MỤC
LỤC
PHƯƠNG
TRỜI VIỄN MỘNG
Mộng
trường sinh
Cánh
chim trời
Hương
ngày cũ
Hoài
niệm
Khung
trời cũ
Mưa
cao nguyên
Tóc
huyền
Hận
thu cao
Kết
từ
GIẤC
MƠ TRƯỜNG SƠN
Tự
tình
Những
năm anh đi
Một
bóng trăng gầy
Phố
trưa
Luống
cải chân đồi
Ác
mộng
Một
thoáng chiêm bao
Ta
biết
Cỏ
dại ven bờ
Cuối
năm
Bếp
lửa giữa rừng khuya
Tống
biệt hành
Cây
khô
Anh
sẽ về thăm phố cũ
Nhìn
ngọn nến khuya
Trầm
mặc
Nhớ
dương cầm
Bài
thơ bỏ sót
Tiếng
gà gáy trưa
Dạ
khúc
Tìm
em trong giấc chiêm bao
Tiếng
nhạc vọng
Tôi
vẫn đợi
Ngồi
giữa tha ma
Quán
trọ của ngàn sao
Buổi
sáng tập viết chữ thảo
Thương
nhớ
Bài
ca cô gái Trường Sơn
Hạ
sơn
TĨNH
TỌA
Trúc
và nhện
Bình
minh
Hạt
cát
Loạn
thị
Vết
rạn
Trăng
Bồi
hồi
Bài
ca cuối cùng
Mộng
ngày
TĨNH
THẤT
PHƯƠNG
TRỜI VIỄN MỘNG
MỘNG
TRƯỜNG SINH
Đá
mòn phơi nẻo tà dương
Nằm
nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi
Ngàn
năm vang một nỗi đời
Gió
đưa cuộc lữ lên lời viễn phương
Đan
sa rã mộng phi thường
Đào
tiên trụi lá bên đường tử sinh
Đồng
hoang mục tử chung tình
Đăm
chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
CÁNH
CHIM TRỜI
Một
ước hẹn đã chôn vùi tang tóc
Cánh
chim trời xa mãi giữa lòng sâu
Nghe
một nỗi hao mòn trong thoáng chốc
Một
mùa thu một vạn tiếng kêu gào
Khuya
còn lạnh sương mù và gió lốc
Thở
hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao.
Bên
cửa sổ bên kia đồi sao mọc
Một
lần đi là vĩnh viễn con tàu
Đi
để nhớ những chiều pha tóc trắng
Mắt
lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.
HƯƠNG
NGÀY CŨ
Màu
nắng
xế ôi màu hương tóc cũ
Chiều
trơ vơ chiều dạt mấy hồn tôi
Trời
viễn mộng đọa đầy đi mấy thuở
Mộng
kiêu hùng hay muối mặn giữa trùng khơi.
HOÀI
NIỆM
Một
đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai
bàn tay khói phủ tóc tơ xa
Miền
đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ
vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ.
Một
lần định như sao ngàn đã định
Lại
một lần nông nổi vết sa cơ.
Trời
vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh
Vẫn
một đời nghe kể chuyện không như
Vẫn
sống chết với điêu tàn vờ vĩnh
Để
mắt mù nhìn lại cõi không hư.
Một
lần ngại trước thông già cung kỉnh
Chẳng
một lần nhầm lẫn không ư ?
Ngày
mai nhé ta chờ mi một chuyến
Hai
bàn tay khói phủ tóc tơ xa.
KHUNG
TRỜI CŨ
Đôi
mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ
Áo
màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút
vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp
đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ
núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh
đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười
với nắng một ngày sao chóng thế
Nay
mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm
tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi
đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ
ngó lại bốn vách tường ủ rủ
Suối
rừng xa ngược nước xuôi ngàn.
MƯA
CAO NGUYÊN
1.
Một
con én một đoạn đường lây lất
Một
đêm dài nghe thác đổ trên cao
Ta
bước vội qua dòng sông biền biệt
Đợi
mưa dầm trong cánh bướm xôn xao
2
Bóng
ma gọi tên người mỗi sáng
Từng
ngày qua từng tiếng vu vơ
Mưa
xanh lên tóc huyền sương nặng
Trong
giấc mơ lá dạt xa bờ.
3
Người
đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng
Kể
chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa
Con
bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
Nhưng
về đâu một chiếc lá xa mùa
4
Năm
tháng vẫn như nụ cười trong mộng
Người
mãi đi như nước chảy xa nguồn
Bờ
bến lạ chút tự tình với bóng
Mây
lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.
