| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
dannyviet@a..
Kính
chào đạo hữu Tâm Hà Lê Công Ða,
Như đã thưa trước, tôi là người thiển học, sơ cơ, thật quả không có khả năng chữ nghĩa để có thể trình bày tư tưởng của mình bằng những bài viết mênh mông như đạo hữu Tâm Hà. Tuy nhiên, chúng ta, những Phật tử, chúng ta thường dùng chữ ”nhân quả, nhân duyên” để giải thích mọi chuyện trong đời sống hiện tượng, tương đối này. Có lẽ vì tôi có chút nhân duyên trong những kiếp quá khứ đối với những điều cụ Krishnamurti trình bày, nên tôi hiểu rằng khi cụ nói “Chân Lý” (truth) thì cũng như nhà Phật nói “Chân Tâm”, “Tánh” (trong Phật Tánh) hoặc “Như”, v.v..., vốn là cái mà “tất cả mọi hình thức biểu hiện, ngôn ngữ, văn tự, của thế giới tương đối đều không vói tới”, mà các thiền sư xưa dùng chữ “gãi ngứa qua giầy”. Vì ngôn ngữ là sản phẩm của thế giới tương đối, nên chỉ có thể dùng cho những “Chân Lý Quy Ước”, trong phạm vi tương đối mà thôi, không dính dáng gì đến cái tạm gọi là “Tuyệt Ðối”, “Bản Thể”, “Thực Tại”, Phật Tánh”,”Chân Tâm”, “Như” v.v..., tôi xin nhắc lại chỉ “tạm gọi” thôi, vì khi nói đến chữ “Tuyệt Ðối” thì nó đã không còn là tuyệt đối, phải có cái tương đối để mà so sánh, trở thành “Tuyệt Ðối trong tương đối” rồi. Vì ngôn ngữ không thể với tới, cho nên cụ K. có nói: (The spoken or written word is not the truth). Tôi thiết nghĩ, không khác gì quan niệm của nhà Phật. Tôi cũng xin re-post một đoạn mà hôm qua tôi đã post: << Trong cuốn This Light in Oneself, cụ nói: ...”...So
a religious life is a life of meditation, in which the activities of the
self are not. And one can live such a life in this world every day. That
is, one can live a life as a human being in which there is constant alertness,
watchfulness,awareness, and attentive mind that is watching the movement
of the self. And the watching is watching from silence, not from a conclusion.
Because the mind had observed the activities of the self and sees the falseness
of it and therefore the mind has become extraordinarily sensitive, and
silent. And from that silence it acts. In daily lifẹ
Chỉ với đoạn ngắn ngủi này, có lẽ quý đạo hữu đã thấy được cụ K. đã quan niệm thế nào là “religious life”, không phải là cứ đem những cái “tôi” ra để mà hy vọng được giải thoát, mà là phải sống tỉnh thức, liên tục tỉnh thức, quan sát trong tĩnh lặng, — cũng như người tu thiền minh sát tuệ, luôn luôn tỉnh thức, quan sát từng hiện tượng của thân, của tâm, sống trong hiện tại, v.v... Tôi quan niệm rằng chúng ta là những con người có được cái nghiệp tốt, biết được đạo Giác Ngộ, đạo Giải Thoát”, để có thể hy vọng một lúc nào đó trong tương lai, hoặc trong một đời tương lai nào đó, chúng ta có cơ hội tự giải thoát khỏi sự trói buộc trong dòng sinh tử do nghiệp lôi từ vô lượng kiếp. Tuy nhiên, trước khi giải thoát được bản thân ra khỏi dòng sông sinh tử, chúng ta hãy tự giải thoát ra khỏi thành kiến, tôn trọng tự do tư tưởng của nhau, thôi thì cứ coi như mỗi người đều có cái nghiệp nó dẫn, cải được nghiệp thành tốt lên hay xấu đi cũng còn tùy theo làn sóng tâm thức của chính người ta. Cho nên tôi hoàn toàn tôn trọng sự thích hay không thích cụ K. của bất cứ ai, dĩ nhiên. Nếu chúng ta cứ “ôm xăng chữa lửa”, vận dụng tâm ý thức và thời giờ mà thảo luận hoài về những điều ưa thích khác nhau của chúng ta, thì không ích gì. Vậy nếu quý đạo hữu nào muốn nghiên cứu thêm về cụ Krishnamurti, xin vào website http://www.amazon.com , click vào chữ “Krishnamurti”, sẽ hiện lên bản tên các sách cụ viết hoặc viết về cụ khoảng trên một trăm tựa . Bản thân tôi chỉ mới đọc có chút ít về cụ mà thôi. Tôi
cũng xin cảm tạ đạo hữu Tâm Hà đã có nhã ý dành cho tôi
chút thiện cảm. Phần tôi, tôi cũng được học từ đạo
hữu nhiều điều, và cũng rất quý trọng đạo hữu. Tôi
cũng xin đính chính là tôi chưa hề đi tu học tại Lhassa,
mà nơi tôi tham dự khóa thiền tập chỉ là tu viện Shasta,
trên sườn núi Shasta, tiểu bang California, nước Mỹ, mà thôi.
