NHÌN XA
TRÔNG RỘNG
Hôm
nay, trong khi đang đi Thiền hành, tôi cảm thấy rất đói và
mệt nhưng cũng rất hạnh phúc. Khi đi bộ vào mỗi sáng, tôi
cũng cảm thấy rất hạnh phúc và tôi nhận thấy rằng khi
chúng ta thiền tập có điều gì đó đang thay đổi trong ta:
chúng ta cảm thấy mình có tầm nhìn cao xa hơn trong cuộc sống.
Những cảm giác này như là một phần thưởng chúng ta nhận
được trong quá trình thực tập của mình.
Trong
nhiều truyền thống Phật giáo, kể cả truyền thống Phật
giáo Tây Tạng, vòng tròn là một biểu tượng đầy quyền
năng thiêng liêng. Trong các buổi lễ của các truyền thống
này, hình vòng tròn được dùng theo những cách như: Vẽ một
vòng tròn xung quanh bạn và bạn đứng ở tâm của vòng tròn
và tưởng tượng là bạn đang đứng giữa trung tâm của vũ
trụ. Cái vòng tròn quanh bạn cho bạn cảm giác rằng bạn
luôn ở tại một nơi rất thiêng liêng.
Giáo
lý thực nghiệm Phật giáo thường nói đến chánh niệm tỉnh
giác. Chúng ta được dạy về chánh niệm qua môn Oryoki, qua
lễ lạy và bằng cách sống với hơi thở của chúng ta, đính
nhãn hiệu “suy nghĩ” lên những ý tưởng của chúng ta.
Nó rất chuẩn xác và cũng rất dịu dàng. Đi kèm với sự
trở nên tinh tế đối với thế giới xung quanh, luôn có một
không gian bao quanh chúng ta, đó là sự hòa dịu: Chúng ta cho
phép mình trực nhận sự rộng lớn, tính đa dạng phong phú,
muôn màu muôn vẻ của thế giới như thế nào. Không gian đó
là vòng tròn của chúng ta.
Khi
nói về chánh niệm và tỉnh giác, chúng ta không nói về một
cái gì đó quá cứng nhắc, một nguyên tắc chúng ta thiết
lập để có thể làm sạch hành động của mình và trở nên
tốt hơn, đứng vững hơn và trông đẹp hơn. Chúng ta chỉ
thực tập một vài ý niệm về tình yêu và sự tử tế đối
với mọi vật, đối với chiếc microphone này, đối với đôi
tay của chúng ta, đối với căn phòng này và đối với những
cánh cửa mà chúng ta đi ra đi vào hằng ngày. Sự quan tâm
tức là lòng yêu thương đối với tất cả những gì trong
cuộc sống chúng ta, sự ý thức là bản chất tự nhiên của
vạn vật: Cuộc sống bắt đầu được rộng mở và bạn
nhận thấy rằng bạn đang đứng tại trung tâm của thế giới.
Một
số các bạn có lẽ đã đọc cuốn sách nhan đề “Blach Elk
Speaks” (Black Elk tuyên bố), trong đó một người đàn ông
Ấn kể rằng ông đã có một tầm nhìn rộng lớn như thế
nào khi ông ta lên 9 tuổi. Ông ta đau nặng đến nỗi mọi
người tưởng rằng ông ta sắp chết, ông bị hôn mê trong
hơn một tuần, trong suốt thời gian đó, ông được chỉ dẫn
về cách sống thiêng liêng mà dân tộc ông đã sống đang
dần bị mất đi như thế nào. Ông cũng được chỉ dẫn những
phương pháp để giữ nó khỏi bị mất đi hoàn toàn. Trong
cơn hôn mê, ông được đưa lên đỉnh của ngọn Harney Peak,
trên những ngọn đồi đen của vùng Dakota, nơi mà dân bản
xứ Mỹ xem như là trung tâm của thế giới. Nhưng sau khi được
đưa đến Harney Peak và được nhìn thấy khung cảnh cao rộng
ấy, ông nói rằng ông nhận thấy đâu đâu cũng là trung tâm
của thế giới. Một cách cơ bản, bất cứ bạn ở đâu,
ở đó là trung tâm của thế giới. Bạn luôn đứng ở trung
tâm của không gian thiêng liêng, luôn đứng ở trung tâm của
vòng tròn thiêng liêng.
Người
ta thường nói rằng: “Thiền tập thì rất tốt, nhưng nó
giúp được gì cho cuộc sống của tôi?” Những gì Thiền
tập giúp cho cuộc sống của bạn có lẽ là sự thực tập
đơn giản về sự tập trung tâm ý này–sự từ hòa trong
lời nói, hành động và trong những suy nghĩ vận hành trong
tâm trí bạn–bạn sẽ bắt đầu thấy rằng bạn luôn luôn
đứng giữa vòng tròn thiêng liêng, và đó là cả cuộc sống
của bạn. Căn phòng này không phải là vòng tròn thiêng liêng.
