Phẩm
8: Chúa Tôi Diêm La Xưng Tụng
Lúc ấy có vô số chúa quỉ, vốn
ở trong dãy núi thiết vi và đã tháp tùng Diêm la thiên tử
mà lên Đao lợi, cùng đến chỗ đức Thế tôn, đại loại
như chúa quỉ Ác độc, chúa quỉ Ác nhiều, chúa quỉ Cọp
dữ, chúa quỉ Cọp trắng, Chúa quỉ Cọp huyết, chúa quỉ
Cọp đỏ, chúa quỉ Gieo tai họa, chúa quỉ Phi thân, chúa quỉ
Ánh điện, chúa quỉ Nanh sói, chúa quỉ Ngàn mắt, chúa quỉ
Ăn thú vật, chúa quỉ Vác đá, chúa quỉ Chủ hao tổn, chúa
quỉ Chủ tai họa, chúa quỉ Chủ thực phẩm, chúa quỉ Chủ
tài sản, chúa quỉ Chủ gia súc, chúa quỉ Chủ loài chim, chúa
quỉ Chủ loài thú, chúa quỉ Chủ quỉ mị, chúa quỉ Chủ
sản dục, chúa quỉ Chủ sinh mạng, chúa quỉ Chủ bịnh tật,
chúa quỉ Chủ hiểm nguy, chúa quỉ Ba mắt, chúa quỉ Bốn
mắt, chúa quỉ Năm mắt, chúa quỉ Kỳ lợi thất, chúa quỉ
Đại kỳ lợi thất, chúa quỉ Kỳ lợi xoa, chúa quỉ Đại
kỳ lợi xoa, chúa quỉ A na tra, chúa quỉ Đại a na tra ... Những
chúa quỉ này ai cũng có cả trăm cả ngàn chúa quỉ nhỏ,
cùng ở tại châu Diêm phù, có nhiệm vụ và có quyền hành
riêng. Những chúa quỉ này cùng Diêm la thiên tử, nhờ thần
lực của đức Thế tôn và của Địa tạng đại sĩ, mà cùng
nhau đến được tại tại Đao lợi thiên cung, đứng vào một
phía. Bấy giờ Diêm la thiên tử quì xuống, chắp tay mà thưa,
bạch đức Thế tôn, hôm nay con với các chúa quỉ nhờ thần
lực của đức Thế tôn và của Địa tạng đại sĩ mới
đến được nơi pháp hội Đao lợi lớn lao như thế này.
Việc ấy cũng đã là lợi ích tốt đẹp mà chúng con được
hưởng. Bây giờ con có một nỗi hoài nghi nhỏ, dám xin thỉnh
vấn đức Thế tôn. Xin đức Thế tôn từ bi chỉ dạy cho
con. Đức Thế tôn bảo Diêm la thiên tử, tùy ý ông hỏi,
Như lai sẽ nói cho.
Diêm la thiên tử lúc ấy chiêm ngưỡng
và đảnh lễ đức Thế tôn, rồi xoay qua chiêm ngưỡng Địa
tạng đại sĩ. Sau đó xoay lại mà thưa, bạch đức Thế tôn,
con thấy Địa tạng đại sĩ ở trong sáu đường, vận dụng
hàng trăm hàng ngàn phương tiện cứu vớt những kẻ tội
khổ, không từ mệt nhọc. Đại sĩ có thần lực bất khả
tư nghị như vậy, nhưng mọi người thì thoát khỏi đường
dữ không lâu lại sa vào chốn ấy. Bạch đức Thế tôn, Địa
tạng đại sĩ đã có thần lực bất khả tư nghị như vậy,
tại sao mọi người không sống trong đường lành, siêu thoát
mãi mãi? Con thỉnh cầu đức Thế tôn giải thích cho con.
Đức Thế tôn dạy, Diêm la thiên
tử, người Diêm phù tính khí ương ngạnh, khó hướng dẫn,
khó chế ngự. Địa tạng đại sĩ trong hàng trăm hàng ngàn
kiếp, cứu vớt từng người một, ước mong làm cho họ sớm
được giải thoát. Đến nỗi những người tội chướng như
vậy bị sa vào nẻo đường rất dữ đi nữa, đại sĩ cũng
vận dụng năng lực phương tiện mà cứu vớt họ thoát khỏi
nghiệp quả căn bản, làm cho họ biết rõ cái khổ của đời
sống vừa qua. Tự vì người Diêm phù đã kết quá nặng cái
thói nghiệp dữ, nên đường dữ mới ra lại vào, làm mệt
đại sĩ bao kiếp hóa độ.
