TÂM PHÂN
BIỆT
From:
Khucdinhhop@ạ..
Date:
Sun Apr 11, 2004 6:24 am
Subject:
Tâm phân biệt
...Nghĩa
rốt ráo của Chánh Kiến là không phân biệt. Thấy mọi người
như nhau, không tốt cũng không xấu, không thông minh cũng không
ngu dốt. Đừng nghĩ rằng mật ong ngọt và tốt, còn một
số thực phẩm khác thì đắng và xấu. Mặc dầu bạn có
thể ăn nhiều loại thực phẩm khác nhau, nhưng khi cơ thể
hấp thụ và bài tiết ra ngoài chúng đều giống nhau. Một
cái ly được xem là lớn khi so sánh với một cái chén nhỏ.
Nhưng khi đặt cạnh cái bình thì ly không còn lớn nữa.
Tâm
phân biệt phát xuất từ tham muốn và si mê, nó nhuộm màu
mọi vật bằng lối này. Đó là thế giới do chính chúng ta
tạo ra. Như vậy cái ly vốn không lớn không nhỏ. Cảm thấy
lớn hay nhỏ do tâm phân biệt của chúng ta. Chúng ta dùng tham
ái và si mê để so sánh với cái khác nên có sự phân biệt
lớn nhỏ.
Luôn
luôn có sự bất đồng trên thế giới này. Xem xét sự bất
đồng của chúng, đồng thời tìm hiểu luôn sự tương đồng
nữa. Những người đến đây khác biệt nhau về văn hóa và
ngôn ngữ. Nhưng đừng nghĩ rằng: "Đây là người Thái, đây
là người Lào, đây là người Tây phương." Hãy có sự hiểu
biết hỗ tương và tôn trọng lối sống của nhau. Học thấy
những điểm tương đồng bên trong mọi vật, tất cả đều
thật sự tương đồng, đều trống rỗng. Khi đã học được,
biết được sự tương đồng bên trong mọi vật, lúc bấy
giờ bạn sẽ biết cách cư xử và đối diện với những
bất đồng bên ngoài một cách khôn ngoan và hiểu biết. Nhưng
cũng đừng dính mắc với sự tương đồng nữa.
Tại
sao đường thì ngọt mà nước lã thì chẳng có vị gì cả?
Bởi vì bản chất của chúng là vậy. Suy nghĩ hay tĩnh lặng,
đau khổ hay khoái lạc cũng thế -- muốn đừng suy nghĩ nữa
là một chuyện sai lầm. Đôi lúc suy nghĩ, đôi lúc yên tịnh.
Chúng ta phải thấy cả hai đều có cùng bản chất vô thường,
bất toại nguyện và đều không đem lại hạnh phúc vĩnh cửu.
Nhưng nếu chúng ta băn khoăn lo lắng và suy nghĩ xa hơn: "Tôi
đau khổ, tôi muốn không suy nghĩ," thì chúng ta đã làm mọi
chuyện trở nên phức tạp bởi quan kiến sai lầm của mình.
Vào
lúc chúng ta cảm thấy suy nghĩ là đau khổ, chẳng khác nào
chúng ta đang bị cướp. Chúng ta phải làm thế nào để chấm
dứt sự suy nghĩ đây? Ban ngày, trời sáng. Ban đêm, trời
tối. Phải chăng đau khổ nằm trong sự sáng hay tối này?
Chỉ khi chúng ta so sánh sự vật hiện tại với những gì
mà ta đã gặp trước đây, hoặc chúng ta mong mỏi chúng xẩy
ra trong chiều hướng mà chúng ta mong đợi, chúng ta mới đau
khổ. Một cách rốt ráo thì sự vật là như vậy, như vậy
-- chỉ vì chúng ta so sánh nên mới nhận lấy đau khổ.
Khi
thấy Tâm làm việc, bạn có xem nó là chính bạn hay là cái
của bạn không? Bạn sẽ trả lời: "Tôi không biết nó có
phải là tôi hay của tôi không, nhưng chắc chắn là tôi không
kiểm soát được nó." Nó như một con khỉ nhẩy nhót vô ý
thức. Nó chạy lên lầu, thấy chán nó lại chạy xuống lầu;
mệt mỏi, đi xem chớp bóng, lại chán nữa; đi ăn, cũng chán
nữa. Những hành động này được điều khiển bởi những
hình thức khác nhau của chán ghét và sợ hãi.
Bạn
phải học cách kiểm soát. Đừng lo cho con khỉ nữa mà hãy
lo cho chân lý của cuộc sống. Hãy nhìn bản chất thật sự
của tâm: vô thường, bất toại nguyện và trống rỗng. Phải
học cách làm chủ nó. Nếu cần thì xích nó lại. Hãy để
nó tự làm mệt nhoài rồi chết. Thế rồi, bạn có con khỉ
chết. Hãy để cho xác khỉ chết thối rữa ra, bạn sẽ có
xương khỉ.
