trong chiếc Toyota Cressida của Matt. Chúng tôi đến
Nữu Ước, New Jersey, Rhode Island, New Hampshire và Massachusetts.
Chúng tôi băng qua biên giới Canada, đến thăm những người
ở Montreal, Ottawa và Toronto. Chúng tôi còn lên đến cả
Newfoundland và Nova Scotia.
Đôi khi chúng tôi lái mười bốn tiếng một ngày. Có
khi chúng tôi đến nhà người quen lúc giữa khuya. Có
người ủng hộ chúng tôi mười, mười lăm hay hai mươi đô,
tôi nghĩ, đôi khi chỉ là để cho chúng tôi đi khuất mắt.
Đôi khi họ cảm thấy tội nghiệp chúng tôi và mời chúng
tôi ở lại qua đêm.
Nhiều người khá rộng rãi. Có người viết cho chúng
tôi ngân phiếu $500 đô. Người khác biếu $1000 đô canada.
Phong cách đầy thuyết phục của Matt đã khiến cho nhiều
người tin tưởng.
"Chúng tôi làm việc này là vì lợi ích của nhiều người,"
anh sẽ nói khi ngồi ở bàn ăn của ai đó. "Hãy giúp
chúng tôi nếu bạn có khả năng."
Cuối chuyến đi, xe của Matt đã ghi thêm hơn 5000 dặm (hơn
bảy ngàn kilo mét) đường dài. Và chúng tôi cũng
quyên góp được $5000 USD.
"Có vẻ khá đấy chứ," tôi nói với anh.
Chúng tôi mở một tài khoản dưới tên công ty mới của chúng
tôi: Hội Bhavana. (Từ Bhavana -vun trồng tâm linh- có vẻ
tóm tắt được ý định của chúng tôi về ngôi lâm tự viện.)
Nhưng rõ ràng là chúng tôi không thể nào kiếm được $95,000
đô trong hai tháng nữa. Chúng tôi phải hủy bỏ hợp
đồng mua đất ở Virginia và chịu mất $2000 tiền làm tin.
Trong lúc đó tôi đã báo với các vị tu sĩ ở chùa và ban
chấp hành rằng chúng tôi đang gây quỹ cho một trung tâm thiền
ở một nơi nào đó xa Washington. Tôi chưa bao giờ nói
trung tâm thiền đó sẽ thuộc quyền của chùa Phật giáo Washington,
nhưng đó là điều họ nhầm tưởng.
Sau này, khi chúng tôi đã quyên góp được đủ tiền để
mua một miếng đất, họ hỏi thẳng tôi rằng chỗ địa điểm
mới này có trực thuộc chùa không.
"Không," tôi trả lời.
"Tại sao không?" họ hỏi tiếp.
"Vì đó không phải là điều tôi muốn," tôi nói.
Sự
thật là, tôi đã quá chán những chuyện chính trị ở chùa.
Vị tổ sáng lập ra chùa Phật giáo Washington thuộc về phái
Amarapura của Phật giáo Nguyên thủy. Tôi lại thuộc về
một phái khác, phái Siyam. Buồn thay, điều đó đã gây
ra nhiều xung đột suốt mấy năm qua.
Một vị sư, được chuyển đến chùa năm 1980, không thích
tôi. Ông nói vì tôi thuộc phái Siyam Nikaya, tôi không
quan hệ gì với ngôi chùa do phái Amarapura dựng lên. Ông cố
gắng tạo ra những xích mích để các vị sư khác chống lại
tôi.
Đến khoảng giữa năm 1980, tôi đã quá mệt mỏi bởi những
sự chỉ trích này. Tôi cảm thấy rằng các vị tăng
sĩ trẻ mới đến không biết tất cả những việc tôi đã
làm suốt bao năm để phát triển chùa. Năm 1985 tôi thỉnh
vị hội trưởng của phái Amarapura Nikaya ở Tích Lan đến
chùa để giải quyết những xung đột này. Ông đã đến,
nhưng cũng không kết quả gì. Ông ta chỉ muốn thăm viếng
bà con và có được một kỳ nghỉ phép ngắn.
Tôi bắt đầu nghĩ đến việc đi khỏi chùa ngày càng nhiều
hơn, đến việc sống ở một nơi yên tịnh, thanh bình mà
tôi có thể chỉ nghĩ đến việc giảng Pháp mà không lo lắng
gì đến những chuyện chính trị trong việc quản lý một
ngôi chùa.
