Khi
đời càng lọan thì con người càng thích hoang tưởng. Hình
như người Việt chúng ta mỗi khi nhắc đến hai chữ Thiên
Thai thì trong tâm tưởng ít nhiều vương vấn đến bản nhạc
tiền chiến cùng tên của nhạc sĩ Văn Cao. Ông đã tóm gọn
ý nghĩa của Thiên thai bằng những lời lẽ quyến luyến trong
đọan dẫn của cuộn video chủ đề về nhạc của ông được
nhà nước Việtnam cho phép phát hành trong thời kỳ đổi mới:
“Tại
sao tôi nói đến Thiên thai, là bởi vì một nơi, một cõi
nào đó người ta coi như đất hứa mà một cái đất hứa
thì không ai tìm được ở trên cái thế gian này. Nhưng đi
tìm mãi trong những cái hòai niệm của mình ở tuổi thanh
niên thì nhớ rằng có lần tìm ra được…”
Giọng
nói trầm buồn ấy vẫn còn lảng vảng, gợi lại một khuôn
mặt già nua khắc khổ của một người nghệ sĩ tài hoa nhưng
sinh bất phùng thời mỗi khi nghe lại bản nhạc bất hủ này
do ca sĩ Ánh Tuyết hát.
“Tiếng
ai hát chiều nay vang lừng trên sóng. Nhớ Lưu Nguyễn ngày
xưa lạc tới Đào Nguyên… Kìa đường lên tiên, kìa nguồn
hương duyên theo gió tiếng đàn xao xuyến. Phím tơ lưu luyến,
mấy cung u huyền. Mấy cung trìu mến như nước reo mạn thuyền.
Âm ba, thóang rung cánh đào rơi. Nao nao bầu sương khói phủ
quanh trời. Lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan. Quê hương
dần xa lấp núi ngàn. Bâng khuâng chèo khua nước Ngọc tuyền.
Ai hát trên bờ Đào Nguyên.
Thiên
thai, chốn đây hoa xuân chưa gặp bướm trần gian. Có một
mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần. Thiên tiên,
chúng em xin dâng hai chàng trái đào thơm. Khúc nghê thường
này đều cùng múa vui bầy tiên theo đàn.
Đèn
soi trăng êm, nhạc lắng tiếng quyên đây đó nỗi lòng mong
nhớ. Này khúc bồng lai là cả một thiên thu trong tiếng đàn
chơi vơi. Đàn xui ai quên đời dương thế. Đàn non tiên, đàn
khao khát cuộc tình duyên. Thiên thai, ánh trăng xanh mơ tan thành
suối trần gian. Ái ân thiên tiên em ngờ phút mê cuồng có
một lần.
Gió
hát trầm tiếng ca, tiếng phách dồn lắng xa. Nhắc chi ngày
xưa đó đến se buồn lòng ta. Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn
quên trần hòan cùng bầy tiên đàn ca bao năm. Nhớ quê chiều
nào xa khơi. Chắc không đường về tiên nữ ơi! Gió hát trầm
tiếng ca, tiếng phách dồn lắng xa. Nhắc chi ngày xưa đó
đến se buồn lòng ta. Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn khi trở
về. Tìm Đào Nguyên, Đào Nguyên nơi nao? Những khi chiều tà
trăng lên, tiếng ca còn rền trên cõi tiên.”
Văn
Cao quả là một nghệ sĩ lãng mạng, dòng nhạc đã ngất ngây
mà lời ca thực tuyệt vời đã đưa tâm hồn người nghe lạc
vào … thiên thai trong giây phút. Vậy, thiên thai bắt nguồn
từ đâu trong văn học Hoa Việt mà đã ảnh hưởng đậm đà
biết bao văn, thi, nghệ sĩ như thế? Bản nhạc có nhắc đến
mấy dữ kiện quan trọng: Đào nguyên, thiên thai, bồng lai,
ngọc tuyền, Lưu Nguyễn, bầy tiên và khúc nghê thường vv...
Ta thử “cổ thư lần dở trước đèn” để truy nguyên xem
sao.
Đào
Nguyên:
Đào
Nguyên, viết đủ là Đào hoa nguyên, nghĩa là suối hoa đào;
còn gọi là động đào, động bích hay động nguyên bích.
Những từ này bắt nguồn ở bài “Đào Hoa Nguyên Ký” của
Đào Tiềm.