Giác
ngộ không có nghĩa là chết và bất động như một pho tượng
Phật. Người giác ngộ cũng suy nghĩ, nhưng biết tiến trình
suy nghĩ đó là vô thường, bất toại nguyện, và không có
tự ngã. Người hành thiền sẽ thấy những điều này một
cách rõ ràng. Chúng ta cần phải truy tầm đau khổ và chận
đứng nguyên nhân gây ra khổ đau. Nếu không thấy được
điều đó thì trí tuệ sẽ không bao giờ nẩy sinh. Không nên
đoán mò mà phải thấy sự vật một cách rõ ràng và chính
xác, đúng theo thực tướng của nó -- cảm giác chỉ là cảm
giác; suy nghĩ chỉ là suy nghĩ. Đó là cách thức chấm dứt
mọi vấn đề của chúng ta.
Chúng
ta có thể xem tâm như một đóa sen. Một số sen vẫn còn nằm
trong bùn; một số vượt ra khỏi bùn nhưng vẫn còn ở dưới
mặt nước; một số khác đã vươn đến mặt nước; và một
số khác nữa đã nở rộ và toả hương thơm dưới ánh nắng
mặt trời. Bạn muốn mình là loại hoa nào đây? Nếu bạn
thấy mình còn nằm dưới mặt nước thì phải coi chừng lũ
cá và bày rùa!
Tri'ch
Thu+ Vie^.n Hoa Sen: http://www.thuvienhoasen.org/u-mathotinhlang-01.htm
Mặt Hồ tĩnh Lặng, Lời dạy của Thiền sư Ajahn Chah Tỳ-
kheo Khánh-Hỷ chuyển dịch. Nguyên tác: "A still forest pool -The
insight meditation of Ajahn Chah", compiled and edited by Jack Kornfield
and Paul Breiter
From:
"Tri' DDa.t" <giacngogiaithoat@h...>
Date:
Sun Apr 11, 2004 6:48 am
Subject:
Re: Ta^m pha^n bie^.t
Dear
KDH :
Rất
vui khi đu*o*.c đọc lại đoạn văn này của Su* Ajahn Chah. Yes,
bài dạy này tuyệt vo*'i lắm. Càng kỳ diệu ho*n nu*~a nếu
chúng ta đem ra áp dụng, đem ý của lo*`i dạy ra làm sống
động nó trong đo*`i sống hằng .
Thu*.c
ra thì cái khuynh hu*o*'ng chung của con ngu*o*`i là luôn phân biệt
phải trái ho*n thua đẹp xấu sang hèn khôn ngu cao thấp v.v...
và v.v.... Đọc, nghe, hiểu, biết tán than lo*`i dạy của bậc
trí tuệ đó, nhu*ng buông ra thì tiếp tục phân biệt . Phân
biệt là cái bịnh trầm kha của con ngu*o*`i nói chung. To*'i
chu*`ng nào cá nhân chúng ta tu*. chu*~a cho mình căn bịnh này,
không đòi hỏi phải lành bịnh 100%, chỉ lành lành chút chút
là bo*'t khổ chút chút, lành lành nhiều nhiều là bo*'t khổ
nhiều nhiềụ. Bo*'t khổ cho mình, và cho ngu*o*`i vậy !
Chúc
một ngày an lành hôm nay, bây gio*` !
Yours
in Dhamma, and with Metta,
TrD
From:
"phamdluan2000" <phamdluan@ạ..>
Date:
Sun Apr 11, 2004 3:22 pm
Subject:
Re: Tâm phân biệt
Hello
anh TrD,
KKT:
<< Phân biệt >> là chuyện bắt buộc phải có!
Khi
khởi lên sự suy nghĩ là đương nhiên phải có phân biệt
rồi là vì ý nghĩ (thought, thinking) là từ cái database là trí
nhớ (memory) mà ra, nên ý nghĩ lấy những dữ kiện đã lưu
trữ trong database để so sánh, đánh giá, lượng định, v.v..
nên bắt buộc phải có chuyện << phân biệt >>
Không
có gì sai trái trong chuyện << phân biệt >> nàỵ
Ngược
laị, sống << không phân biệt >> mới lại là nguy vì
sống trong đời sống thực tiễn hàng ngày mà không phân biệt
thì chỉ có người điên mà thôi !
Vấn
đề là ở chỗ một khi đã có phân biệt rồI (tức là chuyện
bắt buộc một khi đã xử dụng ý nghĩ) thì làm sao biết
được đâu là đúng, đâu là sai, (tạm gọi là Thiện và
Ác) để mà làm theo ???
Cái
đó trong PG gọi là Trí Tuệ Bát Nhã .
Về
chuyện << phân biệt >> này, không ai nói rõ và chính xác
hơn Vương Dương Minh, một danh nho đời Minh:
Vô
thiện vô ác thị tâm chi thể
Hữu
thiện hữu ác thị ý chi động
Tri
thiện tri ác thị lương tri
Vi
thiện khử ác thị cách vật
Không
Thiện không Ác là thể của Tâm
Có
Thiện có Ác là sự động của Ý
Biết
Thiện biết Ác là LƯƠNG TRI
Làm
Thiện bỏ Ác là cách vật
Bản
thể của Tâm thì tuyệt đối không có gì là Thiện Ác phân
biệt ở trong đó (đây là vườn Địa Đàng của Đức Chúa
Trời đó. Sự Thiện Ác chỉ có khi có sự khởi động của
Ý (Adam và Eva ăn trái cây Phân Biệt. Tuy nhiên trong Tâm con
người luôn luôn có một yếu tố mà VDM gọi là Lương Tri
và PG gọi là Trí Tuệ Bát Nhã (Cơ Đốc Giáo gọi là Chúa
Thánh Linh ?) luôn luôn biết đâu là đúng, đâu là sai trong
mọi trường hợp để biết theo đó mà ứng xử.