TÓC
HUYỀN
Tang
thương một dải tóc huyền
Bãi
dâu ngàn suối mấy miền hoang vu
Gởi
thân gió cuốn xa mù
Áo
xanh cát trắng trời thu muộn màng
Chênh
vênh hoa đỏ nắng vàng
Gót
xiêu dốc núi vai mang mây chiều
Tóc
huyền loạn cả nguyên tiêu
Lãng
du ai ngỡ cô liêu bạc đầu.
HẬN
THU CAO
Quì
xuống đó nghe hương trời cát bụi
Đôi
chân trần xuôi ảo ảnh về đâu
Tay
níu lại những lần khân chìm nỗi
Hận
thu cao mây trắng bỗng thay màu
Ta
sẽ rủ gió lùa trên tóc rối
Giọng
ân tình năn nỉ bước đi mau
Còi
rộn rã bởi hoang đường đã đổi
Bởi
phiêu lưu ngày tháng vẫn con tàu
Vẫn
lăn lóc với đá mòn dứt nối
Đá
mòn ơi cười một thuở chiêm bao.
Quì
xuống nữa ngủ vùi trong cát bụi
Nửa
chừng say quán trọ khóc lao xao
Tay
níu nữa gốc thông già trơ trọi
Đứng
bên đường nghe mối hận lên cao.
Nha
Trang 1973
KẾT
TỪ
Ngược
xuôi nhớ nửa cung đàn
Ai
đem quán trọ mà ngăn nẻo về.
GIẤC
MƠ TRƯỜNG SƠN
TỰ
TÌNH
Còn
nghe được tiếng ve sầu
Còn
yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng
Quê
người trên đỉnh Trường sơn
Cho
ta gởi một nỗi hờn thiên thu.
N.Tr.
4 - 1975
NHỮNG
NĂM ANH ĐI
Ngọn
gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn
quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều
Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Truyện
tình người và nhịp thở Trường sơn
Mười
năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu
rừng sâu nên khóe mắt rưng rưng
Tay
anh với trời cao chim chiều rủ rỉ
Đời
lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường
Mười
năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm
quê hương trên vết máu đồng hoang
Chiều
khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng
con sông từng huyết lệ lan tràn.
Mười
năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi
vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh
cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản
tình ca vô tận của Đông phương
Và
ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa
con đường còn rợp khói tang thương
Trong
mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn
chân tình như mưa lũ biên cương.
N.Tr.
4 - 1975
MỘT
BÓNG TRĂNG GẦY
Nằm
ôm một bóng trăng gầy
Vai
nghiêng tủi nhục hờn lay mộng tàn
Rừng
sâu mấy nhịp Trường sơn
Biển
đông mấy độ triều dâng ráng hồng
Khóc
tràn cuộc lữ long đong
Người
đi còn một tấm lòng đơn sơ ?
Máu
người pha đỏ sắc cờ
Phương
trời xẻ nửa giấc mơ dị thường
Quân
hành đạp nát tà dương
Khúc
ca du tử bẽ bàng trên môi
Tình
chung không trả thù người
Khuất
thân cho trọn một đời luân lưu
N.Tr.
4 - 1975
ÁC
MỘNG
Lại
ác mộng bởi rừng khuya tàn bạo đấy
Thịt
xương người vung vãi lối anh đi
Nhưng
đáy mắt không căm thù đỏ cháy
Vì
yêu em trên lá đọng sương mai
Anh
chiến đấu nhọc nhằn như cỏ dại
Thoảng
trông em tà áo mỏng vai gầy
Ôi
hạnh phúc anh thấy mình nhỏ bé
Chép
tình yêu trên trang giấy thơ ngây
Đời
khách lữ biết bao giờ yên nghỉ
Giữa
rừng khuya nằm đợi bóng sao Mai
Để
một thoáng giấc mơ tàn kinh dị
Dáng
em buồn bên suối nhỏ mây bay
Rừng
Vạn Giã 76
PHỐ
TRƯA
Phố
trưa nắng đỏ cờ hồng
Người
yêu cát bụi đời không tự tình
Sầu
trên thế kỷ điêu linh
Giấc
mơ hoang đảo thu hình tịch liêu
Hận
thù sôi giữa ráng chiều
Sông
tràn núi lở nước triều mênh mông
Khói
mù lấp kín trời đông
Trời
ơi, tóc trắng rủ lòng quê cha
Con
đi xào xạc tiếng gà
Đêm
đêm trông bóng Thiên hà buồn tênh
Đời
không cát bụi chung tình
Người
yêu cát bụi quê mình là đâu ?
N.Tr.
