Bạn
lo ngại khi con cháu không còn đọc hay nói được tiếng Việt
sành sõi nữa, và thế là một mảng văn hóa sẽ biến mất
trong tâm hồn thơ trẻ của các em. Và bạn băn khoăn không
biết làm sao giúp các em gìn giữ niềm tin Phật Giáo và duy
trì lối sống chánh pháp trong một xã hội biến động cực
kỳ nhanh như Hoa Kỳ.
Bạn
không phải là người duy nhất quan tâm như thế. Ngay cả những
người Mỹ da trắng đã theo Đạo Phật từ những thập niên
1970s cũng băn khoăn như thế, trong một cách quan tâm riêng
của họ. Và Đạo Phật khi vào Mỹ giữa thời hưng thịnh
của phong trào phản chiến, của nhạc rock n' roll, của Zen,
của phong trào hippie với tuổi trẻ "make love not war"
(làm tình, đừng gây chiến)… chắc chắn là khác hẳn với
Đạo Phật 100 năm sau tại Hoa Kỳ.
Nếu
bạn xem truyền hình thường xuyên, sẽ thấy rằng dưới mắt
đa số dân Mỹ, người Phật Tử nhỏ tuổi nhất lại là
cô bé Lisa Simpson trong loạt phim hoạt họa "The
Simpsons" (Gia Đình Simpson) của Đài Fox, khi cô bé 8 tuổi
Lisa kêu gọi ăn chay, kêu gọi hòa bình, thoảng khi cũng tập
ngồi thiền định và sống hòa hài với cả gia đình cô là
Tin Lành. Nhưng đó là thỉnh thoảng thôi, chỉ là để cho
loạt phim hoạt họa này phong phú thôi. Bởi vì chủ nhật
hàng tuần cô bé Lisa vẫn theo ba mẹ đi nhà thờ, nghe mục
sư Timothy Lovejoy giảng Kinh Thánh, và thường xuyên được
gia đình hàng xóm của ông Ned Flanders truyền giảng Phúc Am…
Nghĩa
là Đạo Phật nơi cô bé Lisa Simpson thực tế không còn là
tôn giáo, mà đã trở thành một lối sống đời thường,
có vẻ như nhằm để cho lòng an vui, hay để thư giãn trị
liệu... Vậy thì, Đạo Phật hiểu theo nghĩa tôn giáo sẽ
bén rễ nơi đâu trên xứ Mỹ? Trong khi Phật Tử trong truyền
hình Fox là cô bé 8 tuổi, thì ở đời thường, đúng ra tuổi
trung bình của Phật Tử Mỹ da trắng lại thường là 50 tuổi
trở lên. Và để trao truyền cho thế hệ kế thừa nền văn
hóa này cũng là cả một vấn đề.
Thực
ra, trong khi các tôn giáo thuộc hệ Ky Tô nhiều phần được
tiên đoán là sẽ chinh phục Trung Quốc trong 50 năm tới, thì
Đạo Phật hiện nay lại là tôn giáo phát triển nhanh nhất
tại Châu Âu và Hoa Kỳ. Đó là những hướng đi kỳ lạ của
lịch sử nhân loại.