Đào
Tiềm (365 – 427) còn có tên là Uyên Minh, tự là Nguyên Lượng,
quê ở Tử Tang, Tầm Dương nay thuộc tỉnh Giang Tây. Ông thuộc
dòng dõi thế gia vọng tộc, tằng tổ tức ông cố là Đào
Khản là một danh tướng của Đông Tấn làm đến chức Đại
Tư Mã, tước Quận Công; ông nội và cha đều làm Thái thú;
nhưng đến đời ông thì sa sút vì gặp thời lọan lạc, giặc
giả liên miên mà sử Trung quốc ghi là “Ngủ Hồ thập lục
quốc”; thời đắc thế của những kẻ gian hùng hoặc anh
hùng.
Bản
chất thông minh, ham đọc sách, lúc còn trẻ, ông mang rất
nhiều hòai bảo muốn ra giúp nước cứu đời, nhưng chẳng
tọai nguyện, cho nên nhiều lúc nhà không đủ cơm ăn. Năm
29 tuổi xin được chức Tế tửu ở Giang châu nhưng chỉ được
ít lâu lại lui về cày ruộng; và việc cày cấy không đủ
nuôi gia đình. Trước cửa nhà ông có năm cây liễu, nên ông
còn lấy biệt hiệu là Ngũ liễu tiên sinh.
Năm
35 tuổi, vì sinh nhai ông lại xin làm tham quân, là một chức
quan nhỏ cho Lưu Dụ (lúc bấy giờ là tể tướng). Nhưng rồi
ông thấy chốn quan trường ở Kinh đô Kiến Khang (thời Đông
Tấn) đầy rẩy dã tâm tranh danh đoạt lợi dẫn đến sự
tương tàn nên chán nản xin đổi về địa phương. Ông được
cử về làm huyện lệnh ở Bành Trạch (thuộc tỉnh Giang Tây
ngày nay). Lương bổng huyện lệnh chẳng là bao mà Đào Tiềm
vốn thanh liêm nên gia cơ cũng chẳng mấy sung túc.
Một
hôm trên quận phái một viên Đốc bưu, chỉ là một tên quan
nhỏ, xuống huyện Bành Trạch thu thuế giữa lúc ông đang
cao hứng ngâm thơ trong nội thất với thường phục. Một
tên nha lại ở huyện đường vội thúc giục khuyên ông nên
mặc quan phục với đai thắt lưng chỉnh tề để đón tiếp
viên Đốc bưu. Cảm thấy nhục nhả, ông thở dài nói: “Ta
không muốn vì năm đấu gạo (là số lương của huyện lệnh),
mà phải khom lưng trước bọn tiểu nhân đó.” Nói xong, không
ra gặp tên Đốc bưu, ông liền cởi ấn thụ trao cho tên nha
lại và từ quan rồi lui về quê ở Tử Tang; bấy giờ ông
đã 41 tuổi. Từ đó, khi thấy rằng chẳng ứng dụng được
nho học vào đời, ông quyết ẩn cư nơi thôn dã, tìm vui vào
đạo Lão Trang, lãng du thâm sơn cùng cốc với túi thơ bầu
rượu. Giai đọan này ông lại sáng tác nhiều nhất, mà đến
nay vẫn còn lưu bộ “Đào Uyên Minh tập” gồm 10 cuốn.
Ông
nghiên về thơ, ít văn; nhưng thơ và văn của ông đều bình
dị tự nhiên mà ý tứ lại thâm trầm, chứ không chuộng
lối biền ngẫu của giới sĩ phu đương thời. Ông được
xem như là nhà thơ điền viên đầu tiên của Trung Quốc đến
nổi những bậc kỳ tài về sau như Lý Bạch, Đổ Phủ, Liễu
Tôn Nguyên, Vương An Thạch, Tô Đông Pha đều chịu ảnh hưởng
của ông khi ca tụng thiên nhiên hay an vui ẩn dật.
Trong
các trước tác của ông có bài Đào Hoa Nguyên Ký (Chép Chuyện
Suối Hoa Đào), vốn là bài tựa cho bài thơ tựa “Đào hoa
nguyên thi” hết sức nổi tiếng trên văn đàn, được dịch
đại lược như sau:
“Vào
khỏang triều Thái Nguyên đời Tấn (ghi chú: Tấn Hiếu Vũ
Đế - 371 TL.), có một người ở Vũ Lăng (nay thuộc tỉnh
Hồ Nam) làm nghề đánh cá, một hôm bơi thuyền theo dòng lạch
mà đi quên mất đường xa gần. Không biết tự lúc nào con
thuyền dẫn đến một rừng đào, phong cảnh như nhung thêu
gấm dệt, cỏ thơm xanh mướt, sắc hoa rực rỡ.
