PHIỀN NÃO
Hôm
nay tôi muốn nói về sự rắc rối hay phiền não. Khi bạn
nghe một vài giáo lý phù hợp thật tốt với bạn và cảm
thấy tin tưởng trong việc thực hành phương pháp ấy và tin
tưởng đó là một phương thức đáng sống thì bạn sẽ gặp
nhiều bất tiện. Đó chính là khi bạn thật sự bắt đầu
bước vào hành trình của một chiến sĩ–tức là, khi bạn
muốn sống một cuộc sống trọn vẹn thay vì buông xuôi theo
thế sự, khi bạn bắt đầu cảm thấy niềm say mê sống và
phát triển, khi sự khám phá, sự phát triển và sự hiếu
kỳ trở thành con đường của bạn–thì về cơ bản, nếu
bạn theo con tim của bạn, bạn sẽ nhận thấy rằng nó thường
là một sự bất tiện cực kỳ.
Khi
qui y và trở thành một Phật tử, bạn trở thành một người
tị nạn. Điều đó muốn nói rằng, bạn rời bỏ gia đình
và bạn trở thành vô gia cư trong một ý nghĩa nào đó, dĩ
nhiên, bạn có thể vẫn sống ở một nơi rất tốt, với
gia đình và những người thân yêu hoặc ít nhất với vật
cưng của bạn như mèo, chó, ngựa, sóc... Tuy vậy, trong thâm
tâm, một khi bạn bắt đầu hành trình này, có một ý niệm
về việc rời bỏ gia đình và trở nên vô gia cư. Hình ảnh
khác về điều đó là bardo (một trạng thái trung gian). Thuật
ngữ này thường liên quan đến thời kỳ giữa sự chết và
sự tái sinh tiếp theo, bạn vừa mới rời bờ, nhưng bạn
chưa đến nơi nào cả. Bạn không biết nơi bạn sắp đến
và bạn ở ngoài khơi xa đủ lâu để chỉ có một kỷ niệm
mơ hồ về nơi bạn đến. Bạn vừa mới rời khỏi nhà, bạn
vừa mới trở nên vô gia cư, bạn mong muốn quay trở lại
nhưng không có cách nào để quay trở lại. Đó gọi là Bardo,
hay trung hữu. Ở một vài ý niệm nào đó tôi nghĩ, ngay bây
giờ đó là một nơi mà tất cả chúng ta đang sống với,
ngay trong buổi tập này. Mặc dầu chúng ta vẫn còn ở đây,
mọi người đang nghĩ về sự rời bỏ và có một vài ý niệm
về bardo, không phải hoàn toàn ở đây, cũng không phải hoàn
toàn ở kia, chỉ hay lui tới trong loại không gian khó chịu
này và phải ngồi đó với nó giờ này qua giờ khác. Tâm
trí của bạn cứ đi tới đi lui, nhưng sự hướng dẫn cơ
bản chỉ là rời khỏi nhà, đính nhãn hiệu “suy nghĩ”
cho nó, rời nhà và trở thành vô gia cư với loại cảm giác
lưng chừng đó về “Thời tiết đã rất ấm cúng ở đây.
Thời tiết sẽ ấm cúng khi tôi quay trở lại, tôi nghĩ. Không
ấm cúng hay sẽ ấm cúng ?”
Kể
từ ngày hôm kia, chính tôi đã cảm nhận bardo này. Chúng ta
vẫn đang thực tập và tuy vẫn có một chương trình khác
sắp diễn ra. Tôi cảm thấy bồn chồn, âu lo và tôi nghĩ
tôi đang bị cảm cúm và phân vân không biết tại sao tôi
chóng mặt, khó chịu. Đó chỉ là bardo. Chúng ta vẫn ở đây,
nhưng chúng ta ở đâu? Nó quá bất tiện và phiền phức. Nó
sẽ dễ chịu hơn khi trở về nhà. Con thuyền đặc biệt đang
giong buồm này không phải là một con tàu chở hàng sang trọng.