4 - 1975
LUỐNG
CẢI CHÂN ĐỒI
Vác
cuốc xuống chân đồi
Nắng
mai hồng đôi môi
Nghiêng
vai hờn tuổi trẻ
Máu
đỏ rợn bên trời
Sức
yếu lòng đất cứng
Sinh
nhai tủi nhục nhiều
Thân
gầy tay cuốc nặng
Mắt
lệ nóng tình yêu
Thầy
tóc trắng bơ vơ
Con
mắt xanh đợi chờ
Đèn
khuya cùng lẻ bóng
Khúc
ruột rối đường tơ
Tuổi
Thầy trông cánh hạc
Cánh
hạc vẫn chốc mồng
Mắt
con mờ ráng đỏ
Ráng
đỏ lệ lưng tròng
Chân
đồi xanh luống cải
Đời
ta xanh viễn phương
Sống
chết một câu hỏi
Sinh
nhai lỡ độ đường.
Nh.Tr.
1975
TA
BIẾT
Ta
biết mi bọ rùa
Gặm
nhắm tàn dãy bí
Ta
vì đời thiệt hơn
Khổ
mhọc mòn tâm trí
Ta
biết mi là dế
Cắn
đứt chân cà non
Ta
vì đời đổ lệ
Nên
phong kín nỗi hờn
Ta
biết mi là giun
Chui
dưới tầng đất thẳm
Ta
vì đời thiệt hơn
Đêm
nằm mơ tóc trắng.
Rừng
Vạn Giã 76
CỎ
DẠI VEN BỜ
Không
vì đời quẫn bức
Nhưng
vì yêu rừng sâu
Bước
đường vần tủi nhục
Biết
mình đi về đâu
Ta
muốn đi làm thuê
Đời
không thuê sức yếu
Ta
mộng phương trời xa
Trời
buồn mây nặng trĩu
Ven
bờ thân cỏ dại
Sức
sống thẹn vai gầy
Tóc
trắng mờ biên ải
Nỗi
hờn mây không bay
Mây
không trôi về bắc
Người
mơ về Trường sơn
Nắng
chiều rưng tủi nhục
Người
trông trời viễn phương.
Rừng
Vạn Giã 76
MỘT
THOÁNG CHIÊM BAO
Người
mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn
Khóe
môi cười nắng quái cũng gầy hao
Như
cò trắng giữa đồng xanh bất tận
Ta
yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao
Rừng
Vạn giã 1976
CUỐI
NĂM
Lận
đận năm chầy nữa
Sinh
nhai ngọn gió rừng
Hàng
cà phơi nắng lụa
Ngần
ngại tiếng tha phương.
Rừng
Vạn Giã 77
BẾP
LỬA GIỮA RỪNG KHUYA
Ai
biết mình tóc trắng
Vì
yêu ngọn nến tàn
Rừng
khuya bên bếp lạnh
Ngồi
đợi gió sang canh.
Rừng
Vạn Giã 77
TỐNG
BIỆT HÀNH
Một
bước đường thôi nhưng núi cao
Trời
ơi mây trắng đọng phương nào
Đò
ngang neo bến đầy sương sớm
Cạn
hết ân tình, nước lạnh sao?
Một
bước đường xa, xa biển khơi
Mấy
trùng sương mỏng nhuộm tơ trời
Thuyền
chưa ra bến bình minh đỏ
Nhưng
mấy nghìn năm tống biệt rồi
Cho
hết đêm hè trông bóng ma
Tàn
thu khói mộng trắng Ngân hà
Trời
không ngưng gió chờ sương đọng
Nhưng
mấy nghìn sau ố nhạt nhòa
Cho
hết mùa thu biệt lữ hành
Rừng
thu mưa máu dạt lều tranh
Ta
so phấn nhụy trên màu úa,
Trên
phím dương cầm, hay máu xanh.
Nh.Tr.
77
CÂY
KHÔ
Em
xỏa tóc cho cây khô sầu mộng
Để
cây khô mạch suối khóc thương nhau
Ta
cúi xuống trên nụ cười chín mọng
Cũng
mơ màng như phố thị nhớ rừng sâu.
Rừng
Vạn Giã 77
BÀI
THƠ BỎ SÓT
(...)
Bóng
tôi xa đêm dài phố thị
Nhớ
con đường thơm ngọt môi em
Ôi
là máu tủi hờn nô lệ
Bóng
tôi mờ suối nhỏ đêm đêm.
Saigòn
78
ANH
SẼ VỀ THĂM PHỐ CŨ
Mười
năm sau anh sẽ về thăm phố cũ
Màu
Trường sơn pha nắng rực trưa hè
Anh
vẫn nhớ những con đường bụi đỏ
Và
tình yêu trong ánh mắt rã rời.
Rừng
Vạn Giã 77
NHÌN
NGỌN NẾN KHUYA
Ta
cúi xuống trên chân người bụi đỏ
Để
nhìn sâu trong vết tích hoang đường
Ta
sống lại trên môi cười rạng rỡ
Để
nhìn sâu trong ngọn nến tàn canh.
Nh.Tr.