Người
ngư phủ bị cảnh đẹp lôi cuốn cứ bơi thuyền mãi đến
cuối rừng đào thì thấy một ngọn núi, rồi có một cửa
động lờ mờ như có ánh sáng, bèn bỏ thuyền theo động
mà vào. Ban đầu động rất hẹp, nhưng qua một đọan bỗng
thấy rộng rãi sáng bừng, và một thôn xóm rất lớn hiện
ra trước mắt với đất đai phì nhiêu, bãi dâu xanh tốt,
nhà cửa chỉnh tề, ruộng tốt ao đẹp, tiếng gà tiếng chó
tiếp nhau, già trẻ trai gái đi lại tấp nập, lao động vui
vẻ, sống một cuộc sống thanh bình vô tư lự.
Mọi
người thấy có khách lạ đến thì đều kinh dị nhưng sau
khi nghe ngư phủ kể lể đầu đuôi liền vồn vả nhiệt tình
đải đằng rượu thịt. Người đánh cá hỏi chuyện, mới
biết người trong thôn đều có tổ tiên chạy lánh nạn tới
đây vào những năm lọan lạc cuối đời Tần, từ đó cách
biệt hẳn với bên ngòai. Họ không biết đến đời Hán,
nói chi đến đời Ngụy và Tấn sau đó nữa.
Sau
mấy ngày lưu lại vui chơi, người đánh cá mới từ biệt
ra về; có người dặn “Đừng kể cho ngừơi ngòai biết
làm gì nhé!” Trên đường đi anh ta chú ý đánh dấu kỹ
càng chuẩn bị sau này lại đến thăm. Về đến Vũ Lăng,
anh ta báo cáo với quan Thái thú. Thái thú cảm thấy thú vị,
liền cử người theo anh đánh cá trở lại chốn cũ, nhưng
tìm mãi không sao thấy cửa động đâu nữa.
Đào
Tiềm viết bài này trong thời kỳ nhiễu nhương đen tối của
Trung quốc và ông muốn nói lên cái ước vọng khát khao tốt
đẹp của người đương thời trong hòan cảnh xã hội lúc
đó.
Cái
khéo ở đọan kết là khi ngư phủ trở lại để tìm Đào
Nguyên thì đường đi mất dấu không thể nào tìm lại được
nữa, ngụ ý rằng cõi thiên thai không thực, nó chỉ là ước
mơ gặp trong giấc mộng chập chờn ngắn ngũi, khi thức giấc
thì vẫn phải đối diện với trần gian khổ não. Mà đâu
có phải chỉ ở bài Đào hoa nguyên ký của Đào Tiềm mới
có đọan kết như thế. Về sau ta sẽ thấy rằng trong các
truyện về Lưu Nguyễn và Từ Thức cũng đều tương tự như
vậy cả.
Thực
ra Đào Tiềm đã chịu ảnh hưởng của Lão Trang, vì trong,
chương 80 của Đạo đức kinh (TaoDeJing – gồm 81 chương),
Lão Tử có viết phác họa một quốc gia lý tưởng như sau:
“Nước thì nhỏ, dân thì ít. Dù có khí cụ gấp chục gấp
trăm sức người cũng không dùng đến. Ai nấy đều coi chết
là hệ trọng nên không đi đâu xa. Có xe thuyền mà không ai
ngồi, có gươm giáo mà không bao giờ đem bày. Bỏ hết văn
tự, bắt người trở lại dùng lối thắt dây thời thượng
cổ. Ai nấy đều chăm việc ăn no mạc ấm, ở yên ổn, vui
với phong tục của mình. Các nước láng giềng gần gũi có
thể trông thấy nhau, ở nước này có thể nghe thấy được
tiếng gà tiếng chó của nước kia (kê khuyển chi thanh tương
văn), nhân dân trong những nước ấy đến già chết mà vẫn
không qua lại với nhau”. (1)
Hoa
đào chiếm một địa vị đặc biệt rong văn học Trung quốc;
khi hoa đào nở thì phải là mùa xuân và hầu như bài Đường
thi nào hay thường được truyền tụng đều có rừng đào
hay cánh hoa đào rơi lả tả, chưa kể đến bài thơ nổi danh
“Đế Đô Thành Nam Trang” của Thôi Hộ (618-907):
“Khứ
niên kim nhựt thử môn trung,
Nhân
diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân
diện bất tri hà xứ khứ?
