XUẤT GIA
Khi
người ta qui y trong các buổi lễ trang trọng để trở thành
một Phật tử, họ nhận được một cái tên chỉ ra con đường
chính của họ, phương thức sống mà họ nên theo và phương
tiện chính của họ. Người ta thường không thích danh từ
“Kỷ luật”. Nhưng phần nhiều là tùy thuộc ở cách
nhìn của bạn về những điều này. Xuất gia không phải được
xem như một sự tiêu cực Xuất gia cũng có nghĩa là từ bỏ.Tôi
được dạy rằng xuất gia được thực hiện với sự buông
bỏ mọi bám víu, những gì mà người ta đang từ bỏ không
được chú ý đến hay đang bị tách đi khỏi cuộc sống.
Bạn có thể nói rằng xuất gia cũng giống như sự cởi mở
như những lời dạy về phút giây hiện tại.
Rất
hữu ích khi nghĩ về nền tảng của sự xuất gia như là quay
trở về cái ngã xưa tốt của chúng ta, cái đứng đắn cơ
bản của chúng ta hay tính hài hước của chúng ta. Trong lời
dạy của đức Phật cũng như trong lời dạy của nhiều truyền
thống huyền niệm hoặc suy niệm khác, quan điểm chung là
con người về cơ bản vốn thiện và lành mạnh. Nó như thử
mọi người khi vừa mới sinh ra đều có quyền thừa kế dòng
dõi như nhau tức là đều sẵn có một đầu óc trong sáng
và một trái tim nồng ấm. Cái chính của sự từ bỏ là nhận
ra rằng chúng ta đã sẵn có những gì chúng ta cần, rằng
những gì chúng ta có sẵn đã thánh thiện rồi. Mỗi giây
phút của thời gian có năng 1ượng to lớn trong nó, và chúng
ta có thể nối kết với nó.
Gần
đây tôi có đến văn phòng của một bác sĩ trong đó treo
một bức tranh vẽ một phụ nữ lớn tuổi đang đi bộ dọc
đường tay dắt một đứa trẻ nhỏ. Lời chú thích ghi: “Các
mùa đến rồi đi, hè theo sau xuân, thu sau hè, đông sau thu,
con người sinh ra và lớn lên, đạt tuổi trung niên, già và
chết, mọi vật đều có chu kỳ của nó. Ngày rồi sang đêm,
đêm sang ngày. Thật là hay để trở thành một phần trong
muôn vật của vũ trụ”. Khi bạn bắt đầu có niềm tin đó
trong các tạo vật cơ bản, sự ngay thẳng, sự toàn vẹn trong
tính sống của bạn và của thế giới, thì bạn có thể hiểu
được sự từ bỏ.
Trungpa
Rinpoche đã từng nói: “Từ bỏ là nhận ra rằng nỗi luyến
tiếc quá khứ đối với luân hồi (Samsara) là đầy vô nghĩa”.
Từ bỏ là nhận ra rằng nỗi luyến tiếc của chúng ta muốn
sống trong một thế giới nhỏ nhặt, giới hạn, được bảo
vệ thật là điên rồ. Một khi bạn có cảm nhận thế giới
rộng lớn như thế nào, tiềm năng kinh nghiệm cuộc sống
của chúng ta to lớn ra sao thì bạn mới thực sự bắt đầu
hiểu được sự từ bỏ. Khi ngồi thiền, chúng ta cảm nhận
được hơi thở khi nó thoát ra, và chúng ta có một vài ý
niệm về sự mong muốn cởi mở với phút giây hiện tại.
Rồi tâm trí chúng ta lan man vào tất cả các loại câu chuyện,
sự ngụy tạo và thực tế đầy giả tạo, và chúng ta nói
với chính mình rằng: “Đó là suy nghĩ”. Chúng ta nói điều
đó với sự dịu dàng và sự chuẩn xác. Mỗi lần chúng ta
sẵn sàng buông bỏ mọi chuyện đi, mỗi lần chúng ta sẵn
sàng buông bỏ vào cuối hơi thở ra, đó là sự từ bỏ về
cơ bản. Học cách buông bỏ sự chấp thủ và buông bỏ sự
muốn nắm bắt trở lại.
Con
sông chảy nhanh xuống ngọn núi, và rồi bỗng nhiên nó bị
kẹt bởi đá sỏi và nhiều cây cối. Nước không thể chảy
xa hơn, mặc dù nó có sức mạnh to lớn, và có khả năng tiến
về phía trước. Nó bị kẹt ở đó. Đó cũng là những gì
xảy ra với chúng ta; chúng ta cũng bị mắc kẹt như vậy.
