LÒNG YÊU
THƯƠNG
Có
một sự hiểu lầm thông thường của con người là cho rằng
cách hay nhất để sống là né tránh khổ đau và cố tìm hạnh
phúc. Ta có thể nhận thấy điều này ngay cả nơi những loài
côn trùng nhỏ bé, muông thú, chim chóc... Mọi loài đều giống
nhau về phương diện này.
Một
cách thú vị hơn nhưng cũng mạo hiểm hơn để tiếp cận
sự sống là hãy bắt đầu phát triển tính hiếu kỳ của
chúng ta đến với mọi đối tượng của cuộc sống, bất
kể những đối tượng ấy là đắng cay hay ngọt ngào. Để
có một cuộc sống vượt lên những nhỏ nhen và những định
kiến tầm thường–luôn bảo đảm rằng mọi thứ đều xảy
ra theo ý muốn của chúng ta, để có một cuộc sống trọn
vẹn: vui tươi và hạnh phúc, chúng ta cũng phải thừa nhận
là chúng ta phải trải qua quá nhiều những nỗi khổ đau và
hạnh phúc để tìm hiểu xem chúng ta là ai và thế giới này
là gì? Chúng ta sống như thế nào. Thế giới tồn tại ra
sao và mọi vật tự nó là gì? Nếu chúng ta luôn kiếm tìm
sự dễ chịu bằng bất cứ giá nào thì ngay khi chúng ta vừa
mới chạm đến bờ mé của khổ đau, chúng ta đã vội trốn
chạy. Chúng ta sẽ không bao giờ biết đuợc sự thật tồn
tại ngay trong những trở ngại, những khó khăn hay những nỗi
khổ đau ấy.
Khi
con người bắt đầu thực tập Thiền định hay bắt đầu
làm việc với bất kỳ một nguyên tắc tâm linh nào đó, họ
thường nghĩ rằng bằng cách nào đó họ đang tự cải thiện.
Tuy vậy sự cải thiện này đôi lúc lại đi ngược với con
người thật của họ. Điều đó cũng giống như nói rằng:
“Nếu tôi chạy bộ, tôi sẽ là một con người tốt hơn”
hay “Nếu tôi có một căn nhà đẹp hơn, tôi sẽ sống tốt
hơn” và “Nếu tôi có thể thực tập thiền định và trở
nên bình tĩnh, tôi sẽ là một con người tốt hơn”. Hay trong
một tình huống nào đó khi họ tìm thấy lầm lỗi của người
khác, họ có thể nói rằng: “Nếu không vì chồng tôi thì
tôi đã có một cuộc hôn nhân hoàn hảo” hoặc “Nếu không
vì ông chủ của tôi thì công việc của tôi đã thật tuyệt
vời” và “Nếu không vì tâm trí phiền muộn của tôi thì
sự thiền tập của tôi đã thật tuyệt hảo”...
Nhưng
lòng yêu thương–maitri–đối với chính mình không có nghĩa
là chúng ta phải vứt bỏ tất cả. Maitri có nghĩa là chúng
ta vẫn có thể có những tâm lý được xem là tiêu cực sau
những năm tháng nỗ lực thực tập này, chúng ta vẫn có thể
bực bội sau những giờ làm việc căng thẳng này, chúng ta
vẫn có thể rụt rè, có thể ghen tị hay có thể có đủ
tất cả những cảm giác hài lòng hay không hài lòng nào đó.
Điều quan trọng là chúng ta đừng cố gắng vứt bỏ chính
bản thân mình. Thực hành Thiền không phải là cố gắng ném
chính chúng ta đi và trở nên một cái gì đó khác biệt. Thực
hành Thiền chính là để làm bạn với chính con người thật
sẵn có của mỗi chúng ta. Nền tảng của sự thực tập là
bạn hay tôi hay bất kỳ ai khác ngay bây giờ đã là mình rồi,
đúng như bản chất của bạn rồi. Đó là nền tảng, đó
là những gì chúng ta học tập, là những gì chúng ta cần
phải biết với niềm thích thú và tính hiếu kỳ thật to
lớn.
