CHƯƠNG
31
Nghiệp
chuyển lên và Nghiệp chuyển xuống
"Chúng
sanh lên cao hay xuống thấp là do nơi Nghiệp."
Trung
A Hàm
Nghiệp
lực có thể đưa xuống được không? Nói cách khác, người
ta có thể tái sanh vào cảnh thú không?
Câu
trả lời của người Phật tử có thể không được tất
cả mọi người chấp nhận, vì Phật Giáo xác nhận rằng
sự kiện ấy có thể xảy ra.
Hình
thể vật chất mà xuyên qua đó sự liên tục của đời sống
được cụ thể hóa chỉ là những biểu hiện hữu hình và
nhất thời của nghiệp lực. Thân hiện tại không phải là
cái biến thể của xác quá khứ mà là kế nghiệp, là cái
hình thể khác biệt, tiếp nối hình thể quá khứ. Cả hai
nối liền nhau trong một dòng nghiệp lực.
Một
luồng điện có thể biển hiện kế tiếp dưới hình thức
ánh sáng, rồi hơi nóng, hay sự di động. Không phải ánh sáng
trở thành hơi nóng, hay hơi nóng trở thành sự di động. Cùng
một lối ấy, nghiệp lực có thể biển hiện dưới hình
thức một vị Trời, một người, một con thú, hay một hạng
chúng sanh khác. Các hình thể vật chất ấy không liên hệ
với nhau. Chính cái nghiệp tạo nên bản chất hình thể ấy.
Bản chất của hình thể vật lý như thế nào tùy hành động
của ta trong quá khứ, và hành động nầy tùy thuộc nơi trình
độ tiến hay thoái hóa của ta.
Thay
vì nói rằng người trở thành thú hay thú thành người, đúng
hơn ta phải nói rằng cái nghiệp lực đã biểu hiện trong
hình thể người có thể biểu hiện trong hình thể thú.
Trên
bước phiêu lưu trong vòng luân hồi - để dùng những ngôn
từ quy ước - chúng ta thâu thập nhiều kinh nghiệm, đã thọ
nhiều cảm giác và thu hoạch một số đặc tính, tư tưởng,
lời nói, việc làm của chúng ta chắc chắn đã được ghi
nhận trong tâm, như mực đen đã ghi trên giấy trắng, không
gì làm phai lợt. Bẩm tánh riêng mà chúng ta đã cấu tạo
trong những kiếp sống liên tục - dầu trong cảnh người,
Trời, thú hay ngạ quỷ - vẫn luôn luôn ngủ ngầm bên trong
ta, và ngày nào mà chúng ta chưa thành tựu thánh Đạo và thánh
Quả, ngày nào mà chúng ta còn là phàm nhân, thì những bẩm
tánh ấy, trong một lúc bất ngờ, có thể phát lộ với một
sức mạnh phi thường và tiết lộ cho ta biết khuynh hướng
của dòng nghiệp còn tiềm tàng bên trong ta.
Một
người hiền lương học rộng, tánh tình cao thượng, mực
thước, bỗng nhiên chìm đắm say mệ trong vòng trụy lạc.
Tai sao người như thế lại có thể làm chuyện tồi tệ như
vậy? Ai có thể ngờ người cao thượng như thế mà hành động
xấu xa hèn hạnhư vậy!
Trong
sự đổi tánh bất ngờ, hành động lỗi lầm của người
kia không có chi là lạ. Đó chính là sự nổi lên trên bề
mặt cái bẩm tánh thầm kín phức tạp ngủ ngầm. Vì lẽ
ấy, những người rất cao thượng lắm khi cũng bị quyến
rũ làm những chuyện mà không ai có thể ngờ.
