Phẩm
7: Lợi Ích Người Còn Kẻ Mất
Vào lúc ấy, Địa tạng đại sĩ
bạch đức Thế tôn, con thấy người Diêm phù mống tâm động
niệm toàn là tội lỗi. Gặp được việc tốt thì phần nhiều
hay lùi mất tâm chí ban đầu, còn gặp phải sự xấu thì
tăng thêm tội lỗi ngay trong từng ý nghĩ. Những kẻ như vậy
khác nào đi trên đường bùn lầy mà vác thêm đá nặng, càng
khốn càng nặng, chân lún càng sâu. Nếu may mắn gặp được
người quen vác bớt hay vác hết cho, người quen này lại có
sức mạnh hơn nữa dìu đỡ kẻ ấy, khuyến khích kẻ ấy
mạnh chân lên, nên đến được đất bằng. Đến rồi thì
phải biết rõ đường hiểm ấy, đừng bước vào đó nữa.
Bạch đức Thế tôn, người làm
ác thì khởi đầu chỉ mảy may mà rồi đi đến vô lượng.
Người ấy, lúc sắp chết, cha mẹ bà con nên làm phước giúp
cho đời sau của họ, bằng cách hoặc treo phan cái (53) , hoặc
đốt dầu đèn, rồi trì tụng bản kinh tôn quí, hiến cúng
hình tượng Phật đà hoặc hình tượng Hiền thánh, lại trì
niệm danh hiệu của Phật đà, của Bồ tát, của Duyên giác.
Mỗi một danh hiệu như vậy đều thấu vào thính giác của
người sắp chết, hoặc được nghe qua bản thức của người
ấy. Người ấy, nghiệp dữ họ làm, tính quả khổ cảm ra
tất phải sa vào đường dữ, nhưng mà nhờ cha mẹ bà con
đã tạo cho họ những nhân tố thánh thiện như trên, nên
nghiệp dữ đến như thế cũng vẫn tan biến được cả. Sau
khi người ấy chết rồi, trong bảy tuần bảy ngày, nếu cha
mẹ bà con lại làm thêm cho họ những nhân tố thánh thiện
như trên, thì năng lực việc làm ấy làm cho người chết
kia thoát khỏi đường dữ một cách lâu dài, được sinh trong
nhân loại hay trên chư thiên, hưởng thụ sư yên vui tuyệt
diệu. Còn cha mẹ bà con đã tạo nhân tố thánh thiện cho
họ thì được lợi ích vô lượng.
Chính vì lý do ấy, hôm nay, đối
trước đức đại giác Thế tôn, trước tám bộ thiên long,
trước nhân loại và loài khác, con khuyến cáo người Diêm
phù, trong ngày người thân sắp chết, phải hết sức thận
trọng, đừng sát hại sinh vật và làm những việc dữ khác
như tế lễ quỉ thần, cầu cúng yêu quái. Tại sao con khuyến
cáo như vậy, vì lẽ bao nhiêu sự sát hại và cúng tế ấy
không có một mảy may năng lực ích lợi cho người sắp chết,
ngược lại, chỉ kết thêm nghiệp dữ cho sâu và nặng hơn
lên. Giả sử người sắp chết, ngay sau khi mới chết (54)
hay lúc còn sống, có được phần nào nhân tố thánh thiện
để sinh trong nhân loại hay sinh lên chư thiên, nhưng bị lúc
sắp chết, cha mẹ bà con làm những nhân tố tội ác nói trên,
nên làm cho người ấy phải đối chất về tai vạ như vậy
mà bị trì hoãn việc sinh vào đường lành. Huống chi người
sắp chết ấy lúc sống đã không có một chút nghiệp lành,
căn cứ nghiệp dữ tự làm đã phải tự chịu quả khổ trong
đường dữ, nỡ nào cha mẹ bà con còn bồi thêm vào nghiệp
dữ ấy. Khác nào một kẻ đến đây từ đường sá xa xôi,
hết ăn đã ba ngày, đồ vật gánh vác lại nặng quá trăm
cân, vậy mà khi gặp được người làng xóm, người này lại
chất thêm một ít đồ vật và gánh vác ấy, nên kẻ kia càng
nặng và càng khốn hơn lên.
Bạch đức Thế tôn, con thấy người
Diêm phù nếu biết làm lành theo những sự huấn thị của
đức Thế tôn, thì điều lành ấy dầu chỉ bằng một sợi
lông, một giọt nước, hay bằng một hạt cát, một mảy bụi
đi nữa, cũng tự được ích lợi tất cả.