Đến tháng năm, năm 1984, chúng tôi có được khỏang $18,000
trong tài khoản của Hội Bhavana. Tôi đề nghị với Matt
nên bắt đầu suy nghĩ về một dự án nhỏ hơn. Hãy
tìm khoảng mười hay mười lăm mẫu Anh, tôi bàn với Matt.
Hãy thử tìm ở miền Tây Virginia. Ở đó đất rẻ hơn.
Matt hẹn với một chuyên viên nhà đất gặp nhau ở quán cà-phê
trên Lộ số 50, trong vùng đồi núi ở phía đông của West
Virginia. Khi chúng tôi có mặt vào ngày đã hẹn, nhà địa
ốc không xuất hiện. Matt hỏi thăm những người có
mặt trong quán cà-phê xem có ai gặp người đó không.
Một trong những vị khách ở đó hỏi chúng tôi đang cần
bao nhiêu đất.
"Khoảng mười đến mười lăm mẫu Anh," Matt trả lời.
"Tôi có mười ba mẫu," người đàn ông nói. "Giá tôi
bán $18,000. Anh bạn có muốn coi không?"
Matt và tôi lái xe ra đường Back Creek, một con đường nhựa
nhỏ hẹp, để đi coi đất. Chúng tôi rất vừa ý, mà
giá cả cũng vừa đúng với khả năng của chúng tôi.
Chúng tôi trao cho người bán tấm ngân phiếu $8000 và ký hợp
đồng ngay ngày hôm đó.
Tháng 7, chúng tôi tổ chức một nhóm người giống như đi
hành hương đến thăm miếng đất mới. Tất cả những
người đã đóng góp cho trung tâm thiền mới này đều được
mời tham dự. Chúng tôi rời Washington đi một đoàn 10
xe. Có hai vị sư ở chùa cũng đi theo tôi. Có người
mang theo một tấm bảng để chúng tôi có thể cắm lên
miếng đất. Tấm bảng đề "Ngôi làng Pháp," cái tên
mà chúng tôi đã quyết định đặt cho chỗ mới này.
Giữa mùa hè, nơi này nhìn rất đẹp. Đầy bóng cây
phủ và một dòng suối nhỏ chảy qua đó. Chúng tôi ngồi
xuống đất và mỗi người bày tỏ lòng biết ơn đối với
nơi này. Hai vị sư kia và tôi tụng kinh cầu nguyện.
Ngay khi có tin chúng tôi đã mua được miếng đất, một vài
thành viên của chùa Washington lên tiếng phản đối. Số khác
không cúng dường nữa; có người còn không chào hỏi đến
tôi. Những buổi họp bí mật được tổ chức và tôi
không được mời dự.
Vì tôi đã hình thành một số nhóm tu thiền ở Washington và
tôi cũng có một số trách nhiệm giảng dạy tại chùa, tôi
định sẽ tiếp tục ở lại chùa, khi miếng đất ở West
Virgnia đang được phát triển. Vì thế, một năm rưỡi
trôi qua mà ở Ngôi Làng Pháp cũng không có nhiều hoạt động.
Có người bảo họ lo là tôi đã sai lầm.
"Bhante, tại sao Sư lại mua đất cách Washington cả trăm dặm?"
họ hỏi. "Ai sẽ đi xa đến tận nơi đó? Ai sẽ
hỗ trợ Sư? Thiệt là phí tiền.”
Nhiều đêm tôi không ngủ, tự hỏi không biết điều đó
có đúng không? Thật là chán nản.
Cuối năm 1984, tôi quyết định trở về thăm Tích Lan.
Gần chín năm rồi tôi không trở lại đó, và gia đình yêu
cầu tôi về dự lễ cúng hồi hướng cho mẹ tôi. Cũng
có một số nước mời tôi đến thuyết giảng, nên tôi định
sẽ gom tất cả lại trong một chuyến đi.
Cũng có nhiều chuyện bất ngờ thú vị trong chuyến đi đó.
