Hòa
thượng THÍCH THANH THUYỀN
1914
- 1994
HÒA
THƯỢNG
THÍCH
THANH THUYỀN
(1914
– 1994)
Hòa
thượng Thích Thanh Thuyền, pháp danh Hoằng Chí, pháp hiệu
Nguyện Tây, thuộc Tổ đình Trường Khánh, thiền phái Lâm
Tế. Ngài còn có pháp tự là Kim Tế, nối pháp đời thứ
50, thiền phái Tào Động.
Ngài
thế danh là Khưu Hàn Cảnh, sinh ngày 19 tháng 2 năm Giáp Dần
1914 (năm Dân Quốc thứ 3), tại thôn Hiểu Ốc, huyện Liên
Giang, phủ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Gia đình
Ngài chuyên nghề nông trang, cha là ông Khưu Tình Phúc, mẹ
là bà Hồ Từ Kiều, Ngài là người con còn lại duy nhất
trong gia đình.
Năm
lên 8 tuổi, song thân Ngài lần lượt qua đời. Ngài được
bà ngoại đem về nuôi dạy. Bà ngoại Ngài là người kính
tin Tam bảo, lại thêm người cậu của Ngài là cư sĩ Minh
Tánh, một nhà nghiên cứu Phật học uyên thâm, đã tận tình
hướng dẫn Ngài đến với Phật pháp từ thuở niên thiếu,
đó là nhân duyên ban đầu phát Bồ đề tâm, để Ngài ước
nguyện khi lớn lên quyết sẽ trở thành Thích tử xuất gia.
Năm
Nhâm Thân 1932, khi được 18 tuổi, Ngài tìm đến Di Sơn Tây
Thiền Tự, đảnh lễ Hòa thượng Ngưỡng Tham xin thế độ
xuất gia, được Hòa thượng Bổn sư ban cho pháp danh là Hoằng
Chí, nhập chúng tu học thiền môn qui tắc.
Năm
Giáp Tuất 1934, Ngài được Bổn sư cho thọ tam đàn giới
pháp tại giới đàn Di Sơn Tây Thiền Tự, đắc giới nơi
Hòa thượng Viên Thông, được ban pháp tự là Thanh Thuyền.
Ngài tinh tấn hành trì pháp môn Tịnh độ và học tập kinh
luật trải qua 10 năm nơi Tổ đình Trường Khánh, thiền phái
Lâm Tế.
Năm
Giáp Thân 1944, theo sự thỉnh cầu của Hội đồng hương Phúc
Kiến tại Việt Nam, Ngài vâng lệnh Hòa thượng Giám viện
- Y chỉ sư là Diễn Ngộ-Chứng Lượng, phái Ngài sang hoằng
đạo tại Việt Nam, cùng đi với Ngài có 2 đệ tử xuất
gia là Pháp sư Ninh Hùng và Diệu Hoa.
Sang
đến Việt Nam, Ngài và đệ tử bước đầu tạm trú tu hành
ở Nhị Phủ miếu và Quan Âm miếu, cũng là Hội quán Phúc
Kiến, tọa lạc trên đường Lão Tử, Chợ Lớn. Được một
thời gian, Ngài thấy nơi đây không thuận tiện cho việc hành
đạo, nên khuyến giáo bổn đạo người Hoa để lập nên
một ngôi chùa nhỏ, lấy tên là Nam Phổ Đà Tự, tọa lạc
trên đường Lục Tỉnh, Chợ Lớn (nay là đường Kinh Dương
Vương, quận 6, thành phố Hồ Chí Minh). Đây là ngôi chùa
của Phật giáo Hoa Tông đầu tiên tại vùng Sài Gòn - Chợ
Lớn thời bấy giờ.
Năm
Mậu Tý 1948, việc hoằng pháp ngày càng thuận lợi, Ngài bắt
đầu hưng công xây dựng lại ngôi Nam Phổ Đà Tự, để trở
thành một ngôi Tùng lâm Phạm Vũ xứng đáng tầm vóc của
Phật giáo Hoa Tông, sánh với các Đền, Phủ, Miếu, Từ...
theo tín ngưỡng dân gian truyền thống trước đó của người
Hoa.
