Có
một người nữ bà la môn tên là Dhanajani, đệ tử của Bụt.
Ông chồng thuộc về giòng họ Bharagvaja, một giòng họ bà
la môn có tiếng tăm và giàu có. Một bữa đem cơm lên cho
chồng, không biết cảm hứng làm sao mà bà đọc lên câu:
"Namo Tassa Bhagavato Arahato Samasam-buđhasa." (Kính lạy bậc Thế
Tôn, bậc ng Cúng, bậc Chánh Biến Tri). Ông hỏi : "Bà lẩm
bẩm cái gì thế? Ông đó là ai mà bà cung kính và quy ngưỡng
như vậy?" Nữ bà la môn nói : "Ông chồng yêu quý của tôi
ơi, ông chưa biết người này đâu. Nếu mà ông gặp được
người này thì ông sẽ thương kính và quy phục liền. Tôi
chưa thấy một người nào trên đời mà trí tuệ, đức hạnh,
tình thương và tuệ giác lớn như thế." Vị bà la môn đó
mới thử tìm tới gặp Bụt. Khi gặp Bụt, ông ta đã hỏi
về vấn đề giận. Vì Bụt đã trả lời rất hay và ông
rất thỏa mãn nên ông đã xin xuất gia.
Ông
hỏi : "Cái gì mình giết, thì mình được an vui? Cái gì mình
giết thì mình hết sầu đau? Ngài là bậc xuất gia cao quý,
Ngài đồng ý nên giết cái gì?" Bụt trả lời rằng: "Giết
cái giận, thì mình hết sầu đau." Ðây là nguyên văn của
Kinh:
Giết
gì được an lạc?
Giết
gì hết sầu đau?
Giết
gì Ngài đồng ý
Tôn
giả Gotama?
Bụt
trả lời :
Giết
giận được an lạc
Giết
giận hết sầu đau
Nguồn
suối của giận hờn
Là
chất độc hàng đầu
Tất
cả các bậc thánh
Ðều
đồng ý giết nó
Một
vị bà la môn khác, thuộc cùng giòng họ tên là Bilanjika, nghe
nói là người bà con của mình - Bharagvaja - đã đi xuất gia
với Bụt. Ông đã nổi giận tìm tới và chửi Bụt. Trong
khi đó Bụt chỉ ngồi cười. Vị bà la môn hỏi:
"Tôi
chửi ông, tại sao ông không nói lại?"
Bụt
nói : "Quà đem tới tặng, nếu người ta không nhận thì mình
phải tự lãnh lấy chứ!" Ðoạn này được chép lại trong
Kinh Tứ Thập Nhị Chương. Khi người ta đem quà tới tặng
mà người kia không nhận thì quà đó lại trở về mình. Câu
chuyện đó đã tới tai vua Ba Tư Nặc. Khi mình chửi mắng
người ta, cơn giận đã làm mình khổ và người bị chửi
mắng kia có thể giận hay không giận - trong trường hợp Bụt
là không giận. Và những hành động của mình, những lời
chửi mắng của mình, trước hết đã làm hại chính mình.
Bậc
y sĩ
Sau
đó, Bụt đọc bài kệ này:
Với
kẻ không giận hờn
Cơn
giận từ đâu tới?
Sống
tự chủ an nhiên
Quán
chiếu nên thảnh thơi
Những
ai bị chửi mắng
Trở
lại chửi mắng người
Kẻ
ấy tự hại mình
Và
cũng làm hại người.
Những
ai bị nói nặng
Không
nói nặng lại người
Kẻ
ấy thắng trận lớn
Thắng
cho mình cho người.
Kẻ
ấy làm lợi ích
Ðồng
thời cho cả hai.
Hiểu
được gốc cơn giận
Ðã
phát sinh nơi người
Tâm
ta sẽ thanh tịnh
An
lành và thảnh thơi.
Ta
là bậc y sĩ
Trị
cho mình cho người
Kẻ
không hiểu chánh pháp
Mới
cho mình dại thôi!
Ta
hãy cùng đọc kỹ bài kệ ấy.
"Với
kẻ không giận hờn", ở đây, có nghĩa là với kẻ không
có hạt giống giận hờn trong tâm, thì cơn giận không thể
nào phát hiện và lôi kéo kẻ ấy đi được. Sở dĩ ta giận
là tại ta có hạt giống giận khá lớn trong lòng ta. Hạt
giận đó có thể do ông bà hoặc cha mẹ trao truyền lại.
Ðộng một chút là ta đã có thể nổi tam bành lục tặc lên
rồi. Còn người không có khối giận đó trong tâm thì ai nói
gì cũng có thể mỉm cười.