Đào
hoa y cựu tiếu đong phong”
Và
Văn Cao cũng không khỏi vương vấn với hình ảnh đẹp ấy:
“…
Có một mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần”.
Bồng
Lai - Thiên Thai - Lưu Nguyễn -Từ Thức:
Trở
lại với việc truy cứu ngôn tự, “Bồng lai” là tên một
ngọn núi, và Thiên Thai là tên của một dãy núi gần biển
thuộc huyện Thiên Thai, tỉnh Triết giang bên Tàu có ngọn
Hoa Đảnh, địa thế cheo leo, hiểm trở và theo truyền thuyết
của Trung quốc thì đó là cõi tiên ở.
Tương
truyền, Lưu Thần và Nguyễn Triệu là hai chàng trai rũ nhau
đi hái thuốc trên núi Thiên Thai, rồi lạc lối và gặp hai
Tiên Nữ, và cùng hai nàng kết duyên thành vợ chồng. Sau khi
ở cảnh Tiên được nửa năm thì Lưu Thần và Nguyễn Triệu
chợt nhớ quê nhà, cùng đòi về thăm. Khi trở lại quê hương
thì phong cảnh hoàn toàn đổi khác, hỏi ra mới biết đã
đến đời cháu thứ sáu rồi. Không còn ai quen thuộc, lòng
buồn bã hối hận, hai chàng tìm đường trở lại núi Thiên
Thai nhưng than ôi, đường xưa lạc lối nên không tìm lại
được cõi Tiên nữa. Từ đó người ta chẳng còn thấy hai
chàng nơi nao.
Tưởng
cũng nên nhắc thêm rằng vào năm 576, Đại sư Trí Khải một
vị cao tăng Phật giáo trụ trì Tu Thiền Tự (do vua nước
Trần là Tuyên Đế đã sắc tứ vào năm 578) tại núi Thiên
thai đã lập nên “Thiên thai tông” lấy bộ Diệu Pháp Liên
Hoa Kinh làm tông chỉ.
Câu
chuyện vừa kể lại giống như chuyện truyền kỳ trong văn
học Việt nam nói đến Từ Thức như sau:
“Vào
khỏang niên hiệu Quang Thái nhà Trần (tức đời Trần Thuận
Tông 1388-1398), có ông Từ Thức là quan Tế huyện Tiên du,
tỉnh Bắc Ninh. Nhân mùa xuân, cây mẫu đơn hiếm quí của
ngôi chùa trong huyện nở hoa, người các nơi trẩy hội đổ
đến xem, ngựa xe dập dìu. Trong số người thưởng ngọan
có một thiếu nữ tuổi độ 16, sắc nước hương trời lở
làm gẫy cành hoa bị người canh gát giử lại đòi bồi thường.
Mãi đến tối chẳng thấy người nhà đến nhận, Từ Thức
chợt nghe chuyện bèn thương cảm trao áo bạch cẩm cừu để
chuộc tội cho cô, và nhờ thế cô mới được thả.
Về
sau, Từ Thức treo ấn từ quan lui về ẩn dật ở huyện Tống
sơn, ngày ngày lãng du khắp danh lam thắng cảnh với túi thơ
bầu rượu. Một hôm nhìn thấy ngòai cửa biển Thần Phù
hiện đám mây ngũ sắc, vội chèo thuyền đến xem thì thấy
có một quả núi đẹp; nhìn quanh lại nhận ra một lối hẹp
dẫn lên núi. Đến đỉnh núi lại thấy bày ra lầu đài cực
kỳ tráng lệ; đang ngỡ ngàng thì có thanh y đồng nữ đến
bảo:
- “Phu
nhân tôi xin mời tướng công nhập điện.”
Đến
nơi thấy có một tiên nương đang ngự trên giường thất
bảo, ôn tồn nói:
- “Ta
là Ngụy phu nhân địa tiên Nam Nhạc cai quản 6 động của
36 động ở Phù Lai. Được biết tiên sinh có lòng nhân hay
cứu người khốn đốn, và mới đây đã cứu con gái yêu
của ta nên hôm nay mới mời đến nơi này diện kiến”.