Trong
một số quý vị Phật tử, đôi khi từ “bản ngã” được
dùng với một nghĩa sai lạc, với một nghĩa bóng hơn là một
từ ngữ phân tâm học. Là Phật tử, chúng ta có thể nói
rằng: “Ồ, cái ngã của tôi quả đã gây cho tôi quá nhiều
rắc rối” và chúng ta có thể nghĩ: “À, chúng ta cần phải
loại bỏ nó ngay, đúng không? Rồi sẽ không còn vấn đề
gì nữa”. Tuy nhiên, điều quan trọng là không nên loại bỏ
bản ngã đi mà phải thật sự bắt đầu quan tâm đến chính
mình, hãy trở nên hiếu kỳ với chính mình và thử tìm hiểu
chính mình. Chúng ta phải hành Thiền và chúng ta phải sống
với sự hiếu kỳ to lớn. Đối tượng của thiền tập là
chính bàn thân chúng ta. Chúng ta tồn tại để tìm hiểu chính
chúng ta và để nhận biết được chúng ta ngay bây giờ chứ
không phải là ngày mai. Người ta thường nói với tôi rằng:
“Tôi muốn đến và có một cuộc nói chuyện với bạn, tôi
muốn viết cho bạn một lá thư, tôi muốn gọi điện cho bạn
nhưng tôi lại muốn đợi cho đến khi tôi có điều gì gần
gũi với bạn”. Và tôi nghĩ rằng: “À, nếu bạn muốn tìm
một điều gì giống tôi, bạn có thể chờ đợi mãi mãi”.
Vì vậy, bạn hãy đến như bạn đang là. Điều kỳ diệu
là hãy sẵn lòng cởi mở và sẵn lòng ý thức được điều
này. Một trong những khám phá chính của phương pháp Thiền
tập là hãy quan sát chúng ta đang trốn chạy khỏi những giây
phút hiện tại như thế nào và chúng ta đang trốn tránh chính
mình ở đây như thế nào. Không nên xem đó là một vấn đề
cần phải loại trừ mà điều quan trọng là hãy quan sát nó.
Tính
hiếu kỳ của bạn nên được liên kết với sự dịu dàng,
sự sáng suốt và sự cởi mở. Bạn hãy để cho mọi việc
xảy ra tự nhiên và quan sát chúng một cách cởi mở. Dịu
dàng tức là có một ý thức trong sáng và nhẹ nhàng đối
với chính mình. Sáng suốt là có thể quan sát một cách rõ
ràng, không định kiến khi quan sát những gì thật sự xảy
ra trước mắt, giống như một nhà khoa học không định kiến
khi nhìn vào kính viễn vọng. Cởi mở tức là mặc cho sự
vật diễn biến và mình chỉ quan sát, nhìn nhận một cách
khách quan.
Hiệu
quả của những năm tháng Thiền tập mà bạn đang khởi sự
đây sẽ giống như vào cuối mỗi ngày, một ai đó chiếu
một cuốn băng vidéo về chính bản thân bạn và bạn có thể
nhìn thấy được tất cả về bản thân mình. Bạn có thể
sẽ thường xuyên chớp mắt và thốt lên: “Ôi dào!”. Hoặc
bạn cũng có thể thấy rằng bạn đã làm tất cả những
điều gì đó vì bạn thích phê bình tất cả những ai bạn
không thích trong cuộc sống, bạn chỉ trích tất cả những
người này. Nhìn chung, làm bạn với chính mình cũng giống
như làm bạn với tất cả những người mà bạn phê bình
đó, bởi vì khi bạn có được sự chân thật, dịu dàng và
tốt bụng này kết hợp với cái nhìn rõ ràng về bản thân
mình, lúc đó sẽ không có rào cản nào ngăn bạn yêu thương
những người khác.
Như
vậy, cơ sở của yêu thương là chính mình. Chúng ta đến
đây để tìm hiểu chính chúng ta. Con đường và phương pháp
để thực hiện được điều đó–phương tiện chính của
chúng ta–là thực hành Thiền và phải có một số ý niệm
đúng đắn và sáng suốt. Chúng ta không nên để cho tính hiếu
kỳ của chúng ta bị giới hạn chỉ với việc ngồi ngắm
cảnh bên cửa sổ, làm thức ăn trong bếp hay nói chuyện với
bạn bè–với bất kỳ việc gì chúng ta đang làm–mà hãy
gắng duy trì được ý niệm về sự sống, sự trôi chảy
và phát triển tính
hiếu
kỳ ngay cả đối với những gì đang xảy ra trong thân tâm
chúng ta. Có lẽ như vậy chúng ta mới trực nhận được ý
nghĩa của maitri – được miêu tả một cách truyền thống
như là biểu tượng của tình yêu thương.
Như
vậy, chúng ta hy vọng sẽ có những tháng năm thực tập thật
tốt ở đây, để tìm hiểu chính chúng ta và để trở nên
vui tươi hơn, xua tan đi những gương mặt trông quá nghiêm
trang, khắc khổ.