HÒA
THƯỢNG
THÍCH
HUỆ PHÁP
(1887
– 1975)
Hòa
thượng Thích Huệ Pháp, thế danh Nguyễn Lộ, sinh ngày 13 tháng
8 năm Đinh Hợi 1887, tại thôn Bồ Đề, xã Đức Quang, nay
là xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
Thân
sinh là cụ Nguyễn Vĩnh, một bậc lão nho tinh thông cả Dịch
lý, toán số, suốt đời mở lớp gia giáo phổ biến Nho học,
cả vùng Mộ Đức – Đức Phổ có đến hàng trăm môn đệ
của Người, người dân Quảng Ngãi đương thời không ai là
không nghe đến tên cụ; Thân mẫu là cụ bà Lê Thị Long,
con của một lão nho trong làng. Ngài là con trai thứ trong gia
đình bốn anh chị em, trưởng huynh mất sớm, chị cả là
thân mẫu Hòa thượng Khánh Anh, bậc cao Tăng lương đống
của Phật giáo Việt Nam, em gái út lập gia đình.
Thiếu
thời Ngài học chữ nho của thân sinh. Ngài thường được
cụ bà dắt đi chùa Cảnh Tiên gần nhà để lễ Phật và
nghe Đại lão Hòa thượng Hoằng Thanh giảng đạo; Ngài cũng
được cụ Nguyễn Vĩnh dắt về Tổ đình Thiên Ấn – Thạch
Sơn học hỏi giáo lý của quý Đại lão Hòa thượng Hoằng
Tịnh, Hoằng Thạc, Hoằng Đức. Từ môi trường này, Ngài
được gặp và tham gia chống Pháp với nhóm cách mạng do nhà
chí sĩ Trần Cao Vân và cụ Huỳnh Thúc Kháng lãnh đạo.
Năm
Kỷ Dậu 1909, lúc 22 tuổi Ngài xin phép song thân cho xuất gia
với Đại lão Hòa thượng Hoằng Thanh tại chùa Cảnh Tiên,
được Bổn sư cho thọ giới Sa di và ban pháp danh là Chơn
Phước. Ngài tinh cần chấp tác học tập qui tắc thiền môn,
ngõ hầu làm long tượng Phật pháp cho tương lai.
Năm
Tân Hợi 1911, Ngài được Bổn sư cho đăng đàn thọ Cụ túc
giới tại Đại giới đàn Tổ đình Thiên Ấn và là Thủ
Sa di tại giới đàn này. Năm ấy Ngài 24 tuổi, được truyền
Tổ ấn với pháp tự là Đạo Thông. Sau khi đắc giới, Ngài
tiếp tục tu học tại Tổ đình Thiên Ấn – Thạch Sơn.
Năm
Giáp Dần 1914, Ngài đi vào Bình Định để tham học với Quốc
sư Phước Huệ và Pháp sư Phổ Huệ. Duyên lành đã đến,
Ngài gặp hai Phật tử Trừng Quế, Trừng Qui cúng cho Ngài
một thảo am tại đồi cát ở khu 6, thành phố Qui Nhơn để
tu học.
Năm
Đinh Tỵ 1917, Ngài được chư Sơn thỉnh làm Đệ nhất Tôn
chứng Giới đàn chùa Trừng Giác, Tuy Phước, Bình Định.
Uy tín và đạo hạnh của Ngài lan rộng, nhờ sự phát tâm
của tín đồ nên từ một thảo am, Ngài đã xây dựng thành
ngôi Tam bảo Minh Tịnh được trang nghiêm vào năm Mậu Ngọ
1918.
Năm
Giáp Tý 1924, Ngài được cung thỉnh làm Giáo thọ A Xà Lê
tại Giới đàn chùa Linh Phong, Phù Cát, Bình Định. Đến năm
Bính Dần 1926, Giới đàn chùa Phước Quang, Quảng Ngãi cung
thỉnh Ngài làm Yết Ma A Xà Lê.
