Khai
thị cho Ngô Khải Cao. (10/12) 3-11
Ngô Khải Cao quy y Tam Bảo và
trì trai giới đã bao năm, nay lại đến Khuông Sơn, cầu thọ
giới pháp, làm đệ tử trong pháp môn, để kết duyên xuất
thế trong vị lai. Nhân vì đó mà có pháp danh Phước Thường,
hiệu cư sĩ Tịnh Tâm, thọ giới ưu bà tắc, rồi lại dâng
hoa, đến thỉnh vấn. Lão nhân vì vậy khai thị rằng tất
cả nghiệp hạnh ở thế gian, đều là vô thường, và rốt
ráo đều là nhân khổ. Cảm sanh đến cõi Ta Bà, chúng sanh
hội tụ, nên gọi là kham nhẫn. Kẻ ngu mê, lấy khổ làm
vui, chuyên thêm tham ái, lại tăng gốc khổ, mà không biết
sự thiết yếu của việc xuất ra biển khổ, thực là điên
đảo.
Thế nhân nếu có một niệm,
biết là vô thường, khổ, không, mà phát tâm cầu xuất ly,
tức là người đại trí huệ. Lại nữa, nếu có một niệm
phản tỉnh, phát khởi tâm chán khổ, tức là bước trên con
lộ xuất ra khỏi khổ đau. Ngoài ra, nếu có một niệm nguyện
cầu sanh Tịnh Ðộ, tức là căn bản thành Phật.
Phật thuyết giới pháp, dạy
người ngưng ác tu thiện. Ác ngưng tức tâm tịnh. Tu thiện
tức khổ diệt hết. Khổ diệt hết tức tăng phước. Tâm
tịnh tức làm nhân cho cõi tịnh. Khổ diệt hết tức làm
gốc cho cực lạc. Tăng phước tức làm quả cho thường lạc.
Thế nên, biết rõ một niệm phát khởi tâm thọ giới, tức
chúng khổ có thể đoạn trừ, chúng phước lành có thể hội
tụ, sanh tử có thể xuất khỏi, Tịnh Ðộ có thể vãng sanh.
Tất cả đều do từ một niệm tối sơ, phát tâm làm nhân
địa.
Cư sĩ hôm nay đã biết rõ
việc này mà phát tâm đó, nên mọi việc làm đều là hạnh
xuất thế. Tuy chưa xuất gia, mà đã có danh Phật tử. Từ
nay nếu dùng tâm trì giới và niệm Phật, tịnh trừ tập
nhiễm xưa trong tâm, tức tham sân si ái, bao loại phiền não,
thì tâm địa sẽ được thanh tịnh. Dùng tâm tịnh niệm Phật,
niệm niệm không quên, tâm tâm chẳng đoạn, tức ngay nơi
công việc thường ngày, sự sự đều là nhân Tịnh Ðộ.
Bố thí bao loại đồ vật, và tứ sự cúng dường Tam Bảo,
để làm tư lương trang nghiêm Tịnh Ðộ. Vì vậy bảo rằng
tâm tịnh tức cõi Phật tịnh. Duy tâm tịnh độ, tự tánh
Di Ðà nguyên vốn không rời một niệm. Ðây là pháp hạnh
chân thật, nên mới có pháp danh chân chánh là Phước Thường.
Do tịnh tâm bên trong, nên mới có hiệu là Tịnh Tâm. Quả
như cư sĩ tin chắc không nghi, sao còn cầu Phật pháp nào chi
nữa ! Nếu không hằng làm những việc tầm thường ở thế
gian, thì trước mắt đạo tâm tự kiên cố, tín tâm ngày
càng tăng trưởng. Trân trọng. Trân Trọng.
