BỐN ĐIỀU
NHẮC NHỞ
Bốn
điều nhắc nhở truyền thống là bốn điều nhắc nhở căn
bản về tại sao người ta có thể tạo nên một nỗ lực
liên tục để quay trở về với phút giây hiện tại. Điều
đầu tiên nhắc nhở chúng ta về sự sinh ra làm người quí
giá của chúng ta; điều thứ hai, nhắc nhở về sự thực
tập về vô thường; điều thứ ba, về qui luật của nghiệp;
điều thứ tư, về sự vô nghĩa của việc liên tục luẩn
quẩn trong vòng luân hồi. Hôm nay, tôi muốn nói về bốn phương
thức liên tục đánh thức bạn và nhắc bạn tại sao bạn
thực tập, tại sao khi bạn quay về nhà, bạn nên cố gắng
tạo một không gian để có thể Thiền tập mỗi ngày và chỉ
để hiện hữu với chính bạn theo cách mà bạn đã ở đây
trong một tháng. Tại sao thậm chí thật uổng phí thời giờ
để tỉnh thức hơn là để ngủ? Tại sao phải dành thời
gian còn lại gieo những hạt giống của tỉnh thức, tham vọng
mà bạn muốn tạo một bước nhảy, cởi mở hơn và trở
thành một chiến sĩ ? Tại sao? Khi có tất cả những lo âu
về tài chính, về vật chất, khi có vấn đề với bạn bè,
với cộng đồng, vấn đề với mọi thứ và bạn cảm thấy
bị kẹt, tại sao phải tốn công nhìn lên bầu trời và gắng
tìm ra một lỗ hổng hay một khoảng không gian trong sự hỗn
loạn đó? Chúng ta luôn tự hỏi về những vấn đề rất
cơ bản này.
Bốn
điều nhắc nhở sẽ khơi mở cho những vấn đề này. Bạn
có thể suy nghĩ về chúng bất kỳ lúc nào, dù bạn sống
ở tu viện Gampo hay ở Vancouver hoặc ở Minnesota, Chicago, New
york City, Black Hole of Calcutta, trên đỉnh Everest, dưới đáy
đại dương. Dù bạn là một con rắn nước Naga (water-being;
Sinh vật nước) hay một con ma, một con người, một sinh vật
địa ngục (hell-being), một loại chư thiên (god-realm person)–bất
kể bạn là gì–bạn có thể suy nghĩ kỹ về 4 điều nhắc
nhở này và tại sao bạn thực tập.
Điều
nhắc nhở đầu tiên là sự đáng quí khi được làm người.
Tất cả chúng ta ngồi đây đều có được cái mà truyền
thống gọi là một sự sinh ra hiếm quí và tuyệt vời. Tất
cả những gì bạn phải làm là nhặt một tạp chí Time lên
và so sánh chính bạn với hầu như bất kỳ ai trên bất kỳ
trang báo nào để nhận ra rằng, thậm chí bạn có những nỗi
khổ đau của bạn, sự không hài lòng
tâm
lý của bạn, cảm giác bị mắc kẹt của bạn...nhưng bạn
vẫn thuộc loại diễm phúc hơn khi so sánh với những người
bị cán bởi xe tăng, bị chết đói bị đánh bom, bị ở tù,
bị nghiện rượu nghiêm trọng hay nghiện ma túy hoặc bất
cứ cái gì mang tính tự hủy hoại bản thân. Ngày hôm kia
tôi đọc một tờ báo kể về một cô gái 19 tuổi bị nghiện
ma túy. Cả cuộc đời cô, cô sẽ tiếp tục chích ma túy cho
đến khi cô chết. Mặc khác, sống một cuộc sống thoải
mái trong đố mọi thứ đều hoàn toàn đắt tiền cũng không
hữu ích gì cả. Bạn không có cơ hội để phát triển hiểu
biết về con người đau khổ ra sao hay có ý thức nhiều về
tấm lòng cởi mở. Tất cả đều bị kẹt trong một cảm
giác có 2 hay 3 trăm đôi giày trong tủ, như Imelda Marcos, hay
một căn nhà đẹp với một hồ bơi hoặc bất cứ cái gì
bạn có.
Điều
cơ bản là nhận ra rằng chúng ta có mọi thứ đang đi cùng
chúng ta. Chúng ta không có nỗi đau cực kỳ nào mà không thể
tránh khỏi. Chúng ta không có niềm vui hoàn toàn nào dụ dỗ
chúng ta vào si mê. Khi chúng ta bắt đầu cảm thấy chán nản,
thật hữu ích để nghĩ kỹ về điều đó. Có lẽ đây là
lúc tốt nhất đẽ đọc báo nhiều và nhận ra cuộc đời
có thể khủng khiếp như thế nào. Chúng ta luôn ở trong một
vị trí mà một điều gì đó có thế xảy ra cho chúng ta.