Như kẻ quên mất nhà mình, lầm
vào đường hiểm. Đường ấy lắm dạ xoa và cọp sói sư
tử, hổ mang bò cạp ... Trong đường hiểm như vậy, kẻ lầm
đường chỉ lát nữa là sẽ bị hại. May có người bạn
tốt biết nhiều thuật giỏi, không những trừ được các
thứ độc tố mà còn trị được dạ xoa và mãnh thú, bắt
gặp kẻ lầm đường đang muốn đi sâu vào đường hiểm
ấy, vội hỏi, quái lạ, cần gì mà anh vào đây? Anh có phép
lạ nào để chế ngự những sự độc hại? Kẻ lầm đường
nghe vậy mới biết là đường hiểm, tức khắc lùi bước,
cầu thoát nơi ấy. Người bạn tốt nắm tay mà dắt, dẫn
ra khỏi đường hiểm, thoát khỏi độc hại. Khi đến đường
tốt, yên ổn vui mừng rồi, bảo, kẻ lầm lạc, từ nay về
sau đừng bước vào con đường ấy nữa. Đường ấy mà vào
thì đã khó ra mà còn mất mạng. Kẻ lầm đường cũng biết
cảm kích ơn nặng. Lúc chia tay, người bạn tốt lại bảo,
anh thấy ai, bất kể quen lạ, nam nữ, hãy bảo cho họ biết
đường ấy lắm độc và nhiều dữ, vào đó là mất mạng.
Đừng để họ tự rước lấy cái chết.
Địa tạng đại sĩ đầy lòng từ
bi vĩ đại, cứu vớt những kẻ tội khổ ra khỏi đường
dữ, làm cho họ sinh trong nhân loại hay trên chư thiên, hưởng
sự yên vui tuyệt diệu. Những kẻ tội khổ ấy, biết cái
khổ đường dữ, nên thoát được rồi thì không bao giờ
còn dám trở lại. Như kẻ lầm đường, lầm vào đường
hiểm, được bạn tốt dẫn ra rồi thì không bao giờ còn
bước lại vào đó. Gặp ai bước vào cũng biết khuyên can,
bằng cách tự nói chính vì mình đã lầm vào đó mà biết
là đường hiểm, nay ra được rồi thì không dám vào lại
nữa. Ngược lại, kẻ nào vẫn cứ bước vào, ấy là vì
còn quá ngu và lầm, quên đi đó là đường hiểm mà trước
đây mình đã lạc vào, nên có thể tự gây ra sự mất mạng
cho mình. Khác nào những kẻ sa vào đường dữ, được Địa
tạng đại sĩ dùng năng lực phương tiện cứu cho thoát khỏi,
sinh lên nhân loại hay chư thiên, nhưng liền sau đó lại tái
tục sa vào. Rồi nếu nghiệp dữ kết lại quá nặng thì ở
mãi trong địa ngục, không biết bao giờ thoát khỏi.
Lúc ấy chúa quỉ Ác độc chắp
tay cung kính mà thưa, bạch đức Thế tôn, chúa quỉ như chúng
con số lượng nhiều lắm. Tại châu Diêm phù, có kẻ giúp
ích cho người, có kẻ gây họa cho người, việc làm khác
nhau. Nhưng vì nghiệp và nghiệp báo của người Diêm phù mà
làm cho thuộc hạ của chúng con đi đến đâu cũng gây họa
nhiều hơn giúp ích. Tuy nhiên, nếu họ qua nhà cửa của ai,
hoặc đô thị làng xóm hay trang trại phòng ốc nào mà có
kẻ, hoặc nam hoặc nữ, biết làm nghiệp lành dầu bằng tơ
tóc, hơn nữa biết treo một tràng phan hoặc một bảo cái,
sắm một ít hương hay một ít hoa mà hiến cúng hình tượng
Phật đà hay hình tượng Bồ tát, hoặc đốt hương mà hiến
cúng và trì tụng bản kinh tôn quí này, thì dầu chỉ được
một câu đủ nghĩa hay một bài chỉnh cú, những chúa quỉ
như chúng con vẫn kính lạy những người ấy như kính lạy
chư Phật trong mọi thì gian quá khứ hiện tại và vị lai.
Chúng con lại hạ lịnh cho những quỉ nhỏ nhưng có sức lớn,
cho kẻ có trách nhiệm về khu vức ấy, tự nhiên họ ra sức
hộ vệ, làm cho việc dữ và việc ngang trái, bịnh dữ và
bịnh ngang trái, cho đến mọi sự không vừa ý, đều không
đến gần được khu vức có nhà cửa cho đến phòng ốc của
những người ấy cư trú, huống chi để cho xâm nhập cửa
ngõ. Đức Thế tôn khen chúa quỉ Ác độc, lành thay việc
các người với Diêm la thiên tử hộ vệ được như vậy
đối với những người thiện nam hay thiện nữ. Như lai cũng
khuyến khích Phạn vương Đế thích hộ vệ cho các người.