Ở Thụy Điển, tôi khánh thành một chùa Phật giáo vừa xây
dựng xong. Ở Pháp, tôi trú tại một chùa Sinhala, nơi mà,
một đêm kia, khi cuộc nội chiến bắt đầu nóng bỏng ở
Tích Lan, nó cũng đã tràn sang cả những con đường dễ thương
của Paris. Tất cả các xe đậu trước chùa Tích Lan đều
bị đâm bể bánh, có lẽ phần lớn là do người Ấn
Độ Tamil biết có người Sinhala viếng chùa.
Ở Malawi, tôi cũng giúp khánh thành một chùa Phật giáo mới,
ngay cạnh bên một chùa của người Sikh. Ở Nairobi, tôi
đi thăm các loại thú ở khu bảo tồn động vật hoang dã
Masai Mara. Và ở Úc, tôi được gặp một thần đồng
về Phật giáo.
Tôi đã nghe về đứa trẻ này nhiều năm trước đó, khi có
ai đó bí mật để một băng cassette trên bàn làm việc của
tôi ở chùa Washington. Qua cuộn băng, tôi nghe được một
giọng thánh thót, rõ ràng của một đứa trẻ đọc tụng
các kinh tiếng Pali, phát âm rất chuẩn. Tôi đã tìm hiểu
thêm và đã biết đứa bé đó là ai. Vào thời điểm
người ta thu băng, em chỉ mới bốn tuổi. Em sống ở
Tích Lan. Người ta nói đứa bé này đã tụng các kinh
một cách trôi chảy không có sự dẫn dắt hay nhắc nhở từ
một người lớn nào.
Vì thế khi tôi về nhà năm 1984, một vài năm sau khi tôi lần
đầu được nghe cuộn băng tụng đọc rất ấn tượng, tôi
quyết định tìm gặp đứa bé. Có người cho tôi địa
chỉ em ở Kandy, nhưng tôi không tìm ra được ngôi nhà, dù
tôi đã ba lần đi tìm.
Sau khi rời Tích Lan, tôi đi Malaysia, Singapore, Thailand, và Úc.
Ở Úc, tôi giảng Pháp ở Canberra, Perth và Sidney. Ở ga xe lửa
Sidney, một phụ nữ trẻ tên Elizabeth Gorski đã đón để chở
tôi đến một chùa Thái, nơi tôi sẽ tạm trú. Trong xe
của cô có một cậu bé tóc đen, độ tuổi mười mấy.
Cô giới thiệu cậu bé là Ruwan.
Ngày hôm sau cô đến chùa để chở tôi đi đâu đó.
Cậu bé cũng ngồi ở băng ghế sau, giống như ngày hôm trước.
"Elizabeth," tôi nói, “cô có nghe về một cậu bé ở Tích
Lan có thể tụng kinh bằng tiếng Pali?”
"Bhante, nó đang ngồi ngay cạnh Sư đó,” cô ta trả lời.
Tôi sửng sốt. Tôi đã tìm được đứa bé Sinhala nổi
tiếng ở tận Úc. Elizabeth giải thích rằng cô đã gặp
cậu bé tên là Ruwan Seneviratne, ở Tích Lan và hoàn toàn bị
chinh phục bởi giọng tụng đọc của em. Vì thế mỗi mùa
hè khi cậu bé nghỉ học, cô cho cậu bé sang Úc chơi với
cô, với sự cho phép của cha kế của em.
"Con đã học tụng kinh bằng cách nào?" tôi hỏi Ruwan.
"Có ai dạy cho con không?"
"Thưa không, Bhante," cậu bé trả lời. "Khi còn rất nhỏ,
mỗi sáng con thường ngồi trên ghế và đọc kinh. Giống
như là con đang đọc ra từ trong trí nhớ."
Elizabeth yêu cầu tôi đừng có nói với ai là tôi đã gặp
Ruwan. Nếu tin tức đồn ra là cậu bé đang ở đây, thì
mọi người sẽ đổ xô đến nhà cô để nghe cậu bé tụng
kinh. Dựa vào lời kể của chính cậu bé, nhiều người
tin rằng trong một kiếp trước vào thế kỷ thứ 5 sau Công
nguyên, cậu bé là phụ tá cho một vị học giả nổi tiếng
Buddhaghosa, và đó là lý do tại sao em có thể tụng tiếng
Pali một cách rõ ràng, lưu loát như thế.
Ngày nay bất cứ khi nào đi Tích Lan, tôi đều thăm Ruwan.