Chúng ta không biết chúng ta là những người Do thái sống
ở Pháp, Đức hoặc Hà Lan vào những năm 1936, chúng ta chỉ
dẫn dắt cuộc đời bình thường của chúng ta, thức dậy
vào buổi sáng, ăn 2 hay 3 bữa trong một ngày, có những thói
quen hằng ngày và rồi một ngày kia Gestapo đến và đưa chúng
ta đi. Hoặc có thể chúng ta đang sống ở Pompeii và đột
nhiên một núi lửa bộc phát và chúng ta ở dưới nhiều dung
nham núi lửa. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Bây
giờ là một thời gian không chắc chắn. Chúng ta không biết–ngay
cả ở mức độ cá nhân, ngày mai, bất kỳ ai trong chúng ta
có thể nhận ra rằng chúng ta có một căn bịnh vô phương
cứu chữa hay rằng một ai đó mà chúng ta rất yêu mắc phải
căn bệnh đó.
Nói
cách khác, cuộc đời có thể đảo lộn tất cả bất kỳ
điều gì cũng có thể xảy ra. Thật đáng quí, thật ngọt
ngào và quí báu cuộc đời của chúng ta! Chúng ta đang ở
độ tuổi trẻ đẹp này, chúng ta có sức khỏe và thông minh,
có giáo dục, tiền bạc và đại loại như vậy. Tuy mỗi người
trong chúng ta đều có hơi chán nãn suốt khóa học này, mỗi
một người trong chúng ta đều có cảm giác đó trong lòng
mình. Điều đó xảy ra một cách xác định. Một điều mà
Rinpoche dạy và cũng thật sự bày tỏ với tất cả chúng
ta–ngay cả khi không dễ thành công trong việc đẩy nó đi–là
rằng chỉ vì bạn đang cảm giác chán nản không có nghĩa
là bạn quên đi sự quí giá của cả tình huống. Sự chán
nản cũng giống như thời tiết, nó đến rồi đi. Rất nhiều
những cảm giác, xúc cảm, ý nghĩ khác nhau đến rồi đi mãi
mãi, nhưng đó không phải là lý do để quên đi giá trị của
cả tình huống. Sự nhận ra cuộc đời quí giá như thế nào
là một trong những năng lực mạnh mẽ nhất của bạn. Nó
giống như lòng biết ơn. Nếu bạn cảm thấy biết ơn đối
với cuộc đời, thì dù những chiếc xe tải Nazi đến và
mang bạn đi, bạn cũng không đánh mất cảm giác biết ơn
đó. Có một khẩu ngữ Đại thừa (Mahayana) như sau: “Hãy
biết ơn mọi người”. Về cơ bản, một khi bạn có cảm
giác biết ơn này đối với cuộc đời và sự quí báu của
việc sinh ra làm người thì nó sẽ giúp bạn rất nhiều. Nếu
bạn nghĩ bạn có thể bắt đầu cảm thấy biết ơn khi bạn
ở cõi địa ngục, nếu bạn nghĩ bạn có thể bỗng nhiên
trở nên vui tươi, bạn sẽ nhận ra khoảng 50% khó khăn trong
tình huống hiện tại của chúng ta; bạn sẽ có phiền toái
khi làm điều đó. Chúng ta thực sự ở trong tình huống dễ
nhất và tốt nhất. Rất tốt để nhớ điều đó. Rất tốt
để nhớ tất cả những cuộc nói chuyện mà bạn đã từng
nghe về điều thiện cơ bản, lòng vuì vẻ và sự biết ơn.
Truyền
thống Vajrazana nhấn mạnh nhiều đối với tình yêu sâu sắc
mà có thể là một hình thức của lòng biết ơn vô hạn,
có nhiều sự suy niệm trong đó. Tình yêu sâu sắc tức là
nhớ tất cả những ai làm việc cực nhọc, có cùng nỗi đau,
có cùng chứng loạn thần kinh như chúng ta, có cùng sự chán
nản, sự đau răng, quan hệ khó khăn, cùng những khó khăn
như chúng ta–mọi thứ đều giống nhau–mà họ không từ
bỏ được; họ là một nguồn cảm hứng cho chúng ta. Bạn
có thể nói họ là những nam và nữ anh hùng, bởi vì khi chúng
ta đọc những câu chuyện của họ (khi chúng ta đọc câu chuyện
của Milarepa chẳng hạn), thay vì cảm thấy khủng khiếp, chúng
ta đồng cảm với vị ấy trong suốt câu chuyện. Chúng ta
nhìn thấy chính chúng ta trong mỗi đoạn, chúng ta nhận ra
rằng có thể tiếp tục và không vứt bỏ. Chúng ta cảm thấy
tình yêu sâu sắc đối với những người làm việc vất vả
để tạo sự thoải mái eho chúng ta. Đôi lúc bạn gặp một
giáo viên đặc biệt hình tượng hóa điều đó cho bạn, và
rồi bạn cũng có một lãnh tụ tinh thần để cảm thấy yêu
thương sâu sắc. Nó như thử những người này truyền xuống
một dòng dõi của lòng biết ơn và sự không sợ hãi, niềm
vui và khả năng nhìn thấy sâu sắc. Và họ cũng như chúng
ta, ngoại trừ rằng đôi khi chúng ta đánh mất tâm hồn. Có
những ví dụ làm chúng ta biết ơn to lớn và thương yêu đối
với những người này. Nó cho chúng ta một ý niệm về tinh
thần mà chúng ta có thể theo đuổi trong dòng dõi đó. Rồi
thì những gì chúng ta làm để nhận ra sự quí báu của việc
sinh ra làm người có thể là một nguồn cảm hứng cho những
người khác.
Trong
những năm đầu thập niên 70, một người bạn nói với tôi:
“Bất kỳ điều gì bạn có thể học về việc làm bạn
với cảm giác nản lòng, hay cảm giác sợ hãi, hoặc về tình
trạng khó khăn, phức tạp, ý niệm về sự bị hạ câp, ý
niệm về sự phẫn hận–bất kỳ điều gì bạn có thể
làm với những điều này là hãy vui lòng với chúng, bởi
vì điều đó sẽ là một nguồn cảm hứng đối với người
khác”. Đó thật sự là một lời khuyên tốt. Vì vậy khi
tôi bắt đầu trở nên phiền muộn, tôi thường nhớ “Bây
giờ đợi một phút. Có lẽ tôi phải nghĩ ra cách để tự
đánh thức mình thật sự, bởi vì có nhiều người đau khổ
như vậy, và nếu tôi có thể làm điều đó, họ cũng
có thể làm được điều đó”. Tôi cảm giác một ý niệm
về sự liên hệ. “Nếu một Shmuck như tôi có thể làm điều
đó, bất cứ ai cũng có thể làm được điều đó”. Đó
là những gì tôi thường nói, rằng nếu một người đau khổ
như tôi, người hoàn toàn bị kẹt trong giận dữ và phiền
muộn, bội phản–nếu tôi có thể làm điều đó thì bất
kỳ ai khác cũng có thể làm, vì thế tôi đang cố gắng. Đó
là một lời khuyên thường giúp tôi nhận ra sự sinh ra làm
người quí báu của tôi.
Điều
nhắc nhở thứ hai là về tính vô thường của vạn hữu.
Đời sống rất ngắn ngủi. Thậm chí chúng ta sống 100 tuổi,
nó cũng rất ngắn. Hơn nữa, tuổi thọ của con người là
không thể nói trước. Cuộc đời của chúng ta là vô thường.
Chính tôi có cao nhất là 30 năm nữa để sống, có thể là
35 năm, nhưng rồi nó sẽ dừng lại. Cũng có thể tôi chỉ
có 20 năm để sống. Có thể thậm chí tôi không có một ngày
nữa để sống. Thật hữu ích để nghĩ rằng tôi còn rất
ít chặng đời dài đó. Nó làm tôi cảm thấy rằng tôi muốn
sử dụng nó thật tốt. Nếu bạn nhận ra rằng bạn không
có nhiều năm nữa để sống và nếu bạn sống như thử bạn
thật sự chỉ còn sống một ngày, thì ý niệm vô thường
làm mạnh hơn cảm giác quí báu và sự biết ơn. Về mặt
truyền thống thường cho rằng mỗi khi bạn sinh ra, cũng tức
là bạn bắt đầu chết đi. Tôi nhớ rằng ở Boulder, hàng
năm người Hare Krishna thiết lập một cuộc trưng bày về
hình dáng cuộc đời con người bắt đầu là một đứa bé
mới sinh rồi qua tất cả những giai đoạn của cuộc đời.
Bạn không thể không nhận ra cái hình dáng này lớn lên và
mạnh lên hơn trong sự quan trọng nhất của cuộc đời, cho
đến khi toàn bộ sự việc bắt đầu đi xuống và hình dáng
được biểu hiện trở nên già hơn và cái cuối cùng là một
xác chết. Bạn cũng không biết là bạn có đặc ân đi qua
toàn bộ tiến trình ấy hay không. Ngay cả nếu bạn có, thì
vô thường cũng rất thật. Khi bạn bị phiền muộn, bạn
có thể nói với chính mình: “Tại sao phảỉ tốn công ngồi?
Tại sao phải mất công tìm ra cho chính tôi và cho người khác,
sự phiền muộn này là gì? Tại sao nó làm tôi chán nản?
Tại sao bầu trời hôm nay trong xanh như vậy nhưng hôm nay mọi
thứ lại xám xịt. Tại sao mọi người tươi cười với tôi
hôm qua nhưng bây giờ họ lại nhăn mặt với tôi? Tại sao
hôm qua tôi dường như làm đúng mọi việc mà hôm nay lại
làm sai mọi việc? Tại sao và tại sao?”. Nếu bạn một mình
ở nơi ẩn dật, bạn sẽ vẫn bị phiền muộn. Không có ai
để trách cứ; chỉ là cảm giác ấy nảy sinh. Bạn tự hỏi
nó là gì? Nó là gì? Nó là gì? Tôi muốn biết. Làm thế nào
tôi có thể tự đánh thức mình? Làm thế nào tôi có thể
làm điều đó mà nó không phải là một thói quen hoàn toàn?
Làm thế nào tôi có thể thoát ra khỏi lối sống nhàm chán
này?
Làm
thế nào chúng ta từ bỏ sự nhàm chán của cuộc sống chúng
ta? Giáo lý dạy: “À, đó là lý do chúng ta ngồi Thiền. Đó
là ý nghĩa của chánh niệm. Nhìn một cách cẩn thận, chú
ý đến từng chi tiết”. Nhớ về vô thường là động cơ
thúc đẩy bạn nhìn lại, quay lại giáo lý để xem chúng nói
với bạn điều gì, làm thế nào để làm việc với cuộc
đời của bạn, làm thế nào để đánh thức chính bạn, làm
thế nào để tươi vui lên, làm thế nào để đối mặt với
các cảm xúc. Đôi lúc, bạn sẽ vẫn đọc lui đọc tới nhưng
bạn không thể tìm ra câu trả lời ở đâu cả. Nhưng rồi
một ai đó trên xe buýt sẽ nói cho bạn, hoặc bạn sẽ tìm
ra nó ở giữa một cuốn phim, hoặc có thể thậm chí trong
một chương trình thương mại trên Tivi. Nếu bạn thật sự
có những câu hỏi này, bạn sẽ tìm ra những câu trả lời
bất kỳ ở đâu. Nhưng nếu bạn không có câu hỏi, rõ ràng
sẽ không có câu trả lời.
Vô
thường nghĩa là thực tế cuộc đời trôi nhanh. Có vài người
rất tinh xảo trong thực tập chánh niệm đến nỗi họ có
thể thực sự thấy mỗi một sự chuyển động nhỏ của
tâm trí–thay đổi, thay đổi, thay đổi. Họ cũng có thể
cảm thấy thân thể thay đồi, thay đổi và thay đổi. Thật
rất đáng ngạc nhiên. Trái tim bơm máu luôn luôn và máu luôn
lưu thông, thức ăn được tiêu hóa và toàn tiến trình sống
xảy ra. Nó gây kinh ngạc và nó rất vô thường. Một ngày
nào đó bạn du lịch trên một chiếc xe hơi và đó có thể
là một sự kết thúc. Nếu bạn thật sự hoang tưởng, vô
thường có thể làm cho bạn điên tiết bởi vì bạn hoảng
sợ sẽ vượt khỏi sự kềm chế, bạn sợ đi khỏi nhà của
bạn. Bạn nhận ra cuộc đời nguy hiểm như thế nào. Thật
tốt để nhận ra nó nguy hiểm như thế nào bởi vì điều
đó làm cho ý niệm về vô thường được chú trọng. Thật
tốt để nhận ra rằng bạn sẽ chết, rằng sự chết đang
ở ngay trên vai bạn luôn luôn. Rất nhiều tôn giáo có nhiều
suy tư về cái chết để nó ăn sâu trong bộ não của chúng
ta rằng cuộc đời không phải kéo dài mãi mãi. Nó có thể
kết thúc trong một khoảnh khắc sắp tới? Đôi khi người
ta cho rằng sự chấm dứt của mỗi hơi thở ra của chúng
ta thật sự là sự chấm dứt; cơ hội là ở chỗ chết một
cách hoàn toàn. Suzuki Roshi đưa ra sự chỉ dẫn: “Ngồi yên,
không đoán trước. Sẵn lòng chết đi chết lại”. Hãy lấy
đó như một câu nhắc nhở. Sẵn lòng chết đi chết lại
làm mạnh hơn sự nhắc nhở đầu tiên, ý niệm về lòng biết
ơn và sự quí báu. Vô thường có thể dạy bạn nhiều về
cách làm thế nào để vui tươi lên. Đôi khi hãy để nó làm
bạn hoảng sợ. Thường là: “Thực tập như thử tóc bạn
đang bị lửa cháy”. Cũng được nếu nó làm bạn hoảng
sợ. Sợ hãi có thể làm bạn bắt đầu hỏi nhiều về các
vấn đề. Nếu nó không làm bạn sa sút tinh thần, nó sẽ
làm bạn phân vân: “Nỗi sợ hãi này là gì? Nó đến từ
đâu? Tôi sợ điều gì?” Có thể bạn hoảng sợ về những
điều kích động nhất mà bạn phải học. Vô thường là
một nhắc nhở lớn.