From:
“Phan Tan Hai” <phantanhai@v...>
Kính thưa đạo hữu dannyviet: Thấy chữ “Lời cuối” nên tôi mới xen vào dôi lời nơi đâỵ Tôi nghĩ có lẽ đừng nên dùng chữ “lời cuối” vì dễ bị mắc kẹt vào 1 nghiệp nào đó mà chúng ta không thấỵ Phải tin sâu nhân quả. Nơi đây nên giữ tâm “không đầu, không cuốị” Và rồi cả “không lời” Ai tin vào cái có lời thì không bao giờ hiểu nổi Thiền Tông (hình như tôi xài chữ của ông cụ BLM Krishnamurti rồi thì phảị) Còn như gặp trường hợp khó thảo luận cởi mở (hình như chưa phải nơi đây) thì nhớ lời chư Tổ là “không gặp nhà thơ thì đừng bàn thơ, không phải kiếm khách thi đừng luận kiếm.” Ông
cụ K. là Phật, đối với tôị
Còn đoạn văn trích kia cho thấy tông phong cụ K. đúng là Minh Sát Thiền practically, không sai chệch gì. (Chắc phải nhờ vipassanist BY vào giảng thêm cho tôi, nếu nơi đây có gì không phảị) Còn việc đọc văn cụ K., tôi đề nghị nên đọc các bản Anh văn, đừng đọc văn dịch, vì tôi thấy ai cũng dịch ra tối tăm thêm, mặc dù bản Anh ngữ của cụ K. rất dễ hiểu và văn rất đẹp. (Tôi chỉ nhận thấy là văn đẹp, sau nhiều năm làm nghề báo và học Anh văn ngày đêm.) Còn anh LCD thì chỉ viết theo những gì anh ta cảm nhận. Thôi thì nên “agree to disagreẹ” Cheers
From:
Buddhist@yạ..
Mọi
sinh thành đều là sáng tạo
Cứu cánh cho tồn tại con người là sáng tạọ Do vậy sáng tạo không phải kết quả của một quá trình rượt đuổi vô vọng với thời gian, nó là bước khởi đầu trọn vẹn bao trùm mọi lĩnh vực từ tồn sinh đến tư duy con ngườị Chúng tôi muốn viết đôi dòng ngắn ngủi trên để nói về ý tưởng cũng như ý nghĩa công sức lao động của Nhà xuất bản Văn học khi hoàn tất việc ấn hành trong quý 1 năm nay bộ sách lớn: Krishnamurti – Cuộc đời và Tư tưởng (Nguyễn Ước chuyển ngữ). Bộ sách dày trên 1.500 trang này được chia làm 3 phần. Phần
1: Krishnamurti tinh yếu - bao gồm những phần cốt tủy trong
nội dung thuyết giảng của tác giả, được tuyển chọn từ
những cuốn nổi tiếng như Tự do đầu tiên và cuối cùng
(The First and Last Freedom), Ðường vào Hiện thể (Commentaries
on Living), Giáo dục và ý nghĩa cuộc sống (Education and The
Significance of Life), Giáp mặt cuộc đời (Life Ahead), Giải thoát
tri kiến (Freedom from The Known), Krishnamurti với chính mình (Krishnamurti
to Himself), các bài phát biểu tại Thủ đô Washington... Phần
2: Ðời không tâm điểm và phần 3: Dòng sông thanh tay thực
ra là 2
Chân dung Jiđdu Krishnamurti Krishnamurti là ai? Về con người cá nhân, ông gốc Ấn Ðộ, sinh ngày 12/5/1895 trong một gia đình dòng dõi Bà-la-môn thuộc đẳng cấp thấp Velanadu xuất xứ từ Giđu, hay Jiđu - một ngôi làng nằm giữa những cánh đồng lúa phì nhiêu ven bờ biển Andhrạ Tên ông đầy đủ là Jiđu Krishnamurtị. Là người con thứ tám trong gia đình, theo truyền thống tên ông được đặt là Krishnamurti, để tưởng nhớ Ðấng Krishna Thiêng liêng - Người chăn bò, cũng là người con thứ tám. Mẹ mất sớm, gia cảnh bần hàn khiến ông và một người em trai phải lang thang trên bờ biển kiếm sống. Trong cảnh đời đau khổ đó, hai anh em được Hội Thông thiên học (Theosophy) nhận về nuôi nấng. Hội Thông thiên học là một tổ chức tôn giáo lớn được thành lập từ thế kỷ 19 ở Ấn Ðộ với mục đích đại kết tôn giáo.ï Tổ chức này rất kỳ vọng vào con người Krishnamurti, xem ông như một đấng giáo chủ tương laị. Và thế là cả một cỗ máy khổng lồ bắt đầu vận hành từ việc giáo dục cho đến chuẩn bị cơ sở vật chất cho lễ tấn phong. Nhưng cuộc sống luôn sáng tạo bước đi cho mình. Trước cái chết của người em trai, ông như chìm xuống đáy cùng tuyệt vọng.”Tôi đã gọi to lên tên tuổi tất cả các vị thần, tôi muốn gặp lại em tôị. Nhưng đáp lại chỉ là im lặng”. Sự kiện này như giọt nước làm trào cốc nước, ông đã nhận ra tất cả các vị thần trên thế gian đều là hư dối, là phóng hiện của tư tưởng con ngườị. Và các tôn giáo có tổ chức chỉ khiến con người thêm chia rẽ, đây không phải lời lên án mà chỉ là một sự kiện có thể quan sát được. Ông đã từ chối vòng hào quang Ðạo sư thế gian sắp choàng lên đầu, phủ nhận vai trò có tính trung gian của tất cả các thày tu, đạo sĩ bằng một tuyên bố: “Chân lý là một miền đất không có lối vào. ï Không ai đưa dắt bạn vào được. Chính con người phải tự vươn tới chân lý, chứ không phải chân lý hạ xuống cho hợp với khuôn khổ con ngườí’. Sau hành động gây bàng hoàng cho đại chúng đó, một mình ông lang thang khắp thế giới trò chuyện cùng mọi người về con đường giải thoát ngay chính trên thế gian nàỵ Ông từng nói: “Cái Chúa Jesus gọi là Nước trời, Ðức Phật gọi là Niết bàn, cái ấy tôi gọi là Cuộc sống”. Ðiểm mấu chốt nhất trong những lời của ông là bàn về “thời gian”. Có một thời gian vật lý đo đếm bằng đồng hồ, nhưng cũng còn một thứ thời gian khác nằm trong tâm lý con ngườị Thứ
thời gian này đã tạo nên một phân chia hư dối giữa tư
tưởng (thought) và người tư tưởng (thinker), gây ra cái nhìn
nhị phân về vạn pháp thành các cặp đối kháng - chính điều
này đã đưa đến biết bao xung đột, tranh đấu, khổ đaụ
Giải thoát không phải là chạy trốn khổ đau, xung đột,
hay đập tan cái gọi là “bản ngã”. Giải thoát khởi đầu
bằng “sự nhìn thấý’ cái đang hiện diện trong tư tưởng
xưng danh là “Tôí’, nhìn thấy trong trạng thái không bị
áp đặt. Nhẩn thấy chứ không phải chối bỏ hay đập phá.
