|
Quyển
1 Tu Tâm
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| x |
|
Quyển
2 Dưỡng Tánh
|
|
|
|
|
|
Phần
Chính: Những tánh gì cần phải dưỡng?
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
Kết
|
|
|
|
|
|
|
|
|
c
TU
TÂM VÀ DƯỠNG TÁNH
Hòa Thượng
Thích Thiện Hoa
Lợi
tha
-
Định nghĩa
Lợi là ích
lợi; tha là người khác. Lợi tha là làm tất cả những gì
có lợi cho người khác và vật khác. Lợi tha là phản nghĩa
của ích kỷ, của lợi kỷ. Trong đạo Phật, lợi tha là một
vấn đề tối quan trọng, nó làm chứa hầy hết công việc
của một người Phật tử. Một công việc gì chỉ có tánh
cách lợi kỷ, thì công việc ấy không phải là một công
việc có giá trị có thể giúp người Phật tử tiến bước
trên đường đạo. Người Phật tử không bao giờ chỉ thấy
có mình mà không thấy có người, có vật khác, chỉ làm lợi
cho mình mà không làm cho người hay vật khác.
-
Tánh chất lợi
tha của Phật
Trong đạo
hay ngoài đời đều có lợi tha. Trong lịch sử nhân loại,
không biết bao nhiêu là gương hy sinh cao cả của những bậc
anh hùng, chí sĩ, bác học, triết gia, đã giúp ích đắc lực
cho nhân loại. Nhưng dù sao, những hành vi lợi tha này cũng
còn thiếu sót một vài khía cạnh; hoặc nó thiên về phần
vật chất nhiều hơn tinh thần, hoặc nó hạn cuộc trong phạm
vi một đời sống, hoặc nó còn thấy có nhơn, có ngã, có
kẻ làm ơn và kẻ mang ơn.
Lợi tha trong đạo
Phật gồm đủ cả hai phương diện vật chất và tinh thần-nhất
là tinh thần- thế gian và xuất thế gian, hiện tại và vị
lai; nó không thấy có nhơn và có ngã, không phân biệt kẻ
làm ơn và người mang ơn. Lợi tha trong đạo Phật có nhiều
thứ:
-
Lợi tha về vật
chất: Có hai thứ là ngoại tài thí và nội tài thí.
-
Ngoại tài thí là
đem những vật thực, đồ đạc, tiền của, của mình cho
người hay vật
-
Nội tài thí là
lấy sức lực, tài năng, thời giờ, thân mạng của mình làm
lợi ích cho người hay vật.
-
Lợi tha về tinh
thần: Cũng có hai thứ:
-
Vô úy thí là làm
cho người hay vật hết lắng, sợ hãi, khi họ đang gặp một
tai nạn hay đang sống trong cảnh lo lắng phập phồng. Nói
một cách khác là trấn tỉnh người và vật, đem lại cái
yên ổn cho tâm hồn họ.
-
Pháp thí là đem
giáo pháp của Phật ra giảng dạy cho người xung quanh làm
cho họ rõ biết đường lối tu hành để thoát ra khỏi cảnh
sanh từ luân hồi. Trong hạnh bố thí, muốn cho được rốt
ráo, đầy đủ mọi phương diện, thì phải bố thí Ba la mật,
là một trong sáu phép tu của những vị theo hạnh Bồ tát.
-
Bố thí Ba la mật
là bố thí mà không vì danh, vì lợi riêng, không phân biệt
kẻ quen, người lạ, kẻ thân, người thù, kẻ sang, người
hèn, không so đo số lượng bố thí là ít hay nhiều là quý
hay không; không chấp ta là người bố thí, kẻ kia là người
thọ thí. Phép bố thí này dựa lên trí tuệ, từ bi và bình-đẳng
của Phật. Nhưng tánh trên nầy đã không hạn cuộc trong không
gian và thời gian, đã san bằng nhân và ngã, thì phép bố thí
nầy cũng phải có tánh cách rộng rãi tuyệt đối như thế.
-
Nhưng lợi tha không
phải chỉ hạn cuộc sống trong sự bố thí, dù hình thức
bố thí ấy rốt ráo, đầy đủ bao nhiêu.
Lợi tha
còn nằm trong những thể thức, phương tiện khác như:
-
Ai ngữ nghĩa là
dùng lời nói nhẹ nhàng, êm ái đầy yêu thương trong khi tiếp
xúc với người chung quanh. Nhờ lời nói ôn tồn dịu ngọt
ấy mà người đối thoại với ta thêm lòng tin, càng hăng
hái làm việc, cảm thấy được sống trong một làn không
khí hòa thuận tin yêu.
-
Lợi hành là làm
tất cả những điều có lợi ích cho mọi người, (làm chứ
không phải bố thí) như dạy người học, giúp công ăn việc
làm, tìm cách nâng cao đời sống của đồng loại v.v…
-
Đồng sự là cùng
làm công việc với người, cùng sống trong hoàn cảnh của
họ để hiểu họ, nâng đỡ, cảm hóa họ, dần dần hướng
họ về con đường đạo đức, tươi sáng.
