|
|
c
Quan Ðiểm Của
Phật Giáo
Về Vấn Ðề Xem
Tử Vi- Bói Toán
|
Trong thời gian qua, chúng
tôi có nhận được một số điện thư (fax) và vi-tính thư
(e-mail) yêu cầu xem số tử vi cho một số độc giả và đồng
thời cũng nhận được vài lời yêu cầu cho biết quan điểm
của Phật giáo về vấn đề tử vi bói toán này. Chúng tôi
rất tiếc không thể trả lời thư riêng từng vị một và
thay vào đó xin trình bầy thành một bài viết để trả lời
chung.
Có lẽ ai cũng
biết rằng tử vi bói toán là một khoa giải đoán tương lai
đời người về vận mạng, tình duyên, gia đạo, học hành
thi cử, thời vận thịnh suy, tốt xấu và chọn hướng nhà
đất thích hợp, bao gồm cả việc so đôi tuổi và hóa giải
sự xung khắc vợ chồng, chọn ngày giờ tốt để khai trương,
cưới hỏi, cùng là giải hạn xấu, dựa theo một vài yếu
tố như ngày, giờ, tháng, năm sinh của người cầu xin coi
bói toán.
Khoa tâm lý học ngày
nay cho hay, những người cầu xin coi bói toán, tử vi, và tướng
số, thường là những người có "problem" hoặc là về gia
đạo, hay công danh sự nghiệp không như ý, hay cũng có thể
đang lo toan một điều gì không r nét. Họ cũng là những người
thường có tâm mong cầu và tâm sợ hãi, cùng là thiếu niềm
tin nơi chính mình và không có định hướng cho đời sống.
Do những đặc tính trên
mà những người thích coi bói toán lại là những người thường
hay mê tín dị đoan, thường hay tin vào một đấng thần linh,
tin vào một định mệnh hay số mệnh đã an bài, và nếu là
một Phật tử thì họ xem ông Phật như một vị thần linh
tối cao có thể ban vui giáng họa.
Ðạo Phật là đạo
Giác, hay là con đường tới Giác Ngộ. Phật là người đã
giác ngộ, là thầy dẫn đường cho chúng ta tới giác ngộ.
Ngài không phải là một vị thần linh tối cao, hay một đấng
thượng đế toàn năng, sáng tạo và bất diệt. Ngài không
có ban phát ân huệ hay trừng phạt chúng sinh. Ngài có thể
cứu giúp chúng sinh bằng cách chỉ dạy cho chúng sinh phương
pháp tu hành để thoát khỏi những khổ đau và đạt được
niềm vui an lạc. Ðức Phật, tuy bản thân Ngài đã giải thoát
hoàn toàn khổ đau và đạt được niềm vui an lạc vĩnh cửu,
nhưng Ngài không thể thay cho chúng sinh để thoát mọi khổ
đau và đạt được niềm vui an lạc.
Ngài dạy rằng tất
cả mọi người phải gánh chịu trách nhiệm đối với bản
thân mình, chịu trách nhiệm về các việc làm thiện cũng
như không thiện của chính mình. Mỗi người có thể tự tạo
số phận cho riêng mình trong hiện tại và tương lai.
Trong Kinh Pháp Cú, Ðức
Phật nói: "những hành vi tạo lỗi này do chính bạn làm, không
phải do nơi cha mẹ, bè bạn, hay người thân quyến thuộc,
cho nên chính bạn phải gặt hái kết quả đau khổ." [165]
Những khổ đau và nỗi
bất hạnh của ta gánh chịu, chính là do ta tạo ra chứ không
phải do truyền kiếp huyết thống của tổ tiên, không phải
cái mà người Việt bình dân chúng ta thường gọi "cha ăn
mặn con khát nước". Với Phật Giáo, con người không phải
do một đấng nào đó tạo ra, có thể bị sai sử, bị thưởng
phạt, cho sống hay cho chết. Người Phật giáo không tin vào
cái gọi là "định mệnh" an bài.
Phật giáo cho rằng,
sự vận hành biến hóa của vũ trụ và sự lưu chuyển của
sinh mạng, là do nghiệp lực của chúng sinh tạo nên. Nghiệp
lực chính là những việc làm thiện hay không thiện của chúng
sinh, chúng luân chuyển một cách liên tục không ngừng, huân
tập tâm thức của chúng sinh, chúng là chủ thể của sinh
mạng rồi từ ở trong tâm thức, theo những điều kiện nhân
duyên bên ngoài mà hiện hành bộc lộ, như hạt giống gieo
xuống đất, nhờ có các yếu tố bên ngoài là ánh sáng mặt
trời, không khí, và nước tưới mà sinh trưởng. Sách Phật
gọi là hiện hành của nghiệp, tức là kết quả của một
quá trình tạo tác qua thân khẩu và ý nghiệp. Tiến trình
nhân và quả không do một nhân vật siêu thường toàn năng
toàn trí nào điều khiển và định đoạt mà do hành động
và phản hành động của chúng ta. Ðó là một định luật
tự nhiên. Chúng ta trách nhiệm về những hành động chúng
ta làm, thì chúng ta cũng phải gánh trách nhiệm về hậu quả
của những hành động ấy.