Và rồi từ đó mọi việc sẽ tự vận hành. Vận hành đó
là một sáng tạo thật sự, chưa từng có trước đâỵ Theo
ông, sống trong sáng tạo là con đường tự giải thoát. Như
một quan hệ tự nhiên, ông quan tâm nhiều đến xây dựng
một nền giáo dục toàn diện, một nền giáo dục mà nhà
giáo dục phải luôn luôn được giáo dục lại trong quá trình
truyền bá cho lớp người trẻ tuổi, “giáo dục không chỉ
đưa ra một tấm gương mà cái chính yếu là thắp lên
ngọn lữa tình yêú’. Trên thực tế cũng có ý kiến phản
bác lại rằng ông không hề đưa ra một hệ thống, một phương
pháp nào cụ thể giúp con người vượt thoát cảnh hỗn loạn
hiện naỵ Tuy nhiên, những người phản bác đó cũng nên thấy
rằng cảnh áp bức bóc lột, chiến tranh hỗn loạn ngày nay
không phải do con người thiếu luận thuyết dẫn đường,
mà do có quá nhiều luận thuyết. Người ta mải mê với luận
thuyết mà đánh mất đi tính nhạy cảm trước hiện thực
đời sống. Những năm tháng cuối đời, một phóng viên đã
hỏi ông, liệu có ích gì khi rất ít người hiểu và thực
hiện được lời ông nói,
Về Tủ sách nghiên cứu của Nhà xuất bản Văn học. Trong những năm gần đây Nhà xuất bản Văn học đã khôi phục lại Tủ sách nghiên cứu nhằm giới thiệu với bạn đọc những tác phìm và tác giả trên các lĩnh vực triết học, văn hóa, khoa học và nghệ thuật làm tư liệu tham khảo, trước hết cho giới nghiên cứu, giảng dạy, lý luận và những ai có nhu cầu quan tâm. Tìm hiểu những tri thức, những tư tưởng đã có để lựa chọn, phát triển, sáng tạo là quy luật phát triển của lịch sử tư tưởng nhân loạị Về vấn đề này, Nghị quyết của Bộ Chính trị Ðảng Cộng sản Việt Nam về công tác lý luận trong giai đoạn hiện nay - số 01/NQ ngày 28/3/1992 đã chỉ rõ: “Trong nhiều năm qua, nội dung đào tạo đội ngũ lý luận hầu như chỉ bó hep trong các bộ môn khoa học Mác - Lênin, chưa coi trọng việc nghiên cứu các trào lưu khác và tiếp nhận những thành tựu của khoa học thế giớị Hậu
quả là số đông cán bộ lý luận thiếu hiểu biết rộng
rãi về kho tàng tri thức của loài người, do đó khả năng
phát triển bị hạn chế...”. Do vậy việc khôi phục và
phát triển tủ sách này là hết sức đúng đắn và cần thiết.
Chúng tôi hy vọng sẽ được tiếp tục giới thiệu cùng bạn
đọc các tác phìm khác của tủ sách nàỵ
From
LeCongDa@a..
Good
Morning!
In
a message dated 6/7/2002 1:32:38 PM Pacific Daylight Time,
<<
Ông cụ K. là Phật, đối với tôị
Dear
Bạn PTH;
Phật
tương lai? Chắc là không phải!
