Do
đó, nền giáo dục thiết lập trên nền tảng hiểu biết
sự liên hệ giữa nhân duyên, nhân quả của cá nhân và cộng
đồng không phải trong một thời gian mà mọi thời gian, và
không phải trong một không gian mà mọi không gian là hết sức
cần thiết cho đời sống hòa bình, an lạc và văn minh của
chúng ta, khiến tự nó có khả năng vãn hồi trật tự và
hoàn thiện cho xã hội của chúng ta ngày nay.
Hạnh
phúc là từ ngữ không phải tất cả chúng ta chỉ nói với
nhau trên môi, mà còn là niềm ước mơ muôn thuở trong lòng
của mỗi chúng ta và nó cũng là định hướng cho chúng ta
trong mỗi việc làm hàng ngày.
Tuy
ước mơ và định hướng như vậy, nhưng ở trong đời đã
có mấy ai có hạnh phúc và khám phá ra được ý nghĩa đích
thực của nó?
Có
người cho rằng, hạnh phúc là những cảm giác dễ chịu và
lâng lâng khi mắt ta tiếp xúc với các hình sắc và màu sắc
thích ý; hay hạnh phúc là những cảm giác dễ chịu khi tai
ta nghe những âm thanh vi diệu; mũi ta ngửi những hương thơm;
lưỡi ta tiếp xúc và nếm được những mùi vị thích ý của
các loại thực phẩm; thân ta xúc chạm với các đối tượng
khả ái của thân thể và những sự tiếp xúc ấy đã cho
ta những cảm giác thích ý, vừa lòng; ý ta tiếp xúc với
các đối tượng làm phát sinh trong ta những cảm giác dễ
chịu từ một điểm đến toàn thể và phát triển từ một
điểm thấp nhất đến một điểm cao nhất.
Nếu
ý nghĩa của hạnh phúc là như thế, thì chúng cũng chưa bao
giờ là ý nghĩa hạnh phúc hiện thực cho mỗi chúng ta và
trong mỗi chúng ta chưa một ai từng đạt được và sống
với ý nghĩa hạnh phúc như thế.
Vì
không phải lúc nào và ở đâu, ta nhìn mọi hình sắc cũng
vừa ý; không phải lúc nào và ở đâu ta nghe mọi âm thanh
cũng vừa ý; không phải lúc nào và ở đâu ta ngửi các hương
thơm cũng vừa ý; không phải lúc nào và ở đâu lưỡi ta
tiếp xúc với các mùi vị cũng vừa ý; không phải lúc nào
và ở đâu thân ta tiếp xúc với mọi đối tượng cũng vừa
ý và không phải lúc nào và ở đâu, ý ta tiếp xúc với mọi
đối tượng cũng đều thích ứng và vừa ý.
Tiếp
xúc mọi đối tượng với tâm vừa ý, thì cảm giác dễ chịu
bắt đầu khởi lên trong ta và như vậy là ta bắt đầu có
hạnh phúc; tiếp xúc với mọi đối tượng với tâm không
vừa ý, thì những cảm giác khó chịu bắt đầu khởi lên
trong ta và như vậy là ta bắt đầu có khổ đau.
Khổ
đau và hạnh phúc đến với mỗi chúng ta đều tùy thuộc
từ các cảm nhận. Cảm nhận vừa ý là cho ta hạnh phúc và
cảm nhận không vừa ý là cho ta đau khổ. Và nếu ta sống
ở trong trạng thái tâm thức vô cảm, thì ta chẳng có hạnh
phúc hay khổ đau gì cả. Sống với trạng thái tâm thức vô
cảm, thì ta đang sống mà ta như đã chết. Và một người
đang sống mà xem như đã chết, không ai bảo rằng, người
ấy là người hạnh phúc cả.
Ta
nhìn sâu vào trong tự thân của mỗi chúng ta, ta thấy rằng,
phần nhiều ta có khả năng đi tìm cầu hạnh phúc hơn là
khả năng tiêu diệt khổ đau. Và phần nhiều chúng ta có khả
năng tiêu diệt hạnh phúc hơn là có khả năng tiêu diệt khổ
đau. Và mọi phương pháp giáo dục của con người ở trong
các xã hội quá khứ và hiện nay cũng đều thúc đẩy con
người đi tìm kiếm hạnh phúc hơn là đào tạo con người
có khả năng trừ diệt nguyên nhân gây ra đau khổ cho chính
họ.
