HÒA
THƯỢNG
THÍCH
TÂM HOÀN
(1924
- 1981)
Hòa
thượng Tâm Hoàn, thế danh là Nguyễn Hướng, pháp danh Tâm
Hoàn, tự Giải Quy, hiệu Huệ Long, thuộc dòng thiền Lâm Tế
đời thứ 43.
Ngài
sinh ngày 12 tháng 02 năm Giáp Tý (1924),tại làng Phú Thành,
xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định trong một gia
đình Nho giáo, thân phụ là ông Nguyễn Phước Trì, thân mẫu
là bà Lê Thị Chiếu. Cả hai ông bà đều là người phước
đức nhân hậu, có lòng kính tín Tam Bảo, thường hay đến
lễ bái và nghe giảng tại Tổ đình Thập Tháp Di Đà. Thân
phụ Ngài là một hương chức trong làng, được mọi người
quý mến.
Gia
đình Ngài có tất cả chín anh chị em, Ngài là người con
thứ tám. Người anh cả đã xuất gia tại Tổ đình Thập
Tháp với Tổ Phước Huệ, trú trì chùa Diêu Quang, ấp Nhơn
Thọ, xã Thọ Lộc, huyện An Nhơn, Bình Định.
Do
những thuận duyên sẵn có ấy, Ngài đã sớm thừa hưởng
được phước báu từ gia đình trong cả hai lãnh vực, đạo
pháp và tri thức. Khi lớn lên, những nếp sinh hoạt mang nặng
truyền thống Phật giáo của gia đình, Ngài đều thuần thục.
Cũng như hai bậc sanh thành, Ngài luôn ngưỡng mộ nếp sống
đạo phong ung dung thanh thoát của các bậc Tăng già phạm hạnh.
Năm
Ất Hợi (1935) khi Ngài vừa 12 tuổi, thêm một thiện duyên
quý báu nữa đưa đến bước ngoặt quan trọng của đời
Ngài là việc Hòa thượng Giác Tánh vốn là thân hữu của
thân phụ, thường hay gặp gỡ trao đổi đạo tình đã tấn
dẫn Ngài bước vào con đường tu Phật. Liền sau đó, được
sự chấp thuận của hai đấng sinh thành, Ngài đã đến Tổ
đình Long Khánh, cầu đạo xuất gia với Hòa thượng Chánh
Nhơn (húy Trừng Chấn). Hôm đó là ngày mùng 8 tháng 4.
Năm
1941, Ngài được Hòa thượng Bổn sư gởi đến học tại
Phật học đường Báo Quốc-Huế. Thời gian này, Ngài được
sự tận tình dạy dỗ của chư Tôn đức giáo thọ nổi tiếng,
trong đó có Ngài Đốc giáo Trí Độ và bác sĩ Tâm Minh - Lê
Đình Thám, là hai vị đang nỗ lực đào tạo Tăng tài cho
công cuộc chấn hưng Phật giáo. Cùng khóa được đào tạo
với Ngài tại Phật học đường này có quý Hòa thượng Trí
Quang, Thiện Minh, Huyền Quang, Thiện Siêu, Trí Nghiêm, Trí Thành...
Năm
1944, lúc 20 tuổi Ngài thọ Cụ Túc giới tại Tổ đình Hưng
Khánh, trong giới đàn này Ngài được chọn là Vĩ Sa di.
Năm
1945, Ngài trở lại quê nhà. Do điều kiện đất nước đang
dồn tâm lực vào việc chống ngoại xâm, Ngài đã tham gia
phong trào Phật giáo Cứu quốc tỉnh Bình Định với tư cách
thành viên sáng lập.
Từ
năm 1945 đến 1954, Ngài liên tục dấn thân vào công việc
cứu nước bên cạnh sự nghiệp hoằng hóa. Do đó trong 10
năm liên tục này, Ngài từng là Bí thư Phật giáo Cứu Quốc
tỉnh, Ủy viên Ban Chấp hành Mặt trận Việt Minh tỉnh, Ủy
viên Ủy ban Kháng chiến tỉnh, Chính trị viên Thị Đội Bộ
Dân Quân Quy Nhơn, Ủy viên Hội Đồng Nhân Dân tỉnh Bình
Định (ứng cử đơn vị An Nhơn) và các chức vụ khác. Do
những cống hiến đó, Ngài luôn bị theo dõi và không tránh
khỏi tù tội, chịu đủ mọi tra tấn cực hình như vào năm
1956 Ngài bị giam bằng gông xiềng tại Ty Công An Tuy Hòa và
nhà lao Ngọc Lãn cho đến ngày hiệp định đình chiến Genève
được ký kết.(1)
Năm
Giáp Ngọ (1954) sau khi đất nước bị chia đôi, Ngài được
cử giữ chức Phó Hội trưởng Hội Phật học Trung phần.