Thí
dụ như trường hợp của Devadatta (Đề Bà Đạt Đa). Sanh
ra là một hoàng tử cao quý, trưởng thành trong giới luật
của hàng xuất gia cao thượng, đã đạt được phép thần
thông, mà còn bị lòng ganh tỵ chi phối. Vì ganh tỵ là bẩm
tánh tiềm tàng trong dòng nghiệp của ông, nhiều lần mưu
toan ám hại vị tôn sư của mình là Đức Phật.
Đó
là bản chất phức tạp của con người. Cái quá khứ vừa
qua chưa hẳn là đủ để cho ta biết hoàn cảnh vị lai sắp
đến. Chúng ta tạo nghiệp mới trong từng khoảnh khắc, từng
chập tư tưởng. Theo một lối hiểu, cái Ta trong hiện tại
quả thật là kết quả của cái Ta trong quá khứ; và cái Ta
trong tương lai sẽ là kết quả của cái Ta trong hiện tại.
Nhưng hiểu một lối khác, chúng ta không hoàn toàn là kết
quả của cái Ta trong quá khứ và trong tương lai cũng sẽ không
tuyệt đối là hậu quả của cái Ta trong hiện tại. Người
kia hôm qua là kẻ sát nhân, hôm nay có thể có một đời sống
thanh cao trong sạch, ngày mai có thể phạm những tội lỗi
tày trời.
Ta
có thể tự xét đoán ta một cách chắc chắn và không sợ
lầm lạc trong cái hiện tại vĩnh cửu nầy. Hiện giờ ta
đang gieo giống cho tương lai. Trong giờ phút hiện tại nầy
ta có thể đóng vai trò của người thô lỗ, tàn bạo và tạo
địa ngục cho chính ta, hay trái lại vai trò của một đấng
siêu nhân và tạo thiên đàng cho ta. Mỗi chập tư tưởng trong
hiện tại tạo điều kiện cho chập tư tưởng kế đó phát
sanh. Theo triết học Phật Giáo, hiện tượng tái sanh sắp
đến do tiến trình tư tưởng cuối cùng của kiếp sống vừa
qua tạo nên. Trong một kiếp, mỗi chập tư tưởng vừa qua
để lại tất cả tiềm năng cho chập tư tưởng sắp đến
thì trong hiện tượng sanh tử, chết và tái sanh, cũng vậy.
Chập tư tưởng cuối cùng của kiếp sống vừa qua, khi chấm
dứt, chuyển lại tất cả bản chất và đặc tính đã thâu
thập cho chập tư tưởng nối tiếp, tức chập tư tưởng
đầu tiên của kiếp tái sanh kế đó gọi là "patisandhi vinnana",
Thức-tái-sanh.
Bây
giờ, nếu lúc lâm chung người kia đamg ôm ấp một ước vọng
thấp hèn hay có một tư tưởng hoặc một hành động tương
xứng với loài thú, thì nghiệp xấu sẽ tạo điều kiện
đưa người ấy tái sanh vào cảnh giới thú. Cái nghiệp lực
đã biểu hiện dưới hình thức người sẽ biểu hiện dưới
hình thức một con thú. Như vậy không có nghĩa là tất cả
những nghiệp tốt đã tạo trong quá khứ đều mất. Nghiệp
tốt ấy vẫn còn tiềm tàng và chờ cơ hội thuận tiện để
lộ xuất. Trong trường hợp kể trên, sau khi chết, thú có
thể nhờ nghiệp tốt quá khứ, tái sanh trở lại cảnh người.
Tiến
trình tư tưởng cuối cùng không hẳn phải tùy thuộc nơi
hợp thành lực của các hành động trong đời sống. Theo thông
thường, một người tốt thì tái sanh trong cảnh tốt, người
xấu trong cảnh xấu. Tuy nhiên, trong vài trường hợp đặc
biệt, chuyện bất ngờ có thể xảy ra.
Thí
dụ như hoàng hậu Mallika [1], đã sống đời hiền lương đạo
đức, nhưng vì lúc lâm chung đã nảy ra một tư tưởng không
lành nên phải tái sanh vào cảnh khổ. Tuy nhiên, nhờ nghiệp
tốt mạnh, bà chỉ sống trong cảnh khổ vài ngày thôi.
