THƯ VIỆN HOA SEN
Search| English| Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Phật Pháp Index Tác-Giả
c
Tâm

From: Hocnhandieuvien-aol.com
Date: Fri May 18, 2001 6:03 pm
Subject: Tâm

(Trích" Lăng Nghiêm Tông Thông", trang 112, tập Một; Luận giả: Cư sĩ Tăng Phụng Nghi; Dịch giả: Thiền sư Nhẫn Tế)
Kinh Lăng Nghiêm :

..."...Ông Anan bạch Phật:

  • Thưa Thế Tôn! Tôi là em yêu của Phật, vì lòng mến mộ Phật nên tôi xuất gia. Tâm tôi nào phải chỉ cúng dường Như Lai, mà còn khắp trải hằng sa quốc độ, thừa sự chư Phật và các thiện tri thức. Phát đại dũng mãnh làm tất cả những pháp sự khó làm, đều dùng cái tâm này. Dầu cho hủy báng Chánh Pháp, đời đời lui sụt căn lành, cũng bởi cái tâm này. Nay Phật phát minh cái này chẳng phải là tâm, tôi bèn không có tâm, giống như gỗ đá. Lìa cái giác tri này, rốt chẳng còn gì nữa. Tại sao Như Lai nói cái ấy không phải là tâm? Tôi thật kinh sợ. Cùng với đại chúng đây, không ai là không nghi hoặc. Xin Phật rủ lòng từ bi, chỉ bày cho người chưa ngộ.
Khi ấy, Thế Tôn khai thị cho ông Anan và đại chúng, muốn cho được Vô Sanh Pháp Nhẫn, nơi tòa sư tử xoa đầu ông Anan mà nói:
  • Như Lai thường nói : Các pháp sanh ra đều duy tâm hiện. Tất cả nhân quả, thế giới, vi trần đều do tâm mà thành có thể tánh. Anan, như trong các thế giới, hết thảy sự vật hiện có, cả đến ngọn cỏ, lá cây, sợi dây, thắt nút...tìm hỏi nguồn gốc thì đều có thể tánh. Ngay cả hư không còn có tên, có tướng, huống là cái Chân Tâm sáng suốt, trong sạch, nhiệm mầu, tánh của hết thảy tâm mà lại không có tự thể sao ? Nếu ông quyết chấp cái phân biệt giác quan, hiểu biết là Tâm, thì cái tâm ấy phải rời hành tướng của các trần: Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp...riêng có Toàn Tánh. Chứ như hiện nay, ông vâng nghe pháp âm của Ta, đó là nhân cái Tiếng mà có phân biệt. Dầu cho có diệt hết tất cả cái Thấy, Nghe, Hay, Biết, bên trong giữ lấy trống rỗng u nhàn, thì đó cũng còn là sự phân biệt bóng dáng pháp trần (1) mà thôi. Ta không bảo ông chấp cái ấy không phải là tâm, nhưng ông phải chính nơi tâm ông, suy xét chín chắn. Nếu rời tiền trần mà có tánh phân biệt, thì đó mới là Chân Tâm của ông. Còn nếu cái tánh phân biệt mà lìa tiền trần không có tự thể, thì nó chỉ là sự phân biệt bóng dáng tiền trần. Tiền trần không thường trụ, vậy khi chúng biến diệt, thì cái tâm nương vào tiền trần ấy cũng đồng như lông rùa sừng thỏ, ắt Pháp Thân của ông cũng đồng với đoạn diệt, còn gì để chứng Vô Sanh Pháp Nhẫn?.......".... 
Tông thông rằng:

..."...Chỗ các pháp sanh ra, là độc chỉ do tâm biến hiện, như bóng hình trùng trùng, đều độc chỉ trong cái gương hiện bày ra. Sáu "trần cảnh" như hình, cái "phân biệt" (thức tâm) như bóng. Bóng nhờ hình mà có, tâm thức nhờ cái trần cảnh mà có. Cái này đây ắt là sự phân biệt bóng dáng tiền trần (2). Dao động thuộc về "tiền trần", yên tĩnh thuộc về "pháp trần". Cho nên, ở trong giữ cái trống rỗng u nhàn, thì tuy không có bóng dáng tiền trần, nhưng vẫn còn cái bóng dáng trống rỗng u nhàn, đó còn là sự phân biệt bóng dáng của "pháp trần".