Tất
cả << nghệ thuật >> là làm sao nhận biết ra cái Lương
Tri này, VDM gọi là << Trí Lương Tri >> (biết cái Lương
Tri)
Mục
tiêu của sự tu hành cũng là để thấy cái LT nàỵ
Vài
trích đoạn trong Nho Giáo của Trần Trọng Kim, tr. 245:
<<Có
cái tâm học, thì cứ theo cái Chiêu Minh Linh Giác của tâm
mà hành động, chứ không câu nệ gì cả. Dương Minh thường
nói rằng: "Học là quí cái được ở tâm. Tìm ở tâm mà
không phải, thì dẫu lời của Khổng Tử nói ra, không dám
lấy làm phảị. Tìm ở tâm mà phải, thì dẫu lời của kẻ
tầm thường nói ra, không dám lấy làm trái". Sự học đã
chủ ở tâm như thế, thì rất là ung dung hoằng đại, không
câu nệ điều gì, và không cố chấp học thuyết nào, hễ
có điều phải là theo .
Có
người hỏi rằng:
-
Đạo Nho và đạo Phật khác nhau thế nào ?
Dương
Minh nói rằng:
-
Không nên tìm cái đồng cái dị của đạo Nho, đạo Phật,
tìm CÁI PHẢI mà học là được vậy .
-
Thế thì phải với trái biện biệt ra làm sao ?
-
Tìm ở Tâm MÀ YÊN là phảị >>
Tr.
253:
Dương
Minh dẹp xong cái loạn Thần Hào rồi, lại bị những kẻ
gian thần tìm đủ cách để làm hại, thế mà ông cứ điềm
nhiên ở cái Lương Tri, không hề lo sợ chút gì cả. Sau khi
việc ấy yên rồi, ông viết thư cho người ta, nói rằng:
"Cận lai tìm được ba chữ "Trí Lương Tri", thật là Chánh
Pháp Nhỡn Tàng của thánh môn. Mấy năm trước còn cái ngờ
chưa hết, nay nhân có nhiều việc,
chỉ
có cái Lương Tri ấy mà không có cái gì là không đủ, ví
như đi thuyền nắm được cái tay lái, đi qua chỗ phẳng,
chỗ sóng, chỗ nông, chỗ sâu, không đâu là không vừa ý,
tuy gặp sóng gió, nhưng nắm được tay lái, thì khỏi được
cái lo phải chìm đắm vậy"...>>
Have
a great day!
KKT
From:
Dangtran59@ạ..
Date:
Mon Apr 12, 2004 11:01 pm
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
KKT
:
Vấn
đề là ở chỗ một khi đã có phân biệt rồi (tức là chuyện
bắt buộc một khi đã xử dụng ý nghĩ) thì làm sao biết
được đâu là đúng, đâu là sai, (tạm gọi là Thiện và
Ác) để mà làm theo ??? Cái đó trong PG gọi là Trí Tuệ
Bát Nhã .
------------------------
DT
:
Thưa
các bác,
Cháu
nghĩ là nhờ có Lương Tri mà người ta phân biệt được Đúng
và Sai, Thiện và Ác. Lương Tri này do huân tập mà có. Sự
huân tập này ảnh hưởng ở môi trường sống. Như Lương
Tri theo quan niệm của nhà Khổng thì cha mẹ chết rồi phải
làm nhà mồ nằm cạnh mộ 3 năm để báo hiếu mới là Đúng,
mới là Thiện. Điều này các dân tộc Tây Phương không hề
làm, không lẽ họ không có Lương Tri sao ?
Còn
về Trí Tuệ Bát Nhã, theo kinh Đại Bát Nhã (Maha Prajna
Paramita sutra) mà có dịch giả dịch là "Đại Trí tuệ qua
bờ kia" thì chính là Trí Tuệ Vô Phân Biệt, Vô Sở Trụ,
Tánh Không v.v..., không biết Đúng hay là Sai ạ?
KKT:
Về
chuyện << phân biệt >> này, không ai nói rõ và chính xác
hơn Vương Dương Minh, một danh nho đời Minh:
Vô
thiện vô ác thị tâm chi thể
Hữu
thiện hữu ác thị ý chi động
Tri
thiện tri ác thị lương tri
Vi
thiện khử ác thị cách vật
Không
Thiện không Ác là thể của Tâm
Có
Thiện có Ác là sự động của Ý
Biết
Thiện biết Ác là LƯƠNG TRI
Làm
Thiện bỏ Ác là cách vật
Bản
thể của Tâm thì tuyệt đối không có gì là Thiện Ác phân
biệt ở trong đó (đây là vườn Địa Đàng của Đức Chúa
Trời đó. Sự Thiện Ác chỉ có khi có sự khởi
động của Ý (Adam và Eva ăn trái cây Phân Biệt Tuy nhiên trong
Tâm con ngườI luôn luôn có một yếu tố mà VDM gọi là Lương
Tri và PG gọi là Trí Tuệ Bát Nhã (Cơ Đốc Giáo gọi là
Chúa Thánh Linh ?) luôn luôn biết đâu là đúng,đâu là sai
trong mọi trường hợp để biết theo đó mà ứng xử.