Ðộc Giác Phật, Bích Chi Phật? Chắc cũng không phải! Bởi vì trong Kinh có nói rằng những vị Phật này thường một mình chứng ngộ đạo mầu và chỉ tìm giải thoát cho riêng cá nhân mình. Họ tu rất âm thầm lặng lẽ, nhiều khi không ai biết đến. Tóm tắt là họ rất... quiet, chứ không có ồn ào như ông K.! Như vậy thì chắc ông K. là Phật của thời hiền kiếp? Có thể. Nhưng mà ta bỗng quên khuấy đi mất rằng ta đã có Phật của thời hiền kiếp rồi, tức là Phật Thích Ca! Thế là bạn PTH đẩy Phật tử vào tình trạng rất khó xử rồi đấy nhá! Không lẽ để hai ông Phật ngồi chung bàn thờ với nhaủ Không ổn! Thôi thì Phật Thích Ca ngồi lâu rồi ta mời Ngài xuống. Ðưa ông Phật Krisnamurti lên! Xong rồi! Chúng
ta hãy cùng với PTH Niệm Phật một cái thử coi nào:
From:
LeCongDa@a..
Thưa
Qúy Ðạo Hữu;
Cái
fwd của DH MQ rất lợi hạị
In
a message dated 6/7/2002 5:36:24 PM Pacific Daylight Time,
<< Nghị quyết của Bộ Chính trị Ðảng Cộng sản Việt Nam về công tác lý luận trong giai đoaïn hiện nay - số 01/NQ ngày 28/3/1992 đã chỉ rõ: ''Trong nhiều năm qua, nội dung đào tạo đội ngũ lý luận hầu như chỉ bó h(.p trong các bộ môn khoa học Mác - Lênin, chưa coi trọng vieäc nghiên cứu các trào lưu khác và tiếp nhận những thành tựu của khoa học thế giớị Hậu quả là số đông cán bộ lý luận thiếu hiểu biếtrộng rãi về kho tàng tri thức của loài người, do đó khả năng phát triển bị hạn chế...'' >> Bộ chính Trị của Ðảng ta quả rất sáng suốt. Những thần tượng về chiều -ông Mác, ông Lê- nay đã nhạt mầu son phấn được quẳng nằm lăn lóc dưới gậm giường lâu ngày không ai buồn ngó tới, thế là phải chạy đi kiếm thần tượng mới để tôn thờ thôị Trên đấu trường hiện nay, đặc biệt là trên mặt trận văn hóa tư tưởng, ngó tới nhìn lui, kẻ thù ngày càng đông mà đồng minh lại chẳng có ai thì may qúa Ðảng ta bỗng dưng lại vớ được ông K.! Thật chẳng khác gì kẻ buồn ngủ vớ phải chiếu manh, kẻ khánh tận đào trúng mỏ vàng! Từ nay tha hồ mà khai thác. Chờ gì nữa mà không in Thánh Kinh K. Toàn Tập ra hàng loạt, như ngày xưa Ðảng ta từng <<hồ hởi phấn khởi>> in Lê Nin Toàn Tập sau ngày 30-4-75 ấy mà! Thế là Ðảng ta bắt đầu mang hia đội mảo cho ông “Phật” K. mang gươm ra trận để đấu với các ông Thích Ca, Giêsu,... Không cần phải thắng, chỉ cần thủ huề là được rồị Mà cũng không cần phải thủ huề nữa, chỉ cần làm tiêu hao lực lượng của phe địch là đủ. Phe địch ở đây là ai vậỷ Thưa, chính là TÔN GIÁỌ Tôn giáo và các hệ tư tưởng hữu thần hiện đang làm Ðảng ta tối tăm mày mặt. Không có đối sách với Tôn Giáo thì có ngày lại Xuống Hố Cả Nút (XHCN) thôi! Dĩ nhiên là ông K. hoàn toàn “ngây thơ vô tội” trong vụ nàỵ Vấn đề là Ðảng ta biết cách vận dụng vũ khí tư tưởng một cách “tài tình và sáng tạo”. Vũ khí tư tưởng ở đây là gì? Ðó là khai thác ý thức bài trừ TÔN GIÁO trong tư tưởng của K. Với công tác này, về lâu về dài, ít ra Ðảng cũng sẽ lôi kéo được một số đông thanh niên đặc biệt là hàng ngũ sinh viên, học sinh, trí thức- thoát khỏi vòng tay “bùa mê thuốc lú” của TÔN GIÁO để quay trở về lại với mình. Bây
giờ ta mới nhớ lại cái Nghị Quyết mà Nguyễn Ðức Qúy
aka ChanhDucQuang tung lên trên Diễn Ðàn V-B trước đây : “Theo
Xin qúy Ngài đừng có “chụp mũ” tôi là đã “chụp mũ” ông K. là VC đấy nhé! Ông K. ăn cà ri, VC húp nước mắm. Ông K làm sao lại là... VC được, phải không? Trân
trọng,
From:
“viet92703” <phantanhai@vietbaọcom>