Mọi
phương pháp dạy cho con người tránh né khổ đau hay trốn
chạy khổ đau để tìm kiếm hạnh phúc đều không phải là
những phương pháp giáo dục hoàn chỉnh. Phương pháp giáo
dục hoàn chỉnh là phương pháp giúp cho con người có cách
nhìn chính xác đối với bản thân họ; đối với các cảm
giác của họ; đối với tâm thức của họ và đối với
những gì liên hệ với họ từ bên trong đến bên ngoài, từ
bản thân đến gia đình và xã hội, cũng như mọi môi trường
sinh hoạt liên hệ từ đời nầy và đời sau của họ, khiến
cho họ có những hiểu biết chính xác về đời sống của
chính họ và có khả năng tự bảo vệ cũng như tự thăng
hoa đời sống ấy.
Đời
sống con người không thể nào có hạnh phúc, khi chính trong
đời sống của con người bị nợ nần và bị vây hãm bởi
vật chất, bị nợ nần và bị vây hãm bởi tình ái, bị
nợ nần và bị vây hãm bởi nghiệp báo.
Khi
ta nhìn mọi hình sắc, ta nghe mọi âm thanh, ta ngửi mọi hương
thơm, ta nếm mọi mùi vị, ta xúc chạm mọi đối tượng của
thân và ý với tâm bận rộn, với tâm bị ràng buộc bởi
các nợ nần và bị vây hãm đủ các thứ nợ nần tình ái
và nghiệp báo, thì không tài nào ta có được cảm giác dễ
chịu, chứ nói gì đến hạnh phúc.
Bị
nợ nần và bị vây hãm bởi vật chất, bị nợ nần và bị
vây hãm bởi tình ái hay bị nợ nần và bị vây hãm bởi
nghiệp báo là kết quả do lòng tham, sự sân hận và tâm tà
kiến của mỗi chúng ta đem lại. Lòng tham, sự sân hận và
tâm tà kiến là gốc rễ làm cho mọi khổ đau trong đời sống
của chúng ta phát sinh, làm cho hạnh phúc trong đời sống của
chúng ta không bao giờ hiện hữu.
Mỗi
khi chúng ta nỗ lực tạo ra vật chất bởi những tác động
của lòng tham, thì càng có vật chất bao nhiêu là chúng ta
càng bị rơi vào những tình trạng nô lệ vật chất và càng
bị khổ đau bởi chúng bấy nhiêu. Và mỗi khi chúng ta càng
nỗ lực tạo ra vật chất bởi tác động của lòng hận thù
và tâm tà kiến bao nhiêu, thì chúng ta càng bị trở thành
nô lệ vật chất và bị khổ đau bởi vật chất bấy nhiêu.
Mỗi
khi chúng ta nỗ lực tạo ra những tình cảm với nhau bởi
sự tác động của lòng tham và tâm tà kiến, thì tình cảm
của chúng ta, càng ngày càng đầy ắp thất vọng và hận
thù, và thất vọng, hận thù sẽ chồng chất lên hận thù
và thất vọng. Và bất cứ hành động nào của chúng ta được
tác động bởi tâm tham lam và tính ích kỷ, thì chúng đều
dẫn chúng ta đi tới nợ nần và nô lệ nghiệp báo khổ đau.
Nô
lệ nghiệp báo mới là sự nô lệ đáng kinh hăi nhất. Tại
sao? Và nó là sự nô lệ chính xác nhất, do chính tâm thức
và hành động của ta tạo ra. Chính do lòng tham, sự sân hận
và tâm tà kiến của ta tạo ra. Sự nô lệ ấy dẫn ta đi
từ đời nầy qua kiếp khác trong bóng đêm của thất vọng
và khổ đau.
Hạnh
phúc thực sự chỉ có mặt với chúng ta, khi chúng ta có một
đời sống không bị nợ nần đối với vật chất, không
bị nợ nần đối với tình ái và không bị nợ nần với
nghiệp báo.
Người
không còn mắc bất cứ món nợ nào của vật chất, của tình
ái và của nghiệp báo mới là người thực sự có hạnh phúc
và tự do.