77
NHỚ
DƯƠNG CẦM
Tự
hôm nào suối tóc ngọt lời ca
Tay
em rung trên những phím lụa ngà
Thôi
huyễn tượng xô người theo cát bụi
Vùng
đất đỏ bàn chân ai bối rối
Đạp
cung đàn sưong ứa đọng vành môi
Đưòng
xanh xanh phơn phơt nụ ai cưòi
Như
tơ liễu ngại ngùng lay nắng nhạt
Lời
tiễn biệt nói gì sau tiếng hát
Hỏi
phưong nào cho nguyện ước Trưòng sơn
Lời
em ca phong kín nhụy hoa hờn
Anh
trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt
Mờ
phố thị những chiều hôn suối tóc
Bóng
ai ngồi so phím lụa đàn xưa.
TRẦM
MẶC
Anh
ôm chồng sách cũ
Trầm
mặc những đêm dài
Xót
xa đời lữ khách
Mệnh
yểu thế mà hay.
Nh.Tr.
77
DẠ
KHÚC
Tiếng
ai khóc trong đêm trường uất hận
Lời
ai ru trào máu lệ bi thương
Hồn
ai đó đôi tay gầy sờ soạng
Là
hồn tôi tìm dấu cũ quê hương
Ai
tóc trắng đìu hiu trên đỉnh tuyết
Bước
chập chờn heo hút giữa màn sương
Viên
đá cuội mấy nghìn năm cô quạnh
Hồn
tôi đâu trong dấu tích hoang đường ?
Saigòn
78
TÌM
EM TRONG GIẤC CHIÊM BAO
Ta
tìm em trong giấc chiêm bao
Nỗi
buồn thu nhỏ hàng cây cao
Cháy
đỏ mùa đông ta vẫn lạnh
Bóng
tối vương đầy đôi mắt sâu
Yêu
em dâng cả ráng chiều thu
Em
đốt tình yêu bằng hận thù
Cháy
đỏ mùa đông ta vẫn lạnh
Giấc
mơ không kín dãy song tù.
Trại
giam X.4 Sàigòn 79
TIẾNG
NHẠC VỌNG
Ta
nhớ mãi ngày Đông tràn ruợu ngọt
Ngày
hội mùa ma quỷ khóc chơi vơi
Trưa
phố thị nhạc buồn loang nắng nhạt
Chìm
hư vô đáy mắt đọng ngàn khơi
Đây
khúc nhạc đưa hồn lên máu đỏ
Bước
luân hồi chen chúc cọng lau xanh
Xô
đẩy mãi sóng vàng không bến đổ
Trôi
lênh đênh ma quỷ rắc tro tàn.
Vẫn
khúc điệu tự ngàn xưa ám khói
Ép
thời gian thành ruợu máu trong xanh
Ruợu
không nhạt mà thiên tài thêm cát bụi
Thì
ân tình ngây ngất cõi mong manh
Ôi
tiết nhịp thiên tài hay quỉ mị
Xô
hồn ta lảo đảo giữa tường cao
Trưa
dài lắm ta luân hồi vô thủy
Đỗi
hình hài con mắt vẫn đầy Sao.
Trại
giam X.4 Sài gòn 79
TÔI
VẪN ĐỢI
Tôi
vẫn đợi những đêm dài khắc khoải
Màu
xanh xao trong tiếng khóc ven rừng
Trong
bóng tối hận thù, tha thiết mãi
Một
vì sao bên khóe miệng rưng rưng.
Tôi
vẫn đợi những đêm đen lặng gió
Màu
đen tuyền ánh mắt tự ngàn xưa
Nhìn
hun hút cho dài thêm lịch sử
Dài
con sông tràn máu lệ quê cha.
Tôi
vẫn đợi suốt đời quên sóng vỗ
Quên
những người xuôi ngược Thái Bình Dương
Người
ở lại giữa lòng tay bạo chúa
Cọng
lau gầy trĩu nặng ánh tà dương
Rồi
trước mắt ngục tù thân bé bỏng
Ngón
tay nào gõ nhịp xuống tường rêu
Rồi
nhắm mắt ta đi vào cõi mộng
Như
sương mai, như ánh chớp, mây chiều.
Sài
gòn 78
NGỒI
GIỮA THA MA
Lửa
đã tắt từ buổi đầu sáng thế
Một
kiếp người ray rứt bụi tro bay
Tôi
ngồi mãi giữa tha ma mộ địa
Lạnh
trăng tà lụa trắng trải rừng cây
Khuya
rờn rợn gió vèo run bóng quỷ
Quỳ
run run hôn mãi lóng xương gầy
Khóc
năn nỉ sao hình hài chưa rã
Để
hồn tan theo đớm lửa ma trơi
Khi
tâm tư chưa là gỗ mục
Lòng
đất đen còn giọt máu xanh ngời.