Hi anh LCD, hi BY: Ðể gộp chung chuyện “ông cụ K. là Phật (?)” và màn “VC in sách cụ K.” để nói cho vuị Trước tiên là câu hỏi: Có phải VC in sách cụ K. là để “phong thánh” cụ K. hay chỉ nhằm lấy “tư tưởng phá chấp” của cụ K. để đánh phá tôn giáỏ Tôi ngờ vực chỗ nàỵ Vì VC luôn luôn nghi ngờ những gì khó hiểụ Mà tư tưởng cụ K. là một trong những thứ khó hiểu nhất đời nàỵ Ðối với VC, tất cả mọi thứ bí hiểm đều cần giản lược thành mì ăn liền, để biết chắc là không hậu ý gì khác và không phạm húy hay kiêng kỵ Thế nên, thơ bí hiểm và hội họa trừu tượng không có đất sống ở các nước CS (bây giờ hình như tranh trừu tượng thì được cho rồi, còn thơ bí hiểm vẫn cấm vì sợ có chơi chữ gì đó). Phải thấy, không phải sách nào in trong nước cũng là trong âm mưu VC cả, vì có những cuốn xin in ở Saigon không được, bèn đưa về vài tỉnh Miền Tây xin in liền được. Thêm nữa, có ít nhất 2 nhà văn hải ngoại mà tôi quen đã in sách được trong nước, mà tôi tin là không nằm trong âm mưu gì cả. Chỉ là quen biết và nhờ vài người bạn trong giới xuất bản giúp thì in thôị Thí dụ, cuốn trường thiên tiểu thuyết “Sông Côn Mùa Lũ” của Nguyễn Mộng Giác và cuốn “Ký Sự Ði Tây” của Ðỗ Kh. Các báo trong nước cũng im im, không đề cập lớn lao gì, mặc dù đây là dấu mốc cho thấy tình hình XB có lơi lỏng (ít nhất là lúc đó, cỡ 10 năm trước), sau này vào kinh tế thị trường thÀi có lẽ, có sự cạnh tranh giữa các nhà XB hơn cho dù vẫn thuộc diện văn hóa, nghĩa là vẫn bị quản lý đặc biệt. Về bộ sách của cụ K. mà bản tin trong nước ghi là đã in lại ở SG, thì nguyên khởi đã in ở hải ngoại mấy na(m trước. Cách nay 3 hay 4 năm, ông Võ Thắng Tiết (NXB Va(n Nghệ) tìm tôi, trao tặng 3 cuốn - nhan đề, Krishnamurti Ðời Không Tâm Ðiểm, Krishnamurti Ðời Không tâm Ðiểm, và cuốn Krishnamurti Tinh Yếu nói là có nhận tổng phát hành 3 cuốn này và bảo tôi viết giới thiệu lên nhật báo để dễ bán. Tôi sau đó có viết giới thiệu, cũng là để giúp người trưởng thượng. Ba cuốn này cùng do ông Nguyễn Ước dịch ra Việt ngữ, xuất bản bởi NXB Nguồn Sống. Dịch giả Nguyễn Ước theo sách ghi thì cư ngụ ở Toronto, Canadạ Tôi chưa có cơ hội quen. Theo bản tin kia thì khi nói là 1,500 trang, thì hẳn là gộp chung 3 cuốn này làm một. Có một điều chằc chằn là cụ K. không giúp gì cho chủ nghĩa CS cả, mà chỉ có thể giúp cho nhà Phật thôị Cuối message này, tôi sẽ copy đoạn văn tóm lược từ trang http://www.krishnamurti.org để quý đh cùng đọc và nhận xét. Tôi nghĩ rằng, 3 sách này được in trong nước là do có ai trong NXB quốc nội đã ưa thích cụ K. và có giao tình với cụ Nguyễn Ước. Chứ không có gì âm mưu cả. Còn như họ có âm mưu gì, thì đâu cần tới mấy cuốn khó hiểu như của cụ K. Trăm mưu nghìn chước, mà làm công khai chứ. Tới ngay tận Quốc Hội Mỹ mà âm mưu chứ. Vấn đề thứ nhì, cụ K. có phải là Phật không? Tôi chỉ nói trong cách nhìn của tôi thôi, nhưng anh LCD lại nhìn 1 cách serious vào lời, nên ngộ nhận cả. Trong cuốn Krishnamurti: A Biography của bà Pupul Jayakar, NXB Harper & Row, edition 1988, trang 202, có ghi lời Ðức Ðạt Lai Lạt Ma so sánh cụ K. với Nagarjuna (tức Tổ Sư Long Thọ của PG) và tôi cũng không nghĩ rằng lời này có hàm ý chính trị ngoại giao gì. Các đh nên tự đọc để xem vì sao Dalai Lama so sánh như thế. Có điều phải thấy, Dalai Lama dù có vì lịch sự ngoại giao, sẽ không bao giờ so sánh Ðức Giáo Hoàng hay Giáo Chủ Do Thái Giáo với bất kỳ vị Tổ Sư PG nàọ Còn như tôi có gọi K. là Phật thì chỉ là vì đây là kiểu nói của nhiều Phật Tử.Thí dụ, chư Tổ ngày xưa ưa gọi Thiền Sư Triệu Châu là Cổ Phật (I am telling a Chinese jokẻ), hay còn gọi Bố Ðại Hòa Thượng là hóa thân Phật Di Lặc (a Chinese joke again?), hay gọi 2 ngài Hàn Sơn ố Thập Ðắc là Văn Thù - Quan AÂm (another jokẻ).Và dân Tây Tạng gọi Dalai Lama là hóa thân Phật Quan Âm (a Tibetan jokẻ), Ðức Ban Thiền Lạt Ma là hóa thân Phật A Di Ðà (joke again?).Và trong Kinh Pháp Hoa, Ðức Quan Âm nói rằng sẽ hiện thân vô lượng để thuyết pháp tùy nhân duyên chúng