Phật
tử chùa Côn Sơn - Hải Dương
Khi
nhắc đến tu viện, người ta nghĩ ngay đến nơi tập trung
những người tu sống khắc khổ, khép mình trong giới luật,
xa lìa thế gian… Đa số tìm đến cửa chùa là những người
lớn tuổi, hoặc hoàn cảnh khó khăn, hay trong cuộc đời đã
trải qua những truân chuyên cay đắng, muốn đi tìm cuộc sống
thanh thản chốn thiền môn.
Với
cái nhìn đó, không ít người đã đánh giá đạo Phật là
yếm thế, cửa chùa chỉ để dành cho người già. Thế nên,
những ngày chủ nhật, ngày rằm, mùng một hoặc những ngày
lễ lớn chúng ta thấy ít những người trẻ đi lễ chùa.
Ngay trong các buổi thuyết pháp tại các chùa lớn ở TP.HCM,
số người tham dự cũng phần lớn là các Phật tử trung niên
và lão niên. Tôi tin rằng, chắc chắn có nhiều nơi nhưng
điều này đã nói lên đạo Phật chưa thành công trong lãnh
vực hoằng pháp. Có phải là giáo lý đạo Phật khô cứng
và yếm thế không? Thưa không! Đạo Phật rất tích cực đi
vào cuộc sống với giáo pháp Bát chánh đạo, Tứ vô lượng
tâm…, đã nuôi dưỡng bao thế hệ trẻ đời Lý, Trần và
các thời đại khác bằng tinh thần dân tộc, ý chí vô úy,
đại bi, trí, dũng, đoàn kết để chiến đấu chống quân
xâm lược, giữ gìn giang sơn Việt Nam được tốt đẹp như
ngày hôm nay.
Hàng
ngày, các bạn trẻ phải phấn đấu hết mình để có được
vị trí tốt nơi các sở làm, doanh thương và các dịch vụ
khác
để có được cuộc sống đầy đủ. Điều này rất tốt
với nhịp sống hiện tại, nhưng nếu các bạn không được
trang bị tinh thần đạo đức, lòng cởi mở, vị tha từ các
bậc cha mẹ hiền, các nhà giáo dục và nhất là các nhà hoạt
động tôn giáo chân chính thì e rằng các bạn sẽ bị lôi
cuốn, sa lầy vào khổ đau bởi lòng tham dục.
Các
tôn giáo bạn đã tổ chức những hội đoàn cho giới trẻ
sinh hoạt văn hóa, văn nghệ, từ thiện…, chăm sóc lẫn nhau
rất chu đáo từ lâu rồi. Còn đạo Phật chúng ta đã tạo
ra những sinh hoạt nào thích hợp cho giới trẻ? Chúng ta đã
có được tổ chức nào thu hút được thanh thiếu niên? Gia
đình Phật tử có mở rộng để thích hợp với các giới
trẻ khác? Chúng tôi đang đi tìm những câu trả lời từ những
vị lãnh đạo Phật giáo, những vị trụ trì đạo cao đức
trọng có tấm lòng thiết tha với tương lai đạo pháp và
dân tộc!
Trên
đường đi tìm, có thể là do nhân duyên của mình, chúng tôi
mới chỉ tìm được địa chỉ xa lắc xa lơ trên núi Dinh
gần Bà Rịa, đó là chùa Phật Quang, do thầy Chân Quang và
Tăng Ni trẻ hướng dẫn các em sinh viên học sinh sinh hoạt,
học giáo lý vào dịp nghỉ hè. Chúng tôi đã chứng kiến
cảnh chia tay thật cảm động, các em gái bịn rịn không muốn
rời xa các thầy, sư cô, đã khóc sướt mướt, nói lên tình
cảm mái chùa đã có sức thu hút và thấm sâu đạo lý vào
tâm hồn thơ trẻ!