Tất
cả << nghệ thuật >> là làm sao nhận biết ra cái Lương
Tri này, VDM gọi là << Trí Lương Tri >> (biết cái Lương
Tri)
Mục
tiêu của sự tu hành cũng là để thấy cái LT nàỵ
Vài
trích đoạn trong Nho Giáo của Trần Trọng Kim, tr. 245:
Có
cái tâm học, thì cứ theo cái Chiêu Minh Linh Giác của tâm
mà hành động, chứ không câu nệ gì cả. Dương Minh thường
nói rằng:"Học là quí cái được ở tâm. Tìm ở tâm mà không
phải, thì dẫu lời của Khổng Tử nói ra, không dám lấy
làm phảị Tìm ở tâm mà phải, thì dẫu lời của kẻ tầm
thường nói ra, không dám lấy làm trái".
-----------
DT:
Thưa
các bác,
Cháu
ở với Việt cộng mấy năm, họ huấn luyện bọn nhóc tụi
cháu phải về nhà rình mò cha mẹ, có hành động gì khả
nghi thì thông báo cho nhà nước để bỏ tù bọn phản động,
họ bảo bọn cháu rằng có làm được điều này thì mới
xứng đáng là người "Trung với nước, hiếu với dân", đó
là cái Đúng, cái Thiện, là Lương Tri của cộng sản.
Cháu
chậm chạp, chưa kịp Trung Hiếu gì cả thì cha mẹ cháu đã
lôi cháu lên tàu vượt biên vào một đêm không trăng, trong
khi một số bạn cháu đã làm theo Lương Tri cộng sản chỉ
dẫn, được thưởng khăn quàng đỏ lu bù.
------------------
KKT:
Sự
học đã chủ ở tâm như thế, thì rất là ung dung hoằng đại,
không câu nệ điều gì, và không cố chấp học thuyết nào,
hễ có điều phải là theo .
----------------
DT:
Thưa
các bác,
Cháu
thấy ngay trong diễn đàn này, điều mà bác BY cho là PHẢI
thì bác NQS lại cho là KHÔNG PHẢI, cháu nghĩ thế là Đúng
hay Sai ạ?
--------------------
KKT:
Có
người hỏi rằng:
-
Đạo Nho và đạo Phật khác nhau thế nào ?
Dương
Minh nói rằng:
-
Không nên tìm cái đồng cái dị của đạo Nho, đạo Phật,
tìm CÁI PHẢI mà học là được vậy .
-
Thế thì phải với trái biện biệt ra làm sao ?
-
Tìm ở Tâm MÀ YÊN là phảị >>
-----------------------
DT:
Hồi
nhỏ nhà cháu ở xóm nghèo, lối xóm cháu có nhiều ăn mày,
hễ hôm nào họ đi xin được trúng mối thì họ về sớm,
nhậu nhẹt phủ phê, vui như tết, nhâu xong chổng cẳng ngủ,
coi bô rất an lạc.
Hôm
nào đi rạc cẳng mà ra ngõ gặp ... bác NQS (chỗ này cháu
giỡn mặt bác Sáng vì bác ấy có vẻ khi dể đờn bà), thì
hết cả an lạc, chửi con mắng vợ um xùm, té ra Lương Tri
của họ chính là sự đầy bị đó, các bác ạ
Kính
chào các bác.
DT
Tr.
253:
Dương
Minh dẹp xong cái loạn Thần Hào rồi, lại bị những kẻ
gian thần tìm đủ cách để làm hại, thế mà ông cứ điềm
nhiên ở cái Lương Tri, không hề lo sợ chút gì cả. Sau khi
việc ấy yên rồi, ông viết thư cho người ta, nói rằng:
"Cận lai tìm được ba chữ "Trí Lương Tri", thật là Chánh
Pháp Nhỡn Tàng của thánh môn. Mấy năm trước còn cái ngờ
chưa hết, nay nhân có nhiều việc,
chỉ
có cái Lương Tri ấy mà không có cái gì là không đủ, ví
như đi thuyền nắm được cái tay lái, đi qua chỗ phẳng,
chỗ sóng, chỗ nông, chỗ sâu, không đâu là không vừa ý,
tuy gặp sóng gió, nhưng nắm được tay lái, thì khỏi được
cái lo phải chìm đắm vậy".
Have
a great day!
KKT
From:
phamdluan@ạ..
Date:
Tue Apr 12 2004 1:30 am
Subject:
Re: [vn-buđhism] Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
Chào
D/H Dangtran59,
From:Dangtran59@aol.com
KKT
:
Vấn
đề là ở chỗ một khi đã có phân biệt rồi (tức là chuyện
bắt buộc một khi đã xử dụng ý nghĩ) thì làm sao biết
được đâu là đúng, đâu là sai, (tạm gọi là Thiện và
Ác) để mà làm theo ???
Cái
đó trong PG gọi là Trí Tuệ Bát Nhã .
------------------------
DT
:
Thưa
các bác,
Cháu
nghĩ là nhờ có Lương Tri mà người ta phân biệt được Đúng
và Sai, Thiện và Ác. Lương Tri này do huân tập mà có. Sự
huân tập này ảnh hưởng ở môi trường sống. Như Lương
Tri theo quan niệm của nhà Khổng thì cha mẹ chết rồi phải
làm nhà mồ nằm cạnh mộ 3 năm để báo hiếu mới là Đúng,
mới là Thiện. Điều này các dân tộc Tây Phương không hề
làm, không lẽ họ không có Lương Tri sao ?