"Sống
tự chủ an nhiên
Quán
chiếu nên thảnh thơi"
Những
người ấy biết sống tự chủ, tự chế ngự mình và tự
phòng hộ mình. Nhờ có trí tuệ quán chiếu cho nên họ không
bị vướng vào vòng buồn giận. Trí tuệ quán chiếu là năng
lượng bảo vệ cho tự thân. Quán chiếu đây là Từ quán,
Bi quán, Hỷ quán và Xả quán.
"Những
ai bị chửi mắng
Trở
lại chửi mắng người
Kẻ
ấy tự hại mình
Và
cũng làm hại người."
Khi
người ta nói nặng mình mà mình nói nặng trở lại, thì lúc
đó mình đã tiếp nhận cái bạo động của người ta, để
mình làm khổ mình. Khi mình chửi mắng lại, thì mình làm
hại người ấy nữa, như thế là mình làm hại cả hai. Người
kia đã khổ, mình lại làm cho họ khổ thêm một tầng nữa.
Người kia vì khổ quá, có thể chửi mắng thêm một lần
nữa, và cũng sẽ làm mình khổ thêm một lần nữa. Và hai
bên tiếp tục leo thang. Vì vậy cho nên ta phải tránh việc
làm hại cho cả hai bên.
"Những
ai bị nói nặng
Không
nói nặng lại người
Kẻ
ấy thắng trận lớn
Thắng
cho mình cho người.
Kẻ
ấy làm lợi ích
Ðồng
thời cho cả hai."
Bài
kệ này nói về vấn đề chiến thắng; chiến thắng cho mình
và chiến thắng cho người kia nữa. Nếu ta thua trận, ta sẽ
chửi mắng trả lại và người kia sẽ còn đau khổ hơn. Thắng
trận, ở đây, là thắng cho cả hai.
"Hiểu
được gốc cơn giận
Ðã
phát sinh nơi người
Tâm
ta sẽ thanh tịnh
An
lành và thảnh thơi."
Mình
hiểu được tại sao người đó giận mình: người đó vì
vô minh, người đó vì có tri giác sai lầm, người đó vì
đã tiếp nhận những hạt giống giận hờn từ ông bà, từ
cha mẹ và từ xã hội. Hiểu được như vậy thì tâm ta sẽ
an tịnh, an lành và thảnh thơi.
"Ta
là bậc y sĩ
Trị
cho mình cho người"
Ta
đóng vai của một vị thầy thuốc. Ta trị bệnh cho ta và
trị bệnh cho người. Khi người kia nóng giận mà nói lên,
nếu ta mỉm cười, không giận, thì người đó từ từ sẽ
hiểu, sẽ biết nhìn lại và sẽ thấy lỗi của mình, và
có thể có cơ hội để chuyển hóa và do đó cơn giận được
trị liệu. Cho nên người nào làm được như vậy là đang
làm một vị y sĩ trị bệnh cho mình và cho người.
"Kẻ
không hiểu chánh pháp
Mới
cho mình dại thôi!"
Những
người không hiểu chánh pháp có thể nói rằng: "Cái anh đó
dại quá! Tại sao bị chửi, bị nói nặng, bị đàn áp như
vậy mà không có phản ứng, không có la mắng trở lại, dại
chi mà dại quá!" Nói như thế họ chứng tỏ họ là những
người chưa hiểu được sự hành trì chánh pháp.
Ðoạn
Kinh trên chúng ta phải học thuộc. Mỗi khi ở trong đại chúng,
có người vì thất niệm mà lớn tiếng, ta có thể can thiệp
tới bằng cách đọc đoạn Kinh này. Kinh ấy trích từ Tương
Ưng Bộ, Samyutta Nikaya 1, 162.
Ta
học thuộc lòng để khi nào bị nói nặng, khi nào cơn giận
sắp nổi lên, thì biết trở về hơi thở và tự đọc cho
mình nghe bài kệ này. Người đối diện mình, nếu có chút
thực tập, sẽ biết mình đang làm gì, sẽ có sự nể nang:
"Người này đang thực tập để thắng cho cả hai, người
này đang thực tập để làm thầy thuốc trị cho mình và cho
người". Nghĩ như thế tự nhiên cơn giận của người ấy
đi xuống và người ấy có thể đến xin lỗi. Còn bài thuyết
pháp nào hay hơn nữa là khi nghe người kia chửi mắng và nói
nặng mà mình vẫn ngồi yên, thở và đọc Kinh.
(trích
"Thương Yêu Theo Phương Pháp Bụt dạy" - NXB Lá Bối, Hoa Kỳ
1995)