Cái "chấp" ấy là cái "Thức", mà chẳng phải là cái Bổn Giác Chân Tâm Thường Trụ . Chân Tâm Thường Trụ lìa khỏi tất cả phân biệt, như cái gương lớn tròn sáng (3) lìa khỏi cả hai thứ: Ðộng (sáu Trần) và Tĩnh (Thức). Cái Tâm này vốn tự không nhiễm, nên nói là Tịnh, nhiễm mà chẳng nhiễm, nên nói là Diệu Tịnh. Tất cả nhân quả, thế giới nhiều như vi trần, nhân nó mà thành lập, nó cũng là cái Bổn Tánh của Diệu Tâm tạo thành chín C i (4). Nên nói là cái Tánh của cả thảy Tâm. Nếu thấy Tâm này, thì lìa phân biệt mà an trụ Tự Tánh, đó là cái Tự Tánh "không tùy theo phân biệt mà hoặc có, hoặc không". Sắc lìa Thức phân biệt như trần lìa bóng, liền là Bản Thể của gương. Thể của gương không theo bóng của trần cảnh mà sanh, mà diệt. Nếu chấp cái Giác Tri Phân Biệt làm Tự Tánh, tức là chấp bóng làm gương vậy. Cái Hay, Biết, Phân Biệt đó, đối với trần cảnh thì có, lìa trần cảnh thì không, như bóng trong gương, vốn không tự thể, rốt cuộc là đoạn diệt, như thế làm sao chứng Vô Sanh? Cho nên, phải biết cái Tâm tự có Bản Thể, chẳng phải đoạn diệt.

Ðoạn trước, Phật quở: "Cái đó chẳng phải là Tâm ông", vì cái chỗ ông Anan nhìn nhận chỉ là cái thức tâm đoạn diệt giả dối, chẳng phải là cái Tâm xưa nay Chân Thật vậy. Chứ đâu phải thật không có Tâm ư?

Tổ Huyền Sa Sư Bị thượng đường rằng: 

  • Hiện có một thuyết cho là :"Linh linh, sáng sáng là cái Trí Tánh linh đài, hay thấy, hay nghe, hướng vào trong miếng "ruộng--thân ngũ uẩn" làm chủ tể. Ðó là kẻ dối gạt lớn của thiện tri thức, biết chăng? Ta nay hỏi các ông, nếu nhận cái linh linh, sáng sáng đó là cái Chân Thật của các ông, thì tại sao khi ngủ mê, lại chẳng còn là sáng sáng linh linh nữa? Nếu lúc ngủ mê chẳng có, thì tại sao lại có cái lúc sáng sáng, linh linh? Có hiểu chăng? Cái đó gọi là nhận giặc làm con, là căn bản của sinh tử, tập khí duyên ra Vọng Tưởng. Các ông muốn biết căn do ư? Ta nói cho nghe: 
  • "Cái sáng sáng, linh linh chỉ do tiền trần Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc, Pháp mà có phân biệt, rồi nói bậy đó là cái sáng sáng, linh linh. Nếu không tiền trần, thì cái sáng sáng linh linh này của các ông cũng như lông rùa, sừng thỏ. "Này các ông! Cái Chân Thật ở tại chỗ nào? Nay các ông muốn thoát khỏi cái chủ tể của "ruộng--thân ngũ uẩn", chỉ cần biết nắm lấy cái Thể Kim Cang Bí Mật của các ông. Cổ nhân hướng về các ông mà nói:"Trọn thành Chánh Biến, khắp vì Pháp giới". Nay ta chút phần vì các ông, người Trí có thể qua thí dụ mà hiểu được. Các ông có thấy mặt trời của Nam Diêm Phù Ðề không? Cái chỗ sanh sống của người đời, làm lụng, kinh doanh, nuôi sống sinh mạng, đủ thứ tâm hành, không gì chẳng nhờ ánh sáng mặt trời mà thành lập. Vậy mà cái "Thể" của mặt trời có chăng bấy nhiêu tâm hành? 
Vậy mà có chỗ nào mà không cùng khắp?

