Mây
trắng trong ngần, mây trắng bay
Hư
không tràn ngập khắp phương trời
trở
về bến đất tìm ngọc ẩn
ngọn
tháp Chân tâm sáng Pháp đài
Tiếng
chuông nhè nhẹ rõ đêm ngày
thanh
ngân không đến cũng nào đi
chở
người tìm lại tâm vô trụ
sen
nở trong lòng, tâm vẫn xanh
Lời
pháp năm nào vẫn còn đây
dù
cho bảo tháp phủ rừng dầy
đủ
duyên bảo tháp chân tâm hiện
trụ
giữa nhân gian một tấm lòng
Xưa,
Bồ tát Đại Nhạo Thuyết hỏi
Từ
Tôn thương xót mở pháp mầu
Bảo
pháp Chân tâm không hoại diệt
tỏ
mờ che phủ bởi vọng mê
Khi
các Pháp thân đều nhóm tụ
mười
phương khởi mở Tháp Chơn Như
Như
Lai Đa Bảo đồng xuất hiện
Bên
Đức Thích Tôn ngự một toà
Bodhgaya,
bao đời còn in bóng
trên
chốn trần gian, chuyển pháp mầu
rừng
lửa sân si bền kiên cố
một
tiếng lòng từ lửa nở sen
Gió
đưa rào rạt lá bồ đề
dừng
bước giang hồ, bỏ chấp nê
tháp
của hữu sinh thường hữu diệt
xin
con tạo tháp ở trong lòng
Chuông
khuya cảnh tĩnh người say mộng
mộng
ngủ trên đồi hay giấc mơ
trùng
khơi sóng vỗ đời ảo mộng
Đức
Phật từ bi vẫn mỉm cười….
Minh Thanh
Sau
một đêm bị gió bão hành hạ, thành phố Houston, Gaveston và
rất nhiều thành phố khác của Tiểu bang Texas chìm trong cơn
đau rướm máu, tan hoang. Có những nơi lụt lội, có chỗ nhà
cửa sụp đổ, đất trùi lôi kéo nhiều căn nhà vùi sâu trong
lớp bùn lầy, tạo thành các hoang cảnh tưởng như đang ở
một nơi chốn hoang dã nào đó, điêu tàn.
Mọi
người co cụm vào nhau, tìm đến từng tấm lòng để sưởi
ấm, để chia sẻ trong lúc hoạn nạn, bối rối và tìm kiếm
xem lại kẻ còn người mất, nhìn lại những gia sản của
mình có còn nguyên vẹn hình hài hay đã là dĩ vãng. Thanh âm
còn lại, khô đặc, im ắng hiện rõ trên mắt sâu mất ngủ,
trên gương mặt hằn âu lo, đôi môi khô bỏng của mọi người
là sự im lặng. Sư im lặng của khoảng không, bất lực. Có
còn gì để nói, để bàn tán… khi mọi cảnh vật đều biến
hoá vô thường trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Thế
nhưng, qua ngày hôm sau, trời đất lại trong sáng, mang dáng
vẻ thanh lịch, hiền hoà, dịu dàng như chưa từng có chuyện
gì đã xẩy ra, dù cây cối còn ngả ngổn ngang, dù nhiều
mái nhà bị tróc nóc, có chỗ là khoảng trống, chơ vơ, mộc
mạc….Thành phố như vừa tĩnh giấc sau một đêm dài với
giấc mơ hãi hùng, kinh sợ.
Vào
đêm mưa bão, trên tầng 2 của căn nhà đang cư ngụ, trước
bàn thờ Phật, tôi đã sống với giây phút thực nhất của
cuộc đời trong chánh niệm, để nhìn rõ chiều sâu của pháp
sinh diệt, trụ hoại, có không v.v…khi bên ngoài từng cơn
gió rít vang như tiếng kêu thảm khốc, nhức nhói, ghê rợn.
Gió như chực muốn cuốn đi tất cả đi vào hư không, cảm
giác căn nhà như nghiêng đổ, có lúc cũng làm tôi chột dạ,
muốn xuống tầng dưới để chạy trốn. Nhưng, nhìn lên nét
mặt của Đức Phật vẫn hiền hoà, trang nghiêm, mỉm cười
như chia sẻ cho giây phút thật hiểm nguy của hiện tại. Tôi
đã nhẫn nại ngồi lại, im lặng, đi sâu vào nội tâm….những
giây phút đó sao nhẹ nhàng quá, như một cánh mây thong dong,
bay nhảy trên những bầu trời bao la, hương vị của pháp,
chất liệu của vô thỉ vô chung, cái tâm của vô cùng tận.
Nếu lúc đó, mình ra đi thì sao…….
Đời
sống kéo tôi về hiện thực, mưa đã không còn mạnh mẽ;
gió đã không còn kêu gào, than khóc. Mọi sự im lặng, dày
đặc trong bóng đêm, thỉnh thoảng vài cơn chớp sáng loé
lên, vẫn còn đâu đây tiếng sấm gầm, như còn lưu luyến,
răn đe trên sinh mạng của con người. Rồi việc gì cũng phải
qua, dù có muôn ngàn khó khăn, bức bách…..và phải quên đi
những gì đã đến, đã xẩy ra, của ngày qua, phải đối
diện với những gì đang biến hiện ra trước mặt, hiện
tại và dù cho bất cứ chuyện gì đến đi trong cuộc đời
nầy, dù lớn lao, nguy hiểm cách mấy, đều rồi cũng phải
trôi qua, biến đổi như một chuyện bình thường khi duyên
hợp trụ tan.
Trong
việc giao tiếp với nhiều người, có những câu thăm hỏi
mà vài người đề cập đến, làm tôi thực sự khó trả
lời, như:
- “Đọc
những bài viết của anh, với văn chương, với tư tưởng
phóng
khoáng, triết lý Phật giáo vượt qua những khuôn khổ thông
thường, với mục đích đem đạo vào đời một cách nhẹ
nhàng, thanh thoát, không sáo ngữ, không kinh điển, nhưng thấm
đậm tinh thần Phật giáo, nơi đó, giáo Pháp được trình
bày tinh khiết, rõ ràng… Nhưng, xin thú thật là anh đừng
buồn nha. Khi gặp anh ngoài đời thường với con người bằng
xương bằng thịt, trước mặt, thấy thất vọng lắm, vì
hình như anh rất thô thiển, chất phác, chậm chạp, mộc mạc
và đơn giản, thường quá… vậy mà tôi cứ tưởng tượng
là anh phải khác hơn nhiều với người thường, thánh thiện
hay đặc biệt gì lắm chứ. À, anh viết như vậy, nhưng mà
anh có tu, có thực hành giáp Pháp trong đời sống hằng ngày
không hay là chỉ viết cho văn vẻ, văn chương cho vui thôi?
Còn
chủ đề “Con thuyền chở trăng ra biển cả” thì khi nào
chấm dứt, vì đã có
mặt
rất lâu rồi trên Trang nhà, hình như đã hơn một năm trôi
qua?”.
Thật
là tội nghiệp cho tôi, vì từ lâu rồi, tôi vẫn luôn hay
bị người ta chê cười vì cái sự quê mùa, chân chất của
mình và hôm nay, thêm một lần nữa, câu hỏi và lời phê
bình, nhận xét nầy làm tôi hơi ngượng ngùng, nụ cười
trở nên méo mó, khó coi…..Ồ, như vậy, là bản ngã mình
vẫn còn nguyên vẹn, vì mới nghe lời nói chê bai thì làm
như hơi bị chói tai, nhưng rồi chỉ thoáng qua như gió thoảng,
vì người ta chỉ nhận xét một cách chân thật qua cặp mắt
nhìn thấy, tiếp cận. À, những lời nhận xét nầy cũng đúng
thật, vì mình rất là quê mùa, cục mịch mà…
Nếu
mình viết mà có người đọc, hiểu và thực hành giáo Pháp
thay mình, thì còn gì bằng, vì mỗi một người hiểu sẽ
tu, chuyển hoá nghiệp để trở nên người tốt, người hữu
ích cho xã hội, thì cũng coi như là mình có tu và có đóng
góp một chút gì đó cho Phật giáo… Còn việc thực hành
giáo Pháp hằng ngày của riêng mình, nghĩ mà mắc cở lắm….
Xin được im lặng và không dám trả lời.
Hương
thiền đã thấm bao lâu
mỗi
ngày ôm gió cỡi mây sơn hà
hỏi
rằng đi được bao xa?
thưa
rằng, cũng vẫn vòng quanh ta bà….
Minh Thanh
Ồ!
Trên cuộc đời nầy, giữa cõi Ta bà với biết bao nhiêu vấn
nạn xẩy ra, khổ đau, hạnh phúc, phiền não, thanh tịnh, uế
trược v.v.. và dù hoàn cảnh có như thế nào đi nữa, mà
được thư thả, thong dong trong đời sống hằng ngày, trong
hơi thở…để có thể nhìn thấy những mầu nhiệm có mặt
chung quanh, với nét đẹp thiên nhiên, có hồn, có sức sống
… Không phải đó là điều mà ai cũng mong muốn sao? Đạo
Phật dạy phải tiếp cận, sống thực với cái tâm trong sáng….
Thì có cần phải hỏi, sẽ đi về đâu, đến đâu?
Ta
lặn lội bao năm đời sương gió
Tìm
chân thường giữa những chốn đổi thay
một
đôi khi bắt gặp dáng trở về
nhưng
là mộng giữa trùng trùng giấc mộng…
Minh Thanh
Trong
lịch sử Y học học Việt nam, có Hải Thượng Lãn Ông- một
Đại Y sư, có nói rằng: “Thiện diệc lãn vi hà huống ác.
Phú phi sở nguyện, khởi ưu bần”. Ồ thì ra “Việc thiện
mà còn lười biếng làm nữa, huống chi là làm ác. Giàu không
phải là sự mong cầu, thì có sợ gì nghèo”.
Tất
cả mọi con đường đi đến bất cứ cảnh giới nào, cũng
đều khởi bước từ cõi ta bà ô trược nầy, phải trực
diện, nhận thức đúng, không chạy trốn và sống hiện tại….
Buổi
sáng Chủ nhật, được nghỉ ngơi sau những ngày trong tuần
làm việc. Ngồi yên lặng theo dõi tin tức trên màn ảnh truyền
hình, uống tách cà phê sữa. Cho đến bây giờ, dù là bận
rộn, dù bị ngổn ngang trăm mối ( không biết mối lo gì nữa?)
tôi vẫn thích được uống cà phê phin. Từng giợt đậm đen
rớt xuống ly, hoà lẫn với sữa, tạo thành một màu sắc
ấm êm, thân thiết.
Cái
hương vị của cà phê đã theo tôi khi còn học Trung học,
rồi lên Đại học với những ngày căng thẳng, cần phải
thức khuya, dậy thật sớm để lo ôn bài thi cho những kỳ
thi ở trường. Đậu thì còn tiếp tục học, còn nếu rớt
thì có quân trường chờ sẵn. Và cà phê đã đến với tôi
như người tình từng sánh vai, giúp đở qua những thời kỳ
nhiểu nhương, biến động. Vả lại, tôi lại là người thích
hưởng thụ, thư thái và lại hay đi tìm những thời gian ngắn
ngủi như lúc nầy, cho tâm bớt mông lung, bay nhảy. Suốt cả
cuộc đời con người đã không phải là thời gian dài vong
thân, chạy đuổi theo con đường dài ngoằn nghèo trước mặt
hay sao? Những giờ phút hiện tại, khi tìm lại mình, chỉ
một giây phút thôi, ôi sao chợt cảm thấy như đang ở phương
nào….
Từng
giọt đậm đen rớt xuống đời
tan
trong sương gió, bốc hơi say
mùi
trần bỗng chốc bừng cơn tỉnh
thoáng
thấy bên mình, chất ngọt cay
Em
đến bao năm giữa đất trời
hương
thơm xoã tóc mộng thành mây
huyền
vào trong mắt, thơm hương nhụy
pháp
nhủ nương về, tỉnh cuộc say...
Minh Thanh
Thật
là tức cười quá, chỉ với tách cà phê buổi sáng mà đã
thơ với thẩn, nhưng thử hỏi những ai đã bén ghiền cà
phê, hoặc đã từng trải qua những đêm thức trắng, nhìn
soi lại mình trong bao cơn bão táp, mưa sa của cuộc đời,
mới biết hương vị cà phê ra sao? Có nhiều người dùng chất
cafeine của cà phê làm dược chất cho hệ thần kinh lắng
dịu tạm thời để chống chỏi lại những cơn buồn ngủ
khi cần phài thức, hay để tỉnh táo làm những công việc
thiết yếu… Nhưng, nếu ngưòi không ghiền sẽ không biết
đến ý nghĩa của cà phê là gì?
Miên
man với những chập tư tưởng đến đi, như từng hơi thở
ra vào….phải rồi, cà phê đã đi theo Đoàn Hành Hương trên
đất Phật. Mọi người ai nấy đều mệt nhoài. May mắn,
trong nhóm Bát Chánh Đạo, gồm 6 người đi từ Houston và 2
người đến từ Florida, được gom chung để dễ dàng coi sóc
lẫn nhau, sợ thất lạc. Đâu có ai biết chắc là người
lớn tuổi, hay người già hay nguời mà trên mặt có nhiều
phong trần, cũng vẫn đi lạc như thường, chứ không phải
chỉ
trẻ nhỏ. Chia nhóm như vậy cũng tốt, mỗi lần lên xuống
xe hay mỗi khi đến chỗ Thánh địa vào chiêm bái, cũng dễ
nhìn ra mặt nhau, bà con quen thuộc của vài ngày qua, hoặc
của kiếp nào đó nay hội tụ lại thành một nhóm, dù mặt
mày ai nấy đều bơ phờ, nhưng dung nhan héo úa, tàn tạ thì
dù sao cũng vẫn còn coi được được .
Nhóm
chúng tôi, may mắn quá, có vài người thủ sẵn cà phê gói,
nên cũng có lúc thưởng thức được ly cà phê nóng dù vội
vàng, nhưng rất là thú vị, vì do thiếu thốn đủ thứ. Đặc
biệt, vào lúc nầy, ly cà phê dù tầm thường, lạt nhách
cũng vẫn ngon dễ sợ, làm tỉnh giấc ngủ ngàn thu….
Văng
vẳng từ băng sau xe, có tiếng niệm Phật đều đặn của
một chị đi chung nhóm. Tiếng niệm lien tục không dứt khoảng,
vang lên lúc lớn lúc nhỏ, như lời tâm tình, lời nhắn nhủ.
Hình như là người niệm Phật không biết mệt, nhưng mọi
người chung quanh, trong xe, lại cảm thấy mệt nhọc, vì đi
đường trường, đôi lúc, ai cũng muốn được im lặng, suy
tư hoặc đi thiếp vào giấc ngủ, bù sức lại cho đoạn đường
đầy cực nhọc, thiếu thốn như thử sức, thử lòng kiên
nhẫn, tín tâm của mọi người. Đường đi vẫn còn xa quá,
xe vẫn vùn vụt lao tới theo lịch trình định sẳn, con đường
gồ ghề, dằn vặt, nhiều chỗ xe như bị tung lên. Có nhiều
đoạn đường đang chạy, khi màn đêm buông xuống, tối mịt
mùng như đêm 30, không thấy rõ nhà cửa hay người ở. Thỉnh
thoảng, chợt thấy mù mờ của ánh đèn đầu sáng chập chờn,
xa xa, hiu quạnh toả ra một khoảng ngắn, thì biết đó là
có nhà ở hai bên đoạn đường vừa qua.
Màn
đêm phủ khắp mọi phương trời, màu đen kịt. Người tài
xế với tay lái dày dặn kinh nghiệm, vẫn lủi xe vượt tốc
độ trong đêm tối, và trên xe đang có mấy chục người,
có ai biết chuyện gì sẽ xẩy ra và có cần phải biết chuyện
gì xẩy ra hay không? Cách duy nhất, trở về với hơi thở,
niệm Phật và để cho Phật lo. Đó phải chăng là điều thú
vị vi diệu mà người Phật tử có thể mang áp dụng trong
đời sống hàng ngày như câu kệ của vị Thiền sư nào đó
nói rằng:”Đêm đêm ôm Phật ngủ. Ngày ngày cõng Phật đi.
Cùng Phật ngồi một chỗ. Cùng Phật ăn một nồi…”.
Trên
xe chỉ còn để đèn mờ mờ, có máy điều hoà không khí,
cũng dễ thở. Mọi người chìm vào giấc ngủ mệt. Thỉnh
thoảng có tiếng cười của người nào đó, có lẽ đang ngủ
bị mớ chăng hay là đang thấy mình đã đến địa điểm
hành hương rồi, nên vui mừng? May là xe chạy cũng khá mau,
và quen đường, nếu mà gặp phải mà vừa chạy vừa suy nghĩ,
rề rề thì không biết chừng nào mới tới nơi được. Vì
mọi người đều ao ước mau đến, dù biết rằng khi đến
nơi, nước mắt sẽ đổ xuống, lòng nhiều nổi xót xa, tâm
tư nặng trĩu như khi đã được đến chiêm bái nhiều địa
danh vừa qua, vì nhìn thấy những hình ảnh hoang tàn, hũy hoại
do vô minh, do lòng thù hận của con người đã tàn phá, mong
xoá để không còn dấu vết của Đấng Từ Tôn, của Giáo
Pháp vi diệu mà vì Đại Bi tâm mà Ngài đã đi vào trần gian
đầy uế trược để giảng truyền.
Nhưng
không có một ai hoặc một thế lực nào có đủ khả năng
phá hũy được tuệ giác, hay giá trị tâm linh thực sự của
nhân loại, dù họ mang nhãn hiệu hay danh xưng nào đó. Giáo
Pháp của Đức Từ Tôn đâu chỉ trụ và tồn tại trên những
ảnh tượng, trên di tích còn lưu lại, những đền thờ chùa
tháp v.v… vì những gì hữu sinh, hữu tướng sẽ
hữu diệt, hữu hoại, vô thường. Cho nên, sức sống đích
thực của đạo Phật tồn tại là trong tâm mọi người. Ai
là người không có tánh giác? Ai là người không có tánh Phật
hoặc không có từ bi trí tuệ trong tâm? “Tất cả chúng sanh
đều có Phật tánh và đều là Phật sẽ thành”- Đó là
nhận thức căn bản và là cứu cánh của đạo Phật muốn
khai phá và cống hiến cho giá trị của con người, để đưa
con người vượt thoát lên trên những bất hạnh, đau khổ…và
để làm con người với vóc dáng xứng đáng hơn.
Ai
không muốn nâng cao tâm thức của mình, ai là người không
muốn hạnh phúc chân thật, có đời sống giá trị, cao đẹp,
hướng thượng. Vì thế, tất cả những hành động đã từng
xẩy ra trong lịch sử, của quá khứ chỉ vì do lòng thù hận,
cuồng tín, độc tôn, chia rẽ, vô minh, mất nhân tánh nên
mới nông nổi thực hiện, và chính vì lẽ đó, đã để lại
sự mất mát, một sự thiệt thòi quá to lớn cho nhân loại,
khi đã tiêu hũy những công trình nhân bản, đánh mất đi
những giá trị tâm linh cao quí, vô giá của mình và của muôn
loại.
Nhưng
nếu khi con người còn biết hổ thẹn, còn có chút lương
tâm, còn có ý thức, còn nhận thức được những đức tánh
làm nên con người, chưa nói là làm nên Bậc Thánh Nhân
… thì sẽ có sự thống hối thực sự và không thể nào
lại đang tâm để tái diễn được những thảm cảnh như
vậy, trừ khi không còn con người vì không còn lương tâm
hoặc không hiểu nhân tánh là gì và con người sống lùi dần
vào những thời đại đồ đá xa xưa.
Chỉ
có những người con Phật dù mang tâm phàm phu, còn nhiều cảm
xúc, và do lòng kính ngưỡng Đức Phật, nên khi nhìn những
cảnh hữu tướng bị hư hoại, suy xụp mà lòng xót xa, rung
động…nhưng, trong lòng thì vẫn luôn cầu nguyện cho những
ai đã đang tâm tạo ra những vấn nạn nầy, dù bất cứ lý
do nào thúc đẩy, thì khi xả bỏ thân tâm bất tịnh, bỏ
tâm ác và đều được chuyển hoá để có hạnh phúc, an lạc
như câu kệ vẫn thường tụng “ tình dữ vô tình, đồng
thành Phật đạo”.
Bổng
nhiên, mọi người trong xe đều giật mình, lao xao, vì hình
như xe đang chạy chậm lại. Kià….rồi…, hình ảnh Tháp
BodhGaya cao vời vợi, còn lưu dấu dù sau bao nhiêu thiên niên
kỷ, bao năm tháng thăng trằm, bị che lấp bởi rừng sâu.
Hùng tráng quá, đẹp đẻ quá, trang nghiêm quá…. Dù còn đang
ngồi trong xe, nhìn qua cửa kiếng, nhưng như có một sự huyền
diệu, cảm ứng nào đó, lôi cuốn, làm cho tâm mọi người
như bừng sáng hẳn.
Phái
đoàn- mọi người ai nấy đều hoan hỉ, hạnh phúc như trào
dâng lên trong lòng, nôn nao, xúc động, một tâm trạng khó
diễn tả. Làm sao có thể giải thích được hết những làn
sóng trong tâm lúc nầy, tâm của niềm vui, tâm của kính ngưỡng,
tâm của hạnh phúc chợt bừng lên, tâm của các con người
luôn noi theo dấu chân Đức Từ Phụ, dù sinh ra đời không
gặp Phật, nhưng may mắn còn đón nhận được Giáo Pháp lưu
truyền lại, và mang tâm nguyện đi theo dấu chân của Ngài
“Con niệm Phật để lòng nhớ
mãi. Hình bóng Người cứu khổ quần sanh. Để theo Ngài trên
bước đường. Chúng con khổ, nguyền xin cứu khổ. Chúng con
khổ nguyền xin tự độ…”
Xin
cho trái tim nầy
là
đôi tay nồng ấm
đi
bên cạnh cuộc đời
san
sẻ những khổ đau
xin
cho trên đôi môi
lời
oán thù vắng mặt
lửa
sân si chực cháy
trở
thành hồ nước trong
xin
khi đang đau khổ
hãy
chấp lại cành sen
mong
mọi người hạnh phúc
đem
tánh Phật vào đời..
Minh Thanh
Sau
khi sắp xếp chỗ ăn ở trong khách sạn, ai nấy đều mệt
nhoài. Lần nầy được sắp xếp ở trong một khách sạn do
người Tây Tạng làm chủ, đầu tư nên tương đối có điều
kiện tốt gấp nhiều lần vài nơi đã đi qua.
Khách
sạn lần nầy được rất thoải mái, ấm cúng, vui vẻ làm
cho tình tương thân tương ái trên chuyến hành trình sau nhiều
ngày qua, tạo thêm nhiều gắn bó, chia sẻ cho nhau những tâm
tình tâm linh, an lạc của người con Phật trong khi tu tập.
Thực
ra, vì là chuyến đi Hành hương chiêm bái Thánh Tích, chứ
không phải là chuyến du lịch, nên các người trong Đoàn Hành
Hương không một ai đòi hỏi những gì cầu kỳ, tiện nghi
quá đáng, mà chỉ ước muốn đơn giản là có một nơi chốn
nghỉ ngơi, ăn uống tương đối để dưỡng sức lại cho
cuộc di chuyển đường trường, xa xôi, mệt nhọc, lả người.
Cho
nên, khi được ở Khách sạn nầy cũng rất là an ủi, hạnh
phúc lắm rồi, vì để bù lại cho có nơi chốn mà Phái đoàn
đến để lấy Khách sạn tạm trú qua đêm, sau đoạn đường
dài, nhưng lại không có đủ phòng, đành chở nhau đến tá
túc tại Chùa một đêm. Đến Chùa tá túc, vì quá đông người
với đồ đạc đem theo rất nhiều, do đó, hành lý không ai
được lấy xuống khỏi xe, nên không có quần áo sạch để
thay, phải mặc “bụi đời” như vậy để ngủ. Thức ăn
không có, tự người nào có gì ăn đó, mọi người xếp hàng
để đợi phiên mình có nước sôi để nấu mì gói. Trong
hoạn nạn cũng có điều hay, vì rất may mắn là trong Đoàn
có một người đem theo được đồ nấu nước (resistance).
Nên nối đuôi nhau để chờ từng đợt nước sôi đến phiên
mình. Hoạt cảnh diễn biến, nhìn thấy thật vui, thật đẹp,
tuy nhiên thì cũng thật tội nghiệp cho Ban Tổ Chức chuyến
Hành Hương nầy.
Theo
như Chương trình dự định, thì ngày mai, Phái đoàn sẽ được
hướng dẫn đến chiêm bái Thánh tích Bodhgaya vào buổi sáng
sớm và đi chung với nhau, để hành lễ, tụng kinh v.v…
Nhưng,
sau buổi cơm chiều nóng ngon tại khách sạn, từng nhóm người
riêng rẽ đã đi bộ ra Tháp Bồ Đề Đạo Tràng, tâm trạng
có nhiều rung động, cảm xúc. Màn đêm đã tràn ngập, bóng
tối vô tình lan khắp, nhưng chung quanh, dọc theo con đường
đi đến Đại Tháp, có nhiều ngọn đèn đường giăng mắc,
sáng sủa. Hương thơm bay ngào ngạt của muôn loại được
cúng, của trầm hương, của tâm thành, của biết bao nhiêu
người có mặt nơi đây. Đứng ngắm ngôi Đại Tháp, đến
thật gần, cảnh sắc thật đẹp, oai hùng, làm choáng ngợp
tâm hồn mọi người.
Tiếng
tụng Kinh, tiếng niệm Phật vang rền của mọi sắc dân từ
khắp miền trên thế giới đổ về để hành hương, chiêm
bái Thánh tích …Nhiều người đang ngồi thiền hoặc trì
chú, khắp mọi nơi, chìm sâu trong niềm an lạc khi thực hành
Pháp, tạo nên một khung cảnh kỳ vĩ thật không thể tưởng
tượng được. Chúng tôi đến đảnh lễ nơi Đại Tháp và
đi kinh hành chung quanh Tháp…..
Cũng
chính nơi đây, mưa gió bụi trần
Sương
khuya xuống, giá lạnh tràn da thịt
Thân
xác ốm, sen bồ đề tươm mật
tấm
lòng từ, vô lượng nước đại dương
Cũng
chính nơi đây, mãi còn ghi dấu
chốn
rừng già, vắng lặng đến cô liêu
Đại
sĩ ngồi đó, để thời gian rời bỏ
chiếc
y mòn che thể xác quạnh hiu
cũng
chính nơi đây, lời thề còn rõ nét
phóng
bát đi, trôi ngược dòng sông đời
thịt
nát, xương tan, thân vác vô thường
chưa
thành Đạo, bồ đoàn không dời gót
cũng
chính nơi đây, Ma vương quậy sóng
bão
cuộc đời, thác đổ cuốn vọng mê
căn
nhà xưa nối dài vòng luân chuyển
tìm
cội nguồn, sanh tử bến vô sinh
cũng
chính nơi đây, Thánh nhân có mặt
đem
đạo Hoà bình gieo rắc sinh linh
hương
của Từ bi, ngạt ngào Trí tuệ
vô
minh buồn, đau khổ trở về Không….
Minh Thanh
Sáng
sớm, khi sương chưa kịp tan, còn nhờ nhợ hơi lạnh. Bầu
trời còn im tiếng khi ánh mặt trời chưa mở mắt, nhưng tất
cả mọi người trong Phái Đoàn đã có mặt tại Phòng Khách
của Khách sạn để chuẩn bị đi đến chiêm bái Tháp Bồ
đề Đạo Tràng.
Cả
một đêm qua, thật là khó ngủ, vì hình ảnh thân thương,
chiếm lòng người một cách êm dịu và là nơi ghi đậm dấu
vết linh thiêng ngày Thành Đạo của Đấng Cha Lành. Có phải
ngày đó, Ma Vương run sợ, bóng tối vô minh tan biến và lòng
người hớn hở, tâm chan hoà niềm vui sướng- một vị Giáo
chủ của một tôn giáo lấy Từ Bi và Trí Tuệ, lấy Giáo
pháp Giải thoát chỉ con đường giúp cho muôn loài đến bờ
An Vui, Hạnh Phúc. Giáo Pháp đó không mang hận thù, chia rẽ,
đố kỵ, thần quyền, không có sức mạnh của vũ khí, bạo
lực, áp bức v.v… nhưng đã lan truyền khắp mọi nơi nơi,
từ cõi trần gian Ta bà uế trược chí đến các cõi Trời,
đều qui ngưỡng, kính lạy.
Ngài
không có quyền uy, danh vọng, sức mạnh, thế lực….nhưng
chất liệu của tình thương và trí tuệ đến từ sự chứng
đắc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, và rồi Tuệ giác
và Tình thương đó đã khuất phục được muôn khối vô minh,
để đưa trở về nhân tánh chân thật- đó là thiện nhân
để huân tu, đưa dẫn để trở thành những vị Tỉnh Thức.
Ồ!
Buổi sáng hôm nay có phải cũng giống như một buồi sáng
của thời gian trên 25 thế kỷ qua, đón chào vị Bồ Tát vừa
thành Chánh quả, với Tuyên ngôn đầu tiên của Đức Phật:
“Xuyên
qua nhiều kiếp sống trong luân hồi, Như Lai thênh thang đi,
đi mãi. Như Lai đi tìm mà không gặp, Như Lai đi tìm người
cất cái nhà nầy. Lập đi lập lại đời sống quả là phiền
muộn. Này hỡi người thợ làm nhà, Như Lai đã tìm được
ngươi. Từ đâ, ngươi không còn cất nhà cho Như Lai nữa.
Tất cả sườn nhà đều gãy, cây đòn dông của ngươi dựng
lên cũng bị phá tan. Như Lai đã chứng Vô Sanh Bất Diệt và
Như Lai đã tận diệt mọi Ái dục”
(1)
Gió
tươi mát, trong lành, hương thơm ngào ngạt. Có dẫm bước
trong khoảng không gian nầy, có đi vào vùng linh địa ngất
trời tâm linh nầy, lòng mới cảm nhận và thấu hiểu được
nổi niềm Hạnh phúc của biết bao nhiêu chủng loại hữu
tình hoặc vô tình khi đón nhận Giáo Pháp Giải thoát.
Lời
xưng tán Đức Phật tràn ngập, bay trong không gian, lan toả
ra vô tận cõi. Mây lành che phủ, hương hoa rải xuống tràn
ngập, hương Giới, hương Định, hương Huệ, hương Giải
thoát, hương Giải thoát Tri kiến….. năm hương quyện lấy
nhau trong lòng, chạm sâu vào tận đáy tâm của người con
Phật.
Tiếng
nhạc Trời Càn Thát Bà, của muôn sinh linh hữu hình hoặc
vô hình, có tình hay vô tình ….vẫn còn như trổi lên đầy
khắp không gian, ca tụng, tán thán, kính ngưỡng, phát tâm
dâng cúng.
Vẫn
biết rằng:”Nhứt thiết pháp không! Nhứt thiết pháp tùy
tâm tưởng!”, nhưng làm sao nói hết được tột cùng tấm
lòng của những người con Phật trước nơi chốn có sự hiện
hữu của Đấng Cha Lành như trong lịch sử đã ghi nhận.
Những
hình ảnh của ngàn xưa như hiện rõ đến hôm nay, khúc phim
vi diệu của một lần trong muôn một, soi rõ bóng dáng của
một Con Người Vĩ Đại- một vị Thầy siêu việt của Trời
người.
Qua
bốn cửa thành, chứng kiến tận mắt cảnh sống bồng bềnh
của kiếp nhân sinh, với sinh già bệnh chết như một hệ
lụy tất yếu. Làm sao có thể vượt thoát ra sự thống khổ
“thâm căn cố đế” nầy? Làm sao có thể tự tại vượt
ra khỏi vòng sinh tử? Nước mắt đau khổ của chúng sinh nhiều
hơn biển cả, hạnh phúc chỉ là những giả tạm sinh diệt,
vô thường, chớp mắt đã trôi qua, tan biến….Đó là những
gì đã thôi thúc, khuyến tấn vị Bồ tát phát tâm dũng mãnh,
với tấm lòng hướng thượng, vì đại nguyện cứu khổ muôn
loài thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi, vì quyết tâm tìm
ra Chân lý Giải thoát bất sinh bất diệt, tự giác cho chính
mình (Tự giác), hướng giải thoát cho con người (Giác tha)
và để viên tròn hạnh nguyện giải thoát (Giác hạnh viên
mãn).
Rời
bỏ Hoàng cung, từ bỏ tất cả những hạnh phúc giả tạm
của riêng mình trên cuộc sống Vương giả, quyền quí…,
Thái tử Siddharta đã vượt qua nhiều chặng đường gian nan,
tìm đến các nơi chốn của các Đạo sư đương thời… để
thọ giáo tu học, tinh tấn và trải nghiệm thực hành, mong
tìm được con đường Chân Lý, nhưng rồi kết quả không
như ý muốn, vì tất cả các pháp môn đó đều có giới hạn,
không đưa đến cứu cánh giải thoát thực sự và Người
lại bỏ ra đi….
Bên
cạnh ngôi làng nhỏ Sambodhi, Người thả bước chân đi sâu
vào khu rừng già, hoang sơ, đầy những bất trắc, muỗi mòng,
dã thú, vắng bóng người lai vãng…. Đêm về phủ đầy bóng
tối, lạnh lẽo, âm u. Ngày gay gắt nắng, nóng hừng hực
như thiêu đốt… những bất thường của môi trường khắc
nghiệt xung quanh, của thời tiết đe dọa, cản trở đến
sự dấn thân tu học … nhưng đã không làm sờn lòng, chùn
bước chân của Bậc Đại sĩ. Thái tử Siddharta đã lấy chính
thân mình áp dụng pháp tu khổ hạnh, ép xác….
Sáu
năm tu khổ hạnh, dù khu rừng già đã như quen thuộc, dù với
mọi hoàn cảnh bức bách của môi trường nơi rừng sâu hoang
vu, nhưng tất cả đã bị khuất phục trước nguyện lực
lớn của con người hướng thượng, yêu thương mọi loài.
Ngược lại, thì thân xác Người còm cõi, khô héo, chỉ còn
da bọc xương, đôi mắt hõm sâu… Một lần nữa, nhận thấy
cách tu khổ hạnh không phải là pháp tu đưa đến giải thoát,
mà chỉ làm kiệt quệ sức khoẻ con người, có thể chết
trước khi đạt được Chân lý. Bên dòng sông Ni-liên-thiền
(Nairanjana) chảy xuôi theo dòng đời, nước trong mát, có những
con sóng lăn tăn nhảy múa. Gió rung nhẹ những cành cây bâng
quơ chung quanh. Người đã kiệt quị trong tấm thân tiều tụy,
sức lực héo tàn và được người thiếu nữ Sujata dâng bát
cháo để Người thọ dụng và từ đó, Người lại quyết
từ bỏ lối tu nầy và chọn thực tập theo con đường Trung
đạo.
Dưới
cội cây Bồ đề, tỏa rộng bóng mát. Người đã đến đây
ngồi thiền quán và phát nguyện lớn rằng: “Nếu không đắc
quả thành Chánh Giác thì sẽ không bao giờ rời khỏi nơi
đây”. Lời nguyện đó làm rung động tam thiên đại thiên
thế giới, làm sợ hãi các Ma vương, làm khuynh đảo vọng
niệm vô minh. Sau bảy ngày đêm thiền định, miên mật trong
giai tầng của nội tâm và với nổ lực không ngừng, khi ánh
sáng bình minh vừa ló dạng, cũng là lúc Người đã khám phá
ra căn nhà nhân duyên đã ràng buộc muôn loài, lôi kéo trầm
luân trong vô lượng kiếp và chứng đắc đạo quả vô thượng
A-nậu-đa-la-tam-miệu-tam-bồ-đề (Anuttara-samyak-sambodhi), trở
thành Bậc Đại Giác ngộ- một vị Đại Tỉnh Thức trong
Hiện kiếp.
Lịch
sử và bao nhiêu Kinh sách đã nói đến một sự kiện lịch
vĩ đại nầy của một con Người Siêu Việt, trong giờ phút
trở thành vị Phật. Nhưng, Kinh sách làm sao nói hết và lịch
sử thì chỉ ghi nhận một dữ kiện, nhưng lại không đủ
diễn tả hết nội dung hay tâm lực kỳ vĩ được hàm chứa
của chính dữ kiện đó. Và, cũng chính từ sự chứng đắc
Đạo quả Vô Thượng của Đức Phật- mà một Tôn giáo Hoà
bình xuất hiện, vì lợi ích của trời người, của muôn
loài mà đem giáo pháp Trí Tuệ Từ Bi đi giáo hoá, chuyển
hoá đễ dẫn đến bờ An vui và Hạnh phúc.
Cây
bồ đề từ ngàn xưa, nay vẫn còn đó. Cây bồ đề đã tạo
bao duyên lành khi che mưa, che nắng cho vị Đạo sĩ trong thời
gian tu hành. Cây vẫn vươn cao, khoẻ mạnh, sừng sững giữa
khoảng không gian bao la, như một chứng nhân của lịch sử.
Lá bồ đề vẫn reo vui trong gió, vẫn luôn khảy khúc nhạc
lòng hoan hỷ, hạnh phúc vì có một Thánh nhân vừa đắc đạo
quả Vô Thương.
Cây
bồ đề đã là biểu tượng cao quí của Phật giáo vì sự
liên hệ đến Đức Phật, và hình ảnh đẹp thấm nhuần
chất liệu từ bi hỷ xả đó đã lan rộng trên toàn thế
giới, thẩm thấu lòng người để khi nhìn đến, nghĩ đến,
sẽ làm ấm lòng và khiến chuyển hoá tâm để hướng thượng.
Theo
Đại Đường Tây Vực ký của Ngài Huyền Trang, thì lịch
sử của ngôi Tháp Bồ Đề Đạo Tràng (BodhGaya) là do Vua A-dục
(Asoka) xây dựng. Tuy nhiên, vì thiếu bia ký ghi lại hay do sự
phá hoại của các vị Vua vì ganh tị lẫn nhau hoặc là đoàn
quân Hồi giáo cuồng tín khi xưa phá hoại, nên chưa chứng
thực được.
“Tháp
cao 52 mét, nền tháp cao 20 mét vuông, nằm ở phía Đông của
gốc cây Bồ Đề. Tường của tháp được xây dựng bằng
gạch xanh trộn với vôi chu nam, các khám tượng của mỗi
tầng đều thếp bằng vàng. Bốn mặt tường đều đầy những
tượng khắc đẹp: chỗ nầy là hình ảnh những chuổi ngọc
dài, chỗ kia là những vị tiên. Mặt phía đông có một toà
lầu 3 tầng và các mái hiên, cột trụ và cột nhà cùng các
cửa lớn và cửa sổ đều được trang hoàng với những ảnh
tượng bằng vàng hay bạc, với ngọc ngà dính vào tượng
và các kẽ hở. Về phía tay mặt và trái, đều có tượng
của Bồ tát Quan Thế Âm và tượng Đức Bồ tát Di Lặc.
Những tượng nầy đều bằng bạc và cao khoảng 3 mét. Tại
chỗ Tháp hiện tại, Vua A Dục ban đầu có lập một ngôi
Chùa nhỏ……”
Phái
đoàn Hành Hương đã được hướng dẫn đi từ Khách sạn
ra đến Bồ Đề Đạo Tràng, vừa đi kinh hành vừa niệm Phật.
Mọi người đều chắp ta trưóc ngực, những bước chân hoà
bình chậm rãi, thanh thoát, hoà lẫn với tiếng niệm Phật
vang rền, chí thành, quán nguyện, đã làm cho bầu trời hôm
đó nhu bị rung động bởi những âm thanh sấm sét…..Hình
ảnh quả là tuyệt đẹp, đẹp quá…
Bước
chân nhẹ, nhưng rền vang sấm sét
lời
kinh xưa, cháy sạch bóng vô minh
một
sớm mai, sương mờ ôm hơi lạnh
nhưng
tâm người, tiếng niệm Phật dịu êm
trở
về đây, nguồn cội toả sen lòng
Chân
tâm nở vô luờng chân hạnh phúc
Ai
bắt gặp dấu chân trần Vô Thượng
Lòng
quay về, xoá bỏ dấu thiên thu
rồi
một hôm, mây trắng chở vô thường
vô
lượng cõi hiện hình trong vô niệm…
Minh Thanh
Những
hình ảnh chân chất, hoà bình, thân thương xuất phát từ
tâm biểu lộ ra đến bên ngoài, đầy bóng mát, không có hận
thù, chiến tranh, ganh tị, bỏn xẻn…chỉ thuấn thấm chất
liệu an vui.
Tháp
Bồ Đề Đạo Tràng vươn mình lên cao, nhìn lên trên chót
vót của đỉnh Tháp- được biết trên đỉnh Tháp tên được
gọi là Mahabodhi Stupa đang thờ Xá lợi của Đức Phật. Tháp
vẫn còn ẩn hiện trong màn sương mờ ảo. Những đám mây
sương như còn luyến tiếc bên những ấm áp, an vui khi phủ
lên che đình Tháp. Không khí lành lạnh không biết vì suơng
rơi hay vì chất lửa trí tuệ và từ bi trong tâm mà mọi người
đang cần được thắp lên, thắp sáng lên, sáng lên để ánh
sáng chan hoà rải khắp mọi nơi.
Hãy
trong sáng tấm lòng,
cho
từ bi lan rộng
Hãy
thắp lửa trí tuệ,
cho
bóng tối không còn
lời
nào là lời của mẹ
ngôn
ngữ nào là tiếng nói của trái tim
một
chút gió, chút mây, chút tâm tình đánh thức
lời
Nam mô quay lại tánh Hoà bình
ba
cõi bổng trở thành hoa sen báu
từng
giọt nước lưu ly sanh tử tử sanh
đất
bùn, sét dưỡng nuôi cành sen mộng
phiền
não ươm mầm chất liệu thong dong
ai
không một lần vác trời phiêu bạt
thì
làm sao thấu lòng chân giác đại dương
tâm
Phật vẫn là nguồn soi sáng
từ
bến mê, bờ giác…một bước dừng….
Minh Thanh
Tất
cả mọi người đều quì xuống dưới chân Tháp, gần ngay
gốc cây Bồ đề từ ngàn xưa còn lại. Dưới cây bồ đề
là toà Kim Cương, nơi mà Đạo sĩ đã ngồi tu hành, nhập
định. Cây bồ đề vững mạnh theo dòng thời gian, đã che
mưa chở nắng nắng cho vị Đạo sĩ quyết tâm dấn thân vì
nguyện lớn, nổ lực chân chánh tìm ra Chân lý. Mỗi một
thước đất nơi đây vẫn còn tràn đầy dấu ấn của bước
chân từ bi, an lạc của Đấng Cồ Đàm, mỗi một không gian
nhỏ bé như vi trần xung quanh vẫn còn hiện rõ bóng dáng của
Ngài, hình ảnh đẹp đẻ, khoan dung, tươi sáng …. vẫn muôn
đời còn ghi dấu.
Do
đó, mỗi nơi, mỗi góc chung quanh cây bồ đề là đều có
mỗi phái đoàn khác nhau, đến từ các nước trên thế giới
tụ hội về đây, cúng dường, đảnh lễ Đấng Cha Lành.
Tiếng tụng Kinh bằng mỗi thứ tiếng khác nhau, bằng tiếng
Việt, tiếng Pali, tiếng Hoa, tiếng Tây tạng v.v…Mỗi thứ
ngôn ngữ của mỗi dân tộc là những nhịp đập của trái
tim, của sự sống, sự rung động do những tần số khác nhau,
tác động đến vũ trụ bao la để tạo ra những hương hoa,
âm thanh vi diệu, ái ngữ cúng dường, tán thán, kính ngưỡng
v.v…
Cũng
theo sách đã dẫn, thì khi xưa, ngài Pháp sư Huyền Trang lúc
đến nơi nầy, lòng xúc động vô biên trước những chứng
tích thiêng liêng của Đức Phật, Ngài từng than rằng:
Phật
tại thế thời ngã trầm luân
Kim
đắc nhân thân Phật diệt độ
Áo
não thử thân đa nghiệp chướng
Bất
kiến Như Lai kim sắc thân
Xin
được dịch :
Khi
con trầm luân, Phật tại thế
Khi
được thân người, Phật đã xa
tủi
thân vì quá nhiều nghiệp chướng
chẳng
thấy kim thân lúc Phật còn…
Ngày
nay, những người Phật tử chúng con cũng đều mang tâm niệm
đụợc nhìn thấy Phật, thấy được ánh sáng Giác ngộ chan
hoà trong mỗi một con người còn mang nhiều vọng niệm, để
cho khổ đau được giảm thiểu, hạnh phúc được tăng trưởng,
an lạc được vững vàng, và tâm bồ đề kiên cố.
Quỳ
trước cội cây bồ đề, nơi khi xưa đức Phật đã ngồi
thiền quán và chứng đạo, toàn thể Phật tử chúng con xin
được dùng « sự thanh tịnh thân khẩu ý, dùng tâm hương
với lòng chí thành …. Với tất cả tâm nguyện lực của
hạnh Phổ Hiền, tâm lực bao la của lòng thâm tín đối với
chư Phật, và với bao nhiêu ngôn từ có thể, với tất cả
hương hoa của các cõi trời người, đều mở bày tất cả
lòng dâng cúng lên Đấng Từ Phụ … » (Trích và lược dịch
bài : Sám Khể Thủ ).
Chúng
con hôm nay mong nhờ chút công đức nầy, mà lòng tin kiên cố,
lòng bồ đề bền chắc, vững bước trên đường tu hành
giáo Pháp và sống chan hoà cùng mọi người trong tinh thần
huynh đệ, thanh bình.
Theo
sự hướng dẫn của Thầy Trưởng Đoàn, mọi người đều
cùng đọc thời Kinh ngắn và vì có hai hệ phái đi cùng- Nguyên
Thủy và Đại Thừa, nên chúng tôi đều được tụng hai bài
Kinh khác nhau.
Hình
ảnh sao đẹp quá, có sự linh thiêng kỳ diệu nào đó, khiến
cho tâm mọi người đều cảm thấy An lạc, Tự tại …. Vì
là con người rất chất phát, lòng không, tôi may mắn đón
nhận những sự kiện hiện hữu với những tâm cảm sâu sắc,
không phải là những hời hợt giả tưởng, không phải là
bong bóng của tâm, nhưng là cảm xúc đi thật sâu vào tâm….
Nắng
ban mai đã vừa chợt hiện, những tia nắng hăm hở chiếu
xuyên qua những chùm lá bồ đề, lấp lánh vàng ánh, trải
dài như sóng nước, như thủy tinh, tạo nên cảnh rất đẹp,
thanh bình. Nắng vàng đã reo vui, nhảy múa, gắn những mảnh
sáng trên mình ngôi Tháp, chạy đuổi theo từng nhịp chân
kinh hành, lặng lẽ, bình an…
Phái
đoàn dẫm từng buớc chân nhẹ nhàng, khoan thai, đi Kinh hành
vào bên trong Chánh điện, nơi thờ Tôn Tượng Đức Bổn Sư
Thích ca Mâu Ni, ngồi trong tư thế rất đẹp, trang nghiêm.
Mọi người đều quì lạy với lòng kính cẩn, xưng dương,
tán thán….đồng thời, đảnh lễ chỗ bồ đoàn- nơi mà
xưa kia vị Đạo Sĩ đã ngồi thiền quán, và đã chứng đắc
quả Phật.
Từ
lúc nhỏ, khi bắt đầu biết đến Đạo Phật, quy y, nghiên
cứu…. Tôi có một ước mơ là được một lần đến chiêm
bái Phật tích ở Ấn độ, nơi mà có dấu chân thanh
tịnh của Đức Phật. Hôm nay, sở nguyện chân thành đó đã
được thành tựu, đã được tiếp cận, nhìn tận mắt, sờ
tận tay, thì còn hạnh phúc nào hơn đối với người con Phật.
Nước mắt chợt tuôn rơi, xúc động, hoàn toàn chìm lắng
sâu trong tâm thanh tịnh….
Có
những sự việc không thể nghĩ bàn, cũng chỉ đành im lặng,
trở về với hơi thở. Tôi cảm thấy như mình vừa nắm trọn
vẹn được niềm vui khôn tả, một cõi hư không trong lòng
bàn tay, một cái tâm thanh tịnh có dấu ấn tâm của Phật,
một sự vô tâm kỳ diệu của vô lượng vô biên thế giới
như nở rộ ra trong từng sát na một, và một sự im lặng……Sư
im lặng vô cùng tận, không thể diển tả bằng lời nói,
bằng ngôn ngữ thông thường và vì, mỗi lời nói ra đều
trở thành cạn cợt, vô nghĩa, không trung thực với nội dung.
Tôi cũng chợt hiểu rằng, vì sao dù mình là một con người
trần tục, sống với những phiền não, si tham sân, với những
nội kết từ ngàn xưa đeo đẳng…. Nhưng trong tâm, trong bất
cứ lúc nào, nơi nào v..v… vẫn luôn luôn mong ước cúng dường
lên Đức Phật bằng những lời bộc bạch chân chất qua chữ
nghĩa hạn hẹp của mình, nhưng với tất cả tấm lòng chí
thành… Xin cho con được: «Các dĩ nhất thiết âm thinh hải.
Phổ xuất vô tận diệu ngôn từ. Tận ư vị lai nhất thiết
kiếp. Tán Phật thậm thâm công đức hải».
Chiếc
y vàng dâng Đức Phật do Phái đoàn đem theo được một vị
Sư đón nhận và thay y mới cho Tôn Tượng …..Đây là lần
đầu tiên với phước duyên thù thắng lớn, được thấy
một sự kiện hy hữu nầy trước mắt, nên mọi người đều
kinh ngạc, chiêm ngưỡng với đôi mắt hồn nhiên. Chiếc y
cũ vừa được thay cho Đức Phật, được xé ra làm mảnh
nhỏ và phân phát cho mọi người trong Đoàn Hành Hương. Lòng
ai nấy đều cảm thấy vui, giữ lấy mảnh y nhỏ nhưng được
mang sức nặng tâm linh ngàn cân, làm cho tâm được ấm áp,
thanh tịnh, nhẹ nhàng.
Ngày
xưa, thời Phật còn tại thế, khi loài Rồng thường bị chim
Đại bàng Kim Xí Điểu bắt ăn thịt, nên đã cầu cứu đến
Phật và Ngài đã xé một mảnh chiếc y cho Rồng và từ đó,
loài Rồng không còn bị nạn đó nữa. Nhưng, vì không có
thức ăn , Đại bàng Kim Xí Điểu đã cũng Phật xin cứu giúp,
nếu không sẽ bị chết đói. Vì lòng từ bi, Đức Phật đã
chế ra cách cúng cho loài Kim Xí Điểu được no đủ, tránh
sát hại sinh linh, thường thấy mỗi ngày tại Chùa, sau khi
cúng Quả Đường …. Mảnh y vàng nhỏ xưa được Đức
Từ Phụ cho loài Rồng để chúng được cứu nạn, ngày nay,
mảnh y nhỏ cắt ra chia sẻ, vừa nhận được như có có năng
lực làm cho tâm an ổn, tự tại.
Chung
quanh Tháp Bồ Đề Đạo Tràng được ghi chú là những nơi
linh thiêng, nơi mà khi xưa lúc chứng Đạo, Đức Phật đã
an trú bảy tuần trong sự vắng lặng an vui của sự chứng
ngộ. Cũng như nhiều nơi chốn khác trên mảnh đất cằn cỗi
của Ấn độ, đều có dấu chân trần luôn toả sen thơm,
đem Giáo Pháp Giải thoát, Trí tuệ để giúp cho con người
nhận rõ chân thực tướng của vạn vật, chuyển hoá khổ
đau, đạt đến an lạc, giải thoát
Nếu
ai có duyên được một lần đến nơi đây, nhìn thấy các
hiện cảnh của tất cả mọi người con Phật trên khắp thế
tựu về đây để chiêm bái, hành trì, thiền quán, lễ lạy….
tạo thành khung cảnh kỳ vĩ, có nội lực siêu phàm của nội
tâm vì do những từ lực trí tuệ của Phật, Bồ Tát, chư
vị Thánh Đệ Tử, của chư tăng Ni và toàn thể tín độ
miên mật hành trì từ ngày nầy qua tháng, năm nọ…. suốt
chiều dài gần ba ngàn năm qua. Tiếng tụng Kinh, niệm Phật,
trì chú…. không bao giờ dứt, dù đêm hay ngày, tạo thành
khối nội lực tâm linh, vô hình, cao vời vợi, toả rộng
và có thể chuyển đổi khổ đau của con người cần cầu
tìm đến và chịu thực hành giáo Phật của Ngài. Một nơi
chốn thật bình an, tuyệt đẹp, ấm áp…..
Phái
đoàn cũng được hướng dẫn đi thăm Bảo Tháp Tưởng Niệm
của nàng Tu Xà Ða (Sujata), cũng là nơi mà khi xưa, người
đã hữu duyên may mắn dâng cúng bát sữa cho vị Đạo sĩ
khi Người vì tu khổ hạnh bị kiệt sức.
Cùng
trong ngày, Phái Đoàn cũng đi thăm viếng nhiều ngôi Chùa chung
quanh, với những công trình Chùa, Tháp đồ sộ, trang nghiêm,
tạo cho nơi chốn thiêng liêng của Bồ Đề Đạo Tràng nhiều
biến đổi, ẩn chứa sự thanh bình, an lạc …. ảnh huởng
đến mọi người dân cư tại nơi chốn đó, cũng như lan rộng
trong tâm từng người một, khi được đến chiêm bái tại
Thánh Tích và làm cho đoá sen tâm ngày càng tươi sáng, chiếu
soi, có đời sống an lạc, tĩnh thức.
Tôi
chợt nhớ khi xưa, khi Phật giáo vừa thoát khỏi Pháp nạn
1963. Nhiều vị Tôn Túc Phật giáo có ý muốn xây dựng nhiều
Chùa chiền, tạo nhiều Trung tâm tu học Phật Pháp ở khắp
nơi, xây trường học cho mọi lứa tuổi, tạo các môi trường
trong lành để nuôi dưỡng những gốc rể hạnh phúc an vui
cho mọi người, già trẻ bé lớn, thiếu niên, thanh niên, cống
hiến cho một xã hội tiến bộ tâm linh …và, nếu lý tưởng
đó có điều kiện, có đủ cơ duyên thực hiện được, có
lẽ đời sống con người sẽ có ít khổ cảnh, nhà tù sẽ
giảm bớt, mọi loại tội phạm có cơ hội hồi tâm hoàn
thiện. Nhưng,…
Buổi
chiều tối, Phái Đoàn tổ chức Buổi Trai Tăng dành cho Chư
Tăng người Tây Tạng, Miến điện, Thái Lan v.v… Những hình
ảnh thật đẹp, rực rỡ sắc y vàng, một màu sắc quen thuộc
với tất cả hàng Phật tử. Sau đó, Phái đoàn dùng buổi
cơm chiều tại Khách sạn và mỗi người đều được tặng
quà lưu niệm để ngày mai chia tay. Một số sẽ đi tiếp chuyến
Hành Hương qua Thái Lan, riêng đoàn chúng tôi lại trở về
New Delhi để rồi từ đó lấy chuyến bay đi trở lại Mỹ.
Thời
gian từng ngày lần lượt trôi, cuốn theo những ngày qua, hiện
tại … vào quá khứ, mỗi sát na vừa chớm nở là mắc xích
của thời gian không còn tồn tại. Có lúc chúng ta chỉ cảm
nhận thời gian qua từng giờ, từng ngày v.v… nhưng thực
ra, mổi sát na lại là một quá khứ trên lộ trình dài vô
định.
Những
ngày Hành Hương tại Ấn độ rồi cũng trôi qua, dù là chúng
ta đã dò dẫm lại bước chân thân yêu của Đấng Giác Ngộ
trên những nơi hành đạo, giảng pháp, nhập Hạ v.v… nơi
đâu cũng đều toát lên những hương thơm thánh thiện, hoà
bình… những nơi mà một lần đến đó, mọi người
đều cảm thấy tâm hồn mang nhiều thay đổi, hướng thượng.
Đạo
Phật , do Đức Phật Thích ca Mâu Ni thành lập thật kỳ diệu,
vì khi rời những nơi Thánh Tích đã đi qua, rời Ấn độ
với những tâm tư và ý nghĩ khác nhau tùy cảm nhận
của mỗi người, nhưng những gì lưu lại trong tâm người
con Phật, không phải là những hình ảnh đã được chụp
được, được nắm giữ qua những khúc phim làm kỷ niệm,
nhưng là sự vô thường, vô ngã, đời sống tâm linh với
tất cả những chất liệu làm thăng hoa con người, hướng
thượng.
"Ý
dẫn đầu các pháp,
Ý
làm chủ, ý tạo,
Nếu
với ý thanh tịnh,
Nói
lên hay hành động,
An
lạc bước theo sau,
Như
bóng, không rời hình »
(Pháp cú số 2- Phẩm Song Yếu)
Những
gì chúng ta nghe thấy, nhận thức được, cảm nhận được,
tiếp cận được trong Đạo Phật là khối vô lượng tâm
linh luôn luôn tuôn chảy, mong đem lại An Lạc Hạnh Phúc cho
mọi hữu tình để có thể vượt qua những khổ đau của
tâm thức, của nội tâm, nơi đó không có hận thù, chém giết,
ganh ghét, đố kỵ, phiền não … vì chất liệu duy nhất của
Phật giáo là Giải thoát, Từ bi và Trí tuệ.
Như
trong Kinh Lăng Nghiêm, Phật dạy rằng : « Quy nguyên tánh vô
nhị, phương tiện hữu đa môn » (Trở về với Tánh thì không
hai, nhưng phương tiện đi vào thì có nhiều cửa). Cho nên,
mỗi người đều tùy theo căn cơ, trình độ v.v…, để tìm
cho mình một pháp tu ứng dụng cụ thể, thích hợp cho riêng
mình, mà đi vào ngôi nhà Phật Pháp và điều quan trọng là
có khéo áp dụng và thực tu hay không ?
Cũng
như, có người một lần đi sâu vào giáo pháp của Đức Phật,
sẽ cảm nhận được mùi vị Giải thoát, an lạc như thế
nào. Những hương vị của Pháp làm cho tâm hồn lắng đọng,
rời xa những vẩn đục của bóng trần, đưa tâm trở về
với chính mình, để thoát qua khỏi những khổ đau, dằn vặt
của nội tâm, ảnh huỡng mãi trong suốt dòng đời luân chuyển.
Do
đó, giáo pháp của Đức Phật như con thuyền đưa người
qua sông, nơi đó không phải là chốn hứa hẹn, một nơi chốn
xa xôi mù mịt, mông lung, không thấy rõ bóng dáng thực thụ
của mình, vì rõ ràng, bờ sống vi diệu thực sự lại chính
là hiện tại, ngay bây giờ. Khi tâm tỉnh lặng, chúng ta đã
bước qua một cuộc đời mới, nơi mà trong tự tâm ánh sáng
trí tuệ soi rõ tướng thật của các Pháp, không mê mờ, và
khởi lên tâm Từ Bi lớn. Đó chính là hành trạng mà mỗi
người cần phải mang theo để dấn thân vào đời……
Người
đi trong gió bụi
tìm
một giấc mơ xưa
bỏ
quên một áo khoát
sương
lạnh buốt bờ vai
trở
về từ mưa hạt
lần
trong chốn bụi trần
tâm
an, mang áo nhẫn
gió
bụi đã rời xa
hạt
mưa, hạt mưa rơi
lòng
trần, lòng trần nhẹ
bao
năm rồi say ngủ
để
sóng lùa lăn tăn
Từng
đêm ôm Phật ngủ
lòng
trong, tâm thanh tịnh
bỏ
quên câu niệm Phật
nhưng
có Phật trong lòng
Minh Thanh
Có
một lúc nào đó bên bến đời, dừng chân lại, quán chiếu
cuộc đời và chợt nhận ra rằng, đời thật là vô thường.
Đôi khi vì cuộc sống, lăn chuyển theo dòng đời, chúng ta
không có thời gian để nhìn lại, và để biết đâu là sự
thật của đời sống? đâu là bến bờ của an lạc, thanh
thản.
Những
biến động trên thế giới ngày càng nhiêu, lôi cuốn mọi
người tham dự. Có người bị biến mình trong bất cứ hiện
tượng nào của thiên nhiên, môi trường hay xã hội để trở
thành một trong những diễn viên vào cuộc chơi của kiếp
người. Có những người không biết, không nghe hoặc thụ
động trước vỡ kịch biến thiên đã đang diễn tiến, những
hoạt cảnh vô cùng phức tạp chung quanh. Có người quanh quẩn,
hạn hẹp trong bốn bức tường của gia đình, của thành kiến,
của những vọng tưởng điên đảo được khoả lấp bởi
những danh từ thời thượng, kiêu sa, mưu tìm hạnh phúc cho
mọi người, vì lý do nầy vì nọ, nhưng sau lưng họ là những
bã lợi danh lợi dưỡng, làm tổn hại xã hội, con người,
mưu tìm những lợi ích vị lợi lộc cho chính mình.
Nhưng,
bên cạnh đó, vẫn có người thực tâm, từ bỏ những tham
ái, đố kỵ, chia rẽ lên đường trở về tâm linh, quán chiếu
những vọng động của tâm, chuyển hoá thành tịnh lạc, tìm
lại bóng thật ngàn đời xưa cũ, bỏ dần tự ngã, nối lại
nguồn tâm trong sáng, trí sáng, tâm mở rộng, dấn thân vào
cuộc đời để mong đem chút lợi lạc mà mình đạt được,
hiến tặng cho con người.
Từ
lúc khởi đầu cho Chủ đề: “Con thuyền chở trăng ra biển
cả”, thay vì chỉ ghi chú lại những dữ kiện lịch sử
của các nơi chốn đi Hành Hương chiêm bái Thánh tích tại
Ấn độ, như một ký sự, nhưng chúng tôi lại dựa vào chính
những nơi chốn chứa đựng những chất liệu tâm linh nầy
để đi sâu, tìm hiểu vào Thất Bồ Đề Phần hay Thất Giác
Chi (Bojjhanga) trong bộ Tăng Nhất A Hàm (Samyutta Nikaya, Maha Vaggã)
như một chia sẻ cần thiết của nguời con Phật trên đường
về tâm linh.
Chúng
ta đã đi từng bước một, dọc theo chiều dài cuộc đời
suốt hơn một năm qua. Một con đường rất ngắn so với thời
gian dài vô tận, nhưng cũng rất là ngoạn mục để thưởng
thức những nụ hoa đạo nở rộ giữa đời thường, giữa
tâm hồn người con Phật. Nơi đó, mảnh trăng đã được
huyền ảo hoá, chuyên chở những sức sống tâm linh đi ra
biển cả, với một không gian bao la, rộng lớn, không ngằn
mé, bến bờ, dung thông tất cả hư không vô tận….
Con
đường trở về của tâm, thật vi diệu mà với một số
trang giấy không thể diễn tả cùng tận, vì nơi đó là vô
ngôn như thực tướng và thực thể của chính con đường,
nên vì thế, ngôn ngữ ước lệ không còn. Người cùng tử
ôm mộng bước đi với các mẫu đề mục ngắn như lời nói
một tâm tình, một hỏi han đến cái tâm và mong đuợc nơi
đây có thể một phần nào đó, dung chứa mọi suy tưởng
chân tình trong Rỗng không, trong Chân tánh, mà nơi đó
bước chân trần đi vào cõi thâm diệu, bằng từng bước
chân một…
- Hành
hương trở về Tâm linh: Nói đến Trạch Pháp, tìm kiếm một
hướng đi trong
Muôn vàn con đường Chân lý.
- Ngàn
lời ca từ cát sông Hằng: Tinh tấn để có bước chân
quả quyết, dấn thân
không mệt mỏi vì lý tưởng độ mình, lợi người.
- Một
niệm để đời không ảo mộng: Nói đến Niệm, để đi đến
Chánh Niệm trước sự lựa chọn chân chánh cho cuộc hành
trình.
- Lần
theo dấu xưa: Niềm Hỷ lạc đạt được do sự miên mật
hành trì.
- Nhặt
dấu thời gian: Tâm An tịnh giữa những biến động, bất
định của cuộc đời.
- Ngọc
báu trong lời Kinh: Định, tỉnh thức trước những xáo trộn
của tâm và đời
sống.
Và
xen kẽ trong cùng Chủ đề, gồm có nhiều bài khác như:
Những đợt sóng vô tình, Xin đời một trái tim hồng, Một
mơ ước nhân ngày Phật Đản, Đuổi bắt mùa Xuân, Hoa nở
giữa mùa Đông, Trong mưa gió- chiếc lá vàng rơi, Vẫn còn
một cánh hoa, Một sớm mai thấy bóng dáng Hòa bình, Mời gọi
Xuân về, Người lái đò xưa….
Tất
cả những bài viết được đề cập trên, đã dàn trải rộng
như thước phim không có thời gian, và không cả không gian
mà chỉ để nói đến cái Tâm. Cái Tâm làm nên tất cả những
bất hạnh, khổ đau hay Hạnh phúc, An lạc trước những sóng
gió cuộc đời. Nhảy vào vùng trời bao la nầy, người con
Phật cần cái tấm lòng bồ đề, để khỏi bị choáng ngợp,
hấp dẫn, chi phối trước bao diển biến của đời sống,
của tâm linh và vì nếu không có tấm lòng nầy, chúng ta sẽ
bỏ cuộc trước những mâu thuẫn nội tại của sự kiện,
dữ kiện và các vấn nạn.. Nhận thức sai lầm, tà kiến,
vọng kiến v.v…do vô minh đã từng dẫn dắt chúng ta lâm
vào biết bao nhiêu vấn nạn, gây cho thâm tâm các vết hằn,
nhiều nổi nhức nhối. Làm sao để thoát qua khỏi những xáo
trộn của nội tâm, những cảm thọ nầy.
Chúng
ta đã qua từng giai đoạn trên lộ trình của Thất Bồ Đề
phần, từ Niệm, Trạch pháp, Tinh tấn, Hỉ, An, Định, và
giờ đây, là chặng đường cam go của cuộc hành trình dấn
thân, trở về mái nhà xưa, là Xả (Upekkhã).
Cuộc
đời con người như chiếc thuyền trôi ra biển cả, có thể
đó là chiếc thuyền nang, thuyền bầu mỏng manh, nhỏ bé hay
chiếc tàu lớn v.v… tùy theo nghiệp lực, nhưng cũng là một
cuộc ra biển khơi, để đối diện sóng gió của cuộc đời.
Khi
còn nhỏ, chúng ta sống vô tư và không biết thế nào là khổ
hay vui. Những cái vui rất đơn giản như khi vòi vĩnh được
nầy được nọ hoặc khóc la khi không được vừa ý, mất
mát. Chúng ta khôn lớn, lớn dần với số tuổi, với sự
vuơn cao của cơ thể, thì lại có càng nhiều vấn nạn phức
tạp từ tâm sinh lý, từ tứ đại hoạt hành, từ ngoại cảnh,
từ sóng gió cuộc đời … xuất hiện đưa đẩy cuộc sống
làm như bị vây bủa bởi bát phong, gây nên các bất an, phiền
não, khiến cho khó sống an ổn trong Lạc trú của cuộc hiện
sinh, sinh tồn.
Xả
là một sự quân bình, an nhiên, tự tại trước những biến
đổi của các đối tượng hay các pháp bị xoay chuyển đó,
với cái tâm bất động, nhìn sự vật như nó là và không
bị nó chi phối, dẫn dắt, lung lạc, sai khiến. Các trạng
thái tạo cho tâm được an tĩnh phải đến từ sự tu tập,
thiền quán và nhận dạng được các biến chuyển hay con đường
đi của tâm.
Với
sự phát triển tột bực của khoa học kỹ thuật, với đời
sống phức tạp được tạo nên do có nhiều nhu cầu đòi
hỏi trong vòng lốc xoáy của tiến bộ, văn minh và không dừng
lại nơi đó; mỗi người vô hình chung mang cái tâm hồn thương
tật, bị gặm nhấm dần mòn trong khuynh hướng vong thân, bỏ
mất con người thật của mình. Từ những hướng ngoại, tìm
con người mình bằng những sự vật hiện hữu và càng ôm
nhiều sự vật, vật chất thì càng chứng tỏ sự có mặt
của mình, nhân cách hoá các pháp như chính đó là mình và
rồi lại đau khổ khi những pháp đó không có thật, mà biến
hoại theo thời gian., lúc còn khi mất.
Từ
sự phóng ngoại, đưa dẫn đến đánh mất nội lực theo nhu
cầu hướng ngoại, vong thân, tiêu hao mòn mỏi sinh lực theo
buớc chân chạy đuổi ngoại cảnh và càng rong ruổi bay xa
lại càng đau khổ khi đối diện với chính sư thật của
cuộc đời mà tâm luôn xáo động, bất an, không thể an nhẫn
trong mọi tình huống hay các biến động của cuộc đời.
Con
người phóng ngoại là con người dễ bị cảm lạnh, hắc
hơi, xổ mũi, nhức đầu, chóng mặt … trong cuộc đời vốn
dĩ sương gió, ôm khổ đau, còn mất, thịnh suy… hay bất
cứ những gì tác động đến. Tất cả mọi cửa ngõ của
tâm đều đã mở rộng để cho mọi phiền não chi phối, dẫn
dắt trên con lộ trầm luân. Người đó không hẳn khi chết
mới trầm luân, nhưng khi sống mà tâm hồn trống rỗng, luôn
luôn đói khát tâm linh, đói đời sống nội tâm, và tự trong
thâm tâm vẫn cố mong làm sao cho nội hàm vững mạnh, vì cứ
lẫn lộn, mê mờ Chân Tánh bị mất… Nhưng thực ra, những
chất liệu hay tư lương an tịnh, giải thoát vẫn luôn tiềm
ẩn trong mỗi con người, chỉ chờ đợi chính người đó
tỉnh mộng, biết tu tập, biết chuyển hoá và biết tận dụng
khai thác tâm.
Để
vượt thoát khỏi khổ cảnh bất an, chao đảo, khổ lụy của
đời sống, Đạo Phật đưa bàn tay từ bi để cứu vớt,
bằng Giới (Sila) như một thắng cản dừng lại những vọng
niệm, như một áo giáp của tâm che chắn trước những làn
gió nghiệp lực, để từ đó mở ra các phương trời cao rộng.
Dù là đốn giáo hay tiệm giáo, dù theo bất cứ tông phái
nào, dù phóng chân nhảy vào Chân đế, dù là bay bổng trên
vùng trời Bát nhã, dù là thấy Tánh không trong các Pháp…..
nhưng con đường siêu việt vẫn là dẫm bước chân trên Tục
đế qua những bước chân trần sen tịnh an nhẫn, thanh tịnh,
chậm rải, thong thả trên đất bùn của phiền não Ta bà.
Khi
con người trì Giới tức là con người trở thành mới tinh
khôi, là giềng mối trở về với tâm thanh tịnh, nơi đó
tạm thời ngay buớc đầu đã thoát ra khỏi phiền não, khổ
đau, nhìn thấy rõ sự vật hay các pháp như đúng bản chất
của nó. Giới sẽ dưa người đó vượt qua những nẻo đường
dẫn ý thức rong ruổi theo ngoại cảnh, ôm lấy bất an, khổ
đau.
Giới
như là viên ngọc Như Ý Bảo châu, cũng làm cho con người
an ổn, sống hoà điệu với mọi biến động, nhưng lại vượt
thoát ra khỏi mọi dạng tâm sinh diệt, vì đem người đó
trở về với Trí tuệ sáng suốt vô biên, do tâm được Định
điều phục tâm trí, nên sanh Huệ, cũng như trở về với
Ba Ngôi Báu của Tự Tâm (Quy y Phật, quy y Pháp và quy y Tăng)
như lời Phật dạy: “Hãy tự xem con là hải đảo của con.
Hãy tự xem con là nương tựa của con. Không nên tìm nương
tựa với ai khác” (2)
Đó
là kho tàng châu báu quí giá vô cùng (Đa Bảo), có thể vượt
qua tất cả mọi u ám, tối tăm (Bảo Thắng), ánh sáng làm
thân trở về trong tâm thanh tịnh, làm tươi mát thân
tâm (Diệu Sắc Thân) và là thân rộng lớn không cùng, bao
dung tất cả phiền não, uế trược, ứng hiện trước mọi
nghịch cảnh (Quảng Bác Thân), làm cho tâm lìa vọng tưởng
mê mời, không còn sợ sệt, vô úy trước mọi tình huống,
mọi xáo trộn (Ly Bố Úy), là tư lương, dịu ngọt để chia
sẻ, đem an vui với đến mọi người (Cam Lộ Vương) và trở
về Tự Tánh Thanh Tịnh, Chân Tánh của muôn Pháp (Amita)….
Nơi
đó, vùng trời Tâm chiếu rọi những quang minh không ngằn
mé, cắt đứt mọi phiền não, mọi nội kết, mọi cuồng
vọng của si tham sân, mạn, nghi, tà kiến do nhờ ánh sáng
của trí tuệ.
Và
cũng từ đó, khởi lên năng lực của Tâm, khiến lòng bồ
đề khởi phát, muốn làm lợi ích cho người, đem niềm vui,
tự tại, giải thoát chia sẻ, đem hạnh phúc để ban vui.
Con
đò xưa mất dấu
quá
khứ đã qua rồi
người
chèo đò tay trắng
thong
dong ngắm cuộc đời….
Minh Thanh
Đó
là con đường trở về với Vô ngôn, nơi đó cắt đứt ngôn
ngữ thường tình, vì chính ngôn ngữ đời thường đã bị
chúng ta lợi dụng, chia cắt thực tại. Do những tâm hành
chưa chuyển hoá, do vọng niệm lăn tăn triền miên, thiên sai
dị biệt, sai sử, điều khiển.. chúng ta đã biến chính ngôn
ngữ đơn thuần, chân chất để trao đổi, chia sẻ, cảm thông,
hiểu biết ....trở thành vũ khí để tìm lợi ích theo chiều
hướng của mình, bẻ cong ngôn ngữ làm cho cuộc nhân sinh
vốn đã đảo điên trở nên phức tạp hơn va điên đảo
hơn.
Ngôn
ngữ biểu lộ cho tư tưởng, đó là tâm hay tâm thức, được
trình bày, hiễn lộ qua thân khẩu ý. Những khi nào tâm còn
bị chi phối bởi tham sân si mạn nghi tà kiến của căn bản
phiền não, hoặc 20 thứ tùy phiền não như là phẫn,
hận, phú, não, xan, tật, cuống, siễm, hại, kiêu, vô tàm,
vô úy, trạo cử, hôn trầm, bất tín, giải đãi, phóng dật,
thất niệm, tán loạn, bất chánh tri hay là 24 hành pháp bất
tương gồm có như: đắc, mạng căn, chúng đồng phận, dị
sinh tính, vô tưởng định, diệt tận định, vô tưởng báo
hay vô tưởng sự, danh thân, cú thân, văn thân, sinh, lão, trụ,
vô thường, lưu chuyển, định dị, tương ưng, thế tốc,
thứ đệ, phương, thời, số, hòa hợp tính, bất hòa hợp
tính….. thì chúng ta vẫn còn hành xử theo vọng niệm, tà
kiến và vì tà kiến, chúng ta có thể làm bất cứ những
gì chỉ vì mục đích lợi mình, dù là có hại người, dù
là phá hũy hết trần gian nầy, cũng vì cái tự ngã to lớn,
vọng đại.
Do
đó, khi Tâm chưa được chuyển hoá, trong sáng, thi chính đó
là nơi chứa cả một bầu trời mênh mông thức sinh diệt
diệt sinh, bao la vô cùng tận và có thiên hình vạn trạng,
biến đổi khôn lường, khiến con người bị kéo dẫn trôi
lăn theo các ngả đường luân chuyển, trầm luân. Qua những
nội kết, các trạng thái phiền não được trưng dẫn ở
trên chỉ là một phần nhỏ nào trong tâm thức, mà con người
đó biểu lộ hết tâm tình, hành sự, hành động qua thân
khẩu ý bất tịnh, tạp niệm và đó chính là nguồn gốc
của khổ đau, của chiến tranh, bất hoà, của bi kịch trong
cuộc đời.
Trong
Luận Trung Quán, Tổ Long Thọ nói rằng:
Chư
pháp thực tướng giả
Tâm
hành ngôn ngữ đoạn
Vô
sinh diệc vô diệt
Tịch
diệt như Niết-bàn……
Đạo
phật là con đường thực tiễn, đi sâu vào cuộc đời với
những pháp tu chuyển hoá khổ đau dễ hiểu, dễ tiếp cận,
vì khi chúng ta quán chiếu lại cuộc đời, nhìn thấy những
biến hoại vô thuờng của các pháp, nhận thức đúng những
khổ đau đang vây bủa không chỉ ở tha nhân, mà còn ngay chính
bản thân mình, gia đình, xã hội và tự nơi chiều sâu của
tâm thức, khởi lên tấm lòng tìm trở về Tâm linh, và khi
nổ lực quay về với chính tâm mình, giữ giới, quán niệm,
hoặc thực hành pháp, thì chính ngay lúc đó, trong đời sống
hiện tại, chúng ta được an lạc, không cần phải chờ đợi
ở kiếp sau….
Do
tư tưởng bao la, cao siêu, nhưng rất bình dị, thực tế vì
“Phật Pháp bất ly thế gian pháp”, nên những pháp hoặc
tất cả các Pháp có thể làm giảm thiểu khổ đau, đưa con
người tiến đến trạng thái an lạc, thì đó chính là Phật
Pháp.
Thật
là kỳ diệu, đơn giản và gần gủi, dễ tiếp cận để
có thể chuyển hoá cuộc đời. Vâng, có những sự việc rất
là đơn giản, nhưng nơi đó chứa đựng một bầu trời bao
la, mầu nhiệm, như nhiều lần được đề cập tới. Cho nên,
càng nghiên cứu kinh kiển Phật giáo và cuộc đời của Ngài,
những lời giảng dạy cặn kẽ, tường tận của như được
mở cánh cửa cho chúng ta bước vào một chân trời bao la,
cao rộng.
Vì,
như trong Kinh Chuyển Pháp Luân (3), Đức Phật dạy:
“
Này
các vị Tỳ kheo, sau đây là bốn chân lý vi diệu của cuộc
đời:
-
Chân lý thứ nhất là thực tại đau khổ. Sanh là khổ, già
là khổ, bệnh là khổ, chết là khổ, thương yêu mà phải
xa nhau là khổ, thù ghét mà phải gặp nhau là khổ, mong cầu
mà không toại nguyện là khổ và chấp vào năm nhóm nhân tính
là khổ.
-
Chân lý thứ hai là nguyên nhân dẫn đến đau khổ. Đó là
phiền não nhiễm ô, là tâm ái dục, là sự tham đắm và chấp
thủ về cái ta, cái của ta, là dục ái, hữu ái và phi hữu
ái.
- Chân lý thứ ba là Niết-bàn, tức là sự trừ diệt hoàn
toàn gốc rễ của đau khổ và những nguyên nhân dẫn đến
đau khổ. Đó là sự ly tham, sự từ bỏ, sự giải thoát và
không còn chấp trước.
-
Chân lý thứ tư là con đường dẫn đến niết-bàn, đó là
tám đường chánh, là con đường Trung đạo.
-
Này các vị Tỳ kheo, cần phải liễu tri về thực tại khổ
đau. Đó là điều trước đây ta chưa từng được nghe, nay
ta đã khám phá, có khả năng đem lại pháp nhãn và trí tuệ
thấu rõ sự vật. Này các vị, cần phải trừ diệt hoàn
toàn gốc rễ dẫn đến khổ đau. Đó là điều trước đây
ta chưa từng được nghe, nay ta đã khám phá, có khả năng
đem lại pháp nhãn và trí tuệ thấu rõ sự vật. Này
các vị, cần phải tu tập trọn vẹn con đường dẫn đến
Niết-bàn. Đó là điều trước đây ta chưa từng được nghe,
nay ta đã khám phá, có khả năng đem lại pháp nhãn và trí
tuệ thấu rõ sự vật.
Như
vậy, này các vị chỉ khi nào tri kiến tuyệt đối như thực
của Như Lai về bốn chân lý vi diệu của cuộc đời dưới
ba sắc thái, gồm mười hai khía cạnh đã trở nên hoàn toàn
sáng tỏ, thì khi ấy Như Lai mới xác nhận với thế gian,
gồm chư thiên, ma vương, Phạm Thiên, giữa các đoàn thể
Sa-môn, Bà-la-môn, giữa loài trời và loài người rằng Như
Lai đã chứng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Tâm
Như Lai đã giải thoát và an tịnh tuyệt đối, đời sống
này là cuối cùng, Như Lai không còn bị luân hồi sanh tử
nữa … “
Đau
khổ chính là gốc rễ và là vấn nạn căn bản của muôn
loài. Ai cũng muốn đi tìm hạnh phúc, tìm đến sự an lạc
cho cả thân và tâm, cho chính mình, cho cuộc đời ….nhưng
vì tham đắm sở hữu, chấp thường, chấp hữu… đưa đến
cảnh khổ đau, đầy nước mắt. Hạnh phúc hay Khổ đau cũng
là bản chất của vấn nạn hiện hữu, dù là giả hợp, duyên
sinh. Đạo Phật đặt vấn đề Khổ không phải để chạy
trốn, tránh xa chốn bụi trần, tìm nơi một chốn nào đó
để an ẩn, tiêu cực, vì không một ai khi đã có thân hình,
thì có thể tránh được khổ đau.
“
Hữu
thân hữu khổ, hữu luân hồi
Vô
thân, vô khổ, vô khứ lai…”
Có
nhiều người nông cạn cho rằng, vì Đạo Phật bi quan, chán
đời nên nói là có thân mới có khổ, nếu không có thân
thì đâu có khổ, nên thường tìm đến sự chối bỏ cuộc
đời trần tục, sống trên trần gian nhưng tâm tư lại lây
lất sống mơ mộng viễn huyền ở một nơi nào đó, hoặc
giả có thể tự sát, hũy hoại thân thể để mong cầu chấm
dứt khổ đau.
Thật
là mê tín và hoàn toàn nhận thức sai lầm vì không thâm hiểu
Phật Pháp, vì quên rằng Đạo Phật tôn trọng cái thân xác
dù giả hợp, tạm bợ nầy hoặc phải nương vào nơi cõi
ta bà đầy uế trược… vì qua đó, nơi đó, chính đó là
cái cửa ngõ cho con người mới có đủ phương tiện thiện
xảo, mới có những cơ duyên thuận hay nghịch, thay đổi dòng
sinh mệnh của chính mình xuyên qua những cảnh giới mà mình
chọn lưa, đó là yếu tố nhân bản tối thượng, cao quí
vì mình chính là hoạ sĩ, là tác giả của cuộc đời chính
mình. …
Chúng
ta không biết rằng mỗi ngày, mỗi giờ hay mỗi giây phút,
mỗi sát na.. chính mình đã vô tình tạo ra biết bao nhiêu
thân mạng. Mỗi một tư tưởng khởi lên là mỗi một pháp
có mặt hay đúng hơn là mỗi một thân mạng giả hợp hiện
hữu: khổ đau, hạnh phúc, vinh nhục, khoan dung, sân hận v.v….
tùy theo tâm tưởng mà các thân tương ưng xuất hiện.
Đạo
Phật đòi hỏi phải trở về Trí như ánh mặt trời rực
sáng của “Tuệ nhật phá chư ám” để đối diện, nhận
chân, quán chiếu và tìm ra một sinh lộ cho cái tâm, đem tâm
u ám chuyển thành trong sáng, đem tâm vọng mê trở về thanh
tịnh, qua các phương pháp tu tập “khế cơ khế lý” để
chuyển hoá và đòi hỏi phải dụng công miên mật, nhận diện
đúng dòng sanh diệt của tâm, mới có thể đi vào Chân tánh,
nhìn thấy rõ được bản chất khổ đau chỉ là những trò
huyễn hoá (Maya) của cuộc đời.
Tuệ
nhật hay mặt trời trí tuệ đó luôn có trong mỗi con
người, và khi nếu được khai phá, nội quán, từ định sẽ
sanh huệ và d đó, nhận chân được sự thật cuộc đời,
của các pháp.
Nếu
chúng ta không nhận thức đúng, không nhìn rõ những biến
chuyển sanh diệt của tâm, thì sẽ không bao giờ giải quyết
được vấn nạn của tâm mà chỉ là làm khoả lấp, vá víu,
cho nên, những bất hạnh sẽ còn mãi, lôi kéo vào trong vòng
trầm luân, sáu nẻo. Vì như trong Kinh Vô Ngã Tướng (Anatta
Lakkhana Sutta), một lần nữa, Đức Phật giải thích cặn kẽ
như sau:
“Này
các vịTỳ kheo, Sắc là vô ngã. Vì, nếu sắc là ngã, thời
sắc không thể đi đến bệnh hoạn, và có thể được các
sắc như sau: "Mong rằng sắc của tôi là như thế nầy! Mong
rằng sắc của tôi chẳng phải như thế nầy!"
Và
nầy các v Tỳ kheoị, vì sắc là vô ngã, do vậy, sắc đi
đến bệnh hoạn, và không thể có được các sắc: "Mong rằng
sắc của tôi như thế nầy! Mong rằng sắc của tôi chẳng
phải như thế nầy!"
Và
cũng như vậy, Thọ, Tưởng. Hành, Thức cũng đều là Vô Ngã,
vì là Ngã thời không thể đi đến bệnh hoạn, và có
thể được như sau: "Mong rằng thọ tưởng hành thức
của tôi như thế nầy! Mong rằng thọ tưởng của tôi
chẳng phải như thế nầy!"
Và
nầy các vị, vì thọ tưởng hành thức là vô ngã, do vậy,
thọ tưởng hành thức đi đến bệnh hoạn, và không thể
có được các thọ tưởng hành thức: "Mong rằng thọ tưởng
hành thức của tôi như thế nầy! Mong rằng thọtưởng hành
thức của tôi chẳng phải như thế nầy!"
Nầy
các vị, các ông nghĩ thế nào? Sắc là thường hay vô thường?
-
Là vô thường, bạch Thế tôn.
-
Cái gì vô thường là khổ hay lạc?
-
Là khổ, bạch Thế tôn.
-
Cái gì vô thường, khổ, chịu sự biến hoại, có hợp lý
chăng khi quán cái ấy là: "Cái nầy là của tôi, cái nầy
là tôi, cái nầy là tự ngã của tôi?"
-
Thưa không, bạch Thế tôn…….
Thấy
vậy, nầy các Tỳ kheo, bực Ða văn Thánh đệ tử yếm ly
đối với sắc, yếm ly đối với thọ, yếm ly đối với
tưởng, yếm ly đối với các hành, yếm ly đối với thức.
Do yếm ly, vị ấy ly tham. Do ly tham, vị ấy giải thoát. Trong
sự giải thoát, trí khởi lên: "Ta đã được giải thoát."
Vị ấy biết rõ: "Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những
việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái nầy nữa."
Thế
tôn thuyết như vậy. Nhóm năm vị Tỳ kheo hoan hỷ, tín thọ
lời Thế tôn dạy. Trong khi lời dạy nầy được nói lên,
tâm của nhóm năm vị Tỳ kheo được giải thoát khỏi các
lậu hoặc, không có chấp thủ……” (4)
Nếu
những ai đã từng đọc kỹ lại lời Kinh, sẽ vô cùng xúc
động trước tấm lòng từ bi bao la của Đấng Từ Phụ, giảng
giải cặn kẽ từng chút một, với lời chân chất, dễ hiểu…
để cho các chúng đệ tử, các hành giả có thể nhận thức
đúng bản chất của mọi hiện tượng và tìm đến được
Thực Tướng có thể chứng thực và để tránh khỏi tham chấp,
bám víu và khổ đau. Vì nếu mà chúng ta không nhận thức
được đúng bản chất của các Pháp là Khổ Không, Vô thường,
Vô ngã, chúng ta sẽ đau khổ, ôm nổi lo âu, sợ hãi khi còn
khi mất, hay với bất cứ những biến động nào. Khi chúng
ta đau khổ, bất an, lo lắng, phiền não v.v… thì tất cả
mọi hiện hành trong ta, chung quanh chúng ta sẽ bị ảnh huởng
lây. Chánh báo không có đủ nội lực, y báo sẽ vì đó mà
nuơng theo để luân hồi.
Đôi
khi trong đời sống hiện thực, trước tứ đại suy hoại
dần theo thời gian, trước tám ngọn gió nhẹ nhàng đến đi,
lúc nặng lúc nhẹ, lúc như cuồng phong bão tố, lúc im lìm
nhưng đầy sức nặng…. làm chúng ta sợ sự thật, không
dám đối diện và bằng mọi cách để chạy trốn sự thật,
sợ già, sợ bệnh, sợ chết, sợ đủ thứ…. Nhưng trong
tâm mình lại trống không, không có một chút nội lực tâm
linh sở dĩ để tự bảo vệ, không một sinh khí, nội hàm
hay một tư lương chánh pháp nào để có thể chuyển hoá,
vượt thắng nổi khổ niềm đau.
Đạo
Phật là đạo sống trong cuộc đời hiện tại, chứ không
phải nằm trong thư viện, kinh sách hoặc trên một cõi mông
lung nào đó, với những hứa hẹn. Đạo Phật chính là cuộc
sống ở đây, bây giờ, trong những giây phút hiện tại. Vì
lẽ đó, những người con Phật tự bản thân do huấn luyện
tâm, do huân tập những chủng tử lành, miệt mài tinh tấn
tu tập, đem tâm trở về thân, nương theo Trí để rời bỏ
Thức, vì Trí đến từ Chánh Niệm, nhận thức chân chánh
và là do công phu tu tập thuần nhuyển, trở về với bản
tâm thanh tịnh, còn Thức thì do tạp niệm, do tâm sanh diệt
điều khiển, đưa đến khổ đau, bất hạnh.
Trong
Kinh Lăng Già Tâm Ấn có đoạn nói rằng:
“Thế
gian lìa sanh diệt
Như
hoa đốm hư không,
Trí
chẳng thấy có, không
Mà
khởi tâm đại bi.
Tất
cả pháp như huyễn
Xa
lìa nơi tâm thức,
Trí
chẳng thấy có, không
Mà
khởi tâm đại bi.
Xa
lìa chấp đoạn thường
Thế
gian hằng như mộng,
Trí
chẳng thấy có, không
Mà
khởi tâm đại bi.....”
Trở
về với bản tâm thanh tịnh là trở về với vô ngôn, trở
về Tâm Đại Bi, con đường của Bồ tát Đạo, của những
Bậc Tĩnh Thức, nhìn rõ được Thực Tướng của các Pháp,
nhìn rõ những nhân duyên giả hợp của mọi hiện tượng,
thấy được tánh Rỗng Không của các Pháp và không còn bị
xoay chuyển, chi phối hay làm cho tâm bất an.
Ai
về khoát áo trăng tà
vườn
hoang tỏa mở muôn vàn loài hoa
cánh
chim sải cánh bao la
vào
heo hút gió, còn rơi chữ lòng
nhặt
cành hoa nhỏ bâng khuâng
cánh
thưa trắng mỏng, màu son áo trời
nụ
hoa tóc rủ vô thường
trên
miền đất vắng, nẩy mầm bộc lưu...