Địa
chỉ thứ hai chúng tôi tìm thấy là chùa Phước Hải do Ni
trưởng Tịnh Nguyện trụ trì. Ni trưởng đã dành một gian
phòng lớn, yên tịnh làm thư viện cho các sinh viên đến học
thi hàng ngày. Riêng ngày Chủ nhật thì buổi sáng dành cho
các sinh viên đến sinh hoạt văn hóa, từ thiện do chính Ni
trưởng và một cô giáo dạy văn cấp ba hướng dẫn; đến
trưa, nhà chùa còn chiêu đãi các em một bữa cơm chay. Buổi
chiều, ngôi chùa thân thương ấy lại dành cho Gia đình Phật
tử Giác Hạnh một không gian ấm cúng để học hỏi giáo
lý, lên khóa lễ và sinh hoạt vui chơi, sau đó được Ni trưởng
chăm sóc bằng những phần trái cây, bánh kẹo của nhà chùa…
Hai địa chỉ ấy đã nuôi dưỡng bao lớp trẻ bằng tinh thần
vô úy, từ bi, vi tha, biết vượt lên số phận để đi vào
cuộc đời bằng đôi chân vững chãi, bằng trí tuệ sáng
suốt, tâm hồn tự tin, đã đóng góp tích cực cho gia đình,
xã hội bằng hai bàn tay lao động chân chính, tài năng và
tinh thần trách nhiệm của mình.
Chị
tôi từ bên Pháp đã điện thư, chỉ cho chúng tôi thêm một
địa chỉ mới ở tuốt miền núi cao, gần thác Dambri, cách
thị xã Bảo Lộc hai chục cây số nữa. Đó là tu viện Bát
Nhã!
Tôi
tới Bảo Lộc trời đã xế chiều. Bầu trời bao phủ mây
đen, báo hiệu cơn mưa đang đến. Bác xe ôm cho tôi biết dạo
này chiều nào cũng mưa, và khách từ thành phố lên thăm tu
viện cũng khá nhiều. Trong tu viện Bát Nhã có gần ba trăm
thiếu nữ rất trẻ lên đây tu, còn về phía các thầy thì
có khoảng gần một trăm vị từ Huế và các nơi khác đến.
Họ tu rất nghiêm túc và sinh hoạt vui lắm. Tôi hỏi thêm:
- Thế
chùa này do ai sáng lập ra và hiện giờ ai hướng dẫn Tăng
Ni chúng ở Bát Nhã?
- Thượng
tọa Đức Nghi khnáh thành tu viện Bát Nhã từ mấy năm nay
rồi, có tổ chức những khóa tu, mới đầu thì có các cụ
già lên tham dự, sau đó lần lần nghỉ cả, có lẽ vì đường
xa quá. Nhưng bây giờ thì đông vui lắm, toàn người trẻ
lên đây tập sự, thế nên thanh niên thiếu nữ từ Bảo Lộc
và các nơi cũng về đây lễ Phật và chiêm bái cảnh chùa.
Đến
chùa, tôi được hướng dẫn vào khu nội viện của Ni chúng.
Hai sư đệ ra đón, đưa tôi vào phòng khách để đợi quý
sư cô đang họp. Trong khi chờ đợi, tôi đi dạo một vòng
quanh chùa để tham quan.
Tu
viện Bát Nhã được Thượng tọa viện chủ xây dựng rất
trang nghiêm và đẹp mắt. Đối diện với cổng tam quan là
ngôi chánh điện nguy nga với mái ngói cong cổ kính. Phía bên
trái dẫn lên đồi là khu vườn có hồ nước trong xanh, suối
nước phun trắng xóa trên hòn non bộ hùng vĩ có Đức Bồ
tát Quan Âm đứng trên đỉnh núi đá, tay cầm bình tịnh thủy
nhỏ từng giọt nước trong vắt, nhiệm màu cho những ai cần
xoa dịu cơn bệnh và nỗi khổ đau.
Phía
bên tay phải là khu nhà Tăng dành cho quý thầy về an cư kiết
đông. Đi sâu vào phía trong là khu nội viện dành cho Ni chúng.