Điều
nhắc nhở thứ ba là sự nhắc nhở về Nghiệp (karma): Mỗi
hành động đều dẫn đến kết quả. Người ta có thế đưa
ra cả một cuộc hội thảo lớn về Nghiệp. Nhưng về cơ
bản, trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, đó là một
điều nhắc nhở rằng chúng ta cần phải sống như thế nàọ,
đặc biệt quan trọng ở cấp độ tâm linh. Mỗi lần bạn
có thiện ý nhận thức ý nghĩ của bạn, hãy để chúng trôi
đi và quay trở lại với sự bắt đầu mới của khoảnh khắc
hiện tại; bạn đang gieo những hạt giống của tỉnh thức
trong sự vô thức của bạn. Sau một thời gian những gì xảy
ra là một ý nghĩ tỉnh thức hơn, cởi mở hơn. Bạn đang
huấn luyện chính bạn về hướng cởi mở hơn là say ngủ.
Bạn có thể nhận thấy mình bị kẹt, nhưng bạn có thể
giải thoát chính bạn bằng cách dùng tâm trí của chính mình,
bằng cách thật sự sẵn lòng quay trở lại chỉ với hiện
tại, với tính cấp thiết của giây phút hiện tại. Mỗi
lần bạn có thiện ý làm điều đó là bạn đang gieo những
hạt giống cho tương lai của bạn, trau dồi sự tỉnh thức
bằng cách khao khát buông bỏ và làm một điều gì mới mẻ
hơn. Về cơ bản, điều đó chính là buông bỏ những ý nghĩ,
những dòng cuộn của ý nghĩ và quay trở về khoảnh khắc
hiện tại.
Trong
một bài kệ tụng chúng ta đọc: “Bất cứ cái gì nảy sinh
đều mới. mẻ, là thiết yếu của nhận thức. Mong sao sự
thực tập Thiền của tôi được tự do vượt thoát khỏi
các dự tính”. Sự bắt đầu trở lại ở đây có nghĩa
là sẵn lòng ngồi thẳng lên nếu như bạn uể oải. Nếu
bạn muốn nằm trên giường cả ngày với chăn trùm trên đầu,
có nghĩa là sẵn lòng đứng dậy và đi tắm với xà bông
thật tốt, đi đến hiệu thuốc và mua một thứ gì có vẻ
tốt, ủi áo sơ mi của bạn. đánh bóng giày của bạn, bất
kỳ điều gì làm bạn tỉnh thức. Nó có nghĩa là làm bất
cứ điều gì để kháng cự lại lòng ham muốn của bạn muốn
ném đi tất cả những thứ trên nền nhà, đẩy nó xuống
giường, không chùi rửa, chìm vào bóng tối. Khi những cảm
giác này nảy sinh, nó như thử cả thế giới là sự cộng
tác với trạng thái tâm trí của chính bạn. Bóng tối dường
như ở khắp nơi. Người ta bị tức gìận vì bạn, mọi thứ
dường như được khép kín lạì. Cố gắng làm mình vui lên
không phải dễ, và đôi khì nó có vẽ phê bình quá gắt gao,
giống như một điều trái tự nhiên. Nhưng, điều nhắc nhở
là nếu bạn muốn thay đổi sự mắc kẹt quen thuộc của
bạn, bạn là người duy nhất có thể làm điều đó.