Nền
giáo dục thực tiễn, hiện đại và toàn diện là nền giáo
dục, giúp cho chúng ta không phải chỉ biết tháo gỡ những
hiện tượng khổ đau và những hình thái sinh hoạt bất ổn
của chúng ta, mà phải giúp cho chúng ta một cách nhìn chính
xác về khổ đau của con người và phương pháp tháo gỡ nguyên
nhân sinh khởi khổ đau ấy nơi mỗi con người chúng ta.
Nền
giáo dục ấy, phải biết giúp cho ta tháo gỡ những nợ nần
vật chất mà thân thể ta đã vay muợn, phải biết giúp đỡ
cho ta tháo gỡ những nợ nần đối với tình ái mà tâm ý
ta đã vay mượn và phải biết giúp đỡ cho ta tháo gỡ những
nợ nần nghiệp báo do những hành động thiện ác của ta
đã vay mượn.
Một
nền giáo dục, thực tiễn, hiện đại và toàn diện đối
với con người phải là nền giáo dục được thiết lập
trên nền tảng của chính kiến. Nghĩa là một nền giáo dục
được thiết lập trên nền tảng của sự hiểu biết giữa
con người với con người, giữa con người với các vật thể
và xã hội qua quan hệ nhân duyên, nhân quả và nghiệp báo,
không phải một dạng mà nhiều dạng, không phải một đời
mà nhiều đời và trong các sự quan hệ ấy, mỗi người phải
tự chịu trách nhiệm về hành vi thiện ác của chính mình,
không phải trước quan tòa phán xử luật pháp mà chính trước
tòa án nhân quả nghiệp báo của tâm mình.
Nền
giáo dục ấy, phải biết dạy cho con người chạm trán với
sự thực của khổ đau và hạnh phúc của kiếp người; phải
biết dạy cho con người chạm trán được với những gốc
rễ khổ đau của kiếp người và những phương pháp làm thay
đổi những gốc rễ khổ đau ấy, thành những chất liệu
của an lạc và hạnh phúc.
Một
nền giáo dục, thực tiễn, hiện đại và toàn diện là nền
giáo dục ấy, dạy cho con người phải biết họ là gì trong
sự liên hệ giữa họ và nghiệp báo của chính họ, phải
dạy cho con người biết họ là gì trong mỗi suy nghĩ, hành
động và lời nói của họ, để họ thực sự có khả năng
suy nghĩ và duy trì những gì cần thiết cho đời sống tốt
đẹp của chính họ và loại bỏ những gì đã cản trở sự
bước tới đời sống cao thượng của chính họ.
Một
nền giáo dục, thực tiễn, hiện đại và toàn diện là nền
giáo dục ấy, dạy cho con người biết đoạn tận những nguyên
nhân sinh khởi khổ đau, và những phương pháp diệt tận khổ
đau, hơn là chỉ biết trốn chạy khổ đau hay là ôm lấy
những nguyên nhân khổ đau mà kiếm tìm hạnh phúc, hay là
vẽ ra những bức tranh hạnh phúc chứa đầy những ý niệm
tưởng tượng trong tương lai.
Một
nền giáo dục, thực tiễn, hiện đại và toàn diện là nền
giáo dục ấy, dạy cho con người biết rõ những yếu tố
tạo nên hình thể của họ là gì, phải biết những cảm
giác đang diễn ra trong họ là gì, khi họ tiếp xúc với mọi
đối tượng, ngay cả những đối tượng thuộc về không
gian hay tâm thức.
Sở
dĩ, con người có quá nhiều khổ đau và thụ động trong cuộc
sống, là do con người không có khả năng nhìn lại tâm mình
để làm chủ và thanh lọc những gì không cần thiết cho hạnh
phúc và nuôi dưỡng những gì cần thiết cho đời sống cao
thượng.
Vì
vậy, nền giáo dục, thực tiễn, hiện đại và toàn diện
không phải chỉ nhắm tới phát triển những kiến thức hay
là những hiểu biết thuộc khoa học tự nhiên, mà còn phải
biết nhắm tới làm chủ tâm ý trong mọi trạng huống.
Nếu
tâm ý của con người bị hỗn loạn, thì con người không
có khả năng sử dụng những phát minh của khoa học tự nhiên
để phục vụ con người. Và nếu con người không có khả
năng làm chủ tâm ý của mình, thì con người trở thành vật
nô lệ cho những phát minh khoa học hơn là làm chủ khoa học.