KKT:
Lương Tri mà Vương Dương Minh nói đến không phải là do <<
huân tập >> Nếu do huân tập thì đâu có gì đáng nóị.
Khổng Tử đã nói trong Luận Ngữ 17.2:
Tính
tương cận, tập tương viễn dã.
(bản
tính con người gần giống nhau,
do
tập nhiễm mới khác xa nhau)
D/H
có thể tìm đọc trong sách Nho Giáo của Trần Trọng
Kim có phần viết về VDM và học thuyết Trí Lương
Tri rất rõ.
Đặc
tính chính của cái Lương Tri là << không cần dạy >>
(nói theo ngôn ngữ thời nay là không bị brainwashed, conditioned)
mà VẪN TỰ BIẾT ĐÂU LÀ PHẢI ĐÂU LÀ TRÁI !
----------------
DT:
Thưa
các bác,
Cháu
thấy ngay trong diễn đàn này, điều mà bác BY cho là PHẢI
thì bác NQS lại cho là KHÔNG PHẢI, cháu nghĩ thế là Đúng
hay Sai ạ?
KKT:
Lấy cái Lương Tri của Dangtran59 ra mà tự biết!
From:
Dangtran59@ạ..
Date:
Tue Apr 12, 2004 7:27 pm
Subject:
Re: [vn-buđhism] Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
Thưa
bác,
From:
phamdluan@ạ..
Date:
Tue Apr 13, 2004 1:30 am
Subject:
Re: [vn-buđhism] Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
Chào
D/H Dangtran59,
From:Dangtran59@aol.com
KKT
:
Vấn
đề là ở chỗ một khi đã có phân biệt rồi (tức là chuyện
bắt buộc một khi đã xử dụng ý nghĩ) thì làm sao biết
được đâu là đúng, đâu là sai, (tạm gọi là Thiện và
Ác) để mà làm theo ??? Cái đó trong PG gọi là Trí Tuệ Bát
Nhã .
------------------------
DT
:
Thưa
các bác,
Cháu
nghĩ là nhờ có Lương Tri mà người ta phân biệt được Đúng
và Sai, Thiện và Ác. Lương Tri này do huân tập mà có. Sự
huân tập này ảnh hưởng ở môi trường sống. Như Lương
Tri theo quan niệm của nhà Khổng thì cha mẹ chết rồi phải
làm nhà mồ nằm cạnh mộ 3 năm để báo hiếu mới là Đúng,
mới là Thiện. Điều này các dân tộc Tây Phương không hề
làm, không lẽ họ không có Lương Tri sao ?
KKT:
Lương Tri mà Vương Dương Minh nói đến không phảI là do <<
huân tập >> Nếu do huân tập thì đâu có gì đáng nóị. Khổng
Tử đã nói trong Luận Ngữ 17.2:
Tính
tương cận, tập tương viễn dã.
(bản
tính con người gần giống nhau,
do
tập nhiễm mới khác xa nhau)
D/H
có thể tìm đọc trong sách Nho Giáo của Trần Trọng
Kim có phần viết về VDM và học thuyết Trí Lương
Tri rất rõ.
Đặc
tính chính của cái Lương Tri là << không cần dạy >>
(nói theo ngôn ngữ thời nay là không bị brainwashed, conditioned)
mà VẪN TỰ BIẾT ĐÂU LÀ PHẢI ĐÂU LÀ TRÁI !
----------------
DT:
Thưa
bác,
Cái
"không cần dạy" chính là tâm bản nhiên, vốn có, là NHƯ
.
Phải
và Trái là cặp tương đối . Sự phân biệt Phải và Trái
là quan niệm được ảnh hưởng từ nhỏ, hoặc được huân
tập nhiều đời trong tàng thức.
Cháu
nghĩ rằng trong "thế giới hiện tượng tương đối" này không
có cái "tuyệt đối Phải" hoặc "tuyệt đối Trái", mà chỉ
tùy những cặp kính mầu mà mỗi người đeo sẽ thấy thế
nào là Phải, là Trái theo ý họ.
Thí
dụ chuyện tôn giáo nào cũng cho đạo mình là Phải, là Đúng
nhất, và những kẻ mê tín ép buộc người theo đạo khác
đổi qua tôn giáo mình tự cho là đang làm theo ý Chúa, theo
Lương Tri, đang làm việc Thiện, cháu nghĩ thế thì Đúng
hay Sai ạ
Tuy
nhiên, cháu cũng đã thưa rằng quan niệm thế nào là Phải,
là Trái, không thể có sự tuyệt đối, cho nên cháu xin nhận
là cháu Sai, bác Đúng, nhận như vậy là cháu làm Đúng hay
Sai ạ.
Kính
bác,
DT
----------------------
DT:
Thưa
các bác,
Cháu
thấy ngay trong diễn đàn này, điều mà bác BY cho là PHẢI
thì bác NQS lại cho là KHÔNG PHẢI, cháu nghĩ thế là Đúng
hay Sai ạ?
KKT:
Lấy cái Lương Tri của Dangtran59 ra mà tự biết!
From:
"phamdluan2000" <phamdluan@ạ..>
Date:
Tue Apr 13, 2004 4:29 am
Subject:
Re: Tâm phân biệt
KKT:
Lương Tri không phải là chuyện << nhận >> rằng mình
đúng hay sai.
