HÒA
THƯỢNG
THÍCH
THIỆN HOA
(1918
- 1973)
Hòa
thượng pháp danh Thiện Hoa, hiệu Hoàn Tuyên, sanh ngày 07 tháng
8 năm Mậu Ngọ (1918), tại làng Tân Qui, huyện Cầu Kè, tỉnh
Trà Vinh. Vì quy y từ thuở ấu thơ, Ngài lấy pháp danh là
thế danh, nên húy là Trần Thiện Hoa. Thân phụ Ngài là ông
Trần Văn Thế pháp danh Thiện Huệ, thân mẫu là bà Nguyễn
Thị Sáu pháp danh Diệu Tịnh. Ngài là con út trong gