Phẩm
10: Trắc Lượng Công Đức Bố Thí
Địa tạng đại sĩ, lúc ấy, vâng
theo uy thần của đức Thế tôn, đứng dậy khỏi chỗ mình
ngồi, quì xuống, chắp tay mà thưa, bạch đức Thế tôn, con
quan sát những kẻ ở trong các nẻo đường của nghiệp, trắc
lượng sự bố thí của họ thì thấy có nhẹ có nặng, có
sự hưởng phước một đời, có sự hưởng phước mười
đời, có sự hưởng phước lớn trong trăm đời ngàn đời.
Vì lý do nào, con thỉnh cầu đức Thế tôn dạy cho con rõ.
Đức Thế tôn dạy, Địa tạng đại sĩ, hôm nay, trước toàn
thể đại hội các chúng tại Đao lợi thiên cung như thế
này, Như lai sẽ nói về sự bố thí tại châu Diêm phù, bằng
cách trắc lượng công đức nhẹ nặng của sự ấy. Đại
sĩ hãy nghe cho kyլ Như lai sẽ nói cho. Địa tạng đại sĩ
bạch đức Thế tôn, con hoài nghi về việc ấy, nên rất ước
muốn và thích thú được nghe.
Đức Thế tôn dạy Địa tạng đại
sĩ, tại châu Diêm phù ở về phía nam này, những vị quốc
chúa, tể tướng đại thần, đại trưởng giả, đại sát
lợi, đại bà la môn, gặp những người rất thấp, rất nghèo,
cho đến tật nguyền, câm ngọng, điếc lác, đui mù, cơ thể
đủ cách không hoàn chỉnh như vậy, mà những vị quốc chúa
cho đến bà la môn, trong lúc bố thí, vẫn đủ từ tâm rộng
rãi, hạ lòng mình xuống, cười đón vui vẻ, tự tay đưa
khắp cho họ, hay tự bảo người khác đưa giúp, dịu dàng
an ủi, thì những vị quốc chúa cho đến bà la môn ấy được
phước như hiến cúng chư Phật nhiều bằng số cát của một
trăm sông Hằng. Lý do là vì quốc chúa cho đến bà la môn
mà đối với những người rất thấp, rất nghèo, cơ thể
không hoàn chỉnh, lại có từ tâm rộng rãi, nên phước của
họ được có cái quả báo là trong trăm ngàn đời, bảy thứ
quí báu còn luôn luôn đầy đủ, huống chi y phục, thực phẩm
và những thứ cần dùng khác.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
những vị quốc chúa cho đến bà la môn gặp được chùa tháp
của Phật, hình tượng của Phật, hình tượng của Bồ tát,
Thanh văn, Duyên giác, đích thân sắm đồ mà hiến cúng, thì
những vị quốc chúa cho đến bà la môn ấy được phước
ba kiếp làm thân Đế thích, hưởng sự yên vui tuyệt diệu.
Nếu biết đem cái phước bố thí như vậy hồi hướng cho
pháp giới chúng sinh, thì những vị quốc chúa cho đến bà
la môn ấy trong mười kiếp thường làm Phạn vương.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
những vị quốc chúa cho đến bà la môn gặp được chùa tháp
hay kinh tượng của Phật quá khứ bị hư hỏng mà biết phát
tâm tu bổ, bằng cách tự mình lo liệu hay khuyến khích người
khác, cả trăm cả ngàn người, hiến cúng để kết mối liên
hệ tốt đẹp với Phật, thì những vị quốc chúa cho đến
bà la môn ấy trăm ngàn đời thường làm Luân vương, còn
những người chung sức thì cũng với số đời ấy thường
làm quốc chúa. Nếu còn biết đem công đức như vậy đối
trước chùa tháp hay kinh tượng đã tu bổ mà phát nguyện
hồi hướng cho pháp giới chúng sinh, thì những vị quốc chúa
cho đến bà la môn ấy, cùng những người chung sức với họ,
đều sẽ làm Phật, vì lẽ quả báo của sự hiến cúng như
thế này thật vô lượng vô biên.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
những vị quốc chúa cho đến bà la môn thấy những người
già cả, những người bịnh tật và những kẻ sản phụ mà,
dẫu chỉ một lúc, phát ra từ tâm rộng rãi, chu cấp dược
phẩm, đồ ăn, thức uống và đồ nằm cho họ yên vui, thì
phước này rất bất khả tư nghị, trong một trăm kiếp thường
làm chúa trời Tịnh cư, trong hai trăm kiếp thường làm chúa
trời Lục dục, cho đến cuối cùng thì trở thành một đức
Phật đà chứ không bao giờ còn sa vào đường dữ, cả trăm
cả ngàn đời thính giác không nghe đến âm thanh đau khổ
(55b) .
