HÒA
THƯỢNG
PHÁP
VĨNH
(1891
– 1977)
Hòa
thượng Pháp Vĩnh, pháp danh Dhammasàro, thế danh Nguyễn Thức
sanh năm Tân Mão 1891 (Thành Thái năm thứ 3) tại thôn Văn Quang,
xã Phước Quang, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.
Ngài
sinh ra và lớn lên trong một gia đình Nho giáo nề nếp, thân
phụ là cụ ông Nguyễn Đình, thân mẫu là cụ bà Nguyễn
Thị Biểu. Song thân Ngài đều là những cư sĩ mộ đạo thuần
thành.
Ngay
từ thuở nhỏ, Ngài đã tỏ ra thông minh có ý chí hướng
thượng, được song thân cho quy y Tam bảo làm người Phật
tử thuần thành tại chùa Khánh Vân tỉnh Bình Định. Đã
nhiều lần, Ngài có ý định xuất gia tu Phật, nhưng vốn
dĩ sống trong gia đình có truyền thống Nho học chuẩn mực,
vả lại Phật cũng đã từng dạy : “Phụng sự cha mẹ là
cúng dường Như Lai”, nên đành giữ trọn chữ hiếu, một
lòng chờ đợi duyên lành.
Mãi
đến năm 1945, xả bỏ hết mọi trần duyên thế sự để
bước vào con đường giải thoát thanh cao. Ngài quyết định
xuất gia theo giáo đoàn Khất sĩ Minh Đăng Quang với pháp danh
là Thiện Ngộ, làm người sứ giả Như Lai đi khắp nơi truyền
bá đạo mầu.
Trên
bước đường hóa duyên truyền đạo, một duyên may chợt
đến, Ngài được gặp các vị Tăng sĩ của Phật giáo nguyên
thủy (Theravàda). Qua trao đổi kinh nghiệm tu tập và giáo lý,
Ngài mới nhận ra rằng : tu học Phật pháp có nhiều phương
tiện, nhiều con đường để đi về một điểm cuối, nên
người tu hành tùy hợp căn cơ, vừa sức của mình mà thực
nghiệm. Do đó, một lần nữa, Ngài tạm biệt các huynh đệ
đồng tu ở giáo đoàn khất sĩ, đến cầu pháp thọ giới
bên giáo đoàn Phật giáo Nguyên thủy. Vào dịp này, có các
giới tử theo Hòa thượng Thiện Luật sang Campuchia tu học
đạo pháp, Ngài liền tháp tùng đi theo, tinh cần tu tập.
Mùa
xuân năm 1950, Ngài được Hòa thượng Vĩsuddhiransĩ làm Thầy
tế độ thọ giới Tỳ khưu, dưới sự tuyên ngôn của vị
Thầy Yết ma Candavijira và chư Tăng tham dự rất đông. Hòa
thượng tế độ ban cho Ngài pháp danh Dhammasàro tức là Pháp
Vĩnh. Sau khi thọ giới Tỳ khưu, Ngài chú tâm hành đạo và
làm tròn phận sự của một đệ tử đối với Thầy Tổ.
Năm
1955, sau 5 năm tu học ở nước ngoài, Ngài được phép trở
về quê hương hoằng dương đạo pháp và được mời làm
thành viên trong Ban Chưởng quản Giáo hội Tăng Già Nguyên
thủy Việt Nam, khi Giáo hội được thành lập vào năm 1957.
Cuối
năm 1957, Giáo hội cử Ngài về quê hương Bình Định để
hoằng pháp. Nơi đây, từ trước đến giờ chưa có Phật
giáo Nguyên thủy, nên có thể nói Ngài là vị Tổ đầu tiên
đem sắc thái Nam truyền, giáo lý Phật giáo Nguyên thủy về
mảnh đất này, mở rộng công việc giáo hóa độ sanh. Vốn
là người sống trong địa phương này từ nhỏ đến lớn,
Ngài rất thấu hiểu các phong tục tập quán, nên việc truyền
bá giáo pháp không gặp nhiều trở ngại. Đi đến đâu, dân
chúng, Phật tử đều nhiệt tâm ủng hộ, quy thuận theo lời
giảng dạy của Ngài.
Năm
1958, đức hạnh của Ngài càng được nhiều người biết
đến, tín đồ khắp nơi ngưỡng mộ rất đông. Trước nhu
cầu đó, Ngài cùng Phật tử kiến tạo chùa Phước Quang tại
thôn Văn Quang, xã Phước Quang, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình
Định để tiện việc giáo hóa và phụng sự tín ngưỡng.
Những
năm sau đó, Ngài tiếp tục duy trì sứ mạng hoằng dương
chánh pháp ngay tại địa phương, đồng thời mở mang thêm
các chùa cảnh trong tỉnh. Năm 1964, Ngài thành lập Niệm Phật
đường ở thôn An Hòa, xã Phước Quang, huyện Tuy Phước –
Bình Định. năm 1965, thành lập chùa Huệ Quang, số 16 Nguyễn
Huệ, thành phố Quy Nhơn – Bình Định.
Lúc
này, tuổi Ngài đã cao, thân tứ đại suy yếu dần, nhưng
Ngài vẫn thường xuyên giảng dạy đệ tử, thuyết pháp cho
tín đồ. Nhiều giới tử xuất gia được Ngài tế độ, dìu
dắt nay trở thành những bậc Tăng tài của Giáo hội trong
và ngoài nước.
Đã
đến lúc duyên cõi này trọn phước, quả cõi khác đón chờ.
Ngài an nhiên thị tịch vào lúc 5 giờ sáng ngày 25 tháng 12
năm Đinh Tỵ 1977, trụ thế 86 tuổi, với 32 năm xuất gia hành
đạo.
Cuộc
đời và sự nghiệp tu hành phổ độ chúng sinh của Ngài thật
bình dị trong sáng, một niệm vì quê hương, đất nước,
vì đạo pháp, con người. Ngài đã có công lớn trong việc
khai phá, phát triển Hệ phái Phật giáo Nguyên thủy ở tỉnh
Bình Định, góp phần bồi đắp cho mảnh đất này sắc thái
đa dạng của ngôi nhà chung Phật giáo Việt Nam ngày thêm phong
phú.