Bài
khai thị về những điểm thiết yếu
khi
niệm Phật
Pháp môn niệm Phật cầu vãng
sanh cõi tây phương Cực Lạc, vốn là đại sự cắt đứt
dòng sanh tử. Vì vậy bảo rằng niệm Phật liễu được sanh
tử. Người đời nay phát tâm niệm Phật vì muốn cắt đứt
dòng sanh tử. Chỉ cần xưng danh hiệu Phật là có thể cắt
đứt dòng sanh tử.
Song, nếu không biết cội gốc
của sanh tử, niệm Phật mãi thì rốt ráo sẽ đi về đâu
? Nếu niệm Phật mà không đoạn được cội gốc của sanh
tử thì làm sao cắt đứt dòng sanh tử ? Cội gốc của sanh
tử là gì ? Cổ nhân nói:" Nghiệp bất trọng bất sanh Ta Bà.
Ái bất đoạn bất sanh Tịnh Ðộ."
Thế nên, biết rõ ái dục
là cội gốc của sanh tử. Khiến tất cả chúng sanh thọ khổ
sanh tử đều do ái dục. Cội gốc ái dục này không phải
chỉ hiện hữu trong một hoặc hai, ba, bốn đời, mà nó đã
tự có sẵn từ đời vô thủy cho đến ngày nay. Sanh sanh thế
thế, xả thân thọ thân, đều do lưu chuyển theo ái dục.
Ngày nay, suy nghĩ nhìn lại, xem coi lúc nào có một niệm tạm
đoạn cội gốc ái dục này đâu. Hạt giống ái căn, bao kiếp
tích lũy sâu dầy, nên khiến sanh tử không cùng tận. Ngày
nay vừa phát tâm niệm Phật, nếu chỉ vọng không cầu sanh
Tây Phương mà danh tự ái dục tức cội gốc của sanh tử
lại không biết đến, thì khi nào mới có niệm đoạn được
nó ? Không biết cội gốc của sanh tử, nên một bên niệm
Phật, một bên cội gốc sanh tử lại càng sanh trưởng nhiều
hơn. Cả hai việc niệm Phật và cội gốc sanh tử chẳng quan
hệ với nhau. Dẫu niệm cách nào đi nữa, đến lúc lâm chung
quý vị chỉ thấy sanh tử ái căn hiện tiền. Khi đó lại
cho rằng Phật hoàn toàn không đắc lực, nên liền oán trách
niệm Phật không linh nghiệm, dẫu sau này có hối hận cũng
không kịp.
Vì vậy, khuyên người niệm
Phật thời nay, đầu tiên phải biết ái dục là cội gốc
của sanh tử. Ngày nay dốc lòng niệm Phật, thì niệm niệm
phải đoạn ái căn này. Trong cuộc sống hằng ngày, ở nhà
niệm Phật; mắt thấy vợ con cháu chắt, gia duyên tài sản,
đều không nên đắm trước ái nhiễm, thì làm việc nào và
niệm niệm nào cũng đều vì sanh tử, như toàn thân đang đứng
trong hầm lửa. Lúc chưa biết cách chân chánh niệm Phật,
thì niệm ái dục trong tâm chưa có thể xả bỏ. Lúc chân
chánh niệm Phật, chỉ bảo rằng niệm không thiết tha và
chẳng biết ái dục là chủ tể, nên chỉ niệm Phật ngoài
da. Nếu như thế thì Phật chỉ nghe niệm, còn ái dục thì
lại tăng thêm. Lúc cảnh tình của vợ con hiển hiện, phải
xoay nhìn vào tâm. Nếu một danh hiệu Phật có thể đối địch
với ái dục, thì sẽ cắt đoạn được ái căn. Nếu không
cắt được ái dục thì làm sao đoạn được sanh tử. Do tập
khí của duyên ái trong bao đời đã chín mùi mà nay chỉ mới
bắt đầu niệm Phật, lại không thiết thật niệm Phật,
thì không thể niệm Phật đắc lực được. Nếu trước mắt
không thể kềm chế dược ái cảnh thì khi lâm chung quyết
không thể tự làm chủ được.
Vì vậy khuyên người niệm
Phật, việc thứ nhất là phải biết vì sanh tử mà thiết
tha niệm Phật, phải có tâm thiết tha đoạn sanh tử, phải
dùng niệm niệm mà đốn đoạn cội gốc sanh tử. Lúc niệm
niệm đều liễu được sanh tử thì cần gì đợi đến ngày
ba mươi tháng chạp ! Nếu đợi đến lúc đó thì đã trễ
lắm rồi !
Do đó bảo rằng trước mắt
luôn nghĩ đến sanh tử đại sự. Trước mắt liễu được
sanh tử vốn không. Niệm niệm thiết thật, thì đao đao đều
chặt đứt. Dụng tâm như thế, nếu không vượt khỏi sanh
tử thì chư Phật bị đọa vì tội vọng ngữ !
Do đó người xuất gia kẻ
tại gia, biết rõ tâm sanh tử tức là biết rõ thời tiết
xuất ly sanh tử, sao còn diệu pháp nào khác nữa !