Bốn cách
làm lợi ích cho người như thế, gọi là tứ nhiếp pháp (bố
thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự).
-
Công năng của
lợi tha
Như trên đã
nói, nhờ lợi tha mà, về vật chất, người chung quanh ta được
no ấm, có nơi ăn chốn ở, về tinh thần, đỡ lo sợ, sống
an vui, có đạo đức, tin tưởng ở đời sau và có thể giải
thoát được cảnh giới tối tăm nầy để sống ở một cảnh
giới tốt đẹp hơn.
Tánh lợi tha càng
rộng lớn thì lợi ích càng lan xa, từ một vùng đến một
tỉnh, từ một tỉnh đến một nước, từ một nước đến
nhiều nước; từ người đến vật, từ vật đến cỏ cây.
Tánh lợi tha không
những chỉ ích lợi cho người khác mà cũng lợi ích rất
nhiều cho chính người làm lợi tha nữa. Nhờ lợi tha mà người
ta mở rộng lòng từ bi, trau giồi trí tuệ, áp dụng tánh
bình-đẳng của Phật.
-
Gương lợi tha
của Đức Bổn Sư Thích Ca
Không phải
nói nhiều, ai cũng đã biết Đức Thích Ca Mâu Ni thị hiện
xuống cảnh ta-bà nầy là vì lòng lợi tha rộng lớn muốn
cứu độ chúng sanh. Ngài đã lìa bỏ gia đình, ngôi báu, danh
vọng cũng vì muốn làm lợi ích cho chúng sanh. Ngài thuyết
pháp trong suốt 49 năm cũng chỉ vì muốn cho tất cả mọi
người đều được thành Phật như mình. Suốt đời, Ngài
chỉ đeo đuổi một mục cao cả là tự giác, giác tha, tự
độ, độ tha, tự lợi, lợi tha. Từ ý nghĩ, lời nói, đến
việc làm, Ngài đều hướng về mục đích ấy. Ngài không
từ bỏ một việc làm, một cử chỉ nhỏ nhặt nào, nếu
nó có thể đem lại lợi ích cho chung quanh. Ngài đã xâu kim
cho một người già, giả giận dữ để đuổi một con nai
xa nơi nguy hiểm; dạy cách cày bừa có hiệu quả cho một
người làm ruộng. Khi Ngài đã già yếu mà vẫn không ngừng
đi thuyết pháp độ sanh. Các đệ tử khuyên Ngài hãy tịnh
dưỡng, nhưng Ngài gạt đi và nói một câu đầy ý nghĩa:
-
Các người đừng
khuyên ta như thế, ngày nào ta còn tại thế thì ngày ấy phải
không vô ích.
-
Người Phật tử
phải dưỡng tánh lợi tha như thế nào trong đời sống hàng
ngày
Mỗi chúng
sanh đã có Phật tánh, thỉ tất nhiên cũng đã có tánh lợi
tha, là một khía cạnh của tánh Phật.
Chúng ta hãy noi
gương lợi tha của Phật Thích Ca để nuôi dưỡng tánh lợi
tha của ta. Đừng bao giờ từ chối một việc lợi tha nào,
dù nhỏ bao nhiêu. Lượm một hòn đá giữa đường, quăng
một cành gai vào bụi, đều là những công việc đáng làm
cả. Nói một lời dịu dàng hòa hảo, an ủi vỗ về người
lo sợ, buồn phiền, với một vài câu phấn khởi đó là những
việc lợi tha không nên bỏ. Chỉ bày cho người chung quanh
những điều hay lẽ phải; hướng dẫn họ đi dần dần vào
trong Đạo; làm cho họ hiểu rõ giá trị của giáo lý Phật
Đà mà dốc lòng tu tập: đó là những việc làm lợi ích
mà người Phật tử không thể lơ là được.
Từ những việc
làm lợi ích tầm thường ấy, chúng ta tập tiến dần trên
con đường lợi tha, làm những việc ích lợi quan trọng hơn.
Nếu chúng ta giàu tiền của, chúng ta hãy bỏ ra để giúp
việc mở trường học, nhà thương, dưỡng đường, ký nhi
viện, ấu trĩ viện, dưỡng lão viện, làm đướng xá, cầu
cống, đào sông ngòi… Nếu không có tiền của, chúng ta hãy
làm những nội thí như đi dạy lớp bình dân, góp một số
giờ vào các dưỡng đường, ký nhi, ấu trĩ hay dưỡng lão
viện. Nếu chúng ta trí thông minh hơn người, có ý chí mạnh
mẽ, thì quyết tâm học tập để trở thành những nhà trí
thức lành mạnh, có tâm hồn xây dựng, những nhà bác học,
triết gia nhất tâm phụng sự cho đời.
Với một chí
nguyện lớn hơn nữa, chún ta quyết tâm tự giác tha, tự độ
để độ tha. Làm được như thế, nuôi dưỡng tánh lợi tha
đến trình độ viên mãn, ấy là chúng ta thành Phật.

|