Đọan
bà gọi tiên nữ ra chào, hóa ra là cô gái đã làm gẫy cành
hoa, rồi nói tiếp:
- “Con
gái ta tên là Giáng Tiên vẫn nhớ ơn cứu độ, nên ta muốn
nó kết làm giai ngẫu với tiên sinh để bồi đền”.
Dĩ
nhiên là Từ Thức rất vui lòng chấp thuận; từ đấy chàng
sống hoan lạc ở cõi tiên. Thắm thóat đã một năm trôi qua,
Từ bỗng nhớ cố hương bèn xin phép về thăm. Biết Từ chưa
thóat được lòng trần nên tiên nương cấp cho một cẩm vân
xa để đi lại. Vợ chàng bịn rịn trước khi chia tay trao
cho Từ một phong thư bảo khi về đến nhà hẳn mở ra xem.
Đến
nơi thì mọi cảnh và người đã hòan tòan đổi khác. Từ
giới thiệu tên họ của mình mà hỏi thăm các phụ lão thì
có người bảo:
- “Thuở
nhỏ tôi có nghe nói chuyện ông cụ tam đại nhà tôi có cùng
tên họ như ông đi vào núi và biệt tích đến nay cũng phải
cả trăm năm”.
Bấy
giờ Từ mới hối tiếc bùi ngùi muốn lên xe mây để về
núi nhưng xe đã hóa ra con tường loan bay mất. Bèn mở thư
của Giáng Hương ra đọc thì thấy ghi: “Kết loan lữ ư vân
trung, tiền duyên dĩ đọan; Phỏng tiên sơn ư hải thượng,
hậu hội vô nhân.” (Kết bạn loan trong mây duyên trước
đã dứt; Tìm núi tiên trên biển hội sau khôn cầu).
Thất
vọng, Từ bỏ vào núi Hòan sơn ở huyện Nông cống thuộc
tỉnh Thanh hóa và tứ đó tuyệt tích.
Ngọc
tuyền - Bầy tiên và khúc nghê thường:
Nói
đến bầy tiên với khúc nghê thường hay “Nghê thường vũ
y khúc” thì cũng có đôi truyền thuyết. Theo sách Dị Văn
Lục thì vũ khúc này do Đường Minh Hoàng sau khi du nguyệt
điện về rồi chế ra cho những người cung nữ múa hát. Sách
ghi:
Vào
niên hiệu Khai nguyên nhà Đường (713-741), nhân một đêm Trung
thu vua Đường Minh Hoàng (hay Đường Huyền tông Lý Long Cơ)
thấy trăng sáng, mơ ước được đặt chân lên cung hằng
thăm thú. Có đạo sĩ tên La Công Viễn (có sách chép là Diệp
Pháp Thiện), có phép tiên mới dùng giải lụa trắng, hóa
thành một chiếc cầu đưa nhà vua đến nguyệt điện.
Trong
điện lưu ly bấy giờ sáng rực. Những nàng tiên cực kỳ
xinh tươi trong xiêm y lộng lẫy, đang uyển chuyển múa hát
theo tiếng nhạc du dương làm mê hồn người. Đường Minh
Hoàng càng nhìn càng ngây ngất, quên cả trời gần sáng đến
nổi La Công Viễn phải nhắc nhở nhiều lần mới chịu rời
gót.
Khi
trở về triều, Đường Minh hoàng vận dụng trí nhớ chế
thành khúc "Nghê thường vũ y" để tập cho cung nữ trong triều
múa hát. Rồi cứ thế, đến đêm rằm tháng tám, Đường
Minh hoàng và Dương quí phi cùng uống rượu dưới trăng, ngắm
đoàn cung nữ múa hát khúc Nghê thường để tưởng như đang
sống trong cung Quảng hàn nơi nguyệt điện.
Sách
"Đường Thư" lại chép: Đường Minh Hoàng lên chơi nguyệt
điện, thấy các tiên nữ mặc áo cánh chim, xiêm y ngũ sắc,
hát bài "Tây thiên điệu khúc", đến khi trở về trần, còn
nhớ mang máng. Nhằm lúc có Tiết độ sứ là Dương Kính Thuật
từ Tây Lương về, đem khúc hát Bà-la-môn đến hiến, Đường
Minh Hoàng truyền đem san định lại và đổi tên là khúc "Nghê
thường vũ y".
