Chương
6: Xây Dựng Quốc Gia
Việt
Nam Trong Cộng Ðồng Nhân Loại
Quốc
gia Việt Nam là đại gia đình Việt Nam, có giới hạn lãnh
thổ, nhân chủng, ngôn ngữ và văn hóa riêng. Quốc gia
Việt Nam phải tự chủ tự cường và độc lập thì con người
Việt Nam mới phát triển được tự do. Nhưng quốc gia
Việt Nam không thể tồn tại trong thế cô lập và khép kín.
Việt Nam phải thiết lập quan hệ bình đẳng với các quốc
gia khác, hợp tác với các quốc gia khác để tự xây dựng
mình và góp phần xây dựng cộng đồng thế giới. Ðây
cũng là một sự thực phù hợp với lý duyên sinh.
Nắm
Lấy Vận Mệnh Tổ Quốc Mình
Mọi
sinh hoạt kinh tế và văn hóa đều có liên hệ đến chính
trị. Phật tử cần biết về chính trị và tham gia vào
đời sống chính trị của quốc gia, biết xử dụng quyền
công dân và lá phiếu của mình để nắm lấy vận mệnh quốc
gia. Tham dự vào đời sống chính trị không có nghĩa
là “ra làm chính trị”, tranh ghế bộ trưởng, ứng cử
dân biểu, lập đảng này đảng nọ. Tham dự vào đời
sống chính trị có nghĩa là đừng bỏ phó mặc tất cả cho
các nhà chính trị. Phải tìm hiểu họ, tìm hiểu đường
lối và hành động của họ để ủng hộ, chỉ trích và kiểm
soát họ. Có như vậy ta mới xây dựng được dân chủ,
nếu không thì ta sẽ mãi mãi nuôi dưỡng những chế độ
độc tài. Trong tình trạng người dân không biết chính
trị, không ý thức được quyền công dân, lá phiếu có thể
không có ý nghĩa gì hết. Nhưng nếu người dân đã biết
thế nào là dân chủ, đã biết được mình muốn gì, thì
lá phiếu trở thành quan trọng. Các nhà chính trị sẽ
tìm hết cách ngọt bùi để nói xuôi tai chúng ta và để ta
bỏ phiếu cho họ. Ta phải đòi hỏi gì, ta có thể tin
ở ai, đâu là những lời đường mật, đâu là những lời
thực sự ích quốc lợi dân, ta phải biết. Ta phải nắm
lấy vận mệnh của chính ta, của chính quốc gia ta.
Dân
Chủ Là Do Mình Xây Dựng
Dân
chủ không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống,
dân chủ phải được xây dựng từ từ. Khi đất nước
bị ngoại bang thống trị, cố nhiên ta không có quyền dân
chủ; nhưng không phải là khi đất nước độc lập, thì tự
nhiên dân chủ hiện ra như một phép lạ. Ta phải xây
dựng nó thì ta mới xử dụng nó; như là muốn có một công
viên ta phải xây dựng công viên. Làm thế nào để xây
dựng dân chủ? Ta xây dựng dân chủ bằng sự học hỏi,
xử dụng và tôn trọng các quyền dân chủ. Dân chủ
là một thứ kỷ luật do chính ta đặt ra để phục vụ cho
ta. Lấy một ví dụ nhỏ mà xét: ba chục người đứng
chờ ô tô buýt cùng chen nhau lên xe một lần, người này đạp
rách áo người kia, người kia chèn dẹp nón người nọ; làm
bít cửa lên xuống, không ai lên mà cũng không ai xuống được,
mất hết thì giờ mọi người. Dân chủ là nối một
hàng chờ đợi, người đến trước đứng trước, người
đến sau đứng sau. Khi xe buýt tới, đợi cho người trên
xe xuống hết, người đứng đầu hàng mới bước lên.
Quần chúng đi xe tự động làm như thế mà không cần có
ai nhắc nhở tức là quần chúng biết hoạt động dân chủ.