Gampo Abbey không phải là vòng tròn thiêng liêng. Bất cứ ở
đâu bạn đến trong những ngày còn lại của cuộc đời,
bạn sẽ luôn luôn ở giữa hoàn vũ và vòng tròn luôn luôn
bao quanh bạn. Bất cứ ai đi đến với bạn đều đã thâm
nhập vào không gian thiêng liêng ấy và đó không phải là
một tai họa. Bất cứ cái gì thâm nhập vào không gian ấy
đều ở đó để bạn được học hỏi.
Qua
kinh nghiệm của tôi về Phật giáo, qua tình yêu sâu xa và
lòng tôn kính của tôi đối với các bậc tôn sư, qua giáo
lý và qua thực tập, tôi nhận thấy rằng rất hữu ích nếu
tôi bám lấy một phương tiện và cứ thế tiến xa và tiến
xa hơn nữa. Làm như vậy, tôi bắt đầu nhận ra sự tuyệt
diệu của trí tuệ con người và nhận thấy rằng con người
khám phá ra cùng một chân lý qua nhiều
phương
cách. Thiền tập sẽ khơi mở cuộc sống của bạn để bạn
không bị mắc kẹt trong việc chỉ quan tâm đến bản thân
mình, chỉ muốn cuộc sống trôi theo con đường của bạn.
Trong trường hợp đó, bạn sẽ không nhận thức được bạn
đang đứng ở trung tâm của thế giới, không nhận thức được
bạn đang ở giữa vòng tròn thiêng liêng vì bạn đang quá
bị liên hệ với những nỗi lo toan, đau khổ, khát khao, lo
sợ nhỏ nhen đến nỗi bạn mờ mắt đối với những vẻ
đẹp của hiện hữu. Tất cả những gì bạn cảm nhận được
khi mắc kẹt như vậy chỉ là khổ đau, cũng như nỗi bất
mãn về cuộc sống nói chung. Thật kỳ lạ! Cuộc sống thật
mầu nhiệm nhưng hầu hết thời gian chúng ta chỉ cảm thấy
bực tức về những gì mà cuộc sống mang lại cho chúng ta.
Một
lần nọ, có một phụ nữ rất kiêu kỳ và hãnh diện. Cô
ta muốn đạt đến sự giác ngộ, vì vậy cô ta hỏi tất
cả những người có ưy tín làm thế nào để đạt đến
giác ngộ. Một người bảo: “À, nếu cô leo lên được trên
đỉnh của ngọn núi cao này, cô sẽ thấy một cái hang ở
đó, trong hang có một bà lão thông thái và bà ấy sẽ nói
cho cô hay”. Vì vậy cô gái nghĩ: “Được, tôi sẽ đi, không
gì
ngăn cản được tôi”. Chịu đựng nhiều gian nan vất vả
cuối cùng cô cũng đến được cái hang, và đúng, có một
bà lão trông rất thông thái trong bộ đồ màu trắng đang
mỉm cười hiền từ với cô. Thầm phục và kính trọng, cô
quì xuống dưới chân bà lão và yêu cầu: “Con muốn đạt
được giác ngộ. Xin bà chí dạy cho con”. Vẫn với nụ cười
hiền từ trên môi, bà lão hỏi: “Con có chắc là con muốn
đạt được giác ngộ không?” và cô gái trả lời: “Vâng,
con chắc chắn”. Bà lão bỗng hóa thành một con quì sa tăng,
đứng dậy và cầm một chiếc gậy lớn đánh đuổi cô và
nói: “Bây giờ! Bây giờ! Bây giờ!”. Những ngày còn lại
của cuộc đời, người phụ nữ ấy không bao giờ quên được
con quỉ sa tăng với lời nói: “Bây giờ! Bây giờ!”.
Rinpoche
cũng thường nói đến hiện tại. Chương “Hiện tại” và
chương “Khám phá điều mầu nhiệm” trong cuốn Shambhala:
Con đường thiêng liêng của một dũng sĩ của ông đều nói
lên những gì mà tôi đang đề cập ở đây. Nếu bạn muốn
đạt được giác ngộ, bạn phải thực hiện nó ngay bây giờ.