Bấy giờ khoa học không phải phục vụ con người mà giết
chết con người và môi trường sinh thái của nó.
Mọi
phương pháp giáo dục là nhắm tới giúp cho con người, hiểu
rõ chính họ và chung quanh họ là gì một cách chính xác mà
không phải áp đặt hay ru ngủ.
Tóm
lại, một nền giáo dục thực tiễn và toàn diện, nền giáo
dục ấy phải hội đủ các yếu tố sau đây:
1-
Nền giáo dục phải giúp cho những đối tượng được giáo
dục có cách nhìn chính xác và toàn diện đối với mọi vấn
đề không phải chỉ ở trong một khoảng không gian mà cả
mọi không gian và không phải chỉ ở trong một giai đoạn
mà xuyên suốt mọi thời gian và không phải chỉ một đối
tượng mà hết thảy vạn hữu.
2-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục có cách suy tư chính xác và toàn diện đối với một
vấn đề hay mọi vấn đề, trước khi phát ngôn hay hành động.
Không phát ngôn và hành động theo những gì mà những suy tư
của mình chưa chính xác đối với một vấn đề có liên
hệ đến nhiều không gian, nhiều thời gian và nhiều đối
tượng.
3-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục có một cách phát ngôn chính xác. Cách phát ngôn ấy,
không đứng trên những lập trường, quan điểm hay thành kiến
mà đứng từ nơi cái thấy, cái biết và cái suy tư chính
xác về sự thật đang liên hệ đến con người cũng như môi
trường sinh hoạt và tồn tại của nó.
4-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục có hành động hợp lý và chính xác. Hành động hợp
lý là hành động không gây thiệt hại cho người để mình
được lợi và cũng không để cho mình bị thiệt hại trước
những mưu lợi của người khác. Hành động hợp lý là hành
động không phải chỉ biết đem lại cái lợi cho mình và
người trong nhất thời mà xuyên suốt cả mọi thời gian,
không phải chỉ biết đem cái lợi cho mình và cho người trong
một điểm mà toàn thể. Và hành động chính xác là hành
động không viễn vông và mơ hồ. Hành động chính xác là
hành động có khả năng làm dẫn sinh những kết quả tất
yếu, như chính nó đã hành động qua cái thấy và cái suy
tư chính xác.
5-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục nuôi dưỡng đời sống của họ một cách hợp lý giữa
cung và cầu. Cung và cầu không hợp lý sẽ dẫn sinh những
tệ hại cho thân và tâm, và sẽ phát sinh những tệ nạn khác
của xã hội.
6-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục phát triển những khả năng hợp lý. Phát triển khả
năng hợp lý là phát triển khả năng đem lại những hạnh
phúc và an lạc cho cả thân và tâm của chính họ. Thân phát
triển hạnh phúc mà tâm không phát triển hay ngược lại đều
là sự phát triển không hợp lý. Sự phát triển khả năng
của thân và tâm không hợp lý sẽ dẫn đến một đời sống
bị thân bệnh hoặc tâm bệnh. Và mỗi khi thân bệnh cũng
chính là tâm bệnh và ngược lại.
7-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục cần có những sự nhớ nghĩ hợp lý. Nhớ nghĩ hợp lý
là luôn nhớ nghĩ đến sự có mặt thân và tâm của con người;
nhớ nghĩ đến sự phát triển và sự hủy diệt của thân
và tâm con người; nhớ nghĩ đến sự nuôi dưỡng thân và
tâm của con người, qua các sự tiếp xúc liên hệ đến môi
trường sinh thái của thân và tâm, đồng thời biết rõ những
gì đang liên hệ làm sinh khởi những cảm giác và tri giác
hợp lý hay không hợp lý đối với thân tâm, trong quá trình
thăng hoa ý nghĩa của cuộc sống. Những cảm giác và tri giác
hợp lý là những cảm giác, tri giác không đưa đến sự tàn
hoại đối với thân và tâm không phải chỉ trong hiện tiền
mà còn cả dài lâu về sau. Ghi nhớ hợp lý là ghi nhớ lịch
sử phát triển thân và tâm của con người và thế giới của
nó, qua những tác nhân và tác duyên trong cả một dòng chảy
của nhân duyên vô tận và trong dòng chảy của nhân duyên
ấy, nhân duyên của con người và thế giới của nó có thể
thay đổi hoặc xấu hoặc tốt.