Dân chủ trong khi đi xe buýt, dân chủ khi vào tiệm chạp phô,
dân chủ trong một buổi họp, dân chủ khi đi ngoài đường…
bất cứ lúc nào ta cũng tôn trọng những thói quen tốt đẹp
duy trì trật tự trong tinh thần bình đẳng và tự do.
Vặn máy thu thanh nhỏ lại sau mười giờ đêm để đừng
phiền rầy sự nghỉ ngơi của kẻ khác là dân chủ.
Học tập và thực hành được dân chủ trong sinh hoạt thường
nhật, thì ta cũng xử dụng thật sự được những quyền
căn bản: Tự do phát biểu, tự do báo chí, tự do hội họp,
tự do tổ chức nghiệp đoàn, tự do đi lại. Ta có thể
xử dụng tất cả những quyền dân chủ căn bản ấy nếu
ta biết tôn trọng những quyền ấy của kẻ khác. Trong
thời Pháp thuộc, và cả ngay bây giờ nữa, có nhiều người
dựa thế thực dân và quan liêu để ép uổng, đàn áp và
thanh toán kẻ khác, hay là để làm lợi cho mình. Chúng
ta nên chống lại điều đó, và nếu chính ta có quen biết
người có thế lực, chúng ta cũng không nương vào đó để
chạy chọt cho quyền lợi của chúng ta. Bởi vì nếu
làm như thế ta vi phạm quyền dân chủ.
Không
Nương Vào Ngoại Nhân
Phật
tử không dựa vào những thế lực ngoại bang để giành giật
và củng cố địa vị mình trong xã hội Việt Nam. Cái
nạn cõng rắn cắn gà nhà, rước voi dày mả tổ ấy, chúng
ta chịu đã nhiều rồi. Người trong nước có chuyện
gì cứ tự xử với nhau, đừng dựa vào các thế lực bên
ngoài vào, dù trực tiếp hay gián tiếp, để nhằm củng cố
địa vị mình. Có người Tây đến thì theo Tây, Nhật
đến thì theo Nhật, Mỹ đến thì theo Mỹ, miễn là có địa
vị sang giàu trong xã hội. Chúng ta hãy giáo dục con cháu
chống đối và ghê tởm lối sống nhục nhã đó. Ngoại
nhân còn đó thì những người kia còn phây phây, ngày mai ngoại
nhân đi hết, liệu họ còn mặt mũi nào sống với đồng
bào hay không?
Kinh
Tế Ðộc Lập
Ngoại
nhân có thể kiểm soát đất nước hoặc bằng quân sự hoặc
bằng kinh tế. Chúng ta đừng vì lợi riêng mà đưa ngoại
quốc vào kiểm soát đời sống kinh tế trong nước. Họ
có vốn lớn, họ có kỷ luật hay. Nếu ta không khôn
khéo, nếu ta nhắm cái lợi nhỏ trước mắt mà để họ dùng
vốn lớn và kỹ thuật hay để nắm hết cơ sở kinh tế của
quốc gia thì chúng ta chắc chắn sẽ bị họ kiểm soát.
Chính
Trị Vượt Trên Ðảng Phái
Phật
tử nên theo đảng phái và đường lối chính trị nào?
Phật tử không có óc phe phái, không làm chính trị phe phái,
và biết vượt lên trên phe phái để phụng sự đất nước.
Phe phái được nhận định như những phương tiện thực hiện
một đường lối chính trị, nhưng lắm khi các phe phái chống
đối nhau thanh toán nhau chỉ vì quyền binh. Phật tử đứng
ngoài phe phái, khuyến khích sự thi đua của các phe phái trong
mục đích phụng sự dân tộc. Cái gì đúng và hay, chúng
ta đều phải tán thành, dù là của phe này hay phe nọ, đó
không có sự bóc lột, kỳ thị, bất công và quân phiệt.
Ai làm được gì trong chiều hướng đó, ta đều khuyến khích.