Sài
gòn 79
QUÁN
TRỌ CỦA NGÀN SAO
Mắt
em quán trọ của ngàn sao
Ngọt
ngất hoang sơ ánh rượu đào
Pha
loãng nắng tà dâng cát bụi
Ấm
lòng khách lữ bước lao đao.
Mắt
huyền thăm thẳm mượt đêm nhung
Mưa
hạt long lanh rọi nến hồng
Sương
lạnh đưa người xanh khói biển
Bình
minh quán trọ nắng rưng rưng.
Trại
giam Phan đăng lưu, Sài gòn 79
BUỔI
SÁNG TẬP VIẾT CHỮ THẢO
Sương
mai lịm khói trà
Gió
lạnh vuốt tờ hoa
Nhè
nhẹ tay nâng bút
Nghe
lòng rộn âm ba.
Sài
gòn 80
THƯƠNG
NHỚ
Mười
lăm năm một bước đường
Đau
lòng lữ thứ đoạn trường Cha ơi
Đêm
dài tưởng tượng Cha ngồi
Gối
cao tóc trắng rã rời thân con
Phù
sinh một kiếp chưa tròn
Chiêm
bao hạc trắng hãi hùng thiên cơ
Tuần
trăng cữ nước tình cờ
Lạc
loài du tử mắt mờ viễn phương
Tàn
canh mộng đổ vô thường
Bơ
vơ quán trọ khói sương đọa đày.
N.Tr.
76
BÀI
CA CÔ GÁI TRƯỜNG SƠN
Nàng
lớn lên giữa Quê hương đổ nát
Tay
mẹ gầy mà đất sống hoang khô
Đàn
em nhỏ áo chăn không đủ ấm
Tuổi
trăng tròn quanh má đọng sương thu.
Nửa
đêm lạnh tóc nàng hương khói nhạt
Bóng
cha già thăm thẳm tận u linh
Tuổi
hai mươi mà đêm dài sương phụ
Ngọn
đèn tàn tang trắng phủ mông mênh.
Suốt
mùa đông nàng ngồi thêu áo cưới
Đẹp
duyên người mình vẫn phận rong rêu
Màu
hoa đỏ tay ai nâng cánh bướm
Mà
chân mình nghe cát bụi đìu hiu
Vào
buổi sáng sao mai mờ khói hận
Nghe
quanh mình lang sói gọi bình minh
Đàn
trẻ nhỏ dắt nhau tìm xó chợ
Tìm
tương lai tìm rác rưới mưu sinh.
Từ
những ngày Thái Bình Dương dậy sóng
Quê
hương mình khô quặn máu thù chung
Nàng
không mơ buổi chiều phơi áo lụa
Mơ
Trường Sơn vời vợi bóng anh hùng.
Từ
buổi ấy nghe tim mình thổn thức
Nàng
yêu người dâng trọn khối tình chung
Không
áo cưới mà âm thầm chinh phụ
Không
chờ mong mà ước nguyện muôn trùng
Rồi
từ đó tóc thề cao ước nguyện
Nên
bàn chân mòn đá sỏi Trường Sơn
Thân
bé bỏng dập dìu theo nước lũ
Suối
rừng xa ánh mắt vọng hoa ngàn
Trường
Sơn ơi bóng tùng quân ngạo nghễ
Phận
sắn bìm lây lất với hoàng hôn
Quê
hương ơi mấy nghìn năm máu lệ
Đôi
vai gầy dâng trọn cả mùa xuân.
Sài
gòn 80
HẠ
SƠN
Ngày
mai sư xuống núi
Áo
mỏng sờn đôi vai
Chuỗi
hạt mòn năm tháng
Hương
trầm lỡ cuộc say
Bình
minh sư xuống núi
Tóc
trắng hờn sinh nhai
Phương
đông mặt trời đỏ
Mùa
hạ không mây bay
Ngày
mai sư xuống núi
Phố
thị bước đường cùng
Sư
ho trong bóng tối
Điện
Phật trầm mông lung
Bình
minh sư xuống núi
Khóe
mắt còn rưng rưng
Vì
sư yêu bóng tối
Ác
mộng giữa đường rừng
Tháng
9/1983
Ôi
nỗi buồn từ ngày ta lạc bước
Cố
quên mình là thân phận thần tiên.
TĨNH
TỌA
TRÚC
VÀ NHỆN
1
Nắng
sớm in tường bạc
Trúc
gầy ngả bóng xanh
Tâm
tư lắng tĩnh mặc
Tơ
nhện buông xuôi cành
2
Trúc
biếc che ngày nắng
Hương
chiều đuổi mộng xa
Phương
trời nhuộm ráng đỏ
Tóc
trắng nhện tơ lòa
3
Gió
khẽ lay cành trúc
Huơng
vàng ánh nhện tơ
Buông
rời giấc tịnh tọa
Nghe
động phương trời xa
4
Ngõ
vào qua khóm trúc
Cửa
khép vượt đường mây
Tá
túc trăng hờn nhện
Nghiêng
nghiêng áo lụa dài.