sanh: ”Phật cáo Vô Tận Ý Bồ Tát: ÀThiện nam tử, nhược hữu quốc độ Chúng sanh, ưng dĩ Phật thân đằc độ giả, Quán Thế AÂm Bồ Tát tức hiện Phật thân nhu vị thuyết pháp... ưng dĩ Thanh Văn thân đằc độ giã, tức hiện Thanh Văn thân nhi vị thuyết pháp... ưng dĩ cư sĩ thân đằc độ giả, tức hiện cư sĩ thân nhi vị thuyết pháp... ưng dĩ Bà La Môn thân đằc độ giả, tức hiện Bà La Môn thân nhi vị thuyết pháp... (vân vân)” Nếu anh LCD nói điều phải, như khi anh rao giảng chú Ðại Bi, thì tôi chắp tay gọi anh là hóa thân Ngài Quán Thế Âm. Có sao đâủ Tôi phân trần những điều này cho dài dòng còn là vì nể nang đh dannyviet (tôi đoán là anh này còn trẻ, ít nhất là trẻ hơn tôi và anh LCD ố thế hệ của chúng ta ít người xài tên Mỹ). Tôi rất mực kính nể những người còn trẻ mà như dường thấu đáo vài điểm quan trọng của tư tưởng cụ K. (Tôi chỉ hiểu cụ K. là hoàn toàn nhờ học Thiền, chứ tự mình không có gì là lanh lẹ cả. Nhỡ có hiểu sai thì là lỗi tự mình thôị Cần học thêm nhiềụ). Kính thân Nguyên Giác Phan Tấn Hải NOTE: Dưới đây là copy từ http://www.krishnamurti.org hay http://208.234.18.51/teachings_core.htm The
Core of the Teachings
Freedom is without motive; freedom is not at the end of the evolution of man but lies in the first step of his existencẹ In observation one begins to discover the lack of freedom. Freedom is found in the choiceless awareness of our daily existence and activitỵ“Thought is timẹ Thought is born of experience and knowledge, which are inseparable from time and the past. Time is the psychological enemy of man. Our action is based on knowledge and therefore time, so man is always a slave to the past. Thought is ever-limited and so we live in constant conflict and strugglẹ There is no psychological evolution. “When
man becomes aware of the movement of his own thoughts, he will
“Total negation is the essence of the positivẹ When there is negation of all those things that thought has brought about psychologically, only then is there love, which is compassion and intelligencẹ” (Tôi nghĩ là trích văn này là tạm đủ cho chúng ta thấy có ngôn phong của Nagarjuna trong nàỵ Cheers)
Date: Sun Jun 9, 2002 1:31 pm Subject: “Nghị Quyết” là cái giống gì? Thưa các đạo hữu, Tôi đã được đọc cái “Nghị Quyết” này trong một dịp về thăm quê hương. Nó được in ngay ngoài bìa cuốn Thiền Luận, tác giả Suzuki, dịch giả thầy Chơn Thiện và cư sĩ Trần Tuấn Mẫn. Tôi thấy ngứa mắt, hỏi cô nhân viên tiệm sách rằng tại sao phải có cái “Nghị Quyết” quỉ quái nằm chềnh ềnh ngay đây, thì cô bán hàng chỉ cười. Người bạn chở tôi đi bèn thì thào vào tai tôi :” Ðúng là dân xứ tự do có khác. Bùa đấy! Có cái dù “Nghị quyết” vào thì mới qua mặt được mấy ông “Ðoàn, Ðảng” i-tờ-rít. bảo hoàng hơn vua, mới chui ra khỏi cửa “Bảo Sanh Viện Xuất Bản” được chớ bộ! Kính
chúc quý vị an lạc,
From: BuđhistI@a.. Date: Mon Jun 10, 2002 1:16 am Subject: Re: [vn-buđhism] “Nghị Quyết” là cái giống gì? Có
phải là “Thiền Luận” (Essays in Zen Buđhism) của DT
Suzuki hay là quyển khác?
From:
Huong Cung <cungdhuong@y..>
Thưa đạo hữu, Chính là bộ Thiền Luận, nguyên tác là Essays in Zen Buđhism ấy đấy ạ. Kỳ tái bản này cũng 3 cuốn, trông mỏng hơn bộ trước năm 75, có thể là vì in khổ giấy rộng hơn (có lẽ khổ 14cm x 21cm, bộ trước 75 là 13cm x 19cm) và để trong cái hộp “trọn bộ”. Nhân đây, tôi cũng xin đính chính lại là bộ Thiền Luận do thầy Tuệ Sỹ và cụ Trúc Thiên dịch. Thầy Chơn Thiện và cụ Trần Tuấn Mẫn cũng dịch sách của thiền sư Suzuki, nhưng là cuốn Nghiên Cứu kinh Lăng Già và cuốn kinh Lăng Già, bản tiếng Anh. Xin
cung kính tạ lỗi với hai thầy, hai cụ, và quý đạo hữụ.
From:
Khucdinhhop@a..
