Khai thị cho Nhan Trung
Tiên trì chú Chuẩn Ðề. (7/47) 3-9
Cư sĩ tại gia, năm món dục
lạc nồng hậu, cội rễ phiền não sâu dầy. Công việc hiện
hành, giao thác nơi trước, như nước sôi sùng sục. Vừa an
được một niệm trong sạch, bèn phát tâm tu hành, nhưng khó
bề hạ thủ công phu. Có người thông minh xem kinh giáo, bất
quá chỉ học theo đuôi tri kiến túng tư đàm luận, tuyệt
không thật dụng, lại xem việc niệm Phật rất ư tầm thường,
nên chẳng thích hạ tử tâm, hay tuy muốn nhưng lại không
đắc lực, mà chỉ khởi niệm tại vọng tưởng thô phù.
Tập khí trong tạng thức ẩn
tàng lưu chuyển, hoàn toàn không thể thấy được, nên dẫu
có niệm Phật nhưng không thể thấy một niệm hạ lạc. Niệm
Phật nếu đắc lực, sao còn cầu những việc huyền diệu
khác nữa ! Nay có pháp nhất đẳng thâm cao lạ lùng nên ngưỡng
mộ. Nghe tham thiền đốn ngộ, tự phụ cho là bậc thượng
căn, không cần tu hành, vì sợ lạc vào tiệm thứ. Trên cơ
duyên của các bậc cổ đức, ghi nhớ làm nơi hợp đầu ngữ;
mở miệng đàm luận rối loạn, chỉ vui thích vẽ vời, rồi
cho đó là cơ phong thiền môn. Những kẻ này thật rất đáng
thương !
Nếu chân thật phát tâm vì
sợ sanh tử, mà chưa có thể nhập vào môn trì chú, thì trước
tiên phải dụng mảnh tâm khẳng khái thiết thực, thì đắc
mới dễ dàng. Nhan tiên sanh có phước trì chú, lại vấn hỏi
cách tu hành thiết yếu, nên tôi mới khai thị những lời
này. Người xem quyết chẳng hiểu đạo lý, vì đạo lý này
làm lầm ngộ bao người. Pháp môn này hay hơn cột cây bách
phẩn tiểu.
