TÌM THẤY
BẢN CHẤT CHÂN THẬT CỦA CHÍNH MÌNH
Trong
một bài thuyết pháp, Đức Phật đã nói về 4 loại ngựa:
loại ngựa xuất sắc, loại ngựa giỏi, loại ngựa trung bình
và loại ngựa tồi. Theo bài pháp, loại ngựa xuất sắc chạy
trước khi ngọn roi chạm đến lưng nó; nó chạy khi chỉ thoáng
thấy bóng dáng của chiếc roi hoặc thoáng nghe tiếng vút nhỏ
của chiếc roi người chủ. Loại ngựa giỏi chạy khi chiếc
roi vừa chạm nhẹ vào lưng nó. Loại ngựa thường không chạy
cho đến khi nó cảm thấy đau trên lưng và loại ngựa tồi
không nhúc nhích cho đến khi cơn đau thâm nhập vào tận xương
tủy của nó.
Trong
một câu chuyện mà Shunryu Suzuki kể trong cuốn Zen Mind–Beginner’s
Mind, ông kể rằng khi người ta nghe bài pháp này, họ luôn
mong muốn họ là con người tốt nhất nhưng thực ra khi chúng
ta ngồi Thiền, không quan trọng chúng ta là hạng người xuất
sắc nhất hay hạng người tồi nhất. Ông nhấn mạnh rằng
thật ra, hạng người đáng sợ nhất chính là người nhận
thấy mình thực hành hay nhất.
Những
gì tôi đã nhận ra trong suốt thời gian thực tập là thực
tập không có nghĩa là trở thành con người tốt nhất hay
con người tệ nhất. Điều quan trọng là phải tìm ra bản
chất chân thật của chính mình và ngôn ngữ cũng như hành
động phải bắt nguồn từ bản chất đó. Cho dù phẩm chất
của chúng ta là gì đi chăng nữa thì đó cũng là sức mạnh
và vẻ đẹp của chính chúng ta, đó cũng là những gì mà
người khác sẽ đáp lại cho chúng ta.
Một
lần nọ tôi có dịp được nói chuyện với Chogyam Trungpa
Rinpoche về việc tôi không thể chơi cái xập xẻng và cái
trống và không biết phải làm sao để chơi hai loại nhạc
khí ấy với nhau. Hàng ngày chúng tôi cứ tập đi tập lại
mãi. Chúng tôi đã tự tập với nhau và rồi chúng tôi chơi
cho Lama Sherap nghe, Đức Lama ngồi đó với cái nhìn hơi u buồn
trên nét mặt Ngài. Sau đó, Ngài cầm tay chúng tôi và dạy
chúng tôi cách chơi. Rồi chúng tôi đã tự mình chơi và nghe
Ngài thở dài. Điều này tiếp diễn trong khoảng 49 ngày. Ngài
không bao giờ nói rằng chúng tôi chơi rất hay, nhưng Ngài
rất dịu dàng với chúng tôi. Cuối cùng, tất cả cũng kết
thúc và chúng tôi đã trình diễn thật tuyệt vời. Chúng tôi
được chúc tụng và ngợi ca. Lama Sherap đã nói: “Thật ra
các bạn đã chơi rất tốt. Các bạn đã chơi rất tốt từ
buổi tập đầu tiên. Nhưng tôi biết nếu tôi báo rằng các
bạn đã chơi tốt thì các bạn sẽ ngừng tập ngay”. Ngài
rất đúng. Ngài có một phương pháp dịu dàng để khuyến
khích chúng tôi; phương pháp đó đã không làm chúng tôi cảm
thấy giận Ngài, cũng không làm chúng tôi cảm thấy bị tổn
thương. Nó chỉ làm chúng tôi cảm nhận rằng Ngài có cách
riêng của Ngài khi chơi nhạc khí cymbal (một loại nhạc khí
gõ gồm hai đĩa tròn bằng hợp kim đồng có núm cầm ở giữa,
đánh chập vào nhau khi biểu diễn); Ngài đã chơi loại nhạc
khí ấy từ khi Ngài còn là một cậu bé con, và chúng tôi
phải tiếp tục cố gắng. Vì thế trong 49 ngày chúng tôi đã
làm việc rất tích cực.
Chúng
ta có thể làm việc với chính mình bằng cách ấy. Chúng ta
không cần phải quá khắt khe với chính mình khi nghĩ rằng
chúng ta đang ngồi đây với phương pháp Thiền định hay với
lối tập Oryoki, với lối sống của chúng ta trong thế giới
này là thuộc phạm vi loại người tồi tệ nhất. Chúng ta
có thể cảm thông cho chính chúng ta về điều đó và dùng
nó như một động cơ để tiếp tục phát triển chính mình,
để tìm ra bản chất thật của chính mình. Chúng ta không
những tìm ra bản chất thật của chính chúng ta mà chúng ta
cũng sẽ biết được bản chất của những người khác, bởi
vì trong trái tim của tất cả mọi người, hầu như tất cả
chúng ta đều cho rằng mình là loại người tồi nhất. Bạn
có thể nghĩ rằng chính bạn là một người kiêu ngạo, bạn
cũng có thể nghĩ chính những người khác là những kẻ kiêu
ngạo. Tuy nhiên, những ai đã từng có những phút giây kiêu
ngạo đều nhận thấy rằng sự kiêu ngạo chỉ là dáng vẻ
bề ngoài vì họ thật sự nghĩ rằng họ là loại người
tồi nhất và họ luôn luôn cố gắng để tự chứng tỏ ngược
lại.