Thưa các đạo hữu, Tôi mới mua được bộ Thiền Luận 3 cuốn giống như đạo hữu Huong Cung mô tả, tại nhà sách Pháp Quang, gần khu Phước Lộc Thọ, Bolsa, giá 30 dollars (rẻ hơn Tự Lực được 3 dollars). Ðúng như đạo hữu HC viết, ngoài bìa cả 3 cuốn, cộng luôn cái hộp là 4, đều có in đoạn Nghị Quyết của bộ Chính Trị, đảng CSVN, giống như đoạn đạo hữu Minh Quang post lên sau đây: << “Trong nhiều năm qua, nội dung đào tạo đội ngũ lý luận hầu như chỉ bó h(.p trong các bộ môn khoa học Mác - Lênin, chưa coi trọng việc nghiên cứu các trào lưu khác và tiếp nhận những thành tựu của khoa học thế giớị Hậu quả là số đông cán bộ lý luận thiếu hiểu biết rộng rãi về kho tàng tri thức của loài người, do đó khả năng phát triển bị hạn chế...”. >>...không những thế, đoạn Nghị Quyết in trong 4 cái bìa này còn dài gấp 3 lần...Sách của thiền sư Suzuki viết cũng có in cái Nghị Quyết này, không lẽ cũng là công cụ cho cộng sản? Hợp
From:
“Hoa Nguyen” <thanhhuy@email.msn.com>
Trước hết nếu ai nói Hà Nội cho in lại 3 tập sách của J.Krishnamurti là có âm mưu hay ý đồ không sáng sủa gì đó, thì thử hỏi những nước khác từ Tây sang Ðông, kể cả vài nhà xuất bản người Việt ở hải ngoại, khi cho in các tập sách đó là có ý đo riêng gì không (ngoài tìm lợi nhuận vì biết sẽ bán được sách, hay chỉ vì ưa thích tác giả, tác phẩm)? Có phải cũng như HN, họ cũng có ý tiếp tay cho phong trào chống tôn giáo, tất cả tôn giáo, mà JK như là một đại biểu. Như vậy theo ai đó việc làm này là gián tiếp gây nguy hiểm cho Phật giáo thế giới nói chung, cho PGVN nói riêng, sau cùng nguy hiểm cho ai là Phật tử ở đây (vài trăm vị). Nếu chuyện thực là vậy thì sao ngài Dalai Lama lại không biết mà còn lên tiếng ca tụng JK là luận sư Long Thọ ngày naỵ Sao nước Ấn Ðộ rất tín ngưỡng (religious) lại làm lơ để cho nhiều trung tâm nghiên cứu về tư tưởng JK được lập lên khắp nước. Họ không thấy được những điều mà ai đó ở đây đã thấy rất rõ hay saọ Có phải là những tác phẩm nào do HN xuất bản đều là xấu? Tôi được biết bộ Việt Nam Phật Giáo Sử Luận của Nguyễn Lang (tức thầy Nhất Hạnh) được in lại trong nước thành một quyển, bìa cứng, cầm lên thấy trang trọng hơn sách in ngoài nàỵ Như vậy có vấn đề gì với bộ sách đó không? Các sách PG của Trúc Thiên và Tuệ Sỹ dịch từ DT Suzuki, sách của ông Ðoàn Trung Còn và nhiều vị khác cũng được in lại và bày bán ở các tiệm sách tại SG. Như vậy có cần xét lại nội dung các tác phẩm đó không? Trong 1500 trang sách có thể tìm được vài trang JK bài bác tôn giáo vì những lý do nào đó, như cho tôn giáo đã đem địa ngục ra đe doạ để kiểm soát tín đồ, như tôn giáo nào khi trở thành định chế, thiết lập trên ngôn ngữ văn tự (không cần nói lập trên giáo điều vì tôn giáo là đi đôi với giáo điều rồi) thì không còn phản ánh trung thực chân lý sống động nữạ Qua các lời nói đó JK bị cho là có chứng cứ đủ để là người chống tôn giáo, và đáng đẩy về phiá những kẻ duy vật vô thần. Nhưng thử xét coi, dựa trên trí tuệ Phật giáo, JK có duy vật, có vô thần không, và việc chống tôn giáo nếu xảy ra lá vì sao và có chính đáng không? Tại sao về phía mình, Phật giáo không chấp nhận giáo lý đạo Hồi hay đạo TCG, và cho nhiều “tôn giáo” khác là tà đạọ Nhiều người không phải duy vật vô thần bài xích lại PG, và cho PG là “vô thần” như đương kim giáo hoàng TCG La mã, thì cũng dựa vào lý lẽ riêng mà họ cho là đúng. Tôi nghĩ mỗi người có một cách nhìn khác nhau, và có thé đúng, hoặc sai, hoặc đúng được phần nào đó. Nếu ngay trong PG có người cho một vài hình thức thờ phượng của tín đồ là mê tín, thì người ngoài PG có thể nói được PG có vài hình thức mê tín, và có khi còn muốn duy trì các hình thức mê tín đó. Hình thức tổ chức Giáo hội PG hiện nay có phải làá toàn hảo không, nếu phải sao không thể hợp thành một giáo hội duy nhất (cho cả thế giới) Như vậy là còn chưa tới chỗ tuyệt hảo, và có khuyết điểm nào đó, ma một số người bình thường có thể chấp nhận, nhưng một con người nào khác như JK thì không. Nếu có người chê tổ chức PG là không tốt, vài hình thức tu tập là không hay đủ, thì riêng tôi thấy lời phê phán đó là bình thường, còn đáng được lắng nghe nữa, để nhìn tìm chỗ bất cập mà sửa đổi cho tốt hơn. Trong tinh thần PG không thể chấp nhận một thái độ cực đoan, quá khích cho chỉ có mình là nắm chắc được chân lý. Nếu vậy, có thể nào sau khi thoát nạn độc đảng người ta lại rơi vào nạn độc đoán về tư tưởng, về tôn giáo, như chế độ giáo chủ hiện nay ở Ba Tư. Và nếu vậy thì còn lâu người dân VN mới biết tới tư dọ thật sự Ở đây đang nói về tự do tư tưởng. Nếu ai kết tội JK là chống tôn giáo thì sẽ làm chuyện tức cười trước mắt cả thế giới. JK chỉ phê phán tôn giáo trong hình thức khô cứng không còn phản ảnh đúng thực tại, hay không giúp con người nương theo đó mà thấy được thực tại (JK gọi là sự thật).Và điều này thì thiền sư từ xưa cũng đã nói vậy rồi,và mới bày ra “giáo ngoại biệt truyền”, hay Mật giáọ Bồ Ðề Ðạt Ma đã nói với vua Lương Võ Ðế :” Xây chùa, tạc tượng Phật, chép kinh điển không là công đức gì hết” Ngài hàm ý phải biết quay mặt đi, có khi là 180 độ, mới kinh nghiệm được chân đế của PG. Khi JK nói tới “tự do tuyệt đối” thì hình như có người sợ hãị Thật ra PG cũng nhắm tới cái tự do tuyệt đối, là đích rốt ráo, khi con người kinh nghiệm đúng được bản tâm và thực tại, nhờ đó tự giải thoát ra khỏi tất cả sự trói buộc và đạt tới an nhiên tự tạị Việc
làm của HN không cần xét ở đây, nhưng không nên đơn giản
hóa cách suy nghĩ đến mức cho hễ là bạn của HN thì là
kẻ thù của ta (PG). Mà chắc gì JK là bạn của HN. Ðiều
rất có thể là họ mượn tên tuổi của JK làm cái “mặt
bằng” để khoa trương là có tự do tư tưởng, tự do tôn
giáo ở trong nước. Bằng cớ mà họ có thể viện dẫn là
nhiều sách PG, ngay cả sách của JK cũng được cho phép in
rạ.