Theo
Từ Điển Hán Việt của Đào Duy Anh thì Nghê là ráng hồng,
hoặc mây sắc đỏ và thường là xiêm y. Vậy nghê thường
là xiêm y màu ráng đỏ (tựa như màu rượu vang đỏ theo lối
nói ngày nay). Vài nơi khác lại giải thích “Nghê thường
vũ y” là các tiên nữ mặc quần ngũ sắc và áo lông có
hình cánh chim và "Nghê thường vũ y khúc" là bài hát múa ở
cõi thần tiên do bầy tiên nữ biểu diễn.
Thực
ra dựa vào sử liệu lúc bấy giờ thì những điệu múa hát
này bắt nguồn từ Ấn-độ đã được truyền vào Trung quốc
sau khi đã được cải biên ở nước Khuất Chi, qua huyện
Đôn Hòang, thuộc đất Tây Lương, và dần dần được biến
đổi cho hợp với truyền thống và văn hóa của nước du
nhập.
Đôn
Hòang trước thời nhà Đường đã là một thành phố giao
lưu văn hóa và thương mãi rất quan trọng của con đường
tơ lụa nối liền Trường An đến Địa trung hải. Đôn Hòang
nằm cạnh sa mạc tử thần Taklimakan (hay Gobi), và cũng là
một thánh địa Phật giáo từ thế kỷ thứ 4 và nay vẫn
còn lưu truyền rất nhiều di tích qúy giá trong các vách núi
đá vôi.
Nước
Khuất Chi ở đâu?
Còn
nước Khuất Chi (Kutsha, Kucha; còn được gọi là Nhục Chi,
hoặc Quy Tư, hoặc Dao Tần; nay là huyện Khố Xá hay Khố Đông,
khu tự trị Duy Ngô Nhỉ tỉnh Tân Cương) xưa vốn là một
nước phồn thịnh, có một nền văn hóa tiến bộ và nổi
tiếng về âm nhạc và vũ khúc. Phụ nữ nước Qui Tư rất
xinh đẹp và điêu luyện về múa hát. Y phục rất sặc sở
với nhiều nét thêu thùa tinh xảo khéo léo. Cũng ở vùng núi
nước Khuất Chi có những ngọn "suối đàn". Nước nhỏ xuống
đá từng giọt phát âm trầm bổng tựa như khúc nhạc. Có
thể nơi đây đã gợi cho văn nhân thi sĩ ý tưởng về “ngọc
tuyền” và Tây thiên là nơi thần tiên cực lạc chăng?
Nước
Khuất Chi cũng đã từng được nhắc nhở nhiều lần trong
văn học Phật giáo Trung quốc. Chính ở xứ này, đã xuất
hiện một vị Tổ sư Phật giáo danh tiếng là Ngài Cưu Ma
La Thập (Kumarajiva: 344-413). Vị Tổ sư này, thân phụ là người
Ấn Ðộ, thân mẫu là công chúa của nước Khuất Chi. Khi
còn nhỏ Ngài sang Kashmir tầm đạo, đến hai mươi tuổi Ngài
trở về Khuất Chi thì bị một đạo quân viễn chinh của
Trung Hoa sang xâm chiếm nước này và bắt Ngài về Trường
An. Ở đây Ngài truyền giáo Ðại thừa và phiên dịch kinh
điển.
Than
ôi! vật đổi sao dời qua nhiều thời đại. Chỉ cần xem
qua bộ “Phật Quốc Ký” do Đại Sư Pháp Hiển ghi lại sau
khi đã qua Ấn độ cầu pháp năm 399 và “Đại Đường Tây
vực ký” của Ngài Huyền Trang sau khi đi thỉnh kinh năm 629
ta cũng đã thấy sự sự sinh diệt của những quốc gia này
như mây nổi.
Đại
cương về địa dư thì Ngài Pháp Hiển ghi: “Khởi đi từ
Trường an, vượt đất Lũng, đến nước Càn qui, rồi tới
nước Nhục đàn, vượt núi Dưỡng lâu, đến trấn Trương
dịch, sau đó mới đến xứ Đôn hoàng. Sau đó tiếp tục
về hướng tây sẽ đến các nước Thiện thiện, Ô-di (Agni;
còn gọi là Y Ngô), Cao Xương, Vu điền, Kế tân (Hetian hay
Khotan), Tử hợp, Dãy núi Tuyết (Pamirs), Ô Trường (Udỳana),
Huy, Kiệt xoa (Kashi hay Kashgar), và Ðột Quyết và nhiều nước
nhỏ khác trước khi đến Ấn độ”.