Như vậy, người Phật
tử phải hiểu biết rằng, không có một định mệnh đặt
sẵn, không có một vị thần thánh thượng đế nào trên mình
và ngoài mình mà có thể an bài cho mình được khổ vui, được
cơm no áo ấm, được thăng quan tiến chức, được sống hay
phải chết. Người Phật tử phải có niềm tin vững chắc
nơi chính mình, phải hiểu rằng chính mình là kẻ tạo ra
"định mệnh" của mình, là chủ thể sinh mạng của
mình; phải hiểu rằng tất cả trách nhiệm trong kiếp sống
hiện tại cũng như tương lai hoàn toàn tùy thuộc vào chính
mình.
Theo truyện cổ Phật
Giáo, có một vị Thiền sư đã đắc đạo, nhìn thấy chú
đệ tử trẻ của mình thọ mạng chỉ còn ba ngày nên cho
phép về thăm mẹ. Sau ba ngày chú trở lại tu viện như không
có điều gì xảy ra. Vị Thiền sư thắc mắc sao chú tiểu
tới số mà chưa chết, nên hỏi chú ấy trên đường đi có
gì xảy ra không thì chú tiểu cho biết trên đường trở về
thăm mẹ, chú thấy một tổ kiến cả ngàn con sắp bị nước
làm ngập, chú bèn cứu tổ kiến khỏi chết. Vị Thiền sư
gật gù và nói thầm: "à ra thế, đúng như sách Phật dạy,
không sát sanh và phóng sanh đem lại kết quả là thân thường
không bệnh và mạng sống dài lâu. Chú tiểu này cứu giúp
đàn kiến khỏi chết lụt mà kéo dài được thọ mạng".
Do câu chuyện trên, chúng
ta thấy rằng không có một cái gì là cố định, không có
một cái gì là định pháp hay định mệnh, tâm thức chúng
ta biến chuyển từng sát na và do đó nghiệp thức lẫn nghiệp
quả cũng thay đổi từng sát na. Nếu mấy ông thầy bói toán
tử vi tướng số nói những gì xảy ra trong tương lai mà chúng
ta tin, tức là chúng ta tin rằng muôn sự muộn việc là thường
chứ không phải là vô thường và là định pháp chứ không
phải là bất định pháp, tức là chúng ta mù quáng mà phủ
nhận định luật nhân quả và giáo pháp vô thường của Phật
dạy.
Là người Phật giáo,
điều kiện thiết yếu và căn bản là chúng ta phải tin
sâu nhân quả, Ðức Phật dạy rằng mỗi người chúng
ta đều có một biệt nghiệp, tức là bất cứ cái gì xảy
ra cho chúng ta, bằng cách này hay bằng cách khác, đều do chính
chúng ta tạo ra, trực tiếp hay gián tiếp, cũng như bằng cấp
được ghi tên của mình, thì không sang nhượng được. Như
vậy, tình trạng hiện tại của chúng ta, có làm sao chăng
nữa, có tốt hay xấu, có sướng hay khổ cũng là do chúng
ta tạo ra, và dù thích hay không thích, chúng ta cũng phải chấp
nhận nó là như vậy. Trong mọi trường hợp, chúng ta không
thể đổ lỗi cho ai, oán trách hay ca ngợi ai, chúng ta phải
vui vẻ mà chấp nhận, phải hoàn toàn chịu trách nhiệm kết
quả do chính chúng ta tạo ra. Việc chấp nhận ở đây không
có nghĩa là tự mãn hay cam chịu với cái gọi là "Số Mệnh"
an bài, bởi vì chúng ta có tự do làm thay đổi và khắc
phục những sự việc hay kết quả mà chúng ta không ưa thích.
Như chúng ta thi rớt, chúng ta phải cố gắng luyện thi lại,
thế nào cũng đạt được.. Chúng ta làm chủ tạo nhân,
chính chúng ta làm chủ thọ quả, còn cầu xin cái gì,
cần hỏi han ai nữa. Chỉ cần sáng suốt khi tạo nhân, chịu
khó chăm sóc tốt cho nhân tăng trưởng, thì quả chín ngon
ngọt sẽ đến tay chúng ta một cách dễ dàng. Ðó là lý nhân
quả, nếu chúng ta tin sâu và tin chắc lý này, chắc chắn
sẽ không còn mê tín mà đi coi bói toán tử vi hay đi xin xăm
cầu đảo.
Tóm lại, việc coi tử
vi bói toán, cũng như việc xin xăm cầu đảo, là một thứ
mê tín, nó tạo nên những con người yếu hèn, không sáng
suốt và mất tự tin nơi chính mình. Nó phá hoại giáo lý
nhân quả nhà Phật, đi ngược lại những lời Phật dạy.
Chúng ta là Phật tử, đang kế thừa chánh pháp giác ngộ của
Ðức Thế Tôn mà nuôi dưỡng và chấp nhận mê tín được
sao? Hãy phá bỏ mê tín, hãy tin nơi chính mình, hãy tin sâu
và tin chắc lý nhân quả, hãy khuyên lấy mình và bạn bè
xung quanh hằng luôn "chư ác mạc ác, chúng thiện phụng hành
và tự tịnh kỳ ý". Một phút giây tâm được tịnh là ngưng
tạo bao nhiêu nghiệp, ngưng gieo bao nhiêu nhân và xa bao nhiêu
dặm khổ ải.
Tâm Diệu
x
|