Bài 33 :
KHAI THỊ CHO THIỀN NHÂN CHÂN NGỘ.
Thiền
nhân Chân Ngộ sanh trưởng tại Lô Lăng, chán vợ con mà xuất
gia ; thích hạnh viễn ly, chí hướng danh sơn, tham tầm tri
thức. Huyễn nhân dùng nghiệp huyễn, chọn đến Lãnh Hải.
Vừa đến tham tầm, thiền nhân lại từ biệt qua Phổ Đà
lễ thầy Quán Âm, thọ kệ chúc phó của Phật Tỳ Xá Phù,
rồi lại đến Ngũ Dương. Huyễn nhân nơi đạo tràng huyễn
hoá, làm Phật sự như huyễn, khai thị chư huyễn chúng, thuyết
pháp môn như huyễn. Thiền nhân lễ bái cầu pháp. Huyễn nhân
lại y tam muội như huyễn, mà thuyết tất cả chư pháp như
cảnh giới mộng huyễn, bảo :
- Lành
thay Phật tử ! Hãy suy nghĩ chính chắn ! Tất cả chư Phật
y huyễn lực mà thị hiện. Tất cả Bồ Tát y huyễn lực
mà tu trì. Tất cả nhị thừa y huyễn lực mà trầm không
thủ tịch. Tất cả ngoại đạo y huyễn lực mà hôn mê. Tất
cả chúng sanh y huyễn lực mà sanh rồi tử. Thiên cung tịnh
độ y huyễn lực mà kiến lập. Quỳnh lâm bảo thọ y huyễn
lực mà bày biện. Giường thiếc trụ đồng y huyễn lực
mà thi thiết. Vạc nóng lò than y huyễn lực mà xông lên. Chim
chóc rùa cá y huyễn lực mà bay ẩn. Sâu bọ nhện gián y huyễn
lực mà sống còn. Chỗ chứng đắc của ba đời chư Phật,
và sự truyền thừa của sáu đời tổ sư, cũng hoàn toàn
không vượt ngoài lưỡi huyễn. Tam muội thiền nhân vừa được
mà lại bỏ mất. Hãy thử suy nghĩ cho kỹ, vì sao bị đoạ
lạc vào vòng sanh tử, vì sao nhập vào thai mẹ, vì sao chìm
trong ái tình triền phược, vì sao nguyện xuất trầm luân,
vì sao khởi bước du phương, vì sao tầm cầu thiện tri thức,
vì sao lê giày đến danh sơn leo lên vùng đất phước ? Xuyên
tùng lâm vào hệ xã, rồi nay đến Nam Hải, năm kế tới Ngũ
Đài, năm kế nữa đến Nga Mi, cứ đi khắp hoàn vũ, trải
qua bao trần kiếp, cùng tận mười phương quốc độ nhiều
như số vi trần, thừa sự mười phương chư đại thiện tri
thức, mà chẳng thoát khỏi vòng huyễn hoá, vì không phải
là nơi cứu cánh chân thật. Lúc mê lầm cho bóng là đầu,
không do dẫm được đường về nhà, mà có thể đạp một
cú đứt đoạn được lưới huyễn kết tụ, thì vô biên
lưới huyễn nhất thời đều đứt đoạn. Bao bờ bể huyễn
hải, nhất thời đều khô cạn. Vô lượng huyễn nghiệp,
nhất thời đốn tiêu. Vô biên huyễn hạnh, nhất thời bèn
đắc được. Vô lượng chúng sanh huyễn hoá, nhất thời bèn
độ tận. Đây tức là dùng huyễn để tu huyễn. Vì vậy
bảo rằng tâm huyễn hoá của chúng sanh lại phải y huyễn
mà diệt. Nếu chưa được như thế, thì phải trải qua ba
lần sanh sáu mươi kiếp, tôn Văn Thù làm cha, kính Quán Âm
làm mẹ, thờ Phổ Hiền làm thầy, để nương nhờ thân cận
những vị này, cầu mong xuất sanh tử. Hãy suy nghĩ cho kỹ
! Đây chẳng phải bảo rằng Ta vi người huyễn hoá, và lời
nói cũng không chân thật. Tham khán ! Tham khán !
Vi
tính : THÍCH ĐỨC TUẤN