Những tầng lầu cao mới xây còn tươi mát màu vôi, những
con đường mới sửa còn láng màu nhựa đường. Tất cả
kiến trúc đều mới mẻ nổi bật giữa màu xanh mướt của
đồi trà, mùi thơm ngát của hoa cà-phê và tiếng gió rì rào
của đồi thông tạo thành cảnh thanh tịnh, trang nghiêm và
hùng vĩ của đạo tràng trên cao nguyên sương mù Bảo Lộc.
Số
lượng phòng mới xây chỉ đủ cho hơn một trăm sư cô và
gần hai trăm các em tập sự, không có phòng dành cho khách,
nên tôi chỉ được ở lại tham dự khóa tu một tuần thôi.
Theo
thời khóa an cư kiết đông bên Làng Mai, Ni chúng dậy từ
bốn giờ sáng, tập thể dục, sau đó ngồi thiền, đi kinh
hành, đọc một đoạn kinh ngắn, niệm Bụt rồi nghỉ.
Đến
giờ ăn sáng, mọi người theo thứ tự lấy cơm vào bình bát,
về bàn, ăn trong yên lặng.
Sau
giờ ăn, chúng tôi thiền hành quang khu đồi trà. Con đường
dốc quanh co đưa chúng tôi xuống dưới chân đồi, nơi đó
có dòng suối chảy mạnh, nước bắn tung bọt trắng xóa…
Tiếng suối reo, tiếng hàng thông rì rào bên mé rừng hòa
với tiếng chim hót líu lo, tạo thành bản hợp tấu sinh động.
Dải nắng hồng ban mai nhảy nhót theo dòng nước suối trong
xanh phản ánh Đức Quan Âm từ bi với mái cong Quan Âm các
được xây dựng giữa hồ. Phía trên đồi, Đức Bổn Sư
đang ngồi yên lặng, mỉm cười nhìn đàn chim trời đang chơi
đùa trên mặt nước lấp lánh ánh bình minh.
Tôi
thấy tâm hồn lâng lâng, bước chân nhẹ thênh thang đi trên
mặt đất. Tôi mỉm cười với làn mây trắng, hít đầy buồng
phổi không khí trong lành, hưởng cái hạnh phúc trọn vẹn
của phút giây hiện tại nhiệm mầu. Chung quanh tôi, các sư
cô hiền dịu và các em tập sự (để trở thành sư cô) tươi
mát như những bông hoa hướng dương, đang thanh thản từng
bước chân, đã cho tôi một cảm giác là tôi đang sống trong
cõi Tịnh độ ngay trên mảnh đất quê hương này.
Những
buổi pháp đàm chia sẻ kinh nghiệm tu tập, những niềm vui
hay những khó khăn đã giúp các em tháo gỡ được những băn
khoăn còn ẩn sâu kín nơi tâm thức. Những buổi chiều thiền
trà, những bài hát đạo ca, thiền ca đã cho tôi tìm lại
tuổi hồn nhiên, đã là nguồn cảm hứng cho tôi viết được
những bài thơ tình cảm thời thơ trẻ.
Thời
gian và năm tháng trôi qua nhanh làm cho thể xác con người tàn
tạ héo úa, nhưng tâm hồn, nếu được tưới tẩm bằng chất
liệu từ bi, hỷ xả, lòng vị tha, tình yêu thiên nhiên thì
ta sẽ trẻ mãi không già. Nếu như các bạn trẻ hôm nay được
nuôi dưỡng bằng những môi trường tâm linh trong sáng và
trẻ trung như vậy thì chúng tôi tin chắc rằng tương lai dân
tộc sẽ rất sáng đẹp và thịnh vượng về mọi mặt, đất
nước Việt Nam sẽ nhanh chóng tiến lên ngang hàng cùng các
nước văn minh mà vẫn giữ được bản sắc văn hóa dântộc,
mái chùa vẫn mãi là nơi cho mọi người quay trở về nương
tựa, tìm lại cội nguồn và bản tính hồn nhiên, chân thiện
của mình.
(Theo
Giác Ngộ)