Ai đi ngược chiều hướng đó, ta đều chống đối.
Không
Chờ Ðợi Không Phó Mặc
Nhiều
người trong chúng ta cứ hay có thái độ phó mặc tất cả
cho chính quyền, và khi chính quyền bất lực thì ta tỏ vẻ
thất vọng… Chúng ta đừng nghĩ chính quyền là vạn năng
muốn làm gì cũng được, bởi vì nghĩ như thế một mặt
ta trở thành bất động. Nguyên tắc Phật giáo, như ta
đã biết, là tự thắp đuốc lên mà đi. Chúng ta trong
địa vị người dân, có thể làm được gì? Chúng ta
trong hợp quần lại, nỗ lực xây dựng thôn xóm và khu phố
ngay từ bây giờ, bắt đầu bằng những kiến thức và những
phương tiện eo hẹp ta hiện có. Thấy được những phong
trào bất bạo động nhằm thực hiện việc phá bỏ giai cấp,
cải cách ruộng đất, tái phân lợi tức, phát triển kinh
tế, bảo vệ tự do tín ngưỡng, bảo vệ tự do ngôn luận,
ta phải tham dự và ủng hộ. Chỉ có cách mạng xã hội
bất bạo động dựa trên tình thương và sự tự nguyện mới
phù hợp với đạo Phật. Phật tử chống lại những
hành động tàn sát, khủng bố thanh toán lẫn nhau, dù những
hành động này mang danh cách mạng.
Lãnh
Thổ Vẹn Toàn
Việt
Nam là một nước lãnh thổ không thể chia cắt. Sự phân
chia đất nước là niềm đau của mọi người công dân. Phật
tử nên nỗ lực xây dựng kinh tế và dân chủ để một mai
này tiến tới sự thống nhất lãnh thổ. Phật tử giáo
dục con cái không phân biệt bắc trung nam, yêu tổ quốc Việt
Nam và nhớ mãi mọi người dân nam trung bắc là người cùng
một nước, phải đùm bọc che chở cho nhau. Mọi người
dân đều hướng đến xây dựng một quốc gia độc lập,
trung lập, không liên kết quân sự với bất cứ khối nào.
Như vậy ta sẽ không còn bị kéo vào thế lực tranh chấp
đổ máu.
Không
Chấp Nhận Chiến Tranh Giữa Người Việt
Là
Phật tử, là công dân Việt Nam, ta không thể chấp nhận chiến
tranh giữa người Việt với người Việt, dù bất cứ với
lý do nào. Bài học “gà một mẹ bôi mặt đá nhau”
ta phải học thuộc, phải cho con cháu thuộc nằm lòng để
đừng bao giờ lại tái diễn những vụ cốt nhục tương tàn
nữa.
Ðạo
Hòa Bình
Ðạo
Phật là đạo hòa bình. Phật tử phải tranh đấu cho
hòa bình, để bảo vệ hòa bình. Phật tử ủng hộ đường
lối hòa giải những thế lực và quân sự Việt Nam, nỗ lực
dung hợp các ý thức hệ và biết đặt sự sống và quyền
sống đồng bào lên trên mọi tranh chấp ý thức hệ.
Giáo lý đạo Phật với chủ trương từ bi và phá chấp không
cho phép Phật tử nuôi dưỡng căm thù với người cùng một
nước, không cho phép người cùng một nước giết nhau vì
những ý thức hệ khác nhau, trái lại phải tìm hiểu và cảm
thông với nhau trên nguyên tắc “kiến hòa đồng giải”
và “ý hòa đồng duyệt” để đi đến sự dung hòa nhận
thức và sống chung hòa bình.
Ðồng
Bào Thiểu Số Là Anh Em Ruột Thịt
Ðối
với đồng bào của các sắc tộc thiểu số, Phật tử không
nên vì sự hiền lành hay chất phác của họ mà lợi dụng.
Không được kỳ thị chủng tộc, phải đối xử với họ
một cách hoàn toàn bình đẳng.