Nó giống như những chiếc thuyền mà những người vượt
biển thường dùng. Nhưng bọn hải tặc có thể đến bất
kỳ lúc nào và họ không biết họ có đến được bừ bên
kia hay không và thức ăn và nước có thể sẽ cạn. Tình huống
không phải là khủng khiếp nhưng rõ ràng nó có cảm giác
ấy. “Đây là nơi chúng ta đã ở hay là nơi chúng ta đang
đi? Đây là đâu?”. Nếu bạn thực hành thiền một cách
nghiêm túc–Tôi không biết nghiêm túc ra sao, nhưng hãy nói
là bạn thực tập một thời gian–đôi khi bạn có cảm giác
về việc rời bỏ nhà hoàn toàn và trở nên vô gia cư. Hơi
thở đi ra và bạn ở đâu? Hoặc đôi khi có một thực tế
dễ chịu thoải mái hay có thể khó chịu nhưng vẫn chắc
chắn trong tâm trí bạn, và nó tràn ngập tất cả không gian,
và rồi bạn tỉnh dậy khỏi giấc mơ và nói: “Suy nghĩ”
và bạn có thể phân vân bạn đang ở đâu, bạn là ai và
hôm nay bạn làm gì? Tôi không thể nhớ, có phải năm nay là
năm 1978–hay tôi biết nó chưa đến năm 2000, nhưng năm gì
đây? Với thời tiết này, tháng nào đây, có phải tháng 6
không? Nó hơi giống tháng 11–có lẽ là tháng 8. Cái gì, ở
đâu, khi nào? Kẻ tị nạn. Bạn được gọi là kẻ tị nạn.
Trong cuốn Born in Tibet (Sinh ra ở Tây Tạng), Trungpa Rinpoche
kể một câu chuyện về cách ông rời Tây Tạng. Đó là một
minh chứng sống động về điều gọi là một kẻ tị nạn.
Nhóm người Tây Tạng đông đúc này, có thể là hơn 300 người,
gồm người già, trẻ em và những người trung niên, rời miền
Đông Tây Tạng–xứ Kham–với những người hướng dẫn
của họ. Khi họ đến trung tâm Tây Tạng, người hướng dẫn
không biết đường nữa, bởi vì họ chỉ biết miền Đông
Tây Tạng. Do đó, không có người hướng dẫn khác đưa họ
đến Ấn Độ. Hơn nữa, tuyết dày đến nỗi chạm đến
nách của họ vì vậy những tăng sĩ khỏe nhất đi lên trước,
trải cả thân thể của họ trong tuyết và đứng lên rồi
trải ra lại để làm một con đường. Đôi lúc họ đi suốt
cả con đường lên các đỉnh núi chỉ để nhận ra rằng
họ đã nhầm đường và phải quay trở lại. Họ không có
nhiều thức ăn. Ở một nơi nọ họ phải bơi qua một con
sông và áo quần của họ ướt sủng. Rinpoche nói rằng nếu
họ cố gắng ngồi xuống, áo quần của họ cắt vào da họ
bởi vì đá tuyết quá sắc bén, không dễ chịu gì cả. Rinpoche
nói rằng khi họ đi dọc theo một con sông, họ tạo nên một
loại âm thanh lẻng xẻng. Ông nói rằng không ai khác nghĩ
đó là trò đùa. (ông kể những câu chuyện về việc tạo
nên những chuyện đùa vui về những gì đang xảy ra và rồi
ông luôn nói: “Nhưng không người nào khác nghĩ đó là trò
đùa”.)
Khi
cuộc hành trình này kết thúc, những người tị nạn nhận
ra mình đang ở Ấn Độ, vô gia cư, trong một khí hậu hoàn
toàn mới lạ. Nhiều người trong họ bị bệnh lao phổi ngay
từ khi di chuyển từ một nơi sạch, lạnh và cao xuống một
nơi bẩn, khô nóng và ẩm thấp. Cuối cùng, Chính phủ Nehru
cũng rất tử tế với người Tây Tạng, nhưng khi họ mới
đến và ngay cả khi người ta rất hiếu khách, những người
tị nạn vẫn vô gia cư. Không ai biết họ là ai, không có
sự khác nhau giữa một Tulku hay một vị trưởng tu viện với
một người bình thường.
Quy
y, đó là những gì có nghĩa là một người Phật tử, đó
là những gì có nghĩa là trở thành một ngườỉ hết lòng
dùng đời sống của họ để tỉnh thức thay vì mê ngủ.
Trungpa là người hiểu rõ những bài học khó khăn, ông cũng
là một người sống hết mình. Không phải là vấn đề thuận
tiện hay bất tiện. Có một ý niệm về cuộc hành trình toàn
tâm toàn ý trong cuộc đời ông. Một khi bạn biết rằng mục
đích của cuộc đời chỉ đơn giản là đi về phía trước
và liên tục dùng cuộc đời của bạn để tỉnh thức hơn
là đưa bạn đến ngủ say, thì sẽ có một ý niệm về sự
tận tâm dù bạn gặp khó khăn hay thuận lợi. Rinpoche nhấn
mạnh sự bất lợi. Chẳng hạn, ông luôn bắt mọi người
phải chờ cưộc nói chuyện của ông, tôi không nghĩ ông có
dự tính nào hay không, nhưng đơn giản đó chính là tính cách
của ông. Có một buổi lễ ủy quyền mà ông đã bắt người
ta chờ ông trong 3 ngày. Bạn đã hoàn toàn không nghĩ rằng
điều đó thật sự sẽ xảy ra. Khi ông muốn ai đó đến
Nova Scotia, ông thường trêu chọc mọi người về sự thích
nghi dễ chịu của họ. Ông nói: “Ồ, bạn sẽ không muốn
đi bởi vì nó có nghĩa là rời bỏ căn nhà xinh xắn, công
việc tốt của bạn. Bạn sẽ không có thời gian thoải mái
để tìm một công việc ở Nova Scotia”. Đôi khi tôi nghĩ
rằng ông muốn mọi người đến Nova Scotia chỉ vì nó quá
bất lợi. Sự thích ứng dễ chịu có thể làm hại tinh thần–đó
là thông điệp chung. Lựa chọn sự ấm cúng, như lý do chính
để tồn tại, trở nên một trở ngại liên tục đối với
việc tạo một bước nhảy và làm một điều mới mẻ, làm
một điều bất thường, như đi đến một vùng đất xa lạ.
Sawang
Osel Mukpo nói với tôi rằng Rinpoche bảo anh ta rằng ông muốn
sắp xếp đồ đạc trong phòng để nó khá không dễ dàng
với lấy một vật dụng. Thay vì đặt cái bàn gần để mọi
việc dễ dàng, ông thích để nó ra xa khoảng nửa inche để
bạn phải với tay đến. Rinpoche cũng nói nhiều lần rằng
thật tốt để mặc quần của bạn chật một chút. Ông thường
mặc một cái obi, một cái thắt lưng to với một bộ kimono,
bên trong áo quần ngoài, khá chật, để nếu ông đi đứng
uể oải, ông ta sẽ khó chịu–ông phải giữ “đầu và
vai”. Ông thiết kế đồng phục. Tôi nhớ một bộ đồng
phục ông đã thiết kế và bị xé ở một buổi lễ: Nó được
làm bằng len gây ngứa, với một cái cổ cao, và nhiệt độ
bên ngoài khoảng 90 độ với độ ẩm cao. Ông khẳng định
rằng những bất lợi này thật sự làm bạn vui tươi lên
giữ cho bạn tỉnh thức.
Khi
tôi cảm thấy hơi mệt mỏi vào những ngày cuối cùng, nó
như một sự thúc giục để nghĩ ra: “Tôi sẽ làm gì, chỉ
suy sụp? Vâng, tôi sẽ chỉ suy sụp Ai quan tâm?” Rồi tôi
để ý rằng người khác bắt đầu cảm thấy khó chịu bởi
vì tôi đã thô lỗ với họ. Họ đã không làm gì sai, tôi
chỉ cảm thấy khó chịu. Bạn nhận ra rằng cách bạn cảm
nhận tác động người khác và tuy bạn không muốn giả vờ
bạn cảm thấy tốt khi thật sự bạn đang cảm thấy khủng
khiếp. Nó như một công án và bạn được bỏ lại với nó.
Nếu bạn thật sự tận tâm, bạn sẽ được tiếp tục bỏ
lại cùng với công án này về sự bất tiện hay khó chịu.
Thật quá bất tiện để nhận ra rằng bạn đang thấy khó
chịu, rằng bạn đang đau đầu. Thật bất lợi khi bạn bị
ốm, khi đánh mất hiện tại đầy nhiệt tình của bạn. Thật
khó chịu khi người khác không xem bạn tuyệt vời, khi người
ta thấy rằng bạn có trứng trong bánh mì, rằng giữa buổi
lễ Oryoki có một sợi chỉ tơ làm sạch răng mắc kẹt dưới
chân bạn. Thật quá khó chịu để nhận ra chính bạn gặp
rắc rối, quá khó chịu để nhận ra chính bạn không đạt
mục tiêu.
Chính
giáo lý đầu tiên tôi nhận được mà tôi có thể nhớ là
ở Dharmadhatu, một trong những trung tâm mà Rinpohe đã thiết
lập. Một trong những sinh viên lớn hơn đang đưa ra một cuộc
đàm thoại và anh ta nói: “Nếu bạn thú vị trong những giáo
lý này, thì bạn phải chấp nhận sự kiện rằng bạn sẽ
không bao giờ gom được nó tất cả với nhau”. Đó là một
câu nói làm tôi hoảng hồn. Ông nói một cách rõ ràng: “Bạn
sẽ không bao giờ gom nó tất cả với nhau, bạn sẽ không
bao giờ gom hành động của bạn đi với nhau đầy đủ và
hoàn hảo. Bạn sẽ không bao giờ cột được tất cả những
thì giờ rỗi ranh lại với nhau”.
Cuộc
sống đầy bất tiện, thật bất tiện khi quản lý tu viện
này, tôi không thể nói với bạn. Bạn có thể sắp xếp bếp
núc lại và người giữ sách bỏ đi. Bạn có thể sắp xếp
sách vở và người giữ nhà bỏ đi. Bạn có một người giữ
nhà tốt, một đầu bếp tốt, một người giữ sách tốt
và bỗng nhiên không có Tăng và Ni trong tu viện. Rồi thì có
lẽ mọi vật sẽ hoạt động và nước cúp trong một tuần,
sẽ không có điện và thức ăn bắt đầu thối rữa. Thật
là bất tiện và khó chịu.
Sự
tận tâm là một món quà quí báu, nhưng không ai có thể thật
sự trau dồi nó cho bạn. Bạn phải tìm con đường có tấm
lòng và rồi đi trên đó một cách hoàn hảo. Trong khi làm
điều đó, bạn lại gặp sự căng thẳng thần kinh, nhức
đầu và thất bại nhục nhã. Nhưng trong sự thực tập tận
tâm và sự theo đuổi tận lực ấy, sự bất lợi này không
phải là một trở ngại. Nó chỉ đơn giản là một sự hòa
trộn dĩ nhiên của cuộc sống, một năng lượng dĩ nhiên
của cuộc đời. Không những thế, đôi khi bạn chỉ mới
lên máy bay và tất cả điều đó đều rất tốt và bạn
nghĩ: “Đây rồi, đây là con đường của tôi”. Nhưng khi
bạn bỗng bị thất bại nhục nhã, mọi người nhìn bạn,
bạn tự nói: “Điều gì xảy ra với con đường của tôi?
Điều này có vẻ như con đường vấy đầy bùn lên mặt tôi”.
Vì bạn tận tâm cam kết với hành trình của người chiến
sĩ, nó làm bạn bị châm chích đau nhói, nó thọc lét bạn.
Giống như ai đó cười vào tai bạn, thách thức bạn nghĩ
ra những gì để làm khi bạn không biết gì để làm. Nó hạ
thấp bạn. Nó cởi mở con tim bạn.