Giáo
sư Joshua Snyder viết trên trang web Công Giáo Hoàn Vũ (Speroforum.com)
bài nhan đề "Ancient Chinese wisdom for modern Catholic Church"
hôm 13-11-2007 có nhắc tới ký mục gia Spengler trên báo Asia
Times Online từng nhận xét rằng Trung Quốc với làn sóng truyền
giaó và cải đạo vào các hệ phái Ky Tô Giáo hiện nay
rồi sẽ trở thành trung tâm Ky Tô Giáo Hoàn Vũ trong 50 năm
tới. Nhưng, "Trong khi đó ở Tây Phương, thất vọng với
các ý thức hệ duy vật đã thay thế cho Đức Tin, người
ta đang nhìn về các truyền thống Đông Phương để làm đầy
sự trống rỗng tâm linh của họ. Một số người nói rằng
Đạo Phật là tôn giáo phát triển nhanh nhất tại Hoa
Kỳ. Ngay cả những Ky Tô Hữu kiên tâm cũng cảm thấy sức
thu hút của các tôn giáo Đông Phương. Người ta có thể hình
dung rằng tại một giáo xứ Công Giáo điển hình [ở Mỹ],
một khóa hướng dẫn Thiền Tông có thể thu hút nhiều người
tham dự hơn là một khóa hướng dẫn về Triết Học Kinh Viện
Công Giáo…"
Có
nghĩa là, Đạo Phật là một khuynh hướng hấp dẫn nhiều
giới trí thức Tây Phương hiện nay. Thực tế, điều
này có nhiều phần đúng tại Hoa Kỳ, nhưng lại không
hẳn là đúng như thế ngay tại quê nhà Việt Nam, nơi một
số trường hợp Đạo Phật đã bị lạm dụng để trở thành
mê tín…
Mô
tả điển hình nhất được ghi trong bài "Phàm Tục Trước
Cửa Thiền" của các nhà báo Thiên Văn, Kinh Bắc trên tờ
báo Đại Đoàn Kết, đăng trên mạng Vnmedia.vn hôm 14-11-2007.
Trích vài đoạn như sau:
"…"Con
cầu Trời cầu Phật run rủi cho cái con đĩ thoã cướp chồng
chết trôi chết dạt, chết đói chết khát, chết đường
chết chợ, ra đường xe đâm, về nhà điện giật, Trời Phật
thương con làm cho gia đình nhà nó ba đời bảy kiếp loạn
luân, họ hàng hang hốc nhà nó đời đời lụn bại...".
Thật khó tin những lời phàm tục, độc địa ấy được
người ta cầu xin nơi... cửa Thiền.
"Xui"
Phật, Thánh làm... điều ác
Chùa
H. (quận Cầu Giấy - Hà Nội) chiều tối ngày 14 âm. Cô bạn
tôi từng gặp chuyện linh nghiệm ở ngôi chùa này nên rất
mộ. Đang gặp chút trắc trở trong gia đình, tôi theo cô bạn
đi lễ chùa, những mong Đức Phật linh thiêng giúp tôi có
được sự bình an. Người chen nhau như chợ hoa ngày Tết,
sau mấy lần đôi giày mới bị "giày xéo" đến xót ruột,
tôi mới len chân đến Phật điện đặt lễ.
Từ
nam thanh nữ tú cho đến các bà sồn sồn, từ những công
chức "sơ mi cổ cồn" đến những kẻ xăm trổ đầy mình
"giang hồ có số" đều xuýt xuýt xoa xoa, vái lấy vái để.
Phật điện ở quá xa nên đa phần người nọ vái lưng người
kia. Chỉ tiếc các chị các cô tốn bao công trang điểm, những
đường nét tô vẽ cầu kỳ bị nhoè đi bởi nước mắt khói
nhang. Vài ba Phật tử cằn nhằn khi vừa cắm cây hương xuống
đã bị ban quản lý nhổ cho vào thùng rác.
Lời
cầu nguyện của tôi bị cắt ngang bởi tiếng sụt sùi của
một người phụ nữ bên cạnh. Tiếng sụt sùi lớn dần...
Liếc sang, đó là một người phụ nữ ngoài ba mươi, trái
với vẻ ngoài đầy xúc động, ngôn ngữ của chị thông đòn
bén giọt với "khẩu khí" của một bà hàng cá ở chợ: "Cái
thằng Trời đánh Thánh đâm, con chiều nó như gái Nhật chiều
chồng, thế mà nó rửng mỡ trai này gái nọ...". Chị đang
"kể tội" chồng ngoại tình trước toà Tam Bảo... Cái ngôn
ngữ lạ lùng trước cửa Phật khiến tôi tò mò, tôi vờ
bước sang cô không quên "tấu trình": Con ấy nó ở địa chỉ
(...), làm cơ quan (...), con đã ghi rõ trong lá sớ.