Tôi
không nói với bạn điều gì để làm, tôi chỉ nói về việc
quan sát làm thế nào bạn luôn làm nhưng điều quen thuộc
tương tự khi nhưng cảm giác xấu–khó chịu, phiền muộn,
sợ hãi–bắt đầu xảy ra. Bạn luôn làm cùng một điều,
bạn ngưng một số thói quen rất cũ. Theo luật Nghiệp quả,
mọi hành động đều dẫn đến kết quả. Nếu bạn nằm
trên giường cả ngày với chăn trùm đầu, nếu bạn ăn quá
no, cầm thử một triệu trong đời bạn, nếu bạn say, say
bí tỉ... tất cả những điều đó cũng chỉ làm bạn phiền
muộn và làm bạn thất vọng. Càng lớn tuổi,bạn sẽ càng
biết chúng sẽ làm bạn cảm thấy khốn khổ như thế nào.
Quy luật về Nghiệp cho rằng: Á, bạn muốn cảm thấy như
thế nào vào ngày mai, tuần tới, năm tới, 5 năm nữa, 10 năm
nữa? Điều ấy tùy thuộc bạn sử dụng cuộc đời bạn
như thế nào. Nó không có nghĩa là bạn phải là người hay
làm vui tươi lên, hay rằng những xu hướng quen thuộc của
bạn không bao giờ thắng bạn. Đó chỉ là điều bạn phải
làm với ý niệm về sự tự nhắc nhở. Đôi khi bạn có thể
nói: “Không quan tâm”, nhưng sau ngày thứ tư nằm dưới
những tấm ra trải giường trong áo quần dơ bẩn bốc mùi
của bạn, với chiếc chai trống rỗng bên giường–dù viễn
cảnh như thế nào–bạn sẽ thầm nhủ: “Có thể ta nên
đi ra ngoài và mua một áo sơ rni mới, tắm và đi ngắm biển
hoặc đi bộ dưới chân núi, ăn một bữa ăn ngon hay làm một
điều gì đó để nâng cao tinh thần của mình, để làm ta
tươi vui lên”. Thậm chí chúng ta có thể rất nặng lòng,
thay vì ăn thức ăn dở, chứng ta cố thể đi ra ngoài mua một
miếng thịt bò phi-lê (flletmignon) ngon nhất hoặc bất cứ
cái gì có thể–trong trường hợp của tôi là một quả đào
ngon nhất.
Giáo
lý về Nghiệp dạy chúng ta hãy gieo những hạt giống tốt
để gặt được những quả tốt. Hãy nhớ rằng điều đó
cực kỳ hữu ích. Vì vậy khi bạn nhận thấy mình ở một
nơi tối tăm, nơi mà bạn đã đến không biết bao nhiêu lần,
bạn có thể nghĩ: “Có thể đó là lúc lấy một cái xẻng
vàng nhỏ và bẩy chính mình ra khỏì nơi này”. Tôi nhớ
rất rõ lần phỏng vấn đầu tiên với thầy giáo của tôi,
Chogyam Trungpa Rinpoche, bởi vì tôi đã quá ngập ngừng như
thế nào đó khi tôi nói với ông về những gì thực sự là
vấn đề trong đời tôi. Thay vào đó, tôi đã lãng phí cả
cuộc phóng vấn để nói huyên thuyên. Chốc lát ông lại hỏi:
“Sự thực tập Thiền của con ra sao?” và tôi trả lời:
“Ồ, tốt” và rồi tôi lại nói huyên thuyên. Khi cuộc phỏng
vấn kết thúc, tôi thốt lên “Tôi đã có khoảng thời gian
khủng khiếp này và tôi đầy giận dữ, plah-plah-plah”. trong
nửa giây cuối. Rinpoche đưa tôi đến cửa và nói: “À, điều
đó có vẻ như một lượng sóng lớn tiến đến và đẩy
bạn xuống. Bạn nhận thấy mình nằm dưới đáy đại dương
với mặt chạm cát và thậm chi cát tràn vào mũi, vào miệng,
vào tai, vào mắt bạn, bạn đứng dậy và bạn bắt đầu
đi bộ trở lại. Rồi lượng sóng tiếp theo tiến đến và
lại đánh bạn ngã xuống. Sóng cứ tiến đến, nhưng mỗi
một lần bạn bị đánh ngã, bạn đứng lên và cứ tiếp
tục đi Sau một lúc, bạn sẽ nhận thấy những con sóng dường
như trở nên nhỏ bé hơn”.