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
những vị quốc chúa cho đến bà la môn làm được những
sự bố thí như trên đây thì được phước vô lượng. Nếu
còn đem phước ấy hồi hướng cho pháp giới chúng sinh, thì
bất cứ bố thí nhiều hay ít, cuối cùng thành Phật tất
cả, huống chi làm Đế thích, Phạn vương hay Luân vương.
Vì lý do này, Địa tạng đại sĩ, hãy khuyến khích mọi người
nên học tập sự bố thí như vậy.
Lại nữa, Địa tạng đại sĩ,
trong vị lai, thiện nam hay thiện nữ nào y theo giáo pháp của
Như lai mà gieo trồng gốc rễ điều lành, thì điều lành
ấy dầu chỉ bằng lông tóc cát bụi đi nữa, phước báo
họ nhận được cũng không thể ví dụ.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
thiện nam hay thiện nữ nào gặp được mà biết hiến cúng
hình tượng của Phật đà, của Bồ tát, Duyên giác hay Luân
vương, thì được phước vô lượng, thường ở trong nhân
loại hay trên chư thiên mà hưởng sự yên vui tuyệt diệu.
Nếu biết đem phước ấy hồi hướng cho pháp giới chúng
sinh, thì phước báo họ nhận được không thể ví dụ.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
thiện nam hay thiện nữ nào gặp được kinh điển đại thừa,
dầu chỉ nghe một bài chỉnh cú hay một câu đủ nghĩa, mà
thiết tha, trân trọng, xưng tụng, tôn kính và hiến cúng,
thì kẻ đó được phước báo vĩ đại, có tính chất vô
lượng vô biên. Nếu biết đem phước ấy hồi hướng cho
pháp giới chúng sinh, thì phước báo họ nhận được không
thể ví dụ.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
thiện nam hay thiện nữ nào gặp được chùa tháp của Phật
và kinh điển đại thừa, loại mới thì hiến cúng, xưng tụng,
tôn kính, chắp tay, chiêm ngưỡng và lễ bái; loại cũ hoặc
hỏng thì tu bổ bằng cách phát tâm ra sức một mình, hay khuyến
khích nhiều người phát tâm chung sức. Những người chung
sức thì trong ba mươi đời thường làm quốc chúa, còn người
chủ xướng thì làm luân vương, lại đem pháp lành khuyến
hóa thêm nữa cho các vị quốc chúa.
Địa tạng đại sĩ, trong vị lai,
thiện nam hay thiện nữ nào y theo giáo pháp của Như lai mà
gieo trồng gốc rễ điều lành như bố thí hiến cúng, như
tu tạo chùa tháp, như chỉnh trang kinh điển, thì dẫu chỉ
bằng một sợi lông, một mảy bụi, một hạt cát, một giọt
nước đi nữa, điều lành như vậy nếu biết đem hồi hướng
cho pháp giới chúng sinh, thì phước báo người ấy nhận được
là trăm ngàn đời hưởng sự yên vui tuyệt diệu và thượng
đẳng. Nếu chỉ biết đem cầu nguyện cho thân thuộc trong
gia đình của mình, hay chỉ biết đem cầu nguyện cho lợi
ích bản thân, thì kết quả chỉ hưởng được yên vui trong
ba đời mà thôi. Như vậy thì biết bỏ một mới được cả
vạn.
Địa tạng đại sĩ, nhân tố và
phước báo của sự bố thí là như vậy.