8-
Nền giáo dục phải giúp cho mọi đối tượng được giáo
dục cần có một tâm hồn định tĩnh và sâu lắng hợp lý.
Tâm là chủ của thân. Tâm không yên thì mọi sinh hoạt của
thân đều bị rối loạn. Tâm của con người càng định tĩnh
bao nhiêu, thì những hành động của họ càng chính chắn và
ít sai lầm bấy nhiêu. Suy nghĩ, phát ngôn và hành động của
con người ít sai lầm hoặc không sai lầm, sẽ tạo nên một
xã hội loài người văn minh. Một xã hội loài người chỉ
thực sự văn minh, khi nào xã hội ấy, biết thiết lập một
nền giáo dục con người hoàn thiện cả hai mặt thân và tâm
cùng với những gì liên hệ đối với chúng.
Một
nền giáo dục có nội dung đầy đủ tám yếu tố như vậy
là một nền giáo dục thực tiễn và toàn diện. Nếu thiếu,
không hội đủ tám yếu tố ấy, sẽ không đáp ứng được
nhu cầu hạnh phúc của con người và nếu vượt quá tám yếu
tố ấy sẽ làm cho đời sống con người bị đi hổng chân
và sẽ bị ngã quỵ trước khi bình minh xuất hiện.
Một
nền giáo dục biết áp dụng và điều hợp tám yếu tố ấy
một cách linh động và thực tiễn, thì hạnh phúc và an lạc
không phải đến với thế giới con người từ những hứa
hẹn hay ước mơ, mà chính là từ cuộc sống mang tính giáo
dục nhân quả dung hợp và chuyển hóa một cách hiện thực
và sống động.
Và
một nền giáo dục như vậy, làm phát sinh ý thức tự trách
nhiệm về hành vi nhân quả thiện ác đối với cá nhân và
cộng đồng; làm dẫn sinh khả năng tự tín và sáng tạo nơi
chính những đối tượng được giáo dục. Và xã hội loài
người chúng ta thực sự chỉ có văn minh, khi nào nền giáo
dục của chúng ta, biết khởi động và chuyển hóa từ cách
nhìn nhân duyên, nhân quả một cách sinh động nầy.
Một
sự kiện xấu xảy ra cho ta, không phải ta chỉ biết chấp
nhận và khắc phục hậu quả, mà còn phải biết khắc phục
và chuyển hóa từ nhân duyên tập khởi của chúng. Không những
vậy, mà ta còn phải biết tập hợp và liên kết những nhân
duyên tốt đẹp, khiến cho chúng tự dung hợp, chuyển hóa
và biểu hiện một cách đầy sáng tạo.
Trong
đời sống con người có nhiều bất an và khổ đau, vì tâm
thức con người tích lũy và hiện khởi nhiều hạt giống
bất thiện. Những hạt giống bất thiện nơi tâm, mới chính
là nguyên nhân sinh khởi những kết quả khổ đau cho con người
và xã hội của nó.
Và
vì vậy, một khi con người không tin và hiểu về nhân quả
để hành động là con người đã đánh mất ý thức tự giác
và tự chủ, cuộc sống của chính họ tự nó rối loạn và
xã hội nhiều người hành động không đi từ niềm tin và
hiểu biết về nhân duyên, nhân quả thì hạnh phúc và an lạc
chỉ là những ước mơ hão huyền mà những hỗn loạn xã
hội là những điều tất yếu.
Do
đó, nền giáo dục thiết lập trên nền tảng hiểu biết
sự liên hệ giữa nhân duyên, nhân quả của cá nhân và cộng
đồng không phải trong một thời gian mà mọi thời gian, và
không phải trong một không gian mà mọi không gian là hết sức
cần thiết cho đời sống hòa bình, an lạc và văn minh của
chúng ta, khiến tự nó có khả năng vãn hồi trật tự và
hoàn thiện cho xã hội của chúng ta ngày nay.
Thích
Thái Hòa
(Pháp
Luân 50)
04-05-2008
11:23:46