Địa tạng đại sĩ nói như vậy,
trong pháp hội có trường giả tên Đại biện, một vị trưởng
giả từ lâu đã thực hiện tuệ giác vô sinh, vì hóa độ
mười phương chúng sinh nên hiện thân trưởng giả, chắp
tay cung kính, thưa hỏi đức Địa tạng, kính bạch đại sĩ,
người châu Diêm phù này, sau khi chết, bà con lớn nhỏ làm
phước cho họ bằng cách thiết trai hiến cúng, tạo mọi nhân
tố thánh thiện, thì người chết ấy được hay không được
ích lợi và siêu thoát? Địa tạng đại sĩ dạy, trưởng
giả, vì mọi người bây giờ và mai sau, tôi vâng theo uy thần
của đức Thế tôn mà nói sơ lược về điều ấy.
Trưởng giả, bây giờ và sau này,
những người trong ngày sắp chết, nếu nghe được một danh
hiệu Phật đà, một danh hiệu Bồ tát, một danh hiệu Duyên
giác, thì không kể có tội không tội, đều siêu thoát được
cả. Nếu ai, bất luận nam tử hay nữ nhân, sống không làm
nghiệp lành mà lại làm nhiều nghiệp dữ, nhưng sau khi chết,
bà con lớn nhỏ làm phước cho họ bằng mọi nhân tố thánh
thiện, thì trong bảy phần, người chết hưởng một, còn
lại sáu phần người làm tự hưởng. Do đó, mà bây giờ
và sau này, bất cứ thiện nam hay thiện nữ, nghe như vậy
thì phải mạnh mẽ mà tự tu, bởi vì phần phước thánh thiện
của người nào thì người ấy nhận được đủ cả.
Quỉ sứ lớn nhất là sự vô thường
chết chóc. Mà nó đến thì không một ai được hẹn trước.
Rồi trong cảnh mịt mù thăm thẳm, nghiệp thức chơi vơi,
chưa biết sẽ chịu tội hay hưởng phước. Nên trong thì gian
bảy lần bảy ngày, người chết như ngây như điếc, hoặc
bị đưa đến những nơi liên hệ để đối biện về nghiệp
và nghiệp quả. Sau khi thẩm định mới tùy nghiệp mà sinh
vào các loài. Trong thì gian chưa đoán trước được mà khổ
sở đã ngàn vạn rồi, huống chi sau đó sa vào các đường
dữ. Người chết ấy, lúc chưa sinh vào các loài, tức là
trong thì gian bảy lần bảy ngày, ý nghĩ này liên tiếp ý
nghĩ khác, trông ngóng bà con xương thịt làm phước cứu vớt
cho họ. Hết thì gian này rồi, phải tùy nghiệp mà chịu quả.
Nếu là nghiệp dữ thì trải qua hàng trăm hàng ngàn năm cũng
chưa có cái ngày thoát khỏi. Nếu là năm nghiệp dữ vô gián
thì bị sa vào địa ngục lớn nhất ấy, trải qua cái kiếp
hàng ngàn hàng vạn năm, chịu đủ mọi thứ cực hình trong
thì gian rất lâu dài như vậy.
Do đó, trưởng giả Đại biện,
những người nghiệp dữ sau khi chết, bà con xương thịt thiết
trai hiến cúng để cứu giúp cho họ, thì lúc sắp đặt trai
soạn, nước gạo và lá rau đừng đổ vãi xuống đất. Nhất
là trai soạn chưa hiến cúng Phật và hiến cúng Tăng, hoặc
hiến cúng mà thọ trai chưa xong, thì đừng ăn trước (55)
. Nếu ăn trước hay thiếu tinh khiết, cẩn trọng, thì người
chết chẳng hưởng được hiệu lực nào cả. Nếu tinh thành,
cẩn trọng, giữ gìn sạch sẽ mà phụng hiến Phật và phụng
hiến Tăng, thì người chết bảy phần được một. Cho nên,
trưởng giả Đại biện, người Diêm phù nếu vì cha mẹ hay
bà con đã chết mà thiết trai hiến cúng một cách hết lòng
cẩn trọng, chân thành, làm phước như vậy thì người còn
kẻ mất đều được ích lợi tất cả.
Khi lời này của Địa tạng đại
sĩ được nói ra thì tại Đạo lợi thiên cung có ngàn vạn
ức trăm triệu quỉ thần ở châu Diêm phù đều phát tâm
tuệ giác không có giới hạn. Trưởng giả Đại biện thì
đảnh lễ mà lui về chỗ của mình.