Đó
là sự hoạt động ctỉa nghiệp. Nếu bạn cứ nằm ở đó,
bạn sễ chết đuối, nhưng bạn thậm chí không có đặc ân
của sự chết. Bạn chỉ sống với ý niệm về chết đuối
luôn luôn. Vì vậy đừng thất vọng và nghĩ? “À, tôi leo
ra khỏi giường, đi tắm một cái. Tại sao tôi không ở trong
rạp chiếu bóng Walt Disney bây giờ. Tôi nghĩ tôi sắp hóa
thành Bạch Tuyết. Tôi nghĩ tôi sẽ sống một cách hạnh phúc
sau đó. Hoàng tử đứng bên tôi; tôi đứng dậy. Làm sao tôi
không sống hạnh phúc sau đó?”. Sóng cứ đến và đẩy chìm
bạn xuống, nhưng bạn lại đứng lên và với một ý niệm
tự nâng mình lên, đứng thẳng lên. Như Rinpoche bảo: “Sau
đó một lúc bạn sẽ nhận ra rằng sóng dường như trở nên
nhỏ bé hơn?” Đó thật sự là những gì diễn ra, đó là
cách mà Nghiệp hoạt động. Vì vậy hãy để điều đó thành
một điều nhắc nhở. Nó quí giá và nó ngắn gọn, bạn có
thể sừ dụng nó tốt.
Đây
là một câu chuyện khác về Rinpoche sắp đi gặp thầy của
ông, Jamgon Kongtrul. Rinpoche nói rằng vào một buổi sáng đặc
biệt khi ông đi vào, Jamgon Kongtrul cầm lên một vật được
làm bằng bạc trắng rất đẹp, lấp lánh trong ánh nắng mặt
trời với một tay cầm dài và một cái gì giống như mũi
chĩa trên đầu. Jamgon Kongtrul bảo rằng nó được gởi đến
cho ông từ nước Anh. Rinpoche tiến đến và ngồi xuống, họ
nhìn vào đó. Jamgon Kongtrul bảo: “Nó dùng để ăn” và khi
những người giúp việc mang thức ăn vào, ông cầm bốn mũi
chĩa, đâm nó vào trong những mẫu thức ăn, cầm chúng lên,
bỏ vào miệng và nói: “Đây là cách họ ăn với cái này
ở nước họ. Họ đâm nó vào trong thức ăn và thức ăn dính
với bốn mũi chĩa này, rồi họ bỏ nó vào miệng”.
Rinpoche nhìn vào vật đó và nghĩ nó thật là một vật tinh
xảo. Rồi Jamgon Kongtrul bảo ông: “Một ngày nào đó con sẽ
gặp những người làm những vật này và con sẽ làm việc
với họ. Nó sẽ không dễ dàng, bởi vì con sẽ nhận ra rằng
chúng thật thú vị khi ngủ hơn là thức dậy”. Đó là những
gì ông ta bảo chúng tôi. Vì vậy khi bạn nhận thấy rằng
điều đó cũng đúng với bạn, tự nhắc nhở bạn rằng nó
tùy thuộc vào bạn để bạn thật sự kinh nghiệm sự biết
ơn và sự quí giá của cuộc đời bạn, sự lướt nhanh và
sự quí hiếm của nó, hay để bạn trở nên phẫn hận hơn,
cay nghiệt hơn, chua xót và cảm thấy đầy lừa dốí hơn.
Nó tùy thuộc vào cách mà luật Nghiệp quả hoạt động như
thế nào.
Điều
nhắc nhở cuối cùng là sự vô nghĩa của việc liên tục
luẩn quẩn trong vòng Luân hồi (Samsara). Một vài người từng
nói rằng họ cảm thấy như thử họ ở trên một dĩa nhạc
mà cứ quay vòng vòng hoài; họ bị mắc kẹt theo vết xe cũ
này, và một lần họ đi quanh, vết xe trên dĩa hát cũng ngày
càng sâu hơn. Đôi khi tôi cũng được nghe người ta nói điều
đó, khi họ nghe chính họ nói, họ cảm thấy như thử họ
là một máy ghi âm chơi lui chơi tới với một băng nhạc.
Họ chán ngấy điều đó nhưng dù sao họ cũng cứ chơi nó
bởi vì có một sự xác định nhỏ buồn cười ở đó tạo
cho họ cảm giác an toàn dù nó có thể là đau đớn. Đó là
Luân hồi (Samsara).