Minh Thanh
Như
đã nói ở trên, nếu không có sự tu tập, không có sự chuyển
hoá tâm, và nếu như tâm vẫn còn bị chi phối bởi si tham
sân, tạp niệm, chấp trước, ái thủ v.v..... thì mọi hành
xử của chúng ta trong cuộc đời nầy, vô tình bị dẫn dắt
bởi những điều kiện đó và tất cả mọi đối đải sẽ
chỉ còn là lợi mình, vì danh, vì lợi va hơn thế nữa, vì
tất cả những gì có thể đem lại cho mình những sở hữu
dù giả tạm, nhưng ta lại tin chắc là nó bền vững, thường
hằng, vĩnh cửu và chính chúng ta dù là người thâm hiểu
Phật Pháp, nhưng lại vì quên giáo lý căn bản nhưng vô cùng
thâm diệu, đó là Nhân Quả. Vì luật nhân quả chi phối mọi
mọi Pháp, mọi đời sống, mọi hiện tượng, bất cứ là
gì, là ai...khi đủ duyên thì nhân quả sẽ thành hình, tác
động, dù trải qua bao nhiêu kiếp, dù ở bất cứ nơi chốn
nào.....trừ khi chúng ta chứng đạo, thì nhân quả sẽ không
còn tác dụng. Vì lẽ đó, Bồ tát hay người Tĩnh Thức thì
sợ Nhân, nhưng người u tối lại sợ Quả, mặc dù sợ nhưng
vẫn làm và vẫn gây Nhân để rồi gánh các hậu quả do mình
tạo ra. “ Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả”.
“Giả
sử bách thiên kiếp
Sở
tạo nghiệp bất vong
Nhân
duyên hội ngộ thời
Quả
báo hoàn tự thọ”
Khi
vì lợi mình, hại người, vì ái ngã, chúng ta sẽ rơi vào
tà kiến:
- Tà
kiến về giáo dục sẽ đưa chúng ta rơi vào tinh thần nộ
lệ, thần thánh hoá các sự việc, không hiểu bản chất đích
thực của mọi tượng duyên sanh duyên hợp.
- Tà
kiến về kỹ thuật, sẽ tạo thành tham vọng, dễ đưa đến
hận thù, chiến tranh..
- Tà
kiến về luân lý, đạo đức, tôn giáo sẽ phát sanh ra những
tôn giào thần quyền,
mê mờ tâm trí con người chỉ mục đích duy nhất là nô lệ
hoá con người
- Tà
kiến về xã hội sẽ tạo thành cái ngã dày cộm, tự tôn,
tự đại, làm náo động đời
sống tâm linh con người
- Tà
kiến về nhân phẩm sẽ đưa đến hình thức bóc lột, độc
đoán, làm đổ vỡ những
liên hệ thân tình giữa con người v.v.. và v.v...
Thưa
bạn, cuộc sống của con người với những bấp bênh cố
hữu, từ thân mạng, từ tâm mạng và do vì những nghiệp
lực hỗ tương tác động giữa người nầy với người khác
( biệt nghiệp), giữa xã hội nầy với xã hội khác, cũng
như giữa quốc gia nầy với quốc gia khác ( cộng nghiệp).
Mọi hiện tượng của cuộc đời đang ngày càng xáo trộn,
thay đổi từng giờ phút một, chưa thấy được chân trời
an lạc chung cho tất cả mọi người, mọi nơi. Trên thế giới,
bất cứ ở nơi chốn nào cũng đều bất an như Kinh Pháp Hoa
nói: “Ba cõi không an, giống như nhà lửa”.
Nơi
nầy động đất, chỗ nọ bão tố; nơi nầy đói nghèo, nơi
khác chiến tranh, tất cả mọi nhân phẩm của con người đều
bị thách thức, bị soi rọi trước lương tâm của nhân loại.
Dù giàu hay nghèo, dù là ít học, vô học, hay trí thức, dù
là quyền cao chức trọng đến những người bần hèn, hay
dù làm bất cứ những gì trên cõi trần gian nầy, không một
ai có quyền sống riêng rẽ, không một pháp nào không là tình
nhân của pháp kia, cùng nhau liên hệ, giao lưu, hiện hữu,
ví như cái thân tứ đại nầy hiện hữu bởi những cái không
hiện hữu, cộng sinh, cộng hữu như tinh thần Kinh Hoa Nghiêm
đã minh định, mà chúng ta đã nhiều lần quán chiếu thực
nghiệm và nhận thức đúng.
Chúng
ta ai cũng muốn được sống an lạc, hạnh phúc, hoà bình,
sống với nhau với tnìh chân chất, có vị ngọt của con người,
nhưng do vì vô minh, chúng ta đã tạo ra biết nhiêu là thảm
cảnh cho nhau, cho con người.
Là
một người Phật tử nhận được những lời dạy của Thầy
Tổ truyền trao từ Đức Phật- Bậc Vô Thượng Y Vương, Đấng
Cha Lành, là Thầy dạy của Trời và Người- có đủ
mọi luơng dược cần thiết tùy theo khế cơ, khế lý trao
tặng cho con người cần cầu, tu học.
“Chúng
sanh đa bệnh, Phật Pháp đa phương”.
Và
đã có rất nhiều người, rất nhiều người đã tìm được
hạnh phúc nội tâm giữa biết bao nhiêu là khổ cảnh xẩy
ra mỗi ngày. Từ sự được an lạc qua thân tâm thanh tịnh,
ít bị phiền não quấy phá, tâm trí sáng suốt và lòng từ
khởi dậy, chúng ta đã dấn thân vào cuộc đời nầy và tuỳ
theo hoàn cảnh để trợ duyên đến mọi người, có thể bằng
vật thực, có thể bằng quần áo, có thể bằng lời nói
ái ngữ, chia sẻ hoặc bằng những gì khả hữu đem chút niềm
vui cho nhau trong những kiếp nạn, khổ đau của đời người.
Tất
cả những bài học nầy được tìm thấy trong các gương mẫu
nơi những vị Thánh tăng, các vị Tôn Túc, những vị tu sĩ,
những người mang chiếc áo cô đơn đi vào đời vì “ Thượng
cầu Phật đạo, hạ hoá chúng sanh” hay là “Hoằng Pháp
vi gia vụ, lợi sanh vi sự nghiệp”, tất cả đều là những
sứ điệp của tình thương giúp con người trải rộng dài
theo suốt dòng lịch sử, ở bất cứ nơi nào trong các cõi
giới.... Các Ngài đã lìa bỏ gia đình, bỏ danh, bỏ lợi,
bỏ những gì nhỏ nhoi tầm thường chỉ vì mục đích đem
lại niềm vui, hạnh phúc cho con người.
Đó
là lý tưởng cao đẹp và đáng trân quí thay! Vì con nguời
còn diễm phúc hy hữu có giáo pháp vi diệu của Đức Phật
để tu học, nhận được ánh lửa “nhiên đăng” của Phật
Pháp, cái Đạo làm nên nhân bản cao đẹp của con người,
vì con người được “truyền đăng tục diệm” từ
hơn hai ngàn năm trăm nay, từ thế hệ nầy qua thế hệ khác.
Là
người Phật tử, chúng tôi quí trọng những tấm lòng Bồ
tát đó, những người vì cuộc đời đau khổ mà dấn thân,
mong đem giáo Pháp xoá bỏ mê lầm của con người và nếu
như có nhìn thấy gì sai trái nơi các cá nhân đó, thì chúng
tôi thông cảm và chỉ biết đó là những con người còn phàm
tục, còn đang tu tập, chuyển hoá... nên sẽ trợ duyên khuyến
tấn, trao đổi hoặc có thể “kính nhi viễn chi”,
và sẽ không bao giờ, chưa bao giờ hũy báng, vì trên
cuộc đời nầy, ai nấy đều bất toàn.
Đạo
Phật dạy chúng tôi hãy mở rộng lòng, phá chấp, nhìn nhau
với tình con người để có thể thông cảm, tha thứ, chia
sẻ nhau trên cuộc lữ làm người.
Đạo
Phật chuyển hoá chúng tôi làm giảm bớt hoặc không ít còn
tâm ganh tị, thù hằn, kỳ thị, ganh ghét và tôn trọng tự
do, dù là bất cứ cá nhân nào, hay tôn giáo nào, vì với mục
đích làm người ai cũng muốn sống được an lạc, hạnh phúc.
Đạo
Phật dạy cho chúng tôi rằng, con người chính là chủ nhân
của chính mình và không một ai có quyền ban ân huệ, tha thứ,
ban phước lành, giải thoát dùm cho mình.
Đạo
Phật dạy chúng tôi phải tôn trọng tự do, vì Ngài là người
đã phá bỏ chế độ nô lệ có mặt bao nhiêu ngàn năm trên
đất nuớc Ấn độ, do Thần quyền và chế độ đương thời
và mọi người ai nấy đều được tự do tư tuởng, tự do
chọn lựa con đường mình đi, hướng thượng.
Đạo
Phật dạy rằng :”chiến thắng vạn quân không bằng tự
chiến thắng chính mình”. Có chiến thắng chính mình, chiến
thắng những tham dục, si tham sân, mạn nghi, tà kiến v.v...con
người mới vượt thoát ra khỏi những khổ đau, những nhỏ
nhen tranh chấp, thủ lợi theo các dòng sinh hoạt đối đải,
nhị nguyên.
Giữa
biết bao nhiêu là biến động, những manh tâm của chính trị,
của bè phái, sự hiểm ác của thời thế, của các thế lực
muốn toa rập để phá hoại Phật giáo, chia rẽ Tăng già,
mong lam suy thoái lòng tin của Phật tử, cản bước tiến phát
triển và truyền bá đạo Pháp của Phật giáo- một tôn giáo
chỉ có tình thương và hoà bình, tại mọi nơi trên thế
giới... Nhưng, chúng con xin thành kính tri ân tất cả
các bậc Thầy Tổ, các vị Tôn Túc Truởng Thượng, những
vị Thầy mà suốt cuộc đời làm lợi Đạo ích Đời, với
cuộc sống đơn giản, bao dung, những người đã duy trì “mạng
mạch Phật giáo” chỉ mong đem Đạo giúp đời bớt khổ
đau, quay về bờ Giác, an vui., các Ngài đã luôn luôn vững
tâm, vô úy không sợ hải trước các đối kháng, trước sự
nhục mạ, trước bạo lực và lèo lái con thuyền Phật giáo
vững vàng trên ngọn sóng ba đào.
Do
thời thế biến đổi, do lòng người vì danh vì lợi, vì cố
chấp, vì độc tài, độc tôn, ái ngã v.v... đã có những
người mang danh là người con Phật, không màng đến Tông môn,
Thầy Tổ, quên sự chỉ dạy của Ân sư, xem thường
những giá trị của Từ Bi Hỷ Xả, của nhân quả nghiệp
báo tạo ra.... họ đã đánh phá, chụp mũ, gây biết bao nhiêu
là xáo trộn, làm cho tâm người con Phật chân chánh chợt
dâng lên niềm đau xót, vì họ nhân danh là người con Phật.
Từ
bi bị đổi thành hận thù, chia rẻ. Trí tuệ sáng suốt để
dẫn dắt con gnười vượt qua chốn u tối, lầm mê, khổ đau
.. bị đổi thành độc tài, phá hại, không còn nhân chất.
-
Chúng tôi kêu gọi những ai vì ác tâm đã phá hoại sự thanh
tịnh, an lành của con người, hãy dừng tay lại, vì mọi người
ai nấy vẫn còn bị nhân quả chi phối. Đời đã khổ nhiều
rồi, xin đừng tạo thêm cảnh khổ cho nhau. Nước mắt đã
bao lần chảy rồi, xin đừng tạo thêm nước mắt tuôn rơi.
Tiếng súng đạn đã rền vang tại biết bao nhiêu là nơi chốn
trên trái đất, gây thiệt hại nhân mạng, nhà cửa, những
nền văn minh của nhân loại bị hũy hoại, nuớc mắt đã
tuôn chảy trên mắt môi biết bao nhiêu là nạn nhân.... xin
đừng ai đem tâm ác, tâm thù hằn, sân si vì chỉ nghĩ đến
mình, mà tạo tạo thêm cảnh khổ, để làm gì?
-
Con người không cần bom đạn, lòng thù hận, chụp mủ, đánh
phá, hũy hoại, gây chia rẻ bất công, độc tài v.v... chúng
ta kêu gọi một tấm lòng nhân bản, thương yêu nhau.
Chúng
ta đã sử dụng ngôn ngữ thường tình bằng tâm lượng hẹp
hòi của mình, bằng thành kiến, đố kỵ, bằng danh lợi mong
sở hữu, bỏ cong ngòi bút, làm què quặt lương tâm, mà quên
đi tất cả mọi người thân thương của mình.
Cho
nên, con đường trở về là con đường Vô ngôn, đưa ngôn
ngữ trở thành nguồn tâm linh ích lợi cho mọi giá trị tâm
hồn của con người. Ngôn ngữ là để cảm thông, trao đổi,
nhân bản phải được rọi soi dưới ánh sáng Trí tuệ của
vô ngôn, để ngôn ngữ trở thành Chân ngữ hay Chân Ngôn,
chuyển hoá niềm đau nổi bất hạnh của con người, và không
chạy theo những tâm niệm hẹp hòi, si tham sân.
Đó
là Xả, là con đường kỳ diệu, đưa con người oai dũng đối
diện trước bát phong với cái tâm tự tại, đại lượng
bao dung.... như chúng ta đang chứng kiến, đang thấy hiển hiện,
biểu lộ nơi các bậc Tôn Túc đã tự tại, âm thầm, kiên
nhẫn, xả và khởi tâm bồ đề rộng lớn vẫn thường xuyên
Tổ chức khoá tu học, khoá dạy Phật Pháp, thiền hành ở
mọi nơi nơi, dù bị biết bao nhiêu là sự chống đối, đánh
phá, mong hũy diệt cái tâm chân thiện, thiện căn của con
người, và người con Phật, cũng như luôn cầu nguyện cho
những con người manh tâm hãm hại các Ngài được luôn sống
an lạc, hồi tâm tỉnh trí để sống đúng với nhân phẩm
con người.
Từ
những hành xử độ lượng, bao dung, tha thứ, xả bỏ như
vừa kể trên, một cách bình thuờng, vì không có tham vọng,
chiếm hữu... mà chỉ duy nhất vì sự truyền lại mạng mạch
tâm linh Phật giáo cho con người, để con người sống được
đời sống Nhân bản, tốt đẹp, vì đó tinh thần Dân chủ
Tâm Linh và cũng là nền tâm linh thuần nguyên của Phật giáo.
Một
cuộc sống mà mọi người đều chuyển tâm hướng thiện,
đem tấm lòng vì lợi ích mọi người mà kiến tạo xã hội,
tạo niềm tin sống, niềm tin vào con người nhân bản. Một
xã hội Công bằng, Hạnh phúc... trong đó, mọi người yêu
thương nhau, sống vì lợi ích của nhau, cho nhau những chia
sẻ, tình thâm, tôn trọng lẫn nhau.... chúng ta đã tạo cõi
cực Lạc tại trần gian rồi, chứ nào phải đâu xa.
