III.
GIAI ĐOẠN THỐNG NHẤT PHẬT GIÁO ĐẦU TIÊN
(1951-1956)
Đây
là giai đoạn đặt nền tảng cho sự phát triển lâu dài của
Phật giáo, sau bước khởi đầu của phong trào chấn hưng.
Chính
trị, xã hội đất nước trong giai đoạn này có nhiều biến
động : sự lớn mạnh của lực lượng cách mạng đấu tranh
giữ gìn một Nhà nước độc lập tự chủ đầu tiên hình
thành từ năm 1945, và sự trở lại của thực dân dưới hình
thức chính phủ bảo hộ để củng cố quyền lực, đàn áp
cách mạng, hạn chế sự phát triển của Phật giáo qua đạo
dụ số 10.
Mở
đầu cho việc đặt nền tảng là sự kiện Phật giáo Việt
Nam trở thành hội viên sáng lập Hội Phật giáo Liên hữu
Thế giới tại hội nghị gồm 26 nước tổ chức ở Sri Lanka
(Tích Lan), chính thức lấy lá cờ năm sắc làm Phật kỳ (1950)
và việc Hội Phật học Nam Việt ra đời tại Sài Gòn (1951),
xuất bản tạp chí Từ Quang.
Bước
thứ hai, tiến tới thống nhất Phật giáo cả nước bằng
Đại hội Phật giáo toàn quốc tại chùa Từ Đàm ngày 6.5.1951,
thành lập Tổng hội Phật giáo Việt Nam, suy cử Hòa thượng
Tịnh Khiết làm Hội chủ. Sau đó, các đoàn thể Tăng già
ba miền họp tại chùa Quán Sứ – Hà Nội để thành lập
Giáo hội Tăng Già toàn quốc (7.9.1952) suy cử Hòa thượng
Tuệ Tạng làm Thượng thủ. Cùng năm này là việc ra đời
của Giáo hội Lục Hòa Tăng Việt Nam và Giáo hội Tăng già
Nguyên thủy Việt Nam.
Ở
bước phát triển, Tổng hội Phật giáo Việt Nam làm được
các việc : ra mắt tờ bán nguyệt san Phật giáo Việt Nam;
thực hiện chương trình phát thanh Phật giáo hàng tuần; cung
nghinh xá lợi Phật đến Việt Nam rầm rộ; và sự ra đời
hàng loạt Gia đình Phật tử ở khắp nơi, minh chứng cho sức
sống quật khởi trong giai đoạn thống nhất Phật giáo đầu
tiên.
Tập
thứ I đã giới thiệu được 6 vị, đến tập thứ II xin
tiếp tục giới thiệu thêm 3 vị Danh Tăng đã viên mãn sự
nghiệp ở giai đoạn này.
17.
HT. Thích Minh Nhẫn Tế (1889-1951)
18.
HT. Thích Chánh Quả (1880-1956)
19.
HT. Thích Liễu Thiền (1885-1956)