Năm
Kỷ Hợi (1959), Ngài lại được bầu vào chức Phó hội trưởng
Hội Phật giáo tỉnh Bình Định.
Năm
Quý Mão (1963), cũng như nhiều chư sơn khác, dưới sự lãnh
đạo của Ủy Ban Liên Phái Bảo Vệ Phật giáo, Ngài đã dấn
thân tích cực cùng toàn thể Phật giáo đồ cả nước làm
nên trang sử đẹp nhất ở cương vị của mỗi người con
Phật thời bấy giờ.
Năm
Giáp Thìn (1964), Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
ra đời đáp ứng giai đoạn phát triển mới có tầm vóc,
kỷ cương chặt chẽ. Ngài được Đại Hội toàn tỉnh suy
cử chức Phó Đại Diện Giáo Hội tỉnh Bình Định.
Về
mặt đào tạo, Ngài đã từng đảm nhận những trọng trách
như từ năm 1947, 1948 là Giáo thọ các Phật học đường Thập
Tháp (An Nhơn), Thiên Đức (Tuy Phước)... Từ năm 1956 đến
năm 1957, Phó Giám đốc Phật học đường Nha Trang. Năm 1960,
Phó Đốc Giáo Phật học viện Nguyên Thiều. Sau năm 1963, là
Phó Giám Viện và Giáo thọ tại hai Phật học viện Phước
Huệ và Tổ đình Thập Tháp. Năm 1968, làm Hóa chủ Đại giới
đàn Bình Định tại Tổ đình Long Khánh. Năm 1973, là Chánh
chủ khảo Đại giới đàn Phước Huệ tại Nha Trang, năm 1976
là Giáo thọ tại Đại giới đàn chùa Hưng Long, Bình Định.
Về
mặt truyền pháp độ sinh, đệ tử của Ngài phần lớn đều
được gởi đi tu học và xuất thân từ các Phật học đường
danh tiếng, nhiều vị đã trở thành giảng sư lỗi lạc, đang
tiếp tục con đường hoằng hóa của Ngài. Kể cả giới Cư
sĩ Phật tử tại gia cũng không hiếm người lỗi lạc đang
tiếp tục tu học ở khắp mọi nơi, nhiều nhất là ở huyện
Hoài Ân- Hoài Nhơn Quy Nhơn và Thành phố Hồ Chí Minh.
Riêng
về Tổ đình Long Khánh, do Tổ Đức Sơn từ Trung Quốc đến
khai sơn vào khoảng năm 1700, là một danh lam thắng tích và
lưu tâm của mọi người. Ngài đã góp phần vào việc trùng
tu, phát triển thành nơi trường lớp đào tạo Tăng Ni và
Phật tử tại gia nổi tiếng. Các Ngài Thiện Hoa, Thiện Hòa
và nhiều vị khác đã từng đến học tại đây trong thời
kỳ Tổ Phước Huệ làm chủ giảng.
Cả
cuộc đời của Ngài thể hiện qua nếp sống tam thường bất
túc, giản dị, siêng năng, nhu hòa, nhẫn nhục, lúc nào Ngài
cũng nghiêm túc với bản thân, khiêm tốn, nhã nhặn với mọi
người. Ngài rất thương yêu đồ chúng và hết lòng phụng
sự Tam Bảo, dân tộc, mong sao cho đạo mạch miên viễn, đất
nước vinh quang. Chính các hạnh nguyện này của Ngài, là động
cơ thúc đẩy Tăng chúng và Phật tử noi gương, sách tấn
nhau trên bước đường tu niệm, giải thoát.
Cơ
duyên đã mãn, sau hơn năm mươi năm sống giữa trần hành
đạo, Ngài đã an nhiên thị tịch vào lúc 5 giờ sáng, ngày
mùng 7 tháng 3 năm Tân Dậu (1981) tại Tổ đình Long Khánh,
thành phố Quy Nhơn. Hưởng thọ 58 tuổi đời, 38 tuổi đạo.
Chú
thích :
1)
Theo thủ bút của chính Ngài.