|
|
c
From:
"Son Havan" <havanson@hotmail.com>
To:
hoasen-1@egroups.com
Subject:
[hoasen-1] Qu'an Tu+` Bi
Date:
Wed, 13 Dec 2000 05:04:47 -0000
Thưa quý
đạo hữu:
Trong một
số lễ Phật Giáo, đầu buổi lễ thường hay có một phút
'Nhâ.p Từ Bi Quán". Vậy xin quý đạo hữu hoan hỷ cho biết:
(1) Thế
nào là nhập từ bi quán?
(2) Quán
từ bi là gì và cách thực hành như thế nàỏ
(3) Lợi
ích của loại thiền quán từ bi này ra saỏ
Rất mong
được học hỏi nơi quý vị trong diễn đàn hoasen-1. Xin chân
thành cảm tạ và cầu xin chư Phật gia hộ cho chư vị.
Nay kính
thư,
Hạ Sơn
From:
hale116@hotmail.com
To:
hoasen-1@egroups.com
Subject:
[hoasen-1] Re: Qua'n Tu+` Bi
Date:
Wed, 13 Dec 2000 17:36:52 -0000
Trong Phật
giáo đại thừa nhất là trong Mật tông từ bi tâm được
coi là sự tu tập cao quý thiêng liêng nhất của người hành
gỉa. Cứ quán sát thì sẽ thấỵ. có những vị kiến thức
rất uyên thâm, chứng đắc được một số quả vị nào đó
nhưng cái tâm ác, sân hận hình như vẫn tiềm ẩn trong tâm
thức họ ...hl nghe các thầy dạy rằng: từ bi khác khác với
lòng thương hại, không phải gì dể có được.
Hãy tập
quán từ bi với người mình thương yêu nhất vợ con, cha mẹ,
anh em rồi lần lần đến những người xung quanh không thương
không ghét bạn bè, lối xóm ... Rồi xét xem mình có thể từ
bi ngay cả đến loài vật hay cỏ cây được không ..Khi từ
bi đã đâm chồi đơm hoa kết quả trong tâm, bi giờ hãy quán
xem mình có thể từ bi với những kẻ mình ghét ít ít đến
những kẻ mà mình thù nhất "sống để bụng chết mang theo"
không .. Nói thì dễ mà làm rất khó đó. Phải an trụ vào
tánh không rỗng lặng của vạn vật thì mới dễ hành từ
bi quán ...
Chúc tinh
tấn
hl
From:
"Hoa Nguyen" <thanhhuy@email.msn.com>
To:
<hoasen-1@egroups.com>
Subject:
Re: [hoasen-1] Re: Quán Từ Bi
Date:
Wed, 13 Dec 2000 14:28:31 -0800
----- Original
Message -----
From: <hale116@hotmail.com>
To: <hoasen-1@egroups.com>
Sent: Wednesday,
December 13, 2000 9:36 AM
Subject: [hoasen-1]
Re: Qua'n Tu+` Bi
> hl nghe các
thầy dạy rằng: từ bi khác khác với lòng thương hại, không
phải gì dể có được.
> hl
Tôi thường
hiểu đơn giản :
Từ là vui
theo niềm vui của người khác, và làm cho người khác được
vui (tâ't nhiên cũng tránh làm cho họ buồn, khổ). Còn Bi là
lòng xót thương (ca?nh khổ của họ), và mong muốn giúp họ
thoát khổ. Cho nên theo tôi Bi cũng không xa với lòng thương
hại, nhưng không phải có thái độ của kẻ cao hơn, từ trên
nhìn xuống. Từ Bi theo kinh Phật tôi nghĩ phải cùng đi với
Tâm bình đẳng, thấy ngã và nhơn không khác, cứu giúp người
không khác cứu giúp mình ; nếu không nói theo ý trong kinh Kim
Cang : không thấy có người giúp với kẻ được giúp, hành
động giúp đỡ với đồ vật giúp đỡ. Nhưng hình như bồ
tát tuy làm hạnh từ bi nhưng cũng không để vướng mắc trong
việc làm của mình.
Hòa
From:
lientam@buddhist.com Save
To:
hoasen-1@egroups.com
Subject:
[hoasen-1] Qu'an Tu+` Bi
Date:
Fri, 15 Dec 2000 23:46:48 -0500 (EST)
Kính thưa
quý đạo hữu:
Mấy ngày
nay tôi thấy quý vị thảo luận về "Quán Từ Bi". Nhân đọc
quyển sách Phật Học Phổ Thông của HT Thiện Hoa. Trong sách
ngài có dạy về phương pháp quán từ bi, tôi xin ghi ra đây
để quý đạo hữu cùng đọc lại:
Phương
Pháp Quán Từ Bi:
..... "Một
trong những phương pháp hiệu nghiệm để huấn tập được
lòng từ bi là "quán từ bi". Quán Từ bi có ba từng bậc thấp
cao, tùy theo căn cơ của ba hạng tu hành:
1. Chúng sinh
duyên từ. Pháp quán này thường dành cho hạng tu Tiểu Thừa
thực hành.