Cái
cốt lõi của Luân hồi là khuynh hướng tìm niềm vui và tránh
đau khổ của chúng ta, tìm sự an toàn và tránh sự không có
chỗ dựa, tìm an ủi và tránh sự bất an. Lời dạy căn bản
là rằng đó là cách chúng ta làm chính chúng ta khổ đau, không
hạnh phúc, kẹt trong một quan niệm, một giới hạn nhỏ bé
của thực tại. Đó là cách chúng ta giữ chúng ta bị dính
trong một kén tằm. Ngoài kia là tất cả những hành tinh, tất
cả các thiên hà và không gian mênh mông, nhưng bạn bị dính
mắc trong cái kén này, hoặc có thể bạn đang ở trong một
bao con nhộng, giống như một viên Vitamin. Khoảnh khắc này
nối tiếp khoảnh khắc khác, bạn đang quyết định rằng
bạn thà ở trong chiếc vỏ bọc con nhộng đó. Bạn thà tồn
tại là một viên Vitamin hơn là chịu đau bước ra khỏi và
vào trong không gian to lớn ấy. Cuộc đời trong vỏ bọc con
nhộng là ấm cúng và an toàn. Chúng ta tự lo liệu lấy nó.
Nó an toàn, có thể nói như vậy, nó thuận tiện và nó đáng
tin cậy. Chúng ta biết khi chúng ta đi vào trong căn nhà của
chúng ta đúng nơi dồ dạc được bày biện và đó là lối
sống chúng ta giống như vậy. Chúng ta biết chúng ta có tất
cả những trang thiết bị chúng ta cần và chúng ta có áo quần
mà chúng ta thích. Nếu chúng ta cảm thấy không thoải mái,
chúng ta chỉ cần lấp đầy những lỗ hổng đó. Trí óc chúng
ta luôn tìm kiếm những nơi an toàn. Chúng ta đang ở vùng an
toàn này và đó là những gì chúng ta xem xét cuộc đời, tự
lo liệu lấy sự an toàn. Chết là sự mất đi điều đó.
Đó là điều chúng ta hải sợ, đó là đlàm chúng ta lo lắng.
Bạn có thể gọi sự chết là một điều bối rối, cảm
thấy lúng túng, hoàn toàn nhầm lẫn và không biết con đường
nào để hướng đến nên bạn rất hãi sợ. Chúng ta muốn
biết những gì sẽ xảy ra. Tâm trí luôn tìm kiếm những nơi
an toàn, và những nơi an toàn này thì liên tục bung vỡ ra
nhiều mánh. Rồi chúng ta bò leo để kiếm một vùng an toàn
khác. Chúng ta tiêu phí tất cả năng lượng của chúng ta,
lãng phí cuộc đời để gắng tạo lại những vùng an toàn
luôn bị bung vỡ ra này. Đó là Luàn hồi.
Sự
thách thức của luân hồi là khi tất cả những bức tường
đổ xuống, khi cái kén hoàn toàn biến mất và chúng ta hoàn
toàn cởi mở đối với tất cả những gì có thể xảy ra,
không rút lui, không trọng tâm hóa chính chúng ta. Đó là những
gì chúng ta mong muốn làm, là hành trình của một chiến sĩ.
Đó là những gì kích thích và gây cảm hứng cho chúng ta:
Nhảy, bị ném ra khỏi tổ, đi qua các lễ nhập môn, lớn
lên, bước vào những nơi chưa biết. Từ quan điểm đó, sự
chết trở thành niềm an ủi và an toàn này, cái kén này và
viên Vitamin con nhộng này. Đó là sự chết. Luân hồi thích
sự chết hơn là sự sống. Bốn điều nhắc nhở là để
nhớ điều đó. Khi bạn nhận thấy chính bạn với những
cảm giác quen thuộc, xưa cũ, lo lắng bởi vì thế giới của
bạn đang bị bung vỡ và bạn không thể đo đạc hình ảnh
của chính bạn, mọi người làm bạn khó chịu không thể
tả bởi vì không ai làm điều gì mà bạn muốn và mọi người
đang phá hoại mọi thứ và bạn cảm thấy khủng khiếp về
chính bạn và bạn không thích ai khác và cả cuộc đời đầy
dẫy những đau khổ cảm xúc, nhầm lẫn và mâu thuẫn, vào
lúc đó chỉ nhớ rằng bạn đang đi qua tất cả những biến
động tình cảm đột ngột này bởi vì sự ấm cúng của
bạn vừa mới biểu hiện trong một cách nhỏ hay lớn, một
cách cơ bản, bạn thích sống và chiến đấu hơn là chết.
Hi
vọng bốn điều nhắc nhở truyền thống này, sự quí giá
của việc được sinh ra làm người, sự thật về vô thường,
qui luật Nghiệp quả và sự vô nghĩa của việc liên tục
luẩn quẩn trong vòng luân hồỉ bất tận–sẽ giúp bạn
và tôi trong phần đời còn lại của chúng ta, dù chúng ta
rời khỏi nơi đây hay vẫn ở nơi đây, tỉnh thức. Vì vậy
hãy có một chuyến quay về thật tốt, và luôn luôn ghi nhớ–đừng
bao giờ bỏ cuộc!