"Muốn biết cái thể Kim Cang, cũng phải nhìn như thế. Chỉ như hiện đây, núi sông, đất rộng, mười phương c i nước, sắc không, sáng tối, cho đến thân tâm các ông, không có cái gì mà chẳng trọn nhờ cái Oai Quang Viên Thành ấy của các ông mà hiển bày. Ngay đến trời, người, chúng sanh, nghiệp báo, hữu tình, vô tình, không có cái gì chẳng trọn nhờ cái Oai Quang của các ông. Cho đến chư Phật, thành Ðạo, chứng Quả, tiếp vật lợi sanh, không gì mà chẳng trọn nhờ Oai Quang của các ông. Như cái Thể Kim Cương ấy, có phàm phu cùng chư Phật không? Có tâm hành của các ông không? Không thể nói là không có, bèn tận dụng được vậy. Biết không?"

Tổ Huyền Sa nhờ xem Lăng Nghiêm mà phát minh tâm địa. Do đó, Ngài ứng cơ nhậy bén, thầm khế hợp với kinh. Ðoạn Ngài nói ở trên, mỗi mỗi đều chẳng khác ý chỉ của kinh, cho đến nói: "Tất cả đều nhờ vào lực của Oai Quang" cùng với câu kinh "Các pháp sinh ra là duy một tâm hiện" lại càng thần diệu...."... 

Ghi Chú:

1---Một trong sáu trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc và pháp) Tất cả pháp là chỗ duyên (sở duyên) của ý thức, gọi chung là pháp trần.
2--- Là lục trần, cảnh hiện bày trước cái vọng tâm.
3--- Ðại Viên Cảnh Trí của Duy Thức Tông.
4--- Gồm Lục đạo, Thanh Văn, Duyên Giác và Bồ Tát.

Nam Mô Ðại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.

Diệu Viên


From: "Phan Tan Hai" <phantanhai-vietbaọcom>
Date: Fri May 18, 2001 6:58 pm
Subject: Re: [hoasen-1] Tâm...

Kính thưa đh

Trân trọng cảm ơn đh đã post message nàỵ Ðoạn này cho thấy: sự tỉnh thức chưa hẳn đã là chánh niệm, chưa hẳn đã về được với tự tánh, mà vẫn còn xoay chuyển trong cái lặng lẽ thức trần.. Ðiều này làm lầm lạc rất nhiều nhà sư hiện naỵ Nếu có đạo hữu nào phát tâm muốn in, sao chép toàn bộ cuốn này để phổ biến, tôi nghĩ là rất tốt, sẽ làm lợi lạc vô cùng. Tôi nghĩ là tôi có thể phone trực tiếp về chùa xin phép Thầy tôi được.

Vị dịch giả này là sư ông của tôi, ngaì còn gọi là Minh Tạo, ngài từng đi qua Tây Tạng ba, bốn năm tu học. Khi còn ở VN hai thập niên trước, tôi có tận mắt thấy bản thảo viết tay LăngNghiêm Tông Thông, khi 1 người đàn chị của tôi là chị Tâm theo lệnh Thầy tôi là HT Tịch Chiếu cầm về nhà đọc từng dòng, sửa ngôn phong lại cho mới hơn, vì sư ông tôi dùng nhiều chữ quá cổ, thời 1930s, 1940s... Bây giờ chị Tâm là ni sư rồị

Trân trọng cảm ơn đh.

Cư sĩ Nguyên Giác PTH


From: Hocnhandieuvien-aol.com
Date: Fri May 18, 2001 11:11 pm
Subject: Re: [hoasen-1] Tâm...