Trong
vòng 230 năm sau đó xứ Đôn Hòang đã lọt vào tay Trung quốc
rồi. Vậy mà đến khi ngài Huyền Trang Tây du còn phải đi
qua 26 nước lớn nhỏ kể từ Đôn Hòang. Cuốn “Đại Đường
Tây vực ký” ghi lại cuộc hành trình thỉnh kinh gian khổ
trong 16 năm, có ghi tên vài nước: Y Ngô (Agni, còn gọi là
Ô Di), Cao Xương, A-Kỳ-Ni (nay là huyện Yên Kỳ, xứ Tân Cương).
Rồi phải vượt qua con sông lớn Giao Hà, vòng quanh chân núi
Ngân Sơn, mới vào nước Khuất Chi. Sau Khuất Chi đi về phía
Tây 60 dặm, phải qua một sa mạc nhỏ, đến nước Bạt Lộc
Già (hay Cô Mặc, tức Bái Thành và A Khắc Tố thuộc Tân Cương),
rồi đến núi Tăng Sơn thuộc Thông Lĩnh (Thiên Sơn). Ra khỏi
Tăng Sơn, theo dòng sông Cáp Lạp Thập, vượt qua núi Khách
Lạt Côn Luân, đến một cái hồ lớn gọi là Nhiệt Hải
(tức là Issik-kol, thuộc Liên Xô cũ). Đi theo bờ hồ về phía
Tây bắc độ 500 dặm, thì đến thành Tô Ðiệp (Tokmak, thuộc
Liên Xô cũ) của nước Ðột Quyết (đây là xứ Tây Đột
Quyết, chứ Đông Đột Quyết sắp bị Đường Thái Tông Lý
Thế Dân tiêu diệt vào năm 630). Cứ thế lặn lội qua bao
gian nguy mới đến được Tây trúc.
Đến
nay thi chỉ trong vòng chưa đến 2 ngàn năm, bao nhiêu nước
lớn nhỏ quanh con đường tơ lụa đã bị bọn dân Hán bá
quyền thâu tóm cả.
Tản
mạn đôi điều:
Như
thế, ta thấy rằng ước muốn về một chốn thần tiên ở
cõi trần này ắt hẳn đã có từ ngày con người biết mơ
mộng. Sử sách ở Đông phương ghi chép lần đầu là chương
80 trong Đạo đức kinh của Lảo tử (thế kỷ thứ 6 trước
CN); Ngài đã mô tả đến một xứ sở lý tưởng an bình,
no ấm và không áp bức mà mãi đến thế kỷ 16, vài triết
gia Tây phương như Thomas Moore và Rabelais mới dùng chữ Utopia
để nói đến một nơi chốn tương tự, nhưng lại là một
hải đảo xa xôi chứ không phải ở vùng non cao mây phủ.
Đến
thời Đào Tiềm, nước Tàu đã trải qua biết bao cơ man nhiễu
lọan, dân chúng lầm than, sinh linh bị sát hại không ngừng
vì chiến tranh liên miên từ Xuân thu, chiến quốc qua đến
Tam quốc và đến Nam bắc triều. Đời sống thực mong manh,
kẻ sĩ phu bất lực trở nên bi quan yếm thế chỉ đành ẩn
cư nơi thôn dã hoặc chốn cao sơn cùng cốc để tránh tai
họa, và bài “Đào hoa nguyên ký” ra đời liền được tán
tụng. Các văn nhân thi sĩ đời sau cứ dựa vào ý tưởng
ấy mà thêu dệt thêm thắt vào chuyện Lưu Nguyễn, Từ Thức,
nghê thường vũ y cho cõi thần tiên càng thêm hư ảo. Và cứ
cái đà liên tưởng ẩn dụ, các tiểu tiết của chuyện này
đem trộn qua chuyện nọ. Ngay trong câu hát của bản Thiên
thai ta cũng thấy lù mù thiên địa rồi:
“Nhớ
Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên…”
Lưu
Nguyễn nào mà lạc tới Đào Nguyên, chỉ có một anh đánh
cá thôi!
