Khai
thị cho thiền nhân Huệ Cảnh.
(9/32)
3-8
Ðức Phật thuyết pháp dùng
nhất tâm làm tông chỉ. Vô luận trăm ngàn pháp môn, chẳng
ngoài hạnh liễu ngộ nhất tâm. Quan trọng nhất chỉ là tham
thiền và niệm Phật. Nơi đây, chư tổ sáng lập pháp tham
thiền liễu ngộ chân tâm. Pháp môn niệm Phật, do Phật khai
thị chung cho chư Bồ Tát tam hiền thập địa, dùng niệm Phật
làm hạnh thiết yếu thành Phật. Bồ Tát thập địa đã chứng
chơn như, chẳng chưa ngộ sao ? Các ngài đều dạy rằng không
rời niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng.
Thiện Tài đồng tử tham vấn
năm mươi ba vị thiện tri thức. Vị thứ nhất là tỳ kheo
Ðức Vân. Ngài dạy Thiện Tài đồng tử môn niệm Phật giải
thoát. Ðến gần cuối, tham kiến Phổ Hiền bèn làm diệu
giác thiện tri thức, rồi hồi hướng qua cõi Tây Phuơng Tịnh
Ðộ; bảo rằng tự thân trông thấy đức Như Lai vô lượng
quang, hiện ra trước mắt, thọ ký cho đạo Bồ Ðề. Do được
thấy như thế, bèn thành nhất thừa tối thượng của kinh
Hoa Nghiêm, mà xưng tu pháp giới hạnh, trước sau không rời
niệm Phật.
Thập địa thánh nhân đã chứng
chân như, cũng chẳng bỏ niệm Phật, mà vọng nhân đời mạt
pháp lại hủy báng cho là hạnh thấp kém. Sao lại nghi rằng
tham thiền cùng niệm Phật là khác nhau ? Ða văn khiếm khuyết,
không biết ý Phật, vọng sanh phân biệt.
Ước theo duy tâm tịnh độ,
tức tâm tịnh thì cõi nước tịnh. Lúc tham thiền chưa liễu
ngộ, ngoài niệm Phật ra, chẳng có pháp nào để thanh tịnh
tự tâm, vì tâm tịnh tức liễu ngộ chân tâm.
Bồ Tát đã ngộ, mà không
xả bỏ sự niệm Phật. Thế nên, ngoài việc niệm Phật ra,
không thể thành chánh giác. Phải biết chư tổ, không dùng
niệm Phật mà liễu ngộ chân tâm. Nếu niệm Phật đến độ
nhất tâm bất loạn, thì phiền não tiêu trừ, sáng soi tự
tâm, tức gọi là ngộ. Niệm Phật như thế, tức là tham thiền.
Tựa như chư Bồ Tát, sau khi ngộ rồi mà vẫn không bỏ việc
niệm Phật. Từ xưa chư tổ đều không xả bỏ cõi Tịnh
Ðộ như thế. Niệm Phật là tham thiền. Tham thiền cũng sanh
cõi Tịnh Ðộ. Ðây là của việc xưa nay, quyết chớ nghi
ngờ. Lời này phá tận tiêu tan kiến chấp phân biệt Thiền
và Tịnh. Chư Phật xuất thế cũng không thuyết khác những
lời này. Nếu bỏ qua lời này mà sanh vọng nghị luận, tức
là lời của ma, chứ chẳng phải Phật pháp.