Chúng sinh
duyên từ, nghĩa là lòng từ bi do quán sát cảnh khổ của
chúng sinh mà phát khởi. Chúng sinh tức là muốn nói đến
những hạn còn đang say mê, chìm đắm trong bể khổ sanh tử,
còn đang trói mình trong vòng phiền não nhiễm ô. Chẳng hạn
như loài địa ngục bị hành phạt đủ điều, ngạ quỷ bị
đói rách bứt bách, súc sanh bị cảnh dao thớt hành hình,
A tu la đấu tranh, chém giết. Ðến như chúng sinh ở c i tời
tuy vui thú, nhưng vẫn còn bị ngũ suy tướng hiện, luân hồi,
đọa lạc như thường. Mà vẫn hơn hết là loài người, cũng
chịu không biết bao nhiêu là cảnh khổ, từ vật chất đến
tinh thần, từ cá nhân đến đoàn thể. Nhất là đối với
luật vô thường: sanh, già, bịnh, chết, chưa ai thoát khỏi
được. Ðã không thoát được mà lại còn vô tình đi gây
chuốc thêm lấy khổ, lắm khi cứ quên mất cái tuổi già,
mối ngày mỗi chồng chất, thật đáng thương hại !
Vậy, đứng
trước những cảnh khổ của chúng sinh, người Phật tử phải
làm như thế nào? Phải phát lòng từ bi !Nhưng làm sao cho lòng
từ bi ấy được phát? Ðức Phật có dạy chúng ta phải quán
sát tất cả chúng sinh trong lục đạo, mười phương đều
như bà con thân thuộc.
Ðây là phương
pháp đầu tiên để hòa hợp với mọi chúng sinh. Dùng cảm
tình mà tập quán Từ bi. Trước kia, chúng ta có thói quen là
cái gì ngoài "ta" thì ít khi quan tâm đến. Giờ đây, quán
từ bi tức là chúng ta đã phá bỏ cái vỏ ích kỷ hẹp hòi
ấy mà giác ngộ và nhận định rằng:
Thế giới
của loài người chúng ta đang ở đây, tỷ như một cái nhà
lớn, nơi sum họp và đoàn kết của dại gìa đình. Vẫn biết
rằng nhân loại khác nhau về màu da, chủng tộc; những cái
khác đó chẳng qua là khác về bề ngoài, chứ đã là người
thì ai ai cũng có một thân hình
xương thịt
như nhau cũng đồng sợ khổ ưa vui, biết xấu biết tốt v.v...Vì
thế đối với người lớn tuổi, ta phải kính trọng như
ông bà cha mẹ; người ngang hàng hay tuổi xấp xỉ, xem như
anh chị em ruột thịt người nhỏ tuổi hơn nữa xem như con
cái cháu chắt...
Rộng ra một
tầng nữa, đối với chúng sing trong năm loại, chúng ta hãy
xem như những thành phần của đại gia đình là chú, bác,
cô, dì...Vẫn biết rằng về hình thức, loài người khác
với loài khác, và nhiều khi ta không gặp mặt nữa, nhưng
xét cho cùng, đã là chúng sinh, thì tất nhiên đồng chung một
nguồn sống, và đã có sống thì tất nhiên đều ham sống
sợ chết, đều biết cảm nỗi vui sướng và khổ đau. Gần
với chúng ta nhất mà chúng ta có thể thấy, gặp và nhờ
cậy được là loài súc sinh. Tuy chúng không biết nói như
chúng ta, nhưng nếu chúng ta đối đãi tử tế, chúng cũng
biết thương mến và trung thành với ta. Tuy không có học thức,
chúng vẫn biết nghe lời ta và giúp đỡ ta trong nhièu công
việc nặng nề. Chẳng qua vì nghiệp nặng, nên đời này chúng
làm súc vật, nhưng biết đâu đời trước, chúng không phải
là anh em của ta? Và sau này, biết đâu chúng lại không sẽ
là bà con quyến thuộc của ta?
Phương pháp
tu tập của Tiểu Thừa này tuy chưa phá được ngã chấp,
những cũng đã mở rộng được phạm vi hẹp hòi của cái
ngã nhỏ và thể nhập vào cái ngã to hơn là đại gia đình;
rồi từ cái ngã to tình cảm ấy, sẽ chuyển dần sang giai
đoạn lý trí cao siêu hơn, bằng phép quán "Pháp duyên từ"
sau đây.
2. Pháp duyên
từ. Pháp duyên từ là lòng từ bi do duyên "Pháp tánh" mà phát
khởi. Ðây là pháp quán dành cho các bậc Trung thừa.