Buông bỏ vào cuối mỗi hơi thở ra, hãy để ý nghĩ trôi
đi, giống như việc di chuyển những hòn đá đi để nước
có thể tiếp tục chảy, để năng lực và sức sống của
chúng ta có thể phát triển một cách tự nhiên và tiến về
phía trước. Chúng ta, vì sợ hãi cái không biết mà không
cất đi những rào cản này, những con đê này, do đó, về
cơ bản, chúng ta đã từ chối cuộc sống và sự nhận thức
cuộc sống.
Vì
vậy sự từ bỏ tức là nhận thấy một cách rõ ràng rằng
chúng ta đã nắm giữ như thế nào, chúng ta đã dứt bỏ,
đã tận diệt như thế nào và rồi học cách cởi mở. Đó
là chấp nhận những gì được đặt trên dĩa của bạn, những
ai gõ cửa bạn, những ai gọi bạn dậy qua điện thoại. Để
thực sự làm được điều đó, chúng ta phải đối đầu
với bờ mé của chính mình mà thật ra là giây phút khi chúng
ta học xem từ bỏ có nghĩa là gì. Có một câu chuyện về
một nhóm người trèo lên đỉnh một ngọn núi. Ngọn núi
khá dốc, và khi họ vừa mới leo lên một độ cao nào đó,
một vài người nhìn xuống và thấy nó khá xa, họ hoàn toàn
lạnh cóng; họ phải đối đầu với bờ mé của họ và họ
không thể vượt thoát nó. Nỗi sợ hãi quá lớn đến nỗi
họ không thể di chuyển được. Những người khác thì vẫn
tiếp tục leo, cười nói, nhưng khi núi dốc hơn và rùng rợn
hơn, nhiều người bắt đầu hoảng sợ và lạnh cóng. Cả
con đường lên núi này có những nơi mà người ta gặp bờ
mé của họ và bị lạnh cóng, không thể đi xa hơn. Người
leo được lên đỉnh núi nhìn ra xa và rất hạnh phúc vì đã
leo được lên đỉnh. Bài học của câu chuyện là thật ra
không có sự khác lạ nào khi bạn gặp bờ mé của bạn; chỉ
việc gặp nó là điểm then chốt. Cuộc sống là cả một
hành trình gặp bờ mé của bạn lặp lại nhiều lần. Đó
là lúc bạn được thử thách; đó là lúc mà nếu bạn là
một người muốn sống, bạn sẽ tự đặt những câu hỏi
như thế này: “Bây giờ, tại sao ta lại hoảng sợ đến
như vậy? Cái gì ta không muốn nhìn? Tại sao ta không thể
đi xa hơn nữa?”. Người leo được lên đỉnh núi không phải
là người anh hùng của ngày đó. Đó chỉ là họ không sợ
độ cao; họ sắp gặp bờ mé của họ ở một nơi nào đó.
Những người bị lạnh cóng dưới chân núi không phải là
những người thua cuộc. Họ chỉ dừng lại sớm hơn và vì
vậy bài học của họ đến sớm hơn những người khác. Tuy
nhiên, dù sớm hay muộn, cuối cùng mọi người đều đi đến
bờ mé của mình.
Khi
leo núi, chúng ta đang tạo ra một tình huống trong đó có rất
nhiều không gian. Điều đó nghe có vẻ hay nhưng thật ra nó
có thể mất tự chủ, bởi vì khi có quá nhiều khoảng không,
bạn có thể nhìn rất rõ ràng: Bạn vừa mới cởi bỏ mạng
che mặt, áo khoác, kính râm, phone tai, các lớp găng tay của
bạn, đôi ủng nặng nề của bạn. Cuối cùng bạn đang đứng,
chạm đất, cảm giác được ánh nắng chiếu nơi thân thể,
cảm nhận hơi ấm của mặt trời, nghe được tất cả những
tiếng động mà không có vật gì làm biến đổi âm thanh.
Bạn tháo bỏ ống bảo vệ mũi, và bạn có thể ngửi được,
thở được không khí trong lành tươi mát hoặc bạn có thể
ở giữa một đống rác hay một hố phân. Bởi vì Thiền tập
có đặc tính mang bạn lại rất gần với chính bạn và kinh
nghiệm của bạn, bạn có khuynh hướng phải đối đầu với
bờ mé của bạn nhanh hơn. Đó không phải là một bờ mé
mà không có ở đó trước đây, nhưng vì sự vật quá đơn
giản và rõ ràng, bạn nhìn nó và bạn thấy nó một cách
rõ ràng và đậm nét.
Làm
thế nào để từ bỏ? Làm thế nào để chúng ta vượt qua
được những rào cản đã làm tê cóng và khiến chúng ta không
bước đi xa hơn về phía những điều chưa biết? Nếu như
bờ mé của chúng ta giống như một bức tường đá lớn với
một chiếc cửa, làm thế nào chúng ta biết cách mở cửa
và bước vào đó nhiều lần, để cuộc sống trở thành một
quá trình của trưởng thành, trở nên linh động và ít sợ
hãi hơn, có nhiều khả năng đùa giỡn hơn như một con chim
ưng đùa giỡn trong gió?