5
Trúc
già ngọn phơi phới
Trời
hận tuôn mưa rào
Nặng
trĩu tình tơ nước
Trúc
già lặng cúi đầu.
BÌNH
MINH
Tiếng
trẻ khóc ngân vang lời vĩnh cửu
Từ
nguyên sơ sông máu thắm đồng xanh
Tôi
là cỏ trôi theo dòng thiên cổ
Nghe
lời ru nhớ mãi buổi bình minh.
Buổi
vô thủy hồn tôi từ đáy mộ
Uống
sương khuya tìm sinh lộ viễn trình
Khi
nắng sớm hôn nồng lên nụ nhỏ
Tôi
yêu ai, trời rực sáng bình minh?
Đôi
cò trắng yêu nhau còn bỡ ngỡ
Sao
mặt trời thù ghét tóc nàng xinh?
Tôi
lên núi tìm nỗi buồn đâu đó
Sao
tuổi thơ không khóc buổi bình minh ?
HẠT
CÁT
Nữ
vương ngự huy hoàng trong ráng đỏ
Cài
sao hôm lấp lánh tóc mai
Bà
cúi xuống cho đẹp lòng thần tử
Kìa,
khách lạ, ngươi là ai ?
Tôi
sứ giả Hư vô
Xin
gởi trong đôi mắt Bà
Một
hạt cát.
TRĂNG
1
Nhà
đạo nguyên không khách
Quanh
năm bạn ánh đèn
Thẹn
tình Trăng liếc trộm
Bẽn
lẽn núp sau rèm.
2
Yêu
nhau từ vạn kiếp
Nhìn
nhau một thoáng qua
Nhà
đạo nguyên không nói
Trăng
buồn trăng đi xa.
BÀI
CA CUỐI CÙNG
Chim
trời xếp cánh
Hát
vu vơ mấy tiếng trong lồng;
Nhớ
mãi rừng cây thăm thẳm
Ủ
tâm tư cho hạt thóc cay nồng
Rát
bỏng với nỗi hơn khổ nhục
Nó
nhịn ăn
Rồi
chết gục.
Ta
đã hát những bài ca phố chợ:
Người
ăn mày kêu lịch sử đi lui;
Chàng
tuổi trẻ cụt chân từ chiến địa
Vỗ
lề đường đoán mộng tương lai.
Lộng
lẫy chiếc lồng son
Hạt
thóc căng nỗi hờn
Giữa
tường cao bóng mát
Âm
u lời ca khổ nhục
Nó
nhịn ăn
Và
chết.
Ta
đã hát bài ca của suối:
Gã
anh hùng bẻ vụn mặt trời,
Gọi
quỉ sứ từ âm ty kéo dậy,
Ngập
rừng xanh lấp lánh ma trơi.
Đêm
qua chiêm bao ta thấy máu,
Từ
sông Ngân đổ xuống cõi người
Bà
mẹ xoi tim con thành lỗ,
Móc
bên trong hạt ngọc sáng ngời.
Lồng
son hạt cơm trắng
Cánh
nhỏ run uất hận
Tiếng
hát lịm tắt dần
Nó
đi về vô tận.
MỘNG
NGÀY
Ta
cỡi kiến đi tìm tiên động
Cõi
trường sinh đàn bướm dật dờ.
Cóc
và nhái lang thang tìm sống,
Trong
hang sâu con rắn nằm mơ.
Đầu
cửa động đàn ong luân vũ
Chị
hoa rừng son phấn lẳng lơ.
Thẹn
hương sắc lau già vươn dậy;
Làm
tiên ông tóc trắng phất phơ.
Kiến
bò quanh nhọc nhằn kiếm sống
Ta
trên lưng món nợ ân tình.
Cũng
định mệnh lạc loài Tổ quốc,
Cũng
tình chung tơ nắng mong manh.
Ta
hỏi kiến nơi nào cõi tịnh
Ngoài
hư không có dấu chim bay,
Từ
tiếng gọi màu đen đất khổ,
Thắp
tâm tư thay ánh mặt trời?
Ta
gọi kiến, ngập ngừng mây bạc;
Đường
ta đi, non nước bồi hồi.
Bóc
quá khứ, thiên thần kinh ngạc;
Cắn
vô biên trái mộng vỡ đôi.
Non
nước ấy trầm ngâm từ độ
Lửa
rừng khuya yêu xác lá khô.
Ta
đi tìm trái tim đã vỡ;
Đói
thời gian ta gặm hư vô.