Năm
Đinh Mão 1927, Ngài được thỉnh làm Chánh Ký trường Hương
chùa Long Khánh, Qui Nhơn, kiêm Giáo thọ Sư cùng quý Ngài :
Trí Hải chùa Bích Liên; Như Phước chùa Liên Tôn; Hoằng Thông
chùa Bạch Sa, dưới quyền Chủ giảng của Quốc sư Phước
Huệ. Cùng năm này, Lưỡng Xuyên Phật học đường miền Nam
thỉnh Ngài vào làm Chủ giảng, Ngài đã cho Pháp sư Khánh
Anh là một học trò ưu tú nhất vào đó để thay Ngài.
Năm
Nhâm Ngọ 1942, Ngài được chư Sơn thiền đức tỉnh Bình
Định cung thỉnh vào ngôi Yết Ma A Xà Lê trong Đại giới
đàn chùa Thiên Đức, huyện Tuy Phước.
Năm
Giáp Thân 1944, tức năm Bảo Đại thứ 19, Ngài được triều
đình Huế sắc chỉ khâm ban đạo điệp Tăng Cang và sắc
tứ Biển Ngạch chùa Minh Tịnh.
Năm
Ất Dậu 1945, hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến,
Ngài tham gia mặt trận kháng chiến và được bầu làm Chủ
tịch Hội Phật giáo Cứu quốc tỉnh Bình Định.
Năm
Đinh Hợi 1947, Ngài được cung thỉnh làm Chứng minh giới
đàn chùa Thiên Bình, An Nhơn, Bình Định.
Năm
Đinh Dậu 1957, tại Đại giới đàn chùa Nghĩa Phương – Nha
Trang, Ngài được cung thỉnh làm Hòa thượng Đường đầu
truyền giới. Cùng năm, Hội Phật giáo Tịnh độ Tông thỉnh
Ngài ngôi vị Chứng minh Đại Đạo sư Trung phần.
Năm
Kỷ Hợi 1959, Hội Phật giáo Cổ truyền Lục Hòa Tăng và
Lục Hòa Phật tử thỉnh Ngài làm Chứng minh Đạo sư Trung
phần.
Năm
Nhâm Dần 1962, chư Sơn thiền đức tỉnh Bình Định tổ chức
Đại giới đàn tại Tổ đình Minh Tịnh, cung thỉnh Ngài làm
Hòa thượng Đường đầu truyền giới.
Ngài
là vị Pháp sư, Tuyên Luật sư chuyên giảng kinh, luật, luận
cho các trường Giới, trường Hạ, trường Hương và được
cung thỉnh làm Giáo thọ A Xà Lê, Yết Ma A Xà Lê và Đường
đầu Hòa thượng cho nhiều giới đàn khắp nơi Trung, Nam phần.
Ngài
đã khai sơn và chủ trương tái thiết, trùng tu hàng trăm tự
viện. Đệ tử xuất gia hàng trăm vị, có nhiều vị xuất
chúng là bậc long tượng Phật pháp, lãnh đạo Giáo hội.
Đệ tử tại gia của Ngài có đến hàng vạn người.
Một
phần ba cuộc đời của Ngài tuy có nhiều ảnh hưởng chính
trị trong công cuộc chống thực dân Pháp giành độc lập,
nhưng nhờ giáo lý Phật đà thấm sâu, Ngài đã hiến trọn
vẹn cuộc đời phục vụ cho đạo pháp.
Công
hạnh viên mãn, tâm ý hoan hỷ, thân không bệnh tật, Ngài
viên tịch lúc 11 giờ ngày 11 tháng 11 năm Ất Mão 1975, thế
thọ 89 năm, đạo thọ 65 Hạ lạp. Tháp tàng nhục cốt của
Ngài ở hướng Nam chùa Minh Tịnh, thành phố Qui Nhơn.