Lương
Tri là cái << tự biết >> đúng sai trong bất cứ trường
hợp nàọ
Hãy
đọc một đoạn lời của Vương Dương Minh trong quyển Nho
Giáo của Trần Trọng Kim, tr. 270:
Cái
Lương Tri ấy, Mạnh Tử gọi là cái lòng phải trái, ai cũng
có vậy . Cái lòng phải trái không đợi nghĩ mà biết, không
đợi học mà hay, thế gọi là Lương Tri, ấy là cái tính
của thiên mệnh, cái bản thể của tâm ta, tự nhiên linh chiêu
minh giác vậỵ Phàm ý niệm phát ra cái gì, thì Lương Tri
tự biết hết cả. Thiện chăng ? Lương Tri tự biết. Không
thiện chăng ? Lương Tri cũng tự biết. Cho đến như kẻ tiểu
nhân làm điều bất thiện, dở đến đâu cũng làm, thế mà
khi thấy người quân tử, vẫn che đậy những điều dở,
mà phô bày những điều hay ra, thế đủ rõ rằng cái Lương
Tri nó vẫn không chịu tự nó làm mờ tối đi vậỵ
From:
Dangtran59@ạ..
Date:
Tue Apr 13, 2004 5:23 am
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
From:
"phamdluan2000" <phamdluan@ạ..>
Date:
Tue Apr 13, 2004 4:29 am
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
---
In vn-buđhism@yahoogroups.com, Dangtran59@ạ.. wrote:
Tuy
nhiên, cháu cũng đã thưa rằng quan niệm thế nào là Phải,
là Trái, không thể có sự tuyệt đối, cho nên cháu xin nhận
là cháu Sai, bác Đúng, nhận như vậy là
cháu
làm Đúng hay Sai ạ.
KKT:
Lương
Tri không phải là chuyện << nhận >> rằng mình đúng hay
sai
Lương
Tri là cái << tự biết >> đúng sai trong bất cứ trường
hợp nàọ
Hãy
đọc một đoạn lời của Vương Dương Minh trong quyển Nho
Giáo của Trần Trọng Kim, tr. 270:
Cái
Lương Tri ấy, Mạnh Tử gọi là cái lòng phải trái, ai cũng
có vậy . Cái lòng phải trái không đợi nghĩ mà biết, không
đợi học mà hay, thế gọi là Lương Tri, ấy là cái tính
của thiên mệnh, cái bản thể của tâm ta, tự nhiên linh chiêu
minh giác vậỵ Phàm ý niệm phát ra cái gì, thì Lương Tri
tự biết hết cả. Thiện chăng ? Lương Tri tự biết. Không
thiện chăng ? Lương Tri cũng tự biết. Cho đến như kẻ tiểu
nhân làm điều bất thiện, dở đến đâu cũng làm, thế mà
khi thấy người quân tử, vẫn che đậy những điều dở,
mà phô bày những điều hay ra, thế đủ rõ rằng cái Lương
Tri nó vẫn không chịu tự nó làm mờ tối đi vậỵ
Thưa
bác,
Lương
Tri (cái biết phân biệt Phải Trái) của cháu thì "tự biết"
rằng Lương Tri mà cụ Vương Dương Minh muốn mô tả không
phải là Trí Tuệ Bát Nhã của Phật giáọ Nhưng "dường như"
Lương Tri của bác thì lại "tự biết" khác cháụ Vậy thì
cháu lại xin thưa lại với bác rằng Lương Tri của cháu xin
"tự biết" là bác Đúng, cháu Saị
Trước
khi dứt lời, cháu xin gõ máy tiếp một đoạn mà Lương Tri
của cháu "tự đoán" rằng có lẽ bác mỏi tay nên không gõ
tiếp :
..."...Cái
thiện mà lương tri đã biết rồi, dù muốn rất thành, nhưng
nếu không theo ngay cái vật mà ý đã để đến, để làm
thực ngay thì vật ấy vẫn chưa cách, mà cái ý hiếu thiện
vẫn chưa thành vậy; cái ác mà lương tri đã biết rồi, dù
ghét rất thành, nhưng nếu không theo ngay cái vật mà ý đã
để đến, để bỏ thực ngay, thì vật ấy vẫn chưa cách,
mà ý ố ác vẫn chưa thành vậy . Nay hết thảy cái gì là
thiện, là ác, mà lương tri đã biết rồi, theo ngay cái vật
mà ý đã để đến, để cái gì thiện thì làm cho hết, cái
gì ác thì bỏ cho hết, thế thì không có vật nào là không
cách, mà cái biết của lương tri không còn thiếu thốn gì,
cũng không bị cái gì che lấp, và có thể đến được chỗ
cùng tột vậy . Như thế, thì tâm ta vui sướng, không còn
phàn nàn cái gì nữa, mà tự khoan khoái lắm vậy ...(Nho
Giáo quyển hạ, trang 271)
Thưa
bác, theo Lương Tri của cháu "tự biết", thì nhà Phật có
bài kệ:
Chư
ác mạc tác
Chúng
thiện phụng hành
Tự
tịnh kỳ ý
Thị
chư Phật giáọ
Lương
Tri theo quan niệm của cụ Vương Dương Minh rọi sáng được
hai câu đầu, nhưng đến "Tự tịnh kỳ ý " thì chưa vói tới,
không biết viết như vậy thì cháu Đúng hay Sai bác nhỉ?
Kính
chào bác,
DT
From:
"phamdluan2000" <phamdluan@ạ..>
Date:
Tue Apr 13, 2004 6:41 am
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
Chào
D/H Dangtran59,
---
In vn-buđhism@yahoogroups.com, Dangtran59@ạ.. wrote:
Thưa
bác,
Lương
Tri (cái biết phân biệt Phải Trái) của cháu thì "tự biết"
rằng Lương Tri mà cụ Vương Dương Minh muốn mô tả không
phải là Trí Tuệ Bát Nhã của Phật giáọ Nhưng "dường như"
Lương Tri của bác thì lại "tự biết" khác cháụ Vậy thì
cháu lại xin thưa lại với bác rằng Lương Tri của cháu xin
"tự biết" là bác Đúng, cháu Saị
Trước
khi dứt lời, cháu xin gõ máy tiếp một đoạn mà Lương Tri
của cháu "tự đoán" rằng có lẽ bác mỏi tay nên không gõ
tiếp :
..."...Cái
thiện mà lương tri đã biết rồi, dù muốn rất thành, nhưng
nếu không theo ngay cái vật mà ý đã để đến, để làm
thực ngay thì vật ấy vẫn chưa cách, mà cái ý hiếu thiện
vẫn chưa thành vậy; cái ác mà lương tri đã biết rồi, dù
ghét rất thành, nhưng nếu không theo ngay cái vật mà ý đã
để đến, để bỏ thực ngay, thì vật ấy vẫn chưa cách,
mà ý ố ác vẫn chưa thành vậy . Nay hết thảy cái gì là
thiện, là ác, mà lương tri đã biết rồi, theo ngay cái vật
mà ý đã để đến, để cái gì thiện thì làm cho hết, cái
gì ác thì bỏ cho hết, thế thì không có vật nào là không
cách, mà cái biết của lương tri không còn thiếu thốn gì,
cũng không bị cái gì che lấp, và có thể đến được chỗ
cùng tột vậy . Như thế, thì tâm ta vui sướng, không còn
phàn nàn cái gì nữa, mà tự khoan khoái lắm vậy ...(Nho
Giáo quyển hạ, trang 271)
KKT:
Đoạn trên VDM muốn nói đến cái lý << Tri Hành hợp
nhất >> tức là đã có Tri (knowing) (ở đây là Lương Tri)
thì phải có Hành (doing) theo liền ngay đó thì mới thật sự
là Tri . Học thuyết của VDM có hai điểm chính:
1.
Trí Lương Tri (biết cái LT)
2.
Tri Hành Hợp Nhất (biết và làm là một, knowing = doing)
Phần
2 chỉ là để diễn rõ ý của phần 1, nghĩa là nếu đúng
là Lương Tri thì phải có hành động (action, doing) đi kèm
cái biết (Tri). Nếu biết (Tri) mà không có Hành <<
thể hiện >> cái Tri này thì chẳng phải là Lương Tri !
-------------
Thưa
bác, theo Lương Tri của cháu "tự biết", thì nhà Phật có
bài kệ:
Chư
ác mạc tác
Chúng
thiện phụng hành
Tự
tịnh kỳ ý
Thị
chư Phật giáọ
Lương
Tri theo quan niệm của cụ Vương Dương Minh rọI sáng được
hai câu đầu, nhưng đến "Tự tịnh kỳ ý " thì chưa vói tới,
không biết viết như vậy thì cháu Đúng hay Sai bác nhỉ?
Kính
chào bác,
DT
KKT:
"Tự Tịnh Kỳ Ý" nghĩa là giữ tâm ý thanh tịnh.
Lương
Tri tự nó đã là yên lặng (quiet) rồi thì đâu cần nói đến
chuyện << giữ gìn >> để mà được thanh tịnh ?
From:
Dangtran59@ạ..
Date:
Tue Apr 13, 2004 2:18 pm
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Trọng kính.
From:
"phamdluan2000" <phamdluan@ạ..>
Date:
Tue Apr 13, 2004 6:41 am
Subject:
Re: Tâm phân biệt -- Thưa các bác
Chào
D/H Dangtran59,
---
In vn-buđhism@yahoogroups.com, Dangtran59@ạ.. wrote:
Thưa
bác,
Lương
Tri (cái biết phân biệt Phải Trái) của cháu thì "tự biết"
rằng Lương Tri mà cụ Vương Dương Minh muốn mô tả không
phải là Trí Tuệ Bát Nhã của Phật giáọ Nhưng "dường như"
Lương Tri của bác thì lại "tự biết" khác cháụ Vậy thì
cháu lại xin thưa lại với bác rằng Lương Tri của cháu xin
"tự biết" là bác Đúng, cháu Saị
Trước
khi dứt lời, cháu xin gõ máy tiếp một đoạn mà Lương Tri
của cháu "tự đoán" rằng có lẽ bác mỏi tay nên không gõ
tiếp :
..."...Cái
thiện mà lương tri đã biết rồi, dù muốn rất thành, nhưng
nếu không theo ngay cái vật mà ý đã để đến, để làm
thực ngay thì vật ấy vẫn chưa cách, mà cái ý hiếu thiện
vẫn chưa thành vậy; cái ác mà lương tri đã biết rồi, dù
ghét rất thành, nhưng nếu không theo ngay cái vật mà ý đã
để đến, để bỏ thực ngay, thì vật ấy vẫn chưa cách,
mà ý ố ác vẫn chưa thành vậy . Nay hết thảy cái gì là
thiện, là ác, mà lương tri đã biết rồi, theo ngay cái vật
mà ý đã để đến, để cái gì thiện thì làm cho hết, cái
gì ác thì bỏ cho hết, thế thì không có vật nào là không
cách, mà cái biết của lương tri không còn thiếu thốn gì,
cũng không bị cái gì che lấp, và có thể đến được chỗ
cùng tột vậy . Như thế, thì tâm ta vui sướng, không còn
phàn nàn cái gì nữa, mà tự khoan khoái lắm vậy ...(Nho
Giáo quyển hạ, trang 271)
KKT:
Đoạn trên VDM muốn nói đến cái lý << Tri Hành hợp
nhất >> tức là đã có Tri (knowing) (ở đây là Lương Tri)
thì phải có Hành (doing) theo liền ngay đó thì mới thật sự
là Tri . Học thuyết của VDM có hai điểm chính:
1.
Trí Lương Tri (biết cái LT)
2.
Tri Hành Hợp Nhất (biết và làm là một, knowing = doing)
Phần
2 chỉ là để diễn rõ ý của phần 1, nghĩa là nếu đúng
là Lương Tri thì phải có hành động (action, doing) đi kèm
cái biết (Tri)
Nếu
biết (Tri) mà không có Hành << thể hiện >> cái Tri này
thì chẳng phải là Lương Tri !
-------------
Thưa
bác, theo Lương Tri của cháu "tự biết", thì nhà Phật có
bài kệ:
Chư
ác mạc tác
Chúng
thiện phụng hành
Tự
tịnh kỳ ý
Thị
chư Phật giáọ
Lương
Tri theo quan niệm của cụ Vương Dương Minh rọi sáng được
hai câu đầu, nhưng đến "Tự tịnh kỳ ý " thì chưa vói tới,
không biết viết như vậy thì cháu Đúng hay Sai bác nhỉ?
Kính
chào bác,
DT
KKT:
"Tự Tịnh Kỳ Ý" nghĩa là giữ tâm ý thanh tịnh.
Lương
Tri tự nó đã là yên lặng (quiet) rồI thì đâu cần nói đến
chuyện << giữ gìn >> để mà được thanh tịnh ?
KKT
---------------
Thưa
bác,
Lương
Tri theo ý bác là "biết PHẢI biết TRÁI ", biết rồi thì phải
"HÀNH ĐỘNG" mà "PHẢI & TRÁI" thuộc tương đối,
tùy theo mỗi con người, mỗi truyền thống văn hóa, mỗi nền
văn minh, mà quan niệm về PHẢI & TRÁI khác nhau, cho nên
khi Hành Động theo cái Lương Tri này thì xung đột xẩy ra
.
Đối
với cháu, Lương Tri như thế không phải là Trí Tuệ Bát
Nhã của nhà Phật. Trước sau, ý kiến của cháu là :
--
Trí
Tuệ Bát Nhã là Trung Đạo Đệ Nhất Nghĩa Đế, là Như,
là Tâm Vô Phân Biệt, là Bất Nhị, là Chánh Biến Tri, là
cái mà đưc Phật muốn cho con người Bừng Tỉnh để THẤY
lại được. Cái THẤY này "BẤT NHỊ", không phải là
có cái "NĂNG THẤY" để "thấy" cái "BỊ THẤY".
Bừng
tỉnh để THẤY được Trí Tuệ Bát Nhã này thì chấm dứt
được những thất tình lục dục theo "quan niệm sống" của
những truyền thống tương đối, mà chỉ còn có TÂM
TỪ BI, thương tất cả chúng sinh đau khổ, làm tất cả
mọi việc để cứu vớt họ ra khỏi vòng khổ não, do niệm
mê lầm dẫn dắt, không phân biệt họ là người THIỆN hay
ÁC, PHẢI hay TRÁI, dù họ làm hại mình cũng vẫn một lòng
giúp họ mà thôi, đó là hành BỒ TÁT ĐẠO .
Tuy
nhiên, sống trong đời sống tương đối, thì thế gian
ra sao, người Giác Ngộ cũng "tạm dùng" những "tưởng"
của thế gian, gọi là "thế lưu bố tưởng" nhưng không
còn "chấp trước tưởng" nữạ, trong khi người thế gian
thì người này "chấp trước" rằng "thế này mới "ĐÚNG",
người kia lại "chấp trước" thế này là "SAI", đưa đến
chiến tranh đau khổ triền miên, vậy mới thành "đời là
bể khổ"
Đến
đây, điều cháu muốn trình bày, đã trình bày xong. Nếu còn
viết lách lai rai nữa thì cũng chỉ là "chấp trước" theo
cái NGÃ của mình, cho nên cháu xin tạm biệt bác, nếu muốn,
thì mỗi người cứ "tự nhận" rằng Lương Tri của mình ĐÚNG.
Cảm
ơn thời gian và sự bình tĩnh, cao nhã, thảo luận trong tinh
thần tôn trọng lẫn nhau của bác.
Trọng
kính,
DT