Sài
gòn 1984
TIẾNG
GÀ GÁY TRƯA
Gà
xao xác gọi hồn ta từ quá khứ
Về
nơi đây cùng khốn với điêu linh
Hương
trái đắng mùa thu buồn bụi cỏ
Ôi
ngọt ngào đâu mái tóc em xinh
Từng
tiếng lẻ loi buồn thống thiết
Nghe
rộn ràng từ vết lở con tim
Từ
nơi đó ta ghi lời vĩnh biệt
Nắng
buồn ơi là đôi mắt ân tình
Còi
xa vắng giữa trưa nào lạc lõng
Môi
em hồng ta ước một vì sao
Trưa
dài lắm nhưng lòng tay bé bỏng
Để
vươn dài trên vừng trán em cao.
Saigòn
78
LOẠN
THỊ
Cắt
gân máu chiêm bao quỉ hiện
Ai
làm gì bên chiếc ghế mây
Vách
tường trắng bàn tay năm ngón
Một
bông hồng năm cánh đang xoay.
Chồng
gối cao không thấy mặt trời
Trên
khung cửa con chim thắt cổ
Đàn
kiến bò hạt cát đang rơi
Tôi
nhắm mắt trầm ngâm ánh lửa.
VẾT
RẠN
Áo
lụa mỏng đẹp bờ vai thiếu phụ
Tóc
nàng xanh chỉ nói một tình riêng
Tôi
nhạc sỹ, nhưng âm thầm ngược gió
Nàng
yêu chồng cho giấc ngủ bình yên.
Nắng
lụa đỏ phủ tường rêu xám bạc
Lá
cây xanh nghiêng xuống mắt mơ màng
Người
có biết mặt trời kia sẽ tắt?
Tôi
yêu người từ vết rạn thời gian.
BỒI
HỒI
Thời
gian đi khấp khiểng
Để
rụng phấn rơi hồng
Tơ
nắng dài tâm sự
Bồi
hồi mộng vẫn không.
TĨNH
THẤT
2000
2001
1.
Cho
tôi một hạt muối tiêu
Bờ
môi em nhạt nắng chiều lân la
Tôi
đi chấn chỉnh sơn hà
Hồng
rơi vách đá mù sa thị thành.
Oct.
20
2.
Đến
đi vó ngựa mơ hồ
Dấu
rêu còn đọng trên bờ mi xanh
3.
Nghìn
năm trước lên núi
Nghìn
năm sau xuống lầu
Hạt
cải tròn con mắt
Dấu
chân người ở đâu?
4.
Ta
không buồn,
có
ai buồn hơn nữa?
Người
không đi,
sông
núi có buồn đi?
Tia
nắng mỏng soi mòn khung cửa;
Để
ưu phiền nhuộm trắng hàng mi.
Ta
lên bờ,
nắng
vỗ bờ róc rách.
Gió
ở đâu mà sông núi thì thầm?
Kìa
bóng cỏ nghiêng mình che hạt cát
Ráng
chiều xa, ai thấy mộ sương dầm?
5.
Lon
sữa bò nằm im bên chợ;
Con
chó lạc
đến
vỗ nhịp
trời
mưa.
Tôi
lang thang
đi
tìm cọng cỏ
Nó
nhìn tôi
vô
tư.
6.
Thuyền
ra khơi, có mấy tầng tâm sự?
Nắng
long lanh, bóng nước vọt đầu ghềnh.
7.
Trời
cuối thu se lạnh
Chó
giỡn nắng bên hè
Nắng
chợt tắt
Buồn
lê thê.
8.
Lời
rao trong ngõ hẽm:
Đồng
hồ điện!
Cầu
dao!
Công
tắc!
Những
lời rao chợt đến chợt đi.
Một
trăm năm mưa nắng ra gì,
Cánh
phượng
đỏ đầu hè, ai nhặt?
9.
Nghe
luyến tiếc như sao trời mơ ngủ
Đêm
mênh mông để lạc lối phù sinh
Ánh
điện đường vẫn nhìn trơ cửa sổ
Ngày
mai đi ta vẽ lại bình minh.
10.
Để
trong góc tim một quả xoài,
Khi
buồn vớ vẩn lấy ra nhai
Hỏi
người năm cũ đi đâu hết?
Còn
lại mình ta trên cõi này.
Anh
vẽ hình tôi, quên nửa hình.
Nửa
nằm quán trọ, nửa linh đinh.
Nửa
trên thiên giới, quần tiên hội,
Nửa
thức đêm dài, ôi u minh.
11.
Lặng
lẽ nằm im dưới đáy mồ;
Không
trăng không sao mộng vẩn vơ.
Tại
sao người chết, tình không chết?
Quay
mấy vòng đời, môi vẫn khô.
12.
Một
hai ba
những
ngày quên lãng;
Tôi
vùi đầu trong lớp khói mù.
Khói
và bụi
chen
nhau thành tư tưởng;
Nhưng
bụi đường lêu lỏng bến thâm u.