Cuối
cùng cô "chốt hạ": "Nếu Trời Phật run rủi giúp con được
thoả mãn tâm nguyện, con sẽ hành hương đến đất Phật
để làm hậu lễ, con nguyện tụng kinh niệm Phật suốt đời!".
Người phụ nữ vừa "kể tội" chồng mang dáng dấp một công
chức nhà nước, gương mặt khả ái. Nhưng, dù giữa khói
nhang, tôi vẫn nhận ra một đôi mắt sắc sảo. Quá "sốc"
vì những lời lẽ ấy không phát ra từ một người lọt qua
cửa khẩu, đã mấy tháng nay, bà đang khốn đốn vì chồng
trót dại lô đề.
Tôi
lại gần một cô gái trẻ có bộ tóc hung đang quỳ mọp gối
"đầy lòng thành", một khoảng lưng trắng lốp lộ ra... Còn
ít tuổi nhưng cô vái còn "nghề" hơn cả một bà đồng thâm
niên. Phải căng tai hết mức tôi mới nghe được "tâm nguyện"
của cô gái. Cô là sinh viên Trường Đại học Thương mại
và đang xin Đức Phật từ bi "độ" cho, nếu đề thi không
"trúng tủ" thì xin Phật Thánh "che mắt, bịt tai" mấy "thằng
cha"giám thị trong kỳ thi tới...(…)
Vị
đại đức cho biết, những người giữ trách nhiệm trông
nom chùa chiền như ông hàng ngày phải tiếp nhận không ít
những yêu cầu oái oăm. Dạo tháng Tám, có một ông dáng như
sếp lớn đến chồng năm "vé" xanh nhờ vị đại đức đứng
ra làm lễ cầu xin ông anh ruột đang nằm ở bệnh viện Bạch
Mai sớm "mát mẻ" lên cõi "niết bàn". Truy hỏi mãi căn nguyên
mới biết, ông đang nóng lòng hoàn tất thủ tục sổ đỏ
cho mảnh đất cha ông để lại trước khi con của ông anh
từ nước ngoài trở về!
Một
huynh đệ của vị đại đức còn gặp điều tai dị hơn:
ông bị mạt sát là không có lòng "từ bi" chỉ vì ông từ
chối việc đứng ra giúp một ông tiến sỹ thỉnh Phật đưa
"tai bay vạ gió" tìm đến một người đồng nghiệp cùng phòng!
Dĩ nhiên, những lời mạt sát nhà chùa của ông tiến sỹ
tỉ lệ thuận với số chữ nghĩa có thừa trong đầu ông
ta. "Gần đây có một ông cấp to mắc vào tham nhũng, gia
đình nhờ vả khắp các chùa đền, miếu phủ, chẳng ai dám
nhận cầu xin cho ông ta vì cho rằng tham nhũng bị tù là xứng
đáng…" (hết trích)
Những
chuyện cầu nguyện dị thường như thế không hề có ở Hoa
Kỳ, nơi đa số Phật Tử da trắng bản xứ là những người
thường được gọi là "Boomer Buddhists" (Phật Tử thế hệ
baby-boomers, sinh thời hậu Thế Chiến 2 khi các lính Mỹ trở
về đời thường sau khi trục phát xít Đức-Nhật-Ý sụp
đổ) nhìn Đạo Phật như một phương pháp Thiền Định, để
giữ tâm an tĩnh, và nhiều người gột bỏ luôn các hình thức
tôn giáo khi họ tiếp nhận Đạo Phật. Như thế, dù vậy
vẫn có một nỗi lo khác. Bởi vì câu hỏi nơi đây là, khi
Đạo Phật đã gột bỏ các huyền thoại và tín tâm thì có
còn là tôn giáo không, và sẽ giữ gìn lâu bền cho các thế
hệ sau nổi hay không.
Báo
The Star, trên ấn bản ngày 28-10-2007, trong bài viết "Awaiting
the Dalai Lama" (Chờ Đợi Đức Đạt Lai Lạt Ma) của phóng
viên Stuart Laidlaw ghi nhận rằng dù Phật Tử chỉ mới chiếm
5% dân số Canada nhưng Đạo Phật ở đây lại thuộc nhóm
các tôn giáo phát triển nhanh nhất.