Năm
Tân Mão 1951, sau 3 năm trùng tu, ngôi bảo tự Nam Phổ Đà được
khánh thành, Ngài trở về Trung quốc cung thỉnh nhị vị Bổn
sư Ngưỡng Tham, Y chỉ sư Chứng Lượng sang Việt Nam dự khánh
thành và ở lại đây trụ trì hoằng dương Phật đạo, còn
Ngài chỉ đảm nhận chức Giám viện.
Năm
Đinh Dậu 1957, trước khi Bổn sư viên tịch, Ngài được truyền
thừa Tổ ấn kế thừa Tổ đình Trường Khánh tại Việt
Nam, và được phó chúc trụ trì Nam Phổ Đà Tự. Đến khi
các vị tiền bối đã viên tịch, Ngài xây Bảo tháp tôn thờ
ở khuôn viên chùa. Sau đó, Ngài sang Tân Gia Ba (Singapore) cầu
pháp với Hòa thượng Cao Tham-Đằng Tánh, được ban pháp hiệu
Kim Chí, kế thừa thiền phái Tào Động, đời thứ 50.
Ngài
lãnh trọng trách hoằng dương chánh pháp ở Nam Phổ Đà Tự
được 28 mùa An cư kiết Hạ. Cơ duyên Phật giáo Hoa Tông
ở Việt Nam ngày càng phát triển, chùa cảnh thêm nhiều, đệ
tử xuất gia – tại gia thêm đông, việc tu học và truyền
bá Phật đạo đã có lớp kế thừa vững chắc. Ngài phó
chúc chùa Nam Phổ Đà lại cho đệ tử lớn là Pháp sư Ninh
Hùng quản lý trụ trì cùng 2 đệ tử Trì Hùng, Thánh Hùng,
còn Ngài chuyên tâm lo việc tu niệm và vân du chiêm bái thắng
tích.
Năm
Nhâm Tuất 1982, nhận lời thỉnh cầu của Hội trưởng Hội
Phật giáo Ca Châu (California) tại Mỹ quốc là cư sĩ Tạ Mãn
Căn, Ngài được phép xuất dương sang Hoa Kỳ để lãnh đạo
và phát triển Phật giáo Hoa Tông. Sang đến nơi, Ngài được
cung thỉnh trụ trì chùa Nặc Na kiêm Phó Hội trưởng Hội
Phật giáo Ca Châu – Mỹ Quốc để dẫn dắt tín đồ hoằng
pháp lợi sanh tại đây.
Năm
Quý Hợi 1983, nghĩ tưởng đến song đường sớm khuất bóng
mà Ngài chưa có dịp báo đáp công ơn sinh thành như lời Phật
dạy, Ngài trở về cố hương Trung Quốc xây tháp báo ân cho
cha mẹ, lập Trai đàn thí thực thỉnh chư Tăng gia trì Pháp
hội, siêu tiến song đường tại Tổ đình Trường Khánh –
núi Di Sơn. Đó cũng là tâm nguyện cuối cùng của Ngài trong
cuộc đời xuất gia và nguyện báo tứ trọng ân.
Trở
lại Mỹ Quốc, như đã thỏa nguyện độ sanh báo đức, Ngài
chỉ còn chuyên tâm tu niệm, hành trì pháp môn Tịnh độ mong
xả báo thân. Vào lúc 9 giờ 30 phút ngày mùng 7 tháng 5 năm
Giáp Tuất (15.6.1994), Ngài an nhiên thị tịch tại chùa Nặc
Na, trụ thế 80 năm, trải qua 60 mùa an cư kiết Hạ. Môn đồ
pháp quyến trà tỳ nhục thân, chia xá lợi làm 3 phần, xây
dựng Bảo tháp ở 3 nơi để thờ phụng là : Di Sơn Tây Thiền
Tự (Trung Quốc). Nam Phổ Đà Tự (Việt Nam), Nặc Na Tự (Mỹ
Quốc).
Trong
cuộc đời hoằng hóa độ sanh của Thanh Thuyền – Kim Chí
thượng nhân, Ngài đã thế độ xuất gia trên 20 vị, đa phần
ở tại Việt Nam, hiện đang tiếp nối sự nghiệp phụng sự
Phật giáo Hoa Tông trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Ngài
đã kiến tạo nên ngôi Tùng lâm Nam Phổ Đà trang nghiêm tráng
lệ, để lại dấu ấn là người khởi nguyên cho nền móng
Phật giáo Hoa Tông tại vùng Sài Gòn - Chợ Lớn.