Hành giả
trong khi tu pháp môn này, quán sát thấy tất cả chúng sinh,
cùng mình đều đồng một "pháp giới tánh", nên chúng sinh
đau khổ là mình đau khổ; vì vậy hành giả khởi lòng từ
bi cứu khổ ban vui cho tất cả chúng sinh. Ðến địa vị này,
các Ngài không còn phân biệt là nam hay nữ, không còn quan
niệm mình khác với người, không nghĩ rằng đó là bà con
quyến thuộc, chỉ thấy mình cùng người đồng một "pháp
giới tánh" mà thôi. Bồ Tát đã nhận chúng sinh và mình đồng
một bản thể, nên khi cứu khổ, không cần biết đó là ai,
và khi làm, không chấp mình đã làm. Chúng sinh có khổ thì
Bồ Tát có Bi. Sự thông cảm tự nhiên ấy như tình thiêng
liêng giữa mẹ và con, hễ có cảm là có ứng, như tánh sốt
sắng của vị y sĩ có lương tâm nhà nghề, hễ thấy bịnh
thì liền trị. Với ý nghĩa này, trong kinh Trung A Hàm có tỷ
dụ: Trước
một nạn
nhân bị trúng tên độc ấy ra lập tức. Ông không cần phải
hỏi người ấy tên gì, ở đâu, con ai, cũng không cần coi
cây tên ấy làm bằng gì, ai bắn v.v...
Sự cứu
khổ cho chúng sinh, đối với các vị Bồ Tát đã chứng được
"pháp duyên từ" này cũng như thế, chỉ nhằm mục đích làm
sao cho kẻ khác hết khổ được vui mà thôi.
3. Vô duyên
từ. Trong phạm vi bài này, chúng ta chỉ nên học qua hai hạng
từ bi trên mà thôi, là: Lòng từ bi do duyên mình với chúng
sinh khổ sở mà phát ra, hay do duyên mình và chúng sinh đống
một thể tánh mà phát khởi. Còn loại từ bi thứ ba tức
là "Vô duyên từ" là một loại cao siêu đặc biệt của Ðại
Thừa, chúng ta chưa đủ căn cơ, trình độ tu tập. Tuy nhiên,
để có một ý niệm đầy đủ về lòng từ bi , chúng ta cũng
nên biết qua về loại này.
Vô duyên
từ, là lòng từ bi không có tâm năng duyên và cảnh bị duyên,
không còn dụng công, không còn quan sát, đối đãi giữa mình
với người, mình
và vật như hai thứ từ bi trước. Lòng
từ bi này xứng theo thể tánh chơn tâm mà tự khởi ra bao
la, trùm khắp, không thiên lệch một nơi nào. Cũng như ánh
sáng mặt trời chiếu khắp cả gần xa, không phân biệt thấp
cao, không chú ý một nơi nào, chiếu soi tất cả một cách
vô tư và không dụng công.
V. Lợi Ích
Của Pháp Quán Từ Bi
Có người
lo rằng nếu ai cũng từ bi thì sẽ trở thành nhu nhược, dân
tộc sẽ yếu hèn, và sự tham tàn bóc lột sẽ lừng lẫy
v.v...Lo như thế là quá lo xa mà thành ra không thực tế. Từ
xưa đến nay, loài người không phải khổ sở vì quá từ
bi , xã hội không phải yếu hèn, đảo điên vì
tình tương
quá rộng lớn. Trái lại, sự đau khổ của cá nhân cũng như
của đoàn thể, một phần rất lớn là do lòng người còn
độc ác. Một nhậ xét không ai có thể chối cãi được là
một xã hội càng văn minh thì lòng ác độc càng bớt, tình
thương càng tăng thêm, hay ngược lại, tình thương càng tăng,
hay ác độc càng giảm, thì xã hội càng văn minh, hạnh phúc.
Hãy khoan lo sợ từ bi làm cho con người mềm yếu, mà chỉ
nên lo sợ, nếu sự thù hằn, độc ác không giảm, thì loài
người chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Khái lược
theo kinh Tăng Nhất A Hàm thì quán Từ bi sẽ được những
lợi ích như sau:
a) Khi thức
hay ngủ đều được an vui
b) Hiện
tại được nhiều người thương
c) Sống
trong đời không bị tai nạn trộm cướp
Nhưng thực
hành pháp quán từ bi , không phải chỉ để cho chúng ta cầu
những quả báo lợi ích riêng cho mình, và có bấy nhiêu đó.
Mục đích chúng ta tu là cốt làm sao chúng ta và mọi chúng
sinh trong lục đạo đeù khỏi khổ được vui. Lẽ tất nhiên,
trong khi tu chúng ta sẽ:
Trừ được
lòng sân hận độc ác
Dẹp được
ngã chấp hẹp hòi
Ðoàn kết
được với mọi người
Ðời sống
cá nhân và đoàn thể nhờ thế được vui vẻ, có ý nghĩa......"
Trích Phật
Học phổ Thông, khóa 4, bài thứ ba của HT Thích Thiện Hoa
Liên Tâm
x
|