Trong
bài có ghi nhận về nhận xét của học giả Phật Giáo Clark
Strand nói rằng ông lo ngại về tương lai Đạo Phật tại
Bắc Mỹ (ông muốn nói Canada và Hoa Kỳ), vì nhiều
người trong thế hệ hippie chọn vào Đạo Phật các năm 1960s
và 1970s chỉ dùng pháp tu Thiền để đáp ứng nhu cầu tâm
linh căng thẳng của họ.
Strand
là một Phật Tử, đã sáng lập một tu viện Phật Giáo tại
Manhattan trước khi dọn cả gia đình về Woodstock, N.Y., một
thập niên trước. Ong nói hầu hết các Phật Tử tân tòng
thế hệ ông đã trở về lại tôn giáo cũ mà họ được
nuôi dạy thuở nhỏ khi họ làm các nghi lễ về hôn nhân,
tang lễ hay đón một em bé mới chào đời.
Bản
tin kể là Strand đã đổi sang Đạo Phật từ đầu thập niên
1970s sau khi trưởng thành trong đạo Tin Lành Presbyterian. Bây
giờ thì ông hướng dẫn một nhóm Buddhist Bible Study
(Học Kinh Thánh Dưới Quan Điểm Phật Tử) tại Woodstock, nơi
đó các Phật Tử tân tòng sẽ đọc lại Kinh Thánh thời thơ
ấu của họ - lần này là dưới mắt Phật Tử.
Hiện
là một biên tập viên của tạp chí Phật Giáo The Tricycle,
ông nói nếu Phật Giáo không bén rễ vào văn hóa Mỹ thì
Phật Giáo gặp cơ nguy trở thành một "chương trình tự trị
liệu" (self-help program) chứ không phải một tôn giáo thật.
Và
hơn một tuần sau số báo đó, Clark Strand có bài viết "Buddhist
Boomers: A Meditation" trên báo The Wall Street Journal ngày 9-11-2007,
trong đó ông khai triển rộng thêm các nhận xét trên.
Và
khi tuổi trung bình Phật Tử như ông là 50 trở lên, thì thế
hệ nào kế thừa? Bởi vì thế hệ của ông sẽ sớm ra đi,
mà thế hệ trẻ không được hun đúc trong bầu không khí
văn hóa Phật Giáo thì không ai biết Đạo Phật 100 năm sau
tại Hoa Kỳ sẽ ra sao.
Đó
cũng là nỗi lo của những Phật Tử truyền thống từ Châu
Á di dân vào Hoa Kỳ. Sẽ trao truyền nền văn hóa Phật Giáo
nào cho con em mình? Và quan tâm này đang được tiến hành giải
quyết ra sao, và tới đâu? Hay là chỉ muốn con em mình làm
theo kiểu Mỹ để sử dụng Phật Giáo như một công cụ trị
liệu? Và làm sao trước nhất, và ít nhất là, để có các
em bé 8 tuổi Phật Tử như cô bé Lisa Simpson trong phim hoạt
họa? Tất nhiên là không dễ, và sẽ đòi hỏi rất nhiều
kiên tâm để duy trì một nền văn hóa thâm sâu như Đạo
Phật. Nhưng trước hết, bạn phải sống được nền văn
hóa này trước đã, rồi mới nói chuyện giữ gìn sau đó.
Còn khi lòng mình cứ sân si thì hỏng rồi, đâu còn là Đạo
Phật nữa, dù có đứng ở bất cứ nơi naò trên thế giới.
Tuy
nhiên trong khi các trở ngại về ngôn ngữ và dị biệt văn
hóa có lẽ và có thể rồi sẽ vượt qua được, dù là cũng
khá gian nan, thì trở ngại để giữ cho tâm mình được an
bình mới thực sự là khó. Nhưng qua được rào này, mới
đúng là Đạọ Phật vậy.
11-18-2007
07:23:46