Đã
bao lần, chúng ta là những người đi ngoài sương gió của
cuộc đời. Đôi lúc cảm lạnh, hắc hơi, sổ mũi hoặc cảm
phổi để cuộc đời là những khổ đau tràn lan và đầy
hệ lụy kế tiếp. Đôi lúc chúng ta mang sức mạnh của áo
giáp Phật Pháp, trong đó Giới (Sila) được đặt làm nền
tảng cho bất cứ một trạng thái hành hoạt nào trên lộ
trình tu học, để tránh gió tránh mưa, nhưng đó chỉ là áo
giáp khác ngoài để đở đần trong lúc túng quẩn. Chỉ khi
nào chiếc áo giáp đó chính là tâm ta, cái tâm Xả thì khối
vô minh sẽ rơi rụng, và tâm bồ đề có mặt như một cuộc
dấn thân kỳ diệu.
Con
đường vô ngôn là những bước nhảy thần kỳ đó, vượt
qua ngưỡng cửa tu tập, chứng thực trong lời Kinh, lời tự
tình của cái tâm bao la, mọi miền biên giới đều giải toả,
không cùng tận. Đó không phải là lý thuyết suông để định
nghĩa sự việc, chia cắt những mảnh đời thành rời rạc
do vì vị kỷ, vong thân, rơi vào tà kiến, lấy hữu làm vô,
lấy dữ kiện, sự kiện giả lập làm thực tại và điên
đảo, mê muội trong hố thẳm của chân lý, không có con đường
vượt thoát.
Khi
chánh kiến vắng mặt, có nghĩa là tà kiến đã mỉm cười
được chào đón với bao vọng tâm, dẫn dắt vào con đường
có hoa, có cảnh, có sắc, có hương, nhưng là con đường quanh
quẩn của ái ngã, rơi vào hố mê của tài sắc danh thực
thụy như hiện cảnh đang hiển bày ra trước mắt. Người
ta nhân danh đủ thứ, với những danh từ thời thượng, nhưng
chỉ có mình là duy nhất, không một cuộc đối thoại, không
một sự chia sẻ, xé tan hoang mọi đoàn kết, tình thương
vắng mặt, tình người khô héo, hận thù, cố chấp, vu khống
tràn đầy ... để chỉ là tiếng nói duy nhất, sai lầm, độc
đoán.
Như
đã nói ở trên, biết bao nhiêu người đã lợi dụng ngôn
ngữ, viết lách, chửi bới, bôi xấu cũng chỉ bởi vì bị
chết trong ngôn ngữ đời thường, dính mắc trong bả lợi
danh, vinh nhục, thịnh suy.... ở nơi đó, may ra chỉ còn là
những tạp nhạp, phù du, phù phiếm, vắng mặt đạo đức
và tình người, đừng nói là đạo vị.
Con
đường vô ngôn bỏ rời ngôn ngữ, không phải ngôn ngữ không
còn giá trị để xử dụng, để hiểu và để cảm thông,
nhưng vì ngôn ngữ bị lạm dụng để gây chiến tranh, tranh
chấp bè phái, làm ô nhục tinh thần tâm linh của con người
nói chung và cố xoá bỏ Phật giáo dù mang danh nghĩa phục
vụ Đạo Pháp và Dân tộc.
Đường
về vô ngôn là cảnh giới của phương trời cao rộng, đó
là Niết bàn an tịnh, biên giới giữa cả hai nhị nguyên đều
vắng bặt, là khoảng không Vô Tướng, Vô Thanh, Vô sở đắc....Đó
là Thường Lạc ngã Tịnh
Nói
với vô ngôn là nói đến thế giới của không sanh diệt,
của Tánh không và để cho chuyến đi Hành hương là con đường
trở về với Thực Tại Nhiệm Mầu, trở về với hạnh Xả-
Đó là cuộc sống, hơn là một trạng thái, vì nếu là tình
trạng thì có thể bất định, không như nhất. Còn là cuộc
sống thì là do đã kinh qua sự tu tập, chuyển hoá nội tâm
và trở thành ứng xử tự nhiên, bình thường cho cuộc sống.
Nhiều
lần, đọc Kinh Phổ Môn, trong tâm tôi cứ bị ám ảnh hoài
câu hỏi của Ngài Vô Tận ý với đức Phật: “Phật tử
hà nhân duyên, danh vi Quán thế Âm....” và thầm mắc cở.
Kinh đã nói đến lý do tại sao được gọi là Bồ tát Quán
thế Âm và nói đến hành trạng của Ngài qua những ứng hoá
thân vì sự cứu khổ nạn tai hay nổi đau của con người,
với một tinh thần tích cực tuyệt vời. Và chúng ta thì sao,
trước cây Bồ đề khi xưa Đấng Cha Lành ngồi thiền và
chứng Đạo, có bao giờ tự hỏi mình là gì? tại sao lại
có danh tánh như vậy và cuộc đời sẽ ra sao, khi sinh tử
vô thường. Đó cũng là câu hỏi mà tùy theo mỗi người tự
quán chiếu và trả lời.
Trong
Quán Kinh nói rằng:”thị tâm thị Phật, thị tâm tác Phật”
và chúng ta sẽ chuyển hoá ra sao để cho Tánh Phật được
hiển lộ trong mỗi con người. Thực ra, khi biết mình có Tánh
Phật, chúng ta đã vượt một chặng đuờng rất dài trên
con đường tu học hay con đuờng tâm linh, trở về Vô Ngôn
và làm giảm thiểu rất nhiều nổi khổ đau.
“Phản
quan tự kỷ”, nghe lại âm thanh của chính mình, nơi nào là
sinh, nơi nào là diệt, nơi nào thường hằng bất sanh bất
diệt, nếu chưa làm được cuộc trùng phùng với chính mình,
con đường vẫn còn dài...
Chúng
ta đừng bao giờ đi xa quá hoặc không có chánh kiến về con
đường của đạo Phật, để rồi với những lý luận, mổ
xẻ thực tại ra nhiều mảnh nhỏ và không biết đâu chính
là thực tại. Thế giới tâm của con người muôn hình vạn
trạng, với tạp sắc, tạp niệm, mà nếu đi vào với cái
tâm lý luận, chúng ta sẽ rơi vào sự đảo điên, chạy theo
ngọn mà bỏ quên đến sự nhận thức và quán chiếu chính
vấn đề có nguồn gốc căn bản từ si tham sân diễn biến
ra thành đa diện, nhiều chiều hướng, tạo thành các sự
mông lung, vô vàn sắc thái. Thực tại là sự sống, sống
tỉnh thức trong đời thường, chứ không phải những suy luận,
lý luận, phân tích.
Đã
lâu rồi, tôi có đọc của D.T. Suzili trong tác phẩm “Zen
Buddhism” đã nói:”Con người đi tìm Niết bàn, nhưng Niết
bàn không ở đâu cả; Niết bàn ở ngay trong vòng Luân hồi,
Luân hồi là Niết bàn”
Vâng,
như đã bao lần thưa “Con đường giải thoát của đạo Phật”
ngay tại trần gian nầy, với mỗi người trong hiện tại,
nếu khám phá ra được “Ông chủ thực sự” hay “Bản
lai diện mục” của mình.
Cuộc
đời mỗi người như chiếc thuyền ra biển cả, một biển
cả mênh mông, sóng nước. Có thể đó là chiếc thuyền mỏng
manh, thuyền nan, thuyền lớn, nhưng do nghiệp lực, chúng ta
hãy vững tay lái để chèo, trước sóng gió của cuộc đời.
Khi
chúng ta bắt đầu có nhận thức, ý thức về cuộc đời
và bước trên đôi chân của chính mình. Có hạnh phúc, có
đau khổ, có vinh nhục,có thành có bại, có được hay thua...
như một lẽ đuơng nhiên của đời sống và không ai có thể
phủ nhận mình đã có những nôi kết, khổ đau, bất hạnh
hoặc ngược lại.
Cái
khổ “Dukkha” là nguyên nhân và kết quả của sự có mặt
của một sinh vật có tư tưởng hay không, trừ những vị
có đại nguyện.
Nghiệp
lực tác động đến mọi hiện tượng, mọi người... dù
ở bất cứ nơi đâu, biển cả, núi cao, rừng thẳm ....
Và
trên sinh mạng cao quí của con người, chúng ta chợt phát hiện
ra một sự kiện kỳ diệu là Tánh Phật có mặt trong tâm
của tất cả muôn loài, và nếu khi Tánh Phật được khơi
dậy, được tu tập, được phát triển, sẽ làm giảm thiểu
khổ đau, đem lại an lạc. Tánh Phật như ánh trăng rằm sáng
rực, chiếu soi khắp cả mọi nơi, mọi chỗ tối tăm, u ám..
Chúng
ta đã vô hình chung chở ánh trăng Phật theo mình theo suốt
dòng đời, để đi ra biển đại dương, trở về nơi căn
nhà xưa, đó là Chân tâm. Trăng vàng sáng rực và muôn đời
vẫn vậy, khi bị mây che phủ làm nhìn thấy ánh trăng như
bị mờ đi, nhưng thực ra trăng chưa bao giờ bị mờ,
mà luôn luôn sáng tỏ. Trăng được ví dụ như Tâm thanh tịnh,
Phật tánh không bị nhơ bẩn bởi bụi bậm hoặc trần lao.
Theo
như Chủ đề:“Con thuyền chở trăng ra biển cả”, con đường
mà chúng ta đang đi, đang chở ánh trăng theo mình và mỗi người
là người lái đò của chiếc thuyền chở trăng, trăng tâm.
Trăng có mặt khắp sông hồ biển cả, đại dương và luôn
vàng sáng rực rỡ, đẹp quá phải không bạn ? Và cũng là
niềm hãnh diện vô cùng, vô biên của kiếp người, định
đoạt cho dòng sinh mệnh của chính mình.
Nhân
bản của đạo Phật là đem con người trở về với chính
mình, thể nhập vào chính “ông chủ” hay Tánh giác, nơi
đó si tham sân vắng mặt, và chỉ còn là dòng sống kỳ diệu
vượt thoát khỏi các phiền não, tham ái...khởi lên Tâm đại
bi và Trí tuệ, vì Tâm Đại bi và Trí tuệ là sự chuyển
hoá con người hình thành tự nhiên với cái Tâm Tự do, Tự
tại, Giải thoát và dấn thân vào đời vì sự ích lợi của
con người, tạo thành dòng sinh mệnh “duy tuệ thị nghiệp”.
thuyền
chèo lặng lẽ trên sông nước
dưới
ánh trăng vàng chở ánh trăng
chén
trà soi tỏ trăng trong nuớc
gió
thổi bên trời, lay ánh trăng
sóng
vỗ giữa đời, một ánh trăng
ngẫn
ngơ vờn nước, nước chở trăng
trăng
cười nhảy nhót theo sóng nuớc
theo
chiếc thuyền con, trăng lững lơ
người
vẫn ngồi yên, lặng ngắm trăng
suơng
mờ che phủ, một vầng trăng
đêm
khuya trăng vỡ tan như mộng
có
chiếc thuyền không, chở ánh trăng.....
Minh Thanh
Này
bạn, đã bao lần chúng ta cùng nâng ly uống mừng cho những
ngày có mặt trên trái đất nầy, với bạn bè thân thuộc,
với thời gian và với tất cả những gì chất chứa, sở
hữu... như các thành bại hay thịnh suy, như đôi tay mong trải
dài vô tận, nếu có thể, để gom góp lại cho mình. Suốt
cuộc đời đến giờ, bạn gom nhiều lắm, rất nhiều....
với gương mặt thoả thuê, với nụ cười chiếm đoạt, với
đôi mắt ôm đồm, với đôi tay tham lam......
Vâng,
xin chúc mừng cho bạn, vì bạn đang giàu có của cải vật
chất, sống vinh hoa phú quí do phước duyên nhiều đời đã
tạo, ảnh hưởng đến đời hiện nay, cho cuộc sống của
bạn đầy sung suớng. Những buổi ăn của bạn sẽ ngon và
thịnh soạn, nhưng rồi, cũng rời bỏ bạn ra đi. Thời gian
sẽ lấy đi tuổi tác, sức khoẻ, tiền tài, danh vọng, những
gì mà bạn yêu thích, tranh giành, chiếm hữu v.v... để chỉ
còn là vô thường. Chưa có ai trên cuộc đời nầy có thể
đạt được “trường sanh bất tử”, mà chỉ có duy nhất
là cái nghiệp lực tác động đến mỗi người trên cuộc
lữ nhân sinh.
Trên
thế giới ngày nay, có nhiều cá nhân, đoàn thể, tổ chức,
chánh phủ... vì sự sống còn của con người trước bao nhiêu
hiểm họa đang chờ đón như chiến tranh, sự hâm nóng toàn
cầu, vũ khì giết người, bệnh HIV, môi trường sinh thái
bị tàn phá gây nân bao thảm họa đã và đang xẩy ra khắp
mọi nơi v.v...và v.v..Cho nên, họ đã dấn thân tranh đấu,
kêu gọi lương tâm của con người ở khắp mọi nơi, đối
với trước bao vấn nạn của chung cho nhân loại, và vì tình
người, cùng nhau nắm tay, đoàn kết để làm sao chấm dứt
được khổ nạn cho con người.
Ý
thức được “ba cõi không an, giống như nhà lửa”, chính
họ là những người đáng kính phục, vì đã đang trở thành
những con người mang tâm Đại bi và Trí tuệ, đúng theo tinh
thần của Kinh Hoa Nghiêm đã dạy, để chỉ vì phục vụ cho
con người.
Do
đó, chúng tôi chỉ xin bạn một điều, một điều duy nhất
vì là con người, vì tôi là người Phật tử có trái tim nóng
hổi tình người, vì chúng tôi thường quán chiếu tâm mình
nên nhìn thấy những nhân duyên chằng chịt giữa các pháp,
trong đó có bạn và tôi. Xin bạn đừng bao giờ gánh hết
tình người đi làm của riêng mình, vì khi trái đất nầy
mà không có tình người, tình yêu chia sẻ, nhìn thấy Tánh
Phật trong từng mỗi con người để quí trọng lẫn nhau, để
còn có nhau trong cuộc lữ làm người v.v...thì có lẽ
hành tinh xanh nầy rất đáng sợ và đáng trốn tránh, phải
không bạn?..
Xin
hãy chìa tay ra- vì tôi biết rằng là bạn không bao giờ nhẫn
tâm gánh hết tình người cho riêng mình, và để chúng ta cùng
nắm tay dìu bước đi trên con đường Vô ngôn, trở về căn
nhà tâm thương thân yêu.
Một
hạnh phúc dù rất nhỏ bé đã vừa len lỏi vào giữa bạn
và tôi, vào chúng ta, thật thông cảm, chia sẻ, phải không
bạn? Hãy cùng ngẫng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh, trời
thật đẹp, và trong đôi mắt của chúng ta, có nước mắt
Hạnh phúc của con người, phải không bạn?
Cư
sĩ Liên Hoa kính bái
Viết
xong ngày 30.03.2009
tức
ngày 04.03 năm Kỷ Sửu
_________________________________________________________________
1-
Trích Đức Phật và Phật Pháp của Ngài Narada, trang 73. Phạm
Kim Khánh dịch.
2-
Trường A hàm (Digha Nikaya), Kinh Đại Niết Bàn (Mahãparinibhãna
Sutta), q.2, tr. 100.
3.
Kinh Chuyển Pháp Luân (Dhammacakkapavattana Sutta), Thầy Minh Châu
dịch trong Đường Về Xứ Phật.
4-
Kinh Vô Ngã Tướng (Anatta Lakkhana Sutta ) Ðại Tạng Việt Nam:
Tương Ưng Bộ Kinh,Quyển 3, Phẩm Tham Luyến, VII, trang
125 129 - Tạng Pali: Samyutta Nikaya, S,iii, 66
04-01-2009
12:23:16