ĐỐI MẶT
VỚI THỰC TẠI
Hôm
qua, tôi đã nói về cách trau dồi tính chính xác, dịu dàng
và cởi mở, đã trình bày một phương pháp Thiền tập giúp
chúng ta khơi mở được những phẩm chất mà chúng ta đã
sẵn có. Bây giờ, những chỉ dẫn sẽ nhấn mạnh đến sự
khôn ngoan, sáng suốt hay sự minh mẫn mà chúng ta có. Đôi
khi những lời chỉ dẫn cũng nhấn mạnh đến những trở
ngại, nhấn mạnh việc chúng ta bị mắc kẹt như thế nào
trong căn phòng nhỏ tối tăm của mình... Đây thật sự là
hai mặt của một vấn đề. Khi được đặt chung với nhau,
hạnh phúc và khổ đau sẽ nói lên bản chất cuộc sống con
người. Đó là những gì chúng ta nhận thức khi thực tập
Thiền.
Chúng
ta thấv được sự vật thật là đẹp, thật là tuyệt vời,
thật đáng ngạc nhiên và chúng ta cũng thấy chúng ta bị mắc
kẹt như thế nào. Điều đó không có nghĩa cái này là tốt
còn cái kia là xấu, mà đó là một loại chất liệu hỗn
hợp phong phú, giá trị nhưng cũng khá khó chịu. Khi chúng
được trộn lẫn với nhau, nó chính là chúng ta–là con người
này. Điều này chính là điều chúng ta đến đây để nhận
biết cho chính mình. Cả hạnh phúc và khổ đau đều luôn
hiện hữu ở đây, chúng hòa lẫn trong nhau. Đối với một
người thực chứng cao thì sự khác nhau giữa các chứng loạn
thần kinh và sự thông minh là rất khó nhận biết do bởi
đôi khi các biểu hiện bên ngoài của cả hai đều như nhau.
Năng lực sáng tạo cơ bản của sự sống–sinh lực–dâng
trào và lan tỏa trong tất cả hiện hữu. Nó có thể được
nhận biết như một năng lực tràn đầy, không đè nén, tự
do và mãnh liệt. Hoặc nó cũng có thể được nhận biết
như một thứ năng lực hạn hẹp, xấu xa và gây thương tổn.
Mặc dù có quá nhiều lời hướng dẫn, chỉ bảo, nhiều phương
pháp thực tập, nhưng tựu trung vẫn là làm sao để trở nên
thật sự chân thành đối với những gì tồn tại trong trí
óc của bạn–những ý nghĩ, những cảm xúc những cảm giác
của thân thể, cả những gì tạo nên cái chúng ta gọi là
“Tôi” hay “Ta”. Không ai khác có thể phân loại cho bạn
những gì có thể chấp nhận và những gì nên chối bỏ, những
gì được xem như có thể giúp bạn tỉnh dậy hay làm bạn
mê ngủ. Không ai khác thật sự có thể chọn lựa cho bạn
những gì nên chấp nhận–những gì có thể mở mang thêm
thế giới của bạn; và những gì nên chối bỏ– những gì
làm bạn quẩn quanh trong những nỗi khổ đau lập đi lập
lại mãi. Phương pháp Thiền tập này được gọi là phương
pháp vô thần, nó không dạy bạn tin ở Thượng đế hay không
tin ở Thượng đế, nó dạy rằng không ai khác ngoài bạn
có thể nói với bạn điều gì cần chấp nhận và điều
gì nên chối bỏ.
Sự
thực tập Thiền sẽ giúp chúng ta biết rất rõ cái năng lực
cơ bản này với sự chân thành và sự tận tâm thật vĩ đại,
và chúng ta có thể phân biệt được đâu là độc dược
và đâu là lương dược; mỗi một loại dược liệu đều
có ý nghĩa khác nhau đối với mỗi chúng ta. Chẳng hạn, một
người nào đó có thể uống rất nhiều cà phê và nó thật
sự có thể làm anh ta tỉnh táo và trở nên sáng suốt; những
người khác chỉ uống một tí thôi cũng đủ làm cho thần
kinh người ấy trở nên quá căng thẳng. Những loại thức
ăn khác nhau cũng ảnh hưởng đến mỗi chúng ta một cách
khác nhau. Vì vậy chỉ có chúng ta mới thật sự có mối liên
hệ mật thiết nhất với chính những năng lực của chúng
ta. Chúng ta là những người duy nhất biết cái gì có thể
đánh thức mình dậy và cái gì có thể làm mình say ngủ.
Vì thế, chúng ta hãy cứ ngồi đây trên chiếc ghế nệm này
trong căn phòng sáng trưng với những thành tích rực rỡ kỳ
lạ này và với bức ảnh Karmapa trước mặt. Bên ngoài, tuyết
vẫn rơi và gió vẫn gầm rú. Giờ này qua giờ khác, chúng
ta ngồi ở đây và chỉ có gắng quay trở lại với phút giây
hiện tại, nhận thức được những gì đang diễn ra trong
tâm trí của chúng ta, theo dõi hơi thở ra, đính vào ý nghĩ
của chúng ta nhãn hiệu: “suy nghĩ”, rồi quay về với phút
giây hiện tại, nhận thức được những gì đang diễn ra
trong tâm trí của chúng ta. Sự chỉ dẫn ở đây là chúng
ta phải hết sức chân thành và tận tâm đối với quá trình
thực tập để dần dần biết được buông bỏ có nghĩa là
gì đối với những gì cần nắm bắt và cả đối với những
gì không cần nắm bắt.
Phải
có niềm tin rằng ở mỗi chúng ta đều có tất cá những
gì cần có để đạt đến giác ngộ. Chúng ta có nguồn năng
lượng căn bản vận chuyển trong mỗi chúng ta. Đôi khi nó
biểu hiện như là sự sắc sảo tài ba nhưng đôi khi nó lại
biểu hiện như là sự khờ khạo, lầm lẫn. Bởi vì chúng
ta là những người đúng đắn, là những người thật sự
tốt, nên tự chúng ta có thề phân tích cho chính mình những
gì cần chấp nhận và những gì cần buông bỏ. Chúng ta cần
phải phân biệt được cái gì có thể làm cho chúng ta trưởng
thành, minh mẫn, hoàn thìện và cái gì–nếu chúng ta quá
dính mắc vào nó–có thể làm chúng ta luôn khờ dại, bé
nhỏ... Đây là một tiến trình để tự làm bạn với chính
mình và với thế giới của chúng ta. Tiến trình này bao hàm
không chỉ những gì chúng ta thích, mà bao hàm cả một thế
giới sống động với hai mặt của thực tại– khổ đau
và hạnh phúc–nhưng tất cả đều có thể dạy chúng ta rất
nhiều.