Nếu bạn tỏ ra kiêu căng và cứng đầu, thì tốt hơn nên
có người cầm roi rượt theo bạn. Nhưng khi càng cởi mở
với con tim của mình thì bạn càng trở nên thân thiện với
thân thể, lời nói hay tâm trí của bạn và cả với thế
giới trong vòng tròn của bạn–những vấn đề nội tâm của
bạn, những người sống quanh bạn, ngôi nhà mà bạn thường
ăn sáng mỗi ngày–bạn càng cảm thấy hợp lý rằng khi bạn
mở vòi nước thì nước sẽ tuôn ra. Nếu bạn đã từng sống
thiếu nước, bạn sẽ thấy điều đó thật là mầu nhiệm.
Thế giới có đủ tất cả những sự mầu nhiệm, mọi việc
đều tương tự như vậy và thật sự tuyệt diệu.
“Bây
giờ”, đó là chiếc chìa khóa để mở cửa giác ngộ. Bây
giờ, bây giờ và bây giờ. Chánh niệm dạy bạn tỉnh thức
, sống dậy và đầy hiếu kỳ về điều gì ? Về “Bây giờ”,
có đúng không? Bạn ngồi trong tư thế thiền tập và hơi
thở ra của bạn là Bây giờ, sự tỉnh thức khỏi vọng tưởng
của bạn cũng là Bây giờ và ngay cả các vọng tưởng cũng
là Bây giờ, mặc dù chúng dường như đưa bạn về một dĩ
vãng hay đến một tương lai xa xôi nào đó. Bạn càng ý thức
được hiện tại, bạn càng nhận thấy rằng bạn đang ở
trung tâm thế giới, đang đứng giữa vòng tròn thiêng liêng.
Đó không phải là một việc tầm thường dù bạn đang chải
răng, nấu ăn hay đang tắm rửa. Bất cứ điều gì bạn đang
làm, bạn đang làm nó ngay bây giờ.
Phương
pháp của chúng ta là hãy dùng những gì chúng ta được ban
tặng để tỉnh thức. Nếu có hai người cực kỳ giống nhau–về
thân thể, về lời nói, về suy nghĩ, về cha mẹ, về nhà
cửa và về mọi thứ–thì một trong hai người sẽ có thể
sử dụng những gì mình có để tỉnh thức và người kia
có thể dùng nó để trở nên phẫn hận hơn, cay đắng và
khổ đau hơn. Không thành vấn đề là bạn được ban tặng
cái gì, một cơ thể dị dạng, một sức khỏe dồi dào hay
là sự cùng khò, sắc đẹp hay là sự xấu xí, đầu óc nhạy
bén hay không minh mẫn, cuộc sống giửa những nhà cửa to
lớn hay cuộc sống ở một hoang mạc yên tĩnh, hẻo lánh.
Bất cứ cái gì bạn được ban tặng nếu có thể làm bạn
tỉnh thức hay làm bạn rơi vào mê ngủ. Đó là sự thách
thức của hiện tại: Bạn sẽ làm gì với những điều bạn
hiện có–thân thể, ngôn ngữ và tâm trí của bạn?
Đây
là một vài điều rất hữu ích để giúp bạn biết về hiện
tại. Cái rào cản lớn nhất ngăn chúng ta nhận thức rõ hơn
về cuộc đời chính là những xúc cảm của chúng ta đã làm
chúng ta mắc kẹt và mờ mắt. Càng nhạy cảm về điều này,
chúng ta càng nhận ra rằng khi bắt đầu giận dữ hoặc tự
chê trách mình, khát khao mọi thứ một cách đau khổ, thì
chúng ta bắt đầu đóng cửa, gạt bỏ tất cả như thử chúng
ta đang ngồi bên bờ vực thung lũng Grand Canyon (Hẻm núi lớn
ở bang Arizona) nhưng đã trùm lên đầu chúng ta chiếc túi
đen lớn.
Bạn
có thể kiểm nghiệm điều này. Bạn có thể leo lên những
bờ vực nhìn ra vịnh Saint Lawrence và cái cảm giác đầu tiên
luôn là: “Ôi dào, nó thật rộng lớn!”. Và đầu óc bạn
bắt đầu cởi mở. Nhưng nếu bạn đứng đó lâu, bạn sẽ
bắt đầu lo lắng về điều gì đó. Rồi bạn nhận thấy
mọi vật dường như ngừng hoạt động và trở nên nhỏ bé.
Kỹ xảo về hiện tại là bạn hãy cởi mở đối với không
gian ấy. Bạn luôn có thể làm điều đó bất cứ lúc nào,
nó sẽ làm bạn trở nên thân thiện với chính bạn. Nó sẽ
giúp bạn nhận thức được về cơn giận của bạn, về sự
tự phản đối chính mình, về những khao khát và những mong
muốn, về sự chán chường của bạn và làm bạn trở nên
thân thiện với chính hiện tại này.