NOTE: Dưới đây là copy từ http://www.krishnamurti.org hay http://208.234.18.51/teachings_core.htm The
Core of the Teachings
Hòa: Tôi nghĩ câu trên là đúng với tinh thần Phật giáọ Chân lý không thể tìm thấy ở bất cứ đâu, kể cả trong kinh điển cũng như mặt trăng không thể tìm thấy ở đầu ngón tay Phật. Giới luật, kinh kệ chỉ là khởi điểm, nếu nhận ra được đó là khởi điểm chớ không phải là mục đích. Ngôn ngữ chỉ đưa tới khái niệm về sự vật, còn thực tại hay chân lý phải được thể nghiệm trực tiếp bằng cái tâm vô niệm, vô nguyện. Ở chỗ này ông JK nói giống như PG. Và nói chung cả đoạn tiếp theo cũng vậỵ Nhưng tôi nghĩ về ông JK khác với vài ngườị Là bậc trí thức hàng thượng thặng vào giữa thời đại Phật giáo được phục hưng và phát triển ra toàn thế giới, ông JK đã có nhiều cơ hội học hỏi và hiểu biết rất sâu sắc giáo điển Phật giáo. Không phải ngẫu nhiên mà ông khen đức Thích Ca đến gần chân lý hơn ai hết, nhưng là vì ông đã biết rất nhiều về Phật giáo, về các tôn giáo khác, và biết rất nhiều về Thiền học ( ông DT Suzuki tác giả bộ Thiền Luận nổi tiếng thế giới sanh năm 1870 trước ông JK khoảng 20 năm). Ông là một học giả hay nhà đạo học thấm nhuần tư tưởng Phật giáo, chứ tôi không nói là Bồ Tát hay Phật hoá thân,vì là điều kho kiểm chứng. Ai tin vậy thì cứ tin, vì niềm tin như thế vẫn có trong Phật giáo (như đối với các ngài Mã Minh, Long Thọ,...).Khi viết gì ông JK không bận tâm dẫn chứng kinh điển Phật hay Thiền, vì các tư tưởng trong kinh điển đã trở thành của ông rồị Ông nói lại nhiêù điều kinh điển đã viết, Phật hay Tổ Thiền tông đã nói, nhưng theo cách diễn đạt khác, mới mẻ hơn. Có khiá rất sâu sắc. Nhưng vẫn không ra ngoài những gì Phật giáo hay Thiền tông đã dạỵ Tất nhiên, tôi biết là ông JK có thể được nhìn từ nhiều góc cạnh, và có thể thấy ông dưới nhiều biểu hiện hay hào quang khác hơn tôi thấỵ N. Hòa
From:
LeCongDa@a..
Good
Morning!
In a message dated 6/9/2002 12:03:51 AM Pacific Daylight Time, phantanhai@v... writes: << Ðể gộp chung chuyện “ông cụ K. là Phật (?)” và màn “VC in sách cụ K.” để nói cho vuị>> LCD:
PTH:
Tôi ngờ vực chỗ nàỵ Vì VC luôn luôn nghi ngờ những gì khó hiểụ Mà tư tưởng cụ K. là một trong những thứ khó hiểu nhất đời nàỵ LCD:
PTH:
LCD.
PTH:
LCD:
PTH.
LCD.
PTH.
LCD.
PTH.
LCD.
PTH.
LCD.
Là Phật tử, BÁT CHÁNH ÐẠO và TRUNG ÐẠO là kim chỉ nam để tôi vận dụng vào đời sống và đứng trên quan điểm đó để nhìn vấn đề. Cũng có thể là chưa chắc tôi đã vận dụng đúng, nhưng đó là chuyện khác rồi, mong bạn thông cảm cho nếu tôi quá serious đối với nhũng vấn đề mà tôi cho là...serious! Trân
trọng;
|
c
|
|||||||||||||||||||||||