Cậu đã lập gia đình, có hai con và là một Phật tử thuần
thành. Thật ra, cậu cũng muốn thành lập một trung tâm thiền.
Khi tôi trở lại Washington vào tháng 5 năm 1985, không khí ở
chùa lạnh lẽo. Trong khi tôi đi vắng, người ta đã bắt
đầu nói này nọ về trung tâm thiền mới của chúng tôi ở
West Virginia. Người ta đồn là Matt và tôi đang bắt tay
kinh doanh một thứ gì đó.
Ban giám đốc yêu cầu tôi phải gặp họ ngay. Tôi còn
chưa quen với giờ giấc thay đổi nhưng tôi đồng ý ngồi
lại với họ. Đúng ra đó là một cuộc thẩm vấn, hơn
là một cuộc họp. Bao nhiêu câu hỏi chĩa vào tôi như
những mũi tên.
Tại sao Sư thành lập hội Bhavana?
Ai tài trợ?
Ai sẽ là người điều khiến?
Tại sao sư phải đi xa như vậy để giảng Pháp?
Tôi đã trả lời từng câu hỏi của họ với hết khả năng
của mình. “Này,” tôi nói, "không phải là tôi đang
xây một nhà thổ, một tiệm rượu hay một chỗ đánh bài.
Đó sẽ là một trung tâm thiền. Tại sao quý vị cảm
thấy căng thẳng như thế?"
Sau đó, thì họ nói lên nguyên nhân chính của vấn đề: “Tại
sao Sư không liên kết chỗ mới đó với chùa Phật giáo Washington.”
"Vì tôi muốn nó là một trung tâm thiền thực sự," tôi nói,
"không phải là một trung tâm văn hóa. Và tôi không muốn
những chuyện chính trị ở Tích Lan chen vào. Tôi muốn
nơi đó hoàn toàn độc lập.”
Những khuôn mặt hằn học nhìn tôi.
Sau đó, mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn. Một đêm
người thủ quỹ trong ban chấp hành bảo tôi rằng có một
cuộc họp ở chùa và tôi phải đến dự.
Có khoảng hai mươi người đêm đó. Ngay khi chúng tôi
vừa ngồi xuống, một người Sinhala đứng dậy và bắt đầu
lăng nhục tôi.
"Sư chẳng bao giờ làm gì cho nơi này,” ông ta nói. "Sư
chỉ ngồi đó lo học hành. Con dán trong nhà bếp Sư cũng
không quan tâm. Sư chỉ lo mang bà con thân quyến ở Tích
Lan đến đây để tìm việc cho họ, nhưng không tìm cho ai
khác nữa. Sư phải dạy cho con em chúng tôi tiếng Sinhala,
nhưng sư dành hết thời gian đi đây đó, giảng pháp cho người
Tây phương mà họ cũng không phải là Phật tử."
Tôi kinh hoàng. Vị này bình thường rất bình tĩnh, từ tốn
và tôi đã coi ông là một người bạn.
Tôi biết rằng ông đã bị những người muốn đuổi tôi
ra khỏi chùa ảnh hưởng. Và tôi biết rằng mọi phản
ứng của tôi trong lúc này sẽ bị xem xét đánh giá.
Vì thế tôi không trả lời những cáo buộc của ông.
Thay vào đó, tôi chỉ bắt đầu truyền tam quy và ngũ giới
cho cả nhóm, đọc tụng với tất cả sự bình tĩnh mà tôi
có thể có được.
Ở một buổi họp sau đó của ban chấp hành, họ yêu cầu
Matt Flickstein và một người bạn khác của tôi, Albert Cambarta,
rút tên ra khỏi chùa. Khi điều đó xảy ra, tôi biết
rằng đã đến hồi kết cuộc.
Nhưng chúng tôi chưa xây được dãy nhà nào trên miếng đất
ở West Virginia. Nếu tôi đi ra khỏi chùa luôn, tôi sẽ
không có nơi nào để tá túc. Tôi cần ở lại chùa Washington
ít nhất cho đến khi chúng tôi có được một chỗ tạm trú
ở địa điểm mới.
Cuối cùng, tôi đã phải chịu đựng ở lại đó hơn ba năm
nữa, nhưng không phải dễ dàng gì. Chúng tôi tiếp tục
gây quỹ cho hội Bhavana, riêng biệt với chùa Washington.&