Kính thưa quý đạo hữu,
Kính thưa đạo hữu Nguyên Giác,

Xin cảm tạ đạo hữu đã sách tấn. Mỗi khi post lên một bài, tôi thường có nỗi băn khoăn, lo ngại. Ngại rằng, nếu có ai vì không ưa bài trích, mà buông ra lời chỉ trích, châm biếm, thì vô tình tôi lại trở thành nguyên nhân cho niệm sân và sự chướng ngại nổi lên trong tâm bạn đạo. Cho nên, mỗi khi khởi tâm muốn post bài, tôi đều đắn đo, tìm tòi rất lâu.

Hôm nay, được sự khuyến khích của đạo hữu, tôi cảm thấy vững tâm thêm. Ước mong rằng tôi sẽ tìm được nhiều kinh sách vừa ý quý đạo hữu để post lên các diễn đàn, ng hầu chúng ta cùng có dịp may, vẫn còn được lãnh hội những lời vàng ngọc của đức Phật và chư Tổ, dù ra đời đã quá muộn màng.

Như đạo hữu nhận xét, bộ Lăng Nghiêm Tông Thông rất quý . Ngài Tăng Phụng Nghi, luận giả, đã viết:

  • " Tôi chẳng biết tự lượng sức, góp khắp lời của Tông Môn, phối hợp vào kinh văn. Hoặc để thầm hợp, hoặc để cùng thấy, hoặc suy rộng ý kinh, hoặc bày tỏ chỗ chưa bày tỏ. Tôi cũng không ngờ mình làm nổi. Trong khoảng trời đất làm sao có được thứ nghị luận này. Âu cũng do túc nguyện nhiều đời vậy.
" Ðây là tôi nhờ các vị Lão Túc để làm r nghĩa kinh chớ chẳng phải tự do tôi, và lấy Thiền Tông để soi sáng kinh chớ chẳng phải lấy văn tự, kiến giải mà giảng. Bèn đặt tên là Tông Thông.

" Phải tự đắc Bản Tâm thì mới cùng với các bậc Lão Túc mặc áo gặp nhau. Chẳng những một hội Lăng Nghiêm nghiễm nhiên chưa tan, mà ngài Trí Giả đến nay cũng vẫn còn đó..."...

Hòa thượng Thích Duy Lực trong cuốn Kinh Lăng Già có viết:

  • ...."...đồng thời dựa theo quyển Lăng Già Tông Thông của ngài Tăng Phụng Nghi, (Cư sĩ kiến tánh đời Minh)..."..., 
....xem thế, ngài Tăng Phụng Nghi, dù chỉ là cư sĩ, nhưng cũng đã tu hành tinh tấn, đã kiến tánh, lại tiếp tục sứ mạng truyền đăng, tiếp nối huệ mạng Phật, tận tụy làm việc để giúp những kẻ hậu học như chúng ta. Ít nhất thì chúng ta cũng đã biết có hai cuốn là Lăng Nghiêm Tông Thông và Lăng Già Tông Thông rồi.

Sách đặc biệt được trước tác bởi một cư sĩ kiến tánh, lại được một thiền sư kiến tánh là ngài Nhẫn Tế, Sơ Tổ Tây Tạng Tự dịch và chú thích thêm trong vòng sáu năm trường, thật là phước lớn cho những người có duyên với nhà Phật.

Tuy mới in năm 1997, mà nay dường như đã không còn thấy có bán Lăng Nghiêm Tông Thông tại các nhà sách Phật giáo ở Orange County. Tôi có nhờ người bạn ở Việt Nam tìm dùm, nhưng được trả lời là cũng không thấy có bán, dù đã tới các chùa lớn.

Sách dày 1500 trang, nội dung và hình thức đều minh bạch, r ràng, nói lên tấm lòng của hòa thượng Tịch Chiếu, nhị tổ Tây Tạng Tự, và sự thành kính của chư đạo hữu đệ tử đời thứ ba chùa Tây Tạng Bình Dương, đã trân quý pháp bảo biết bao!

Nguyện ước chúng ta đều có dịp may đọc toàn bộ cuốn sách quý này.