13.
Bỏ
mặc đàn bò đôi mắt tình diệu vợi,
Ta
lên trời, làm Chúa Cả Hư Vô.
Nhìn
xuống dưới mặt đất dày khói thuốc;
Loài
người buồn cho chút nắng hong khô.
14.
Giữa
Thiên đường rong chơi lêu lổng.
Cõi
vĩnh hằng mờ nhạt rong rêu.
Ta
đi xuống quậy trần hoàn nổi sóng;
Đốt
mặt trời vô hạn cô liêu.
15.
Con
trâu trắng thẩn thờ góc phố
Nỗi
hoài hương nhơi mãi nhúm trăng mòn
Đám
sẻ lạnh gật gù trên mái đỏ;
Sương
chiều rơi có thấy lạnh nhiều hơn?
Một
chuỗi rắn rình mò trong hẻm nhỏ;
Không
bụi đường đâu có chỗ đi hoang?
16.
Bứt
cọng cỏ
Đo
bóng thời gian
Dài
mênh mang
17.
Cho
xin chút hạt buồn thôi;
Để
cho ngọn gió lên đồi rắc mưa.
Gió
qua ngõ phố mập mờ;
Mưa
rơi đâu đó mấy bờ cỏ lau.
Nắng
trưa phố cổ úa màu,
Tôi
đi qua mộng đồi cao giật mình.
18.
Lão
già trên góc phố
Quằn
quại trời mưa dông
Áo
lụa gầy hoa đỏ
Phù
du rụng xuống dòng
19.
Anh
đi để trống cụm rừng
Có
con suối nhỏ canh chừng sao Mai
Bóng
anh dẫm nát điện đài
20.
Ôi
nỗi buồn
Thần
tiên vĩnh cửu.
Nhớ
luân hồi
cát
bụi đỏ mắt ai.
21.
Tiếng
muỗi vo ve
Người
giật mình tỉnh giấc
Ngoài
xa kia
Ai
đang đi?
Nước
lũ tràn
Em
nhỏ chết đuối
Tôi
ngồi trên bờ
Vuốt
ngọn cỏ mơ.
22.
Người
hận ta
Bỏ
đi trong thiên hà mộng du
Bóng
thiên nga bơ vơ.
Nghìn
năm sau
Trong
lòng đất sâu
Thắm
hạt mưa rào
Giọt
máu đổi màu.
23.
Hoang
vu
Cồn
cát cháy
Trăng
mù
Hoang
vu
Cồn
cát
Trăng
mù
Cỏ
cây mộng mị
Cơ
đồ nước non
24.
Người
đi đâu bóng hình mòn mỏi
Nẽo
tới lui còn dấu nhạt mờ
Đường
lịch sử
Bốn
nghìn năm dợn sóng
Để
người đi không hẹn bến bờ.
25.
Gió
cao bong bóng vỡ
Mây
sương rải kín đồng
Thành
phố không buồn ngủ
Khói
vỗ bờ hư không
26.
Đàn
cỏ đứng gập ghềnh không ngủ
Ngóng
chân trời con mắt u linh
Chân
trời sụp ngàn cây bóng rủ
Cỗng
luân hồi mở rộng bình minh
27.
Chờ
dứt cơn mưa ta vô rừng
Bồi
hồi nghe khói lạnh rưng rưng.
Ngàn
lau quét nắng lùa lên tóc;
Ảo
ảnh vô thường, một thoáng chưng?
Mùng
1 Tân Tỵ
28.
Ơ
kìa, nắng đỏ hiên chùa.
Trăng
non rỏ máu qua mùa mãn tang.
Áo
thầy bạc thếch bụi đường.
Khói
rêu ố nhạt vách tường dựng kinh.
29.
Người
không vui, ta đi về làm ruộng.
Gieo
gió xuân chờ đợi mưa hè.
Nghe
cóc nhái gọi dồn khe suối
Biết
khi nào phố chợ chắn bờ đê.
Mùng
1 tháng Giêng
30.
Thao
thức đêm khuya trộm bóng ma.
Ẩn
tình khách trọ, nến đâm hoa.
Chồi
mai trẩy lá, mùa xuân đợi.
Đã
quá mùa xuân ánh điện nhòa.
31.
Ơi
người cắt cỏ ở bên sông,
Nước
cuộn ngoài khơi có bận lòng?
Phấn
liễu một thời run khóe mọng;
Hương
rừng mờ nhạt rải tầng không.
32.
Khói
ơi bay thấp xuống đi
Cho
ta nắm lại chút gì thanh xuân
Ta
đi trong cõi Vĩnh hằng
Nhớ
tàn cây nhỏ mấy lần rụng hoa
(Tu
Viện Quảng Đức)
10-12-2003
10:12:34