|
.
ĐƯỜNG
LÊN YÊN TỬ
Diệu
Trân
 |
 |
Mảnh
trăng non quyến luyến ngọn tre, lung linh giải lụa ngà trên
những vòm lá nhọn; sương sớm như tấm chăn đơn mỏng còn
phủ hờ vạn vật mà cánh cổng gỗ bên hông chùa Vạn Hạnh
đã hé mở. Một bóng người nhỏ nhắn, trang phục gọn gàng
lách ra. Đó là người khách lạ phương xa vào chùa xin nghỉ
trọ đêm qua. Người ấy đi về cuối sân chùa. Con ngựa dậm
vó, vui mừng khi thấy chủ. Người ấy vỗ nhẹ đầu con vật
thân yêu, tháo giây buộc rồi thong thả dắt nó ra khỏi cổng
tam quan. Cơn gió sớm đầu thu làm rụng đợt lá ngô đồng
xạc xào trên thềm rêu vắng như những vẫy tay chào.
Đường
mỗi lúc mỗi quanh co hiểm trở, trèo đèo rồi lội suối,
tới quá trưa, người và ngựa đều thấm mết. Đã mấy ngày
qua, lúc có thể đi thong thả trên đường vắng, lúc lại
phải lẩn tránh chỗ đông người, nay dường như đã sắp
tơi nơi muốn tới. Người đó bâng khuâng nhìn quanh, rồi
vuốt ve con vật, buộc nó nơi gốc soan già bên đường và
thì thầm: “Ta phải đi thôi, Nhu-Yên, ngươi hãy tạm nghỉ
mệt nơi đây, thế nào lát nữa cũng có người đến nhận
ngươi. Hãy ngoan với chủ mới như cái tên ta đã đặt cho
ngươi.” Nhu-Yên dậm vó, lúc lắc bờm, nhìn chủ. Nhưng chủ
nó đã quay lưng đi nhanh về hướng chân núi Yên Tử.
Đường
lên núi tím ngắt hoa sim, gập ghềnh sỏi đá. Người đó
vấp ngã nhiều lần nhưng mỗi lần gắng gượng đứng dậy,
hình như người ấy cố bước nhanh hơn, như bị thúc đẩy
bởi quyết tâm nào trong lòng…..Lên tới đỉnh núi, hai bàn
chân người ấy đã sưng vù, rớm máu, nhưng vẻ mãn nguyện
hiện rõ trên gương mặt khi tiến vào thạch động.
-Trời!
Bệ hạ…
-Quốc
sư…
Hai
người cùng quỳ xuống trước nhau.
Đó
là vua Trần Thái Tông âm thầm rời cung điện, lên núi Yên
Tử tìm Thiền sư Phù Vân với ý định đi tu.
Nước
mắt lã chã tuôn rơi, nhà vua nghẹn ngào:
-Quốc
sư đã thấu lòng trẫm rồi, trẫm sớm mất mẹ cha từ thuở
ấu thơ, chỉ có người bạn đời là niềm an ủi, hương
lửa một ngày là trọng, huống chi hơn mười năm ròng, bao
nhiêu là chia xẻ. Nay bị buộc phải phụ người, làm sao trẫm
còn xứng đáng chăn dắt trăm họ. Đời trẫm, cho đến phút
này chưa từng được chọn điều mình mong cầu.
Thiền
sư Phù Vân điềm đạm hỏi:
-Bệ
hạ từng cầu điều chi?
-Trẫm
chỉ cầu làm Phật.
-Phật
ở trong tâm, không ở trên núi, không ở đâu khác ngoài tâm.
Nếu tâm lặng, trí huệ hiển bầy thì đó chính là Phật.
Nước
mắt vẫn đầm đìa, vua ngước nhìn thiền-sư. Thay vì phải
đỡ vua đứng dậy, thiền-sư vẫn lặng lẽ trong thế quỳ
đối diện thiên-tử. Chính trong giây phút lặng lẽ đó, giây
phút của Tâm-Truyền-Tâm mà nhà vua đã nghe rõ bốn tiếng
“PHẬT Ở TRONG TÂM”, ngay nơi tâm đang quằn quại bi thương
của mình.
Vua
Trần Thái Tông trở lại triều đình, chấp nhận sự đau
khổ VÔ THƯỜNG của thế gian mà trong phút giây quá đớn
đau, ngài đã tưởng là THƯỜNG. Cậu bé mồ côi được sắp
đặt để làm vua, mở đầu triều đại họ Trần, Hoàng Hậu
Lý Chiêu Hoàng bị giáng xuống làm Công Chúa vì chậm có con
nối dõi, Thuận Thiên Công Chúa lên ngôi Hoàng Hậu vì đang
mang thai …… cũng chỉ là những hạt cát vô thường, biến
động, trong biển cát vô thường mênh mông bất tận của
tam thiên đại thiên thế giới. Nhà vua rời Yên Tử với tín
tâm vững chắc “Phật ở trong tâm” để trở về làm một
vị vua anh minh, nhân hậu, lỗi lạc, anh hùng, đem lại thái
bình cho đất nước, thịnh vượng cho muôn dân. Nhà vua đã
hiểu rằng, là bậc quân vương, phải lấy ý dân làm ý mình,
lấy tâm dân làm tâm mình. Đến khi, “những gì cần làm,
đã làm”, vua Trần Thái Tông bèn nhường ngôi ngay cho Thái-tử
rồi về rừng Vĩ Lâm, đất Hoa Lư, lập am Thái Vi, dốc lòng
tu học.
Trang
sử vàng son đời Trần có được chính là nhờ vị vua đầu
tiên đã biết đem trí huệ Bát Nhã, gieo hạt Bồ Đề trong
tâm kiên cố. Đúng thế, Phật đã ở trong tâm Nhà-Vua-Thiền-Sư
từ phút rời Yên Tử với hai giòng nước mắt tuôn rơi, khi
ngay cả ngai vàng cũng chỉ là đôi dép rách ! “Vô Niệm Vi
Tông” nên lục-căn chẳng còn vướng lục-trần mới thênh
thang lục-thức.
Chỉ
liễu ngộ câu “Phật ở trong tâm” mà vua Trần Thái Tông
đã dựng nên cả một triều đại huy hoàng, cả một thời
hưng pháp với những vị vua tâm thành mộ đạo; nhất là,
đời vua Trần Nhân Tông, Ngài đã khai sáng giòng thiền Trúc
Lâm trên núi thiêng Yên Tử, như nguồn suối vi diệu chảy
mênh mang bất tận đến ngày nay.
Khải
tấu Thượng-Hoàng, Nhà-Vua-Thiền-Sư lỗi lạc của nước
Nam, xin hãy nhìn xuống rừng già vô minh này, chỉ cho con cháu
Đường- Lên- Yên- Tử.
Diệu
Trân
28
tháng hai 2005
(Đêm
chợt thức vì chuông điện thoại reo!)
|