Có
một câu chuyện mà có lẽ bạn đã đọc, nó liên quan đến
những gì chúng ta gọi là thiên đàng và địa ngục, sống
và chết, tốt và xấu. Đó là một câu chuyện kể về những
điều không hiện hữu, ngoại trừ sự tưởng tượng của
chính bộ óc chúng ta. Câu chuyện như sau: Có một viên sĩ
quan oai vệ đến gặp một nhà thông thái và yêu cầu: “Hãy
nói cho tôi biết về thiên đàng và địa ngục”. Nhà thông
thái nhìn vào mặt anh ta và bảo: “Tại sao tôi phải nói
điều đó cho một kẻ thô lỗ ghê tởm và bẩn thỉu như
anh?”. Viên sĩ quan tím mặt lại, tóc tai dựng cả lên, nhưng
nhà thông thái vẫn không ngừng bôi nhọ: “Ai lại đi nói
với một con bọ gớm ghiếc như anh!”. Cơn giận bốc lên
phừng phừng, viên sĩ quan rút gươm và khi anh ta sắp chém
đấu nhà thông thái thì nhà thông thái bảo: “Đó là địa
ngục”. Viên sĩ quan, một người rất nhạy bén, đã ngay
lập tức hiểu ra điều đó rằng anh ta mới tạo cho chính
mình một địa ngục; anh ta đang bị đắm sâu trong địa ngục
của chính mình. Nó thật đen tối và nóng nảy, đầy thù
hận, giận dữ và phẫn uất đến nỗi anh ta suýt giết chết
nhà thông thái kia. Nước mắt lưng tròng, anh ta khóc và chắp
hai tay lại và đúng lúc này thì nhà thông thái đã bảo anh:
“Đó là thiên đàng”.
Không
có địa ngục hay thiên đàng nào cả ngoài cách cư xử của
chúng ta đối với vạn vật. Địa ngục chỉ là sự phản
kháng lại sự sống. Khi bạn nói “Không” với tình trạng
mà bạn đang hiện có, nó tương tự như bạn đang sống trong
địa ngục. Cũng giống như khi bạn tạo nên một tình huống
đạt đến điểm mà bạn tin chắc rằng bạn sẽ rút gươm
và chém đầu ai đó, loại phản kháng ấy đối với cuộc
sống chính là địa ngục.
Đối
với phương pháp thực tập của chúng ta, chúng ta không cho
rằng: “Địa ngục thì xấu còn thiên đàng thì tốt” hay
“Hãy thoát khỏi địa ngục và đi tìm thiên đàng”, mà
chúng ta chỉ tự khuyến khích mình để phát triển một con
tim cởi mở, một khối óc cởi mở đối với thiên đàng
cũng như địa ngục, cởi mở đối với tất cả. Vì sao?
Vì chỉ khi đó chúng ta mới nhận thấy rằng bất cứ điều
gì xảy đến thì chúng ta vẫn luôn đứng giữa thế giới,
đứng giữa vòng tròn thiêng liêng, và bất cứ cái gì tiến
vào vòng tròn ấy, tồn tại cùng chúng ta ở đó đều dạy
cho chúng ta những gì chúng ta cần biết.
Việc
làm của chúng ta là hãy tỉnh thức để làm cho những gì
tiến vào vòng tròn ấy luôn làm bạn tỉnh thức hơn là làm
bạn say ngủ. Cách duy nhất để làm điều này là bạn hãy
cởi mở, hiếu kỳ và phát triển một số ý niệm về sự
thông cảm đối với những gì đang xảy ra, để biết được
bản chất thật của nó và để nó dạy cho bạn những gì
mà bạn cần biết. Nó sẽ bám riết theo bạn cho đến khi
bạn học bài học đó với bất kỳ mức độ nào. Bạn có
thể lìa bỏ cuộc sống hôn nhân, cũng có thể bỏ việc làm,
và bạn cũng có thể đi đến những nơi mà người ta đang
ca ngợi bạn. Bạn có thể vận dụng thế giới xung quanh để
làm cho nó êm đềm hơn, nhưng những con quỉ già nua xấu xí
của cuộc sống sẽ luôn rình rập cho đến khi bạn học được
bài học mà chúng dạy cho bạn. Rồi những con quỉ này sẽ
tỏ ra thân thiện, trở thành những người bạn đồng hành
trên đường đời của bạn.
Vì
vậy mà tại sao sáng hôm nay, mặc dầu rất đói và mệt,
tôi cũng rất hạnh phúc. Và tôi thành kính bày tỏ lòng biết
ơn của tôi đối với Trungpa Rinpoche về điều đó.