Trong
một bài nói chuyện, Suzuki Roshi đã nói rằng sự thực tập
Thiền định hay cả tiến trình đi tìm bản chất thật của
bạn là một tiến trình liên tục của lỗi lầm và còn hơn
thế nữa đó không phải là một lý do để chán nản hoặc
nhụt chí mà nó thật sự là một động cơ để tiến bộ.
Khi bạn nhận thấy sự suy sụp của chính bạn, thì đó là
một động cơ để bạn đứng lên, không những để vượt
khỏi sự tự chê trách mà còn vượt khỏi sự hãnh diện
đối với tất cả mọi thứ xảy đến với bạn, sự hãnh
diện về bản thân bạn là ai, về sự tốt đẹp, sự tuyệt
vời hay sự tồi tệ của chính bạn–tuy vậy bạn sẽ tìm
thấy ở chính bạn một số ý niệm của sự hãnh diện và
dùng nó để thúc đẩy bạn đi lên.
Dòng
Karma Kagyu của Phật giáo Tây Tạng, nơi mà những học trò
của Chogyam Trungpa được giáo dục, đôi khi được gọi là
“dòng rủi ro”, do bởi những phương pháp mà những vị
Thầy thông minh và đáng tôn kính của dòng này đã “thổi
vào đó” từ thế hệ này qua thế hệ khác. Đầu tiên ta
thấy có Tilopa, một người khùng, hoàn toàn hoang dại. Đệ
tử chính của ông là Naropa. Naropa quá phụ thuộc khái niệm
và quá suy luận duy lí đến đỗi ông đã mất 12 năm bị
chiếc xe ba gác cán qua, bị đưa vào tất cả những loại
thử thách bởi Thầy của ông để ông có thể bừng tỉnh
ra. Ông phụ thuộc vào khái niệm đến độ nếu ai đó nói
với ông điều gì, ông sẽ đáp lại: “Ồ vâng, nhưng chắc
chắn là bạn đã dựa vào lý thuyết đó để nói lên điều
này”. Ông ta có loại trí óc như vậy. Học trò chính của
ông là Marpa, rất nổi tiếng về tính nóng nảy, ông thường
nổi xung lên, đánh đập mọi người và hét toáng lên với
họ. Ông ta cũng là một kẻ say rượu, cũng khét tiếng là
cứng đầu. Đệ tử chính của ông là Milarepa. Milarepa là
một kẻ sát nhân! Rinpoche thường nói rằng Marpa trở thành
đệ tử của giáo phái bởi vì ông ta nghĩ rằng ông có thể
làm ra nhiều tiền bằng cách mang những sách vở từ Ấn Độ
về và dịch chúng ra tiếng Tây Tạng. Học trò của ông, Milarepa
trở thành đệ tử của giáo phái vì Milarepa sợ rằng ông
sẽ bị đày xuống địa ngục vì tội giết người–điều
đó đã làm ông sợ hãi.
Học
trò của Milarepa là Gampopa (theo tên này mà Tu viện Gampo được
đặt tên). Bởi vì mọi thứ có vẻ êm xuôi đối với Gampopa,
nên ông trở thành một kẻ kiêu căng. Chắng hạn vào đêm
trước khi gặp Gampopa lần đầu, Milarepa đã nói với một
vài đệ tử của ông rằng: “Một người có ý định làm
đệ tử của ta sẽ đến đây vào ngày mai. Bất cứ ai đem
anh ta đến với ta đều được trọng thưởng”. Vì vậy
khi Gampopa đến thị trấn, một bà già thấy ông, bà chạy
ra và bảo: “Ô, Milarepa bảo với chúng tôi rằng ông đang
đến và rằng ông có dự định trở thành một trong những
đại đệ tử của Ngài và tôi muốn con của tôi sẽ dẫn
ông lên gặp Ngài”. Vì thế, Gampopa nghĩ: “Ta chắc chắn
là người số một rồi”. Ông hãnh diện đi gặp Milarepa
với niềm tin rằng mình sẽ được đón tiếp rất long trọng.
Tuy nhiên, Milarepa đã bảo một người dẫn Gampopa vào một
cái hang và không gặp ông ta trong vòng 3 tuần lễ.
Còn
với đệ từ chính của Gampopa, người đầu tiên là Karmapa.
Điều duy nhất chúng ta biết về ông là ông cực kỳ xấu
xí. Người ta nói rằng ông ta trông giống một con khỉ. Tuy
vậy vẫn có một câu chuyện về ông ta và ba vị đệ tử
chính khác của Gampopa. Họ đã bị đưa ra khỏi đạo viện
vì say sưa, nhảy múa ca hát và phá nội qui của đạo viện.
Tất
cả chúng ta phải trở nên can đảm và tự tin. Đây là những
người đi trước chúng ta, những người mà chúng ta lễ lạy
mỗi khi chúng ta làm lễ. Chúng ta có thể lễ lạy các Ngài
như một tấm gương của sự khôn ngoan trong chính tâm trí
chúng ta về sự giác ngộ. Nhưng có lẽ cũng thật hữu ích
để lễ lạy các Ngài như những con người hòa lẫn nhiều
tâm lý được xem là tiêu cực cũng như chính chúng ta. Họ
là những tấm gương sáng về những người mà không bao giờ
lìa bỏ chính họ và không e ngại để trở nên chính họ,
và do đó họ là những người có thể tìm thấy bản chất
thật và phẩm chất chân chính của chính họ.
Điều
quan trọng là bản chất thật của chúng ta không phải là
một lý tưởng nào đó mà chúng ta cần phải sống theo. Nó
chính là bản thân chúng ta ngay giờ phút này và nó là những
gì mà chúng ta cần phải trở nên thân thiện và gần gũi.