Ta
tự hỏi: "Có thể biện giải điều nầy không?"
Nếu
vì một sự khiêu khích nào, chàng kia vốn hiền lương đạo
đức lại lỡ tay giết người, tức nhiên chàng ấy phải
mang tội sát nhân. Những hành động tốt của người ấy
trong quá khứ chắc chắn sẽ trổ sanh quả lành, nhưng nghiệp
ác gây ra không vì đó mà mất hậu quả. Nếu năng lực của
nghiệp thiện mạnh hơn năng lực của nghiệp bất thiện,
thì quả ác bị quả lành lấn át không phát hiện được
đầu đủ. Dù sao đương sự cũng phải gặt hái phần quả
bất thiện, do nghiệp lực hướng chuyển đến cảnh giới
của các nhóm người ác, một nơi không thích hợp với bẩm
tánh hiền lành sẳn có của đương sự. Ta có thể tưởng
tượng một hành động vô luân làm mất giá trị người cao
quý đến mức nào!
Ngày
kia có hai vị tu sĩ khổ hạnh tên Punna và Seniya, một người
tu ép xác, sống như loài bò và một người sống như loài
chó, đến viếng Đức Phật và hỏi Ngài về tương lai của
mình.
Đức
Phật trả lời:
"Thế
gian nầy có người cố gắng ép xác, sống hoàn toàn và thường
xuyên như chó, luyện tập thói quen, tâm địa và cử chỉ
như chó. Người sống thướng xuyên với thói quen, tâm địa
và cử chỉ hoàn toàn như chó, sau khi chết sẽ tái sanh giữa
loài chó. Nếu người tin tưởng rằng: 'Do lối sống khắc
khổ và cao quý nầy, ta sẽ trở nên một vị Trời hay một
hạng thần linh khác', thì chắc chắn đó là một lầm lạc.
Đối với người lầm lạc như thế, Như Lai tuyên bố rằng
trong tương lai, họ sẽ gặt hái một trong hai trạng thái,
cảnh khổ hoặc cảnh thú. Như vậy nếu không tái sanh vào
khổ cảnh, người tu khổ hạnh sống hoàn toàn như chó sẽ
tái sanh làm bạn với chó. [2]"
Cùng
thế ấy Đức Phật tuyên bố rằng người tu khổ hạnh, ép
xác sống hoàn toàn và thường xuyên như loài bò, sau khi chết,
sẽ tái sanh giữa đám bò.
Vậy,
trong sự tiến hóa của chúng sanh có thể có nghiệp đưa xuống.
Ngược lại, cũng có nghiệp chuyển lên.
Thí
dụ như lúc chết, một con thú có thể nảy ra một bản năng
lành. Bản năng lành nầy có thể đưa đến sự tái sanh vào
cảnh người để thọ hưởng quả lành. Chập tư tưởng cuối
cùng của con thú không phải hoàn toàn tùy thuộc nơi một
động tác bởi vì theo thường, tâm của loài thú rất chậm
chạp và thú khó có thể hành thiện. Chập tư tưởng cuối
cùng của thú tùy thuộc một vài hành động lành trong quá
khứ xa xôi của vòng luân hồi vô tận. Vậy, trong giây phút
sắp chết, thú có thể hồi nhớ lại những cảm xúc hay hình
ảnh khả dĩ đưa đến sự tái sanh trong cảnh người.
Một
văn hào Pháp, Poussin, hình dung sự kiện nầy xuyên qua định
luật truyền thống:
"Một
người có thể giống ông nội mà không giống cha. Căn nguyên
của một chứng bệnh đã thâu thập vào cơ thể của tổ
tiên và, qua mấy thế hệ, vẫn tiềm tàng không xuất hiện.
