Bài 35 :
KHẮC BÀI TỰA VỀ PHẬT SỰ DU GIÀ.
Đức
Phật thiết giáo, chú trọng về lý dứt sanh tử, thông tới
cõi u minh, đạt đến tình thức loài quỷ thần, độ tận
tất cả chúng sanh, dẹp trừ tất cả khổ não. Vì vậy bảo
rằng từ bi làm duyên. Gieo duyên với chúng sanh khổ não. Nếu
chúng sanh không bị khổ não kịch liệt, thì không thể thấy
lòng từ bi quảng đại. Do đó mà xuất ra giáo lý Du Già.
Tiếng Phạn chữ Du Già, nơi đây gọi là Tương Ưng, tức
bảo rằng tâm và cảnh hoà hợp như một. Song, giáo có hiển
và mật. Hiển tức là chỉ thẳng bản nguyên tâm thể của
chúng sanh, khiến họ liễu ngộ, để thoát khỏi sự ràng
buộc ràng rịt của sanh tử. Lại nữa, chư Phật ấn tâm
là dùng thần chú để gia trì, khiến chúng sanh mau thoát các
khổ não kịch liệt. Do đó mới thiết lập quy thức độ
sanh.
Chân
ngôn vốn từ bộ Quán Đảnh, để phá trừ u minh, và cứu
vớt vong hồn lưu lạc. Khởi đầu do tôn giả A Nan, vào một
buổi tối nọ, đang ngồi thiền trong rừng, thì thấy quỷ
vương hiện ra trước mặt, cầu khai mở pháp thí thực, cùng
chú nguyện thức ăn nước uống, để tế độ hà sa chúng
sanh. Nhân duyên này xuất phát từ thần tăng Tây Vực, rồi
lưu truyền qua cõi Chấn Đán. Từ đó, ngài tam tạng Bất
Không tuyên dương mật ngôn. Dần dần đến đời vua Lương
Võ Đế ; nhân hoàng hậu Hy Thị bị đoạ làm thân rắn mãng
xà, hiện hình cầu cứu độ, nên nhà vua thỉnh hoà thượng
Chí Công, vân tập chư đại đức sa môn, soạn ra văn nghĩa
đàn tràng Thuỷ-Lục, u hiển linh kỳ, tức thông ba cõi, thấu
tới loài tình thức. Từ đó đến nay, tăng đồ nương theo
nhân này, làm Phật sự Du Già. Đến đời vua Hồng Võ (Chu
Nguyên Chương), ông lập quy chế, dùng ba khoa thiền, giảng,
Du Già để độ tăng ; dùng ba bộ kinh Lăng Nghiêm, Lăng Già,
Kim Cang của Phật Tổ để khảo hạch chư tăng giảng pháp
và hành thiền ; dùng diệm khẩu thí thực, văn sao tân tế
để khảo hạch chư tăng hành pháp Du Già. Nếu đậu một
trong những điều kiện thi đó, thì mới được làm tăng.
Ngày nay ở vùng nam bộ, chùa Thiên Giới theo thiền, chùa Báo
Ân theo giảng pháp, chùa Năng Nhân theo Du Già. Nơi nơi đều
tôn thủ chế độ của quốc gia. Song, kể từ đó, pháp này
dần dần theo thế tục mà sinh lắm điều tệ hại. Họ dám
phá luật nghi, xem như trò chơi, làm mất đi bổn hoài độ
sanh của Như Lai. Biết chư hiếu tử thương mến thân bằng
quyến thuộc, nên ngài thuyết ra chân ngôn mật chú, để diễn
bày tâm ấn của Như Lai ; thuyết một bài kệ bèn biến địa
ngục thành tịnh độ ; tuyên một lời, khiến vạc dầu trở
thành ao sen ; pháp âm vang khắp chốn, khiến tội đều tiêu
diệt ; nghe tiếng chuông bèn trở về quê quán, thì sao lại
cho là việc nhỏ ! Bỏ mất ý chỉ đó, mà làm những việc
vô ích, khiến tự tổn hại, cứ vẫn chưa tỉnh !
Sở
tăng nọ vì muốn học Du Già, nên theo Tuyết Lãng cùng chư
đại đức, nghe giảng kinh luận, bèn hiểu ý chỉ độ sanh
của Như Lai, cùng nơi quy hướng. Bùi ngùi vì pháp môn này
ngày càng lưu hành thậm tệ, nên lấy quyển văn nghi thức
Thuỷ-Lục mà soạn lại khoa nghi, và tuỳ thời mà sửa đổi
; phân điều chiết lý, chương chương rành rẽ, khiến cho
những ai cầu nguyện, vì thân bằng quyến thuộc, tận khởi
tâm thành, thì được cảm ứng. Ngoài ra, sa môn Thích tử
cũng triển chuyển được tam bi, và khởi lòng chí thành, để
làm lợi ích cho chúng sanh, hầu mong không quên mất bổn ý
của Như Lai. Soạn tập xong, thì Thầy tịch mất. Môn nhân
chúng ta, phải nên kế thừa chí nguyện của Thầy, mà khắc
bản này để lưu truyền, giúp người làm Phật sự, tránh
khỏi sai lầm, phiền hà về những thuật thần bí. Những
ai có ý chí khẩn thiết tinh thành, và hiếu tử vì từ thân
trong đời hiện tại, mỗi mỗi phải tận tâm cầu đạt thần
minh cảm ứng, thì công đức này không phải là ít oi. Hôm
nay do lời thỉnh cầu, tôi vì diệu hạnh, và vì những vị
có tâm làm lợi ích cho quần sanh, mà viết lời tựa cho pháp
Du Già, hầu mong người người đều biết bổn hoài ý chỉ
của Phật để lại.
Vi
tính : THÍCH ĐỨC TUẤN