Nhưng
cho dù có thêm thắt gì đi nữa rồi cũng chỉ loanh quanh với
cung vàng điện ngọc, từng đàn tiên nữ trẻ đẹp tuyệt
vời trong xiêm y rực rở múa lượn những điệu vũ mê hồn,
cùng với nhạc phách du dương và lời ca tiếng hát vang lừng,
với ê hề sơn hào hải vị và bồ đào mỹ tửu thơm nồng
được rót mềm môi….quên cả thời gian lẫn không gian. Có
nghĩa là tòan những thứ ước mơ rốt ráo của một đời
người … đàn ông, tìm kiếm được chăng chỉ là trong giấc
mộng. Rõ là những điều hoang tưởng cho bỏ những khốn
khó bủa vây hằng ngày nơi trần thế mà mình không muốn
trực diện.
Chẳng
hề thấy nữ tác gia nào mạnh dạn viết về một cõi …
(có lẽ với cái tên khác) mà nơi ấy tòan là trai tráng thanh
tú, vai u thịt bắp cuồng cuộn chực chờ suốt ngày để
phục dịch theo yêu cầu của nữ khách lãng du. Nghe vẫn có
một cái gì không được ổn.
Vì
sao? có lẻ vì thiên thai đã được khai sinh vào một thời
đại cổ xưa khi nam nhân làm chủ mọi việc, từ trong gia
đình ra đến xã hội – nam trọng nữ khinh và có quyền năm
thê bảy thiếp – Hoặc vì thể chất giống đực dễ thích
nghi với những chuyện phiêu lưu thám hiểm, và dễ thóat ly
gia đình và xã hội hơn một khi bất mãn; ví dụ bõ vào núi
để làm cách mạng chẳng hạn.
Hay
vì cái mơ ước của người phụ nữ vốn thực tế hơn. Hạnh
phúc của ho đơn thuần chỉ mong có được một ngừơi chồng
chung thủy, đem lại kinh tế ổn định để trao thân gởi
phận mà gầy dựng một gia đình đầm ấm với bầy con xinh
khỏe. Các ông thực có cùng mộng ước chăng? Nghi lắm.
Bây
giờ dưới triều đại của Bush con, nhìn quanh thấy ai cũng
bi quan chán nãn với kinh tế tụt hậu, thất nghiệp tràn lan,
khủng bố phá họai khắp nơi, nay đánh Afghanistan, mai dọa
Iraq, mốt hù Bắc Triều tiên, công ăn việc làm khó khăn ngay
cả trong ngành y tế, thầy thuốc với y-hiệu cứ phải chi
nhiều thu ít, nên cũng muốn lui về ở ẩn sớm như Đào Tiềm
cho yên thân già.
Nhưng
thôi hãy tạm quên tất cả những nhiểu nhương nhân thế
trong dịp đầu xuân, khi khí trời đang dần ấm áp vào một
buổi chiều hanh nắng, hoa đào (ở vùng tây bắc này) còn
đang cười với gió đông, chim chóc hót vang ngòai sân, ta hãy
ngồi dựa thỏai mái vào cái love-seat, gác chân lên cái ottoman
trong căn phòng vắng chỉ một mình ta với ta, bên cửa sổ
nhìn ra một sân đầy hoa đủ màu sặc sở, nhấp một cốc
nhỏ XO Rémy Martin Cognac (có hơn được bồ đào mỹ tửu không
nhỉ?), mở dàn nhạc, bỏ cái CD có bài Thiên thai của Văn
Cao và chìm vào trong giấc mơ thần tiên với giọng ca Ánh
Tuyết. Bạn có gặp Đường Minh Hòang và Dương quý phi cùng
bầy tiên với nghê thường vũ y khúc chăng?
Trần
Trúc-Lâm
Đầu
Xuân Quý Tỵ
Ghi
chú:
(1)
Bản dịch Việt từ Hán ngữ của Nguyễn Hiến Lê - Xin kèm
bản dịch Anh ngữ của www.chinapage.com/laotze.html để tiện
tham khảo:
(80).
Let
your community be small, with only a few people;
Keep
tools in abundance, but do not depend upon them;
Appreciate
your life and be content with your home;
Sail
boats and ride horses, but don't go too far;
Keep
weapons and armour, but do not employ them;
Let
everyone read and write,
Eat
well and make beautiful things.
Live
peacefully and delight in your own society;
Dwell
within cock-crow of your neighbours,
But
maintain your independence from them.
(TaoDeChing
- Lao Tze)