Nhưng có thể bổng nhiên biểu hiện thật sự."
Giáo
Lý Nghiệp Báo và Tái Sanh thật là phức tạp.
Từ
đâu chúng ta đến? Ta sẽ đi đâu? Và chừng nào đi? Nào ai
biết! Nhưng chúng ta phải ra đi, đó là điều chắc chắn.
Tài
sản, sự nghiệp mà ta trìu mến bao nhiêu, thân bằng quyến
thuộc mà ta yêu quý bao nhiêu, sẽ không đi theo ta. Chắc chắn
như vậy. Cho đến cái thân nầy mà ta gọi là "của ta", cũng
vậy. Từ cát bụi nó đến, nó sẽ trở về với cát bụi.
Danh vọng hảo huyền, vinh quang trống rỗng, tất cả đều
tiêu tan theo mây gió.
Vẫn
một thân một mình, chúng ta phiêu bạt trong cơn bão bùng,
giữa đại dương của vòng luân hồi, trôi dạt đó đây theo
cái nghiệp, xuất hiện ở đây dưới hình thú hay người,
ở kia như chư Thiên hay chư Phạm Thiên.
Chúng
ta gặp nhau, rồi ra đi. Có thể sẽ còn gặp nhau trở lại,
nhưng sẽ không nhận ra nhau. Khó tìm ra một chúng sanh mà trong
vòng luân hồi vô tận chưa là cha, là mẹ, là, anh , là chị,
là con, là em, của chúng ta.
Đức
Phật dạy rằng nếu có người chặt hết cây cỏ của xứ
Ấn Độ, gom lại thành đống, rồi nhặt lên từng món mà
nói, đây là mẹ tôi, đây là mẹ của tôi, thì có thể nhặt
hết đống kia mà chưa kể hết tất cả các bà mẹ của mẹ
mình.
Trên
bước viễn du trong vòng luân hồi, mối liên hệ giữa chúng
sanh thật là mật thiết.
Những
kiếp sống vô số kể, những đau khổ vô cùng tận mà chúng
ta phải trãi qua trong quá khứ được Đức Phật nhắc lại
như sau:
"Nếu
có thể gom lại xương của một người trong vòng luân hồi,
và nếu xương ấy còn nguyên vẹn, thì nó sẽ như một thạch
trụ, một chồng, một đống, khổng lồ bằng quả núi Vepulla.
"Đã
lâu rồi, con đau khổ về cái chết của một người cha, người
mẹ, người anh, người chị, và trên con đường dài, mỗi
khi đau khổ là con khóc, khóc mãi như vậy trong cuộc hành
trình xa xôi thăm thẳm. Nước mắt đã rơi còn nhiều hơn
nước trong bốn biển.
"Đã
lâu rồi, máu của con đã đổ vọt khi bị chặt đầu, trong
những kiếp sống dưới hình thức bò, trâu, trừu, dê v.v...
Đã lâu rồi, con đã bị cầm tù vì tội trộm cắp, cướp
giật, hay dâm loàn, và đã bị hành quyết. Trong cuộc hành
trình xa xôi, máu con đã đỗ ra còn nhiều hơn nước trong
bốn biển.
"Và
như vậy, đã lâu rồi con phải chịu biết bao đau khổ, biết
bao bứt rứt dày vò, biết bao là vận xấu và choáng đầy
biết bao nhiêu nghĩa địa. Đã lâu lắm rồi, con bất mãn
với bao nhiêu hình thức sinh tồn. Đã lâu lắm rồi, đã quá
lâu, quá đủ để bây giờ con ngoảnh mặt quay lưng, tìm một
con đường khác để lánh xa tất cả." [3]
Chú
thích:
[1]
Chánh hậu của vua Kosala vào thời Đức Phật.
[2]
Majjhima Nikaya, Trung A Hàm, bài kinh số 57.
[3]
Xem "The Book of the Gradual Sayings", phần I, trang 31-34.