Khi đức Thế tôn nói lời ấy thì
trong pháp hội có một chúa quỉ khác, chúa quỉ Chủ sinh mạng,
thưa với ngài, bạch đức Thế tôn, nghiệp của con là chủ
trì sinh mạng của người Diêm phù. Lúc sinh cũng như lúc chết,
con chủ trì cả. Bản nguyện của con rất muốn ích lợi cho
họ. Nhưng tự họ không biết ý con, nên sinh và chết đều
không yên. Tại sao như vậy, vì người Diêm phù mới sinh,
không kể nam nữ, lúc sắp sinh thì chỉ nên làm lành để
ích lợi thêm cho nhà cửa, tự nhiên quỉ thần khu vức họ
ở hoan hỷ vô lượng, hộ vệ cả mẹ lẫn con được sự
yên vui lớn lắm, ích lợi đến cả thân thuộc; lúc sinh rồi
thì phải hết sức thận trọng, tránh sự sát sinh để kiếm
vị tươi ngon cung cấp sản phụ hoặc để tụ tập thân thuộc
uống ăn rượu thịt, ca hát đàn thổi. Nếu làm như vậy
thì làm cho cả mẹ lẫn con không được yên vui. Vì lẽ lúc
sinh nở thì vô số quỉ dữ yêu tinh muốn ăn uống máu huyết
hôi tanh, chỉ vì con đã ra lịnh trước cho các vị thần linh
khu vức, nên họ che chở hộ vệ cho cả mẹ lẫn con được
yên vui ích lợi. Sản phụ và thân nhân thấy yên vui ích lợi
thì lẽ đáng phải biết làm phước để gián tiếp đáp tạ
thần linh khu vức, đằng này ngược lại, sát sinh và tụ
tập bà con mà yến tiệc. Làm như vậy là phạm vào tội ác,
và đương nhiên tự chịu tai họa là mẹ con cùng bị thương
tổn.
Lại nữa, người Diêm phù khi sắp
chết, bất cứ họ đã làm lành hay làm dữ, con muốn làm
cho ai nấy đều khỏi sa vào đường dữ, huống chi tự họ
biết làm lành, gián tiếp tăng thêm năng lực cho con. Tại
châu Diêm phù này, những người biết làm lành mà khi sắp
chết vẫn có cả trăm cả ngàn quỉ thần ác biến ra giống
như cha mẹ bà con của họ, dẫn dụ cho họ sa vào đường
dữ, huống chi những kẻ vốn chỉ biết làm ác.
Bạch đức Thế tôn, như vậy, bất
cứ nam nữ, người Diêm phù lúc sắp chết, hầu hết nghiệp
thức hôn mê, lành không biết dữ không hay, thị giác thính
giác hết cả khả năng thấy nghe. Lúc ấy thân nhân của họ
nên cố gắng làm việc hiến cúng lớn, trì tụng bản kinh
tôn quí, trì niệm danh hiệu của Phật đà hay của Bồ tát.
Nhân tố thánh thiện như thế này có năng lực làm cho người
chết thoát khỏi đường dữ, quỉ thần thuộc ảnh hưởng
ma vương cũng lùi bước và tản mất. Bạch đức Thế tôn,
hết thảy mọi người khi sắp chết, nếu được nghe một
danh hiệu Phật đà, một danh hiệu Bồ tát, hoặc một câu
đủ nghĩa hay một bài chỉnh cú của kinh điển đại thừa,
thì con thấy những người ấy, ngoại trừ năm thứ nghiệp
dữ vô gián và nghiệp dữ sát hại, còn những nghiệp dữ
tương đối nhỏ hơn nhưng vẫn có thể làm cho họ đáng lẽ
sa vào đường dữ, thì tức khắc thoát khỏi được cả.
Đức Thế tôn dạy chúa quỉ Chủ
sinh mạng, chính vì ông có đức Từ lớn lắm mới phát ra
thệ nguyện trọng đại, nguyện ở trong sinh tử mà hộ vệ
chúng sinh. Trong thì gian vị lai, con người bất cứ nam nữ,
lúc họ sinh hay lúc họ chết, ông đừng bỏ thệ nguyện của
mình, hãy hộ vệ cho họ trong tất cả những lúc ấy thoát
khỏi tai họa, mãi mãi yên vui. Chúa quỉ Chủ sinh mạng bạch
đức Thế tôn, xin đức Thế tôn đừng lo nghĩ. Con nguyện
suốt đời con, ý nghĩ này liên tiếp ý nghĩ khác, hộ vệ
người Diêm phù, làm cho họ lúc sinh cũng như lúc chết đều
được yên vui. Con chỉ cầu nguyện mọi người, lúc sinh hay
lúc chết, hãy tin theo lời con, thì không ai mà không thoát
khỏi tai họa và được ích lợi lớn lao.
Đức Thế tôn nói với Địa tạng
đại sĩ, chúa quỉ Chủ sinh mạng này đã hàng trăm hàng ngàn
đời làm chúa quỉ lớn, ở trong sinh tử mà hộ vệ chúng
sinh. Vì thệ nguyện từ bi mà vị đại bồ tát này biến
hình làm chúa quỉ lớn, thật không phải quỉ đâu. Sau này,
qua một trăm bảy chục kiếp nữa, vị đại bồ tát này sẽ
thành Phật đà với danh hiệu Vô tướng như lai, thời kỳ
tên An lạc, quốc độ tên Tịnh trú. Vô tướng như lai sống
lâu với thì gian dài không thể tính kể. Địa tạng đại
sĩ, việc của chúa quỉ lớn này đến như thế ấy, không
thể nghĩ bàn, nhân loại và chư thiên mà vị ấy cứu độ
cũng không thể nào tìm thấy giới hạn và số lượng.