Kính,
Diệu Viên 


From: "Phan Tan Hai" <phantanhai@vietbaọcom>
To: <vn-buddhism@yahoogroups.com>, <hoasen-1@yahoogroups.com>, <tubi@yahoogroups.com> Save Address
Subject: Re: [vn-buddhism] Re: [hoasen-1] Tâm ...
Date: Sun, 20 May 2001 01:25:36 -0700

Kính thưa quý đạo hữu
Kính thưa đạo hữu Hocnhandieuvien
Tôi đọc lại message trước và message này của đ/h xong mới giật mình, mới nhớ rằng mình chưa chịu đọc cuốn nàỵ Sau đó tôi mới mở tủ ra đọc, bản này do HT Tịch Chiếu đóng dấu ký tên và nhờ 1 ông sư cầm ra cho tôi vài năm trước. Vì lý do nào lúc đó tôi không đọc thì không nhớ, nhiêù phần là vì bận quá (nhưng nói cho kỹ, nhiều phần phải tin là do nghiệp tôi còn quá nặng, nên mới vô tình như thế). Lúc đó tôi biết là tiệm Pháp Quang (Little Saigon) cũng có bán vài bộ, nhưng bây giờ chắc hết rồị Hôm nay đọc được vài chục trang mới biết là tôi đã tin và viết vài điều sai sót (cái này cũng do nghiệp nặng, may nhờ đ/h nhắc tên sách, nên mới biết mình nhầm).
Sai thứ nhất: Tôi nhớ tên sư ông là Minh Tạo, đúng ra là Minh Tịnh.
Sai thứ hai: Tôi viết là sư ông ở Tây Tạng ba năm, đúng ra là một năm.
Sai thứ ba: Tôi có viết trước kia (lâu lắm, 12, 13 năm trước) rằng sư ông tôi triệt ngộ bên Lâm Tế rồi mới tham học bên Tây Tạng. Ðúng ra theo phần giới thiệu trong Lăng Nghiêm Tông Thông thì sư ông không mãn nguyện với cách tu học trong nước (nghĩa là chưa dạy rốt ráo). Ðiều sai này có là vì trong tờ giấy Lòng Phái (hay gọi là cái gì tương tự) HT Tịch Chiếu cấp cho tôi có ghi là đệ tử đời ba mươi mấy, hay bốn mươi mấy Lâm Tế Chánh Tông, nên tôi nghĩ sư ông đa ~ hiểu đạo bên Lâm Tế trước. Tờ giấy này Thầy Tịch Chiếu dặn là có 36 vị Thần theo hộ vệ, nên tôi cứ ép nylon rồi để trong túi trước ngực. Tờ đầu tiên mất hôì vượt biên 18 năm trước; mười năm sau, Thầy nhờ người cầm ra đưa tôi tờ khác. Những sai lạc đó là do khi tôi gần Thầy, lòng không bao giờ dám hỏi những chuyện không quan trọng (thì giờ trong đời không bao nhiêu, chỉ nên hỏi đạo lý thôi), nên sai lạc là do nghe các lời kể, lời đồn từ các sư huynh, sư tỷ, và mấy nhỏ em của tôi (vài người sẽ thần thánh hóa thêm nữa). Thực sự, tôi chưa được Thầy công nhận là người ngộ đaọ Nhưng tôi biết có 1 sư huynh được công nhận, anh này được dẫn lên bàn thờ Phật, cho thắp nhang cảm ơn chư Phật. Nghi thức đơn giản đó tôi chưa trải qua, mà chỉ có những lời sách tấn. Nhưng những gì tôi làm và viết ở hải ngoại là vì nóng lòng với Phật Pháp, mà không ngờ mình còn quá nhiều nghiệp lực, đến nổi cuốn sách LNTT gửi ra vẫn sơ ý cất trong tủ, nghe nhắc tới mới nhớ là chưa chịu đọc.

Trân trọng cảm ơn đạo hữụ Ðặc biệt, tất cả các post của đ/h hocnhandieuvien rất là tinh tế, không phải tầm thường, chắc chắn làm lợi cho nhiều người (trong đó có tôi)
Kính chúc đạo hữu vạn sự cát tường.
Cư sĩ Nguyên Giác
 


x

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Word Doc VNI Times E-mail Sitemap
Xx
Xx