Thời
tiết càng hung dữ thì những con chim ưng càng thích. Chúng
có khoảng thời gian vui đùa vào mùa đông, khi những cơn gió
trở nên mạnh bạo và có rất nhiều băng tuyết, chúng thách
thức những cơn gió. Chúng đứng trên những ngọn cây và
bám giữ với những móng vuốt của chúng và rồi chúng cũng
bám giữ với những chiếc mỏ khoằm của chúng. Một đôi
lúc chúng thả mình trong gió và để gió đưa chúng đi. Rồi
chúng đùa giỡn, chúng trôi nổi trong những cơn gió. Sau một
lúc, chúng quay trở lại cành cây và bắt đầu lại trò chơi.
Đó là một trò chơi. Một hôm tôi thấy chúng trong một cơn
bão dữ dội, chúng quặp chân lại, thả mình, buông xuôi và
bay lượn. Nó giống như những màn xiếc. Muông thú và cây
cỏ ở đây trên đảo Cape Breton này thật cứng cáp mạnh
mẽ, cùng vui vẻ chơi đùa; mọi hiện tượng thiên nhiên
đã làm chúng trở nên mạnh mẽ hơn. Để tồn tại được
ở đây, chúng phải phát triển một mềm say mê đối với
thử thách và đối với cuộc sống. Như bạn có thể thấy
điều đó, nó thêm vào một vẻ đẹp to lớn, một cảm hứng
và một cảm giác phấn khích tinh thần. Chúng ta cũng tương
tự như vậy.
Nếu
chúng ta hiểu sự từ bỏ một cách đàng hoàng, chúng ta sẽ
phục vụ mọi người với một nguồn cảm hứng to lớn bởi
vì tính chất anh hùng của chúng ta, tính chất chiến sĩ của
chúng ta. Mỗi chúng ta đều gặp sự thử thách của mình thường
xuyên. Khi một ai đó làm việc khó khăn với tính cách hài
hước chân tình như một chiến sĩ, khi một ai đó trau dồi
sự dũng cảm của họ, mọi người sẽ đáp ứng, bởi vì
chúng ta biết chúng ta cũng có thể làm điều đó. Chúng ta
biết rằng con người đó không phải sinh ra đã hoàn hảo,
nhưng đã được gây niềm phấn khích để trau dồi tính chiến
sĩ và một trái tim dịu dàng, trong sáng.
Bất
cứ khi nào nhận thấy đã gặp bờ mé của bạn–bạn hốt
hoảng, tê cứng và mắc kẹt–bạn có thể nhận ra điều
đó bởi vì bạn khá cởi mở để nhìn những gì dang diễn
ra. Nó là dấu hiệu của sự sống còn của bạn và sự kiện
rằng bạn đã cởi bỏ rất nhiều, rằng bạn có thể nhìn
thấy một cách rõ ràng và sâu đậm. Thay vì nghĩ rằng bạn
đã phạm một sai lầm, bạn có thể nhận thức giây phút
hiện tại và bài học của nó, hay nhờ nó mà bạn được
chỉ dẫn. Bạn có thể nghe thông điệp, mà đơn giản rằng
bạn đã nói lời chối từ “không”. Khi đó lời chỉ dẫn
không phải là “đập tan và phá vỡ toàn bộ những diều
ấy”. Sự chỉ dẫn là hãy mềm dịu, để nối kết với
con tim của bạn và tạo ra một thái độ rộng lượng và
từ hòa cơ bản đối với chính mình.
Cả
hành trình của tỉnh thức–hành trình của một người anh
hùng huyền thoại–là một sự đối đầu liên tục với
những thử thách lớn, là một quá trình học cách trở nên
mềm dịu và cởi mở. Nói cách khác, tính chất hèn yếu dường
như rất phổ biến và sự buông bỏ hay sự từ bỏ thái độ
đó là chỉ đơn giản cảm nhận toàn bộ chúng trong tâm bạn,
hãy để cho nó xúc chạm trái tim bạn. Bạn trở nên mềm
dịu để bạn có thể thật sự ngồi đó với những cảm
giác phiền toái đó và để chúng làm bạn mềm dịu hơn.
Cả
hành trình của từ bỏ, hoặc bắt đầu chấp nhận cuộc
sống, là đầu tiên hãy nhận ra rằng bạn vừa mới đối
đầu với bờ vực của bạn, rằng mọi thứ trong bạn đều
là sự phản kháng và rồi vào lúc đó, hãy làm êm dịu. Đây
còn là một cơ hội để bạn phát triển lòng nhân từ độ
lượng với chính mình, mà kết quả là sự vui thú–học
cách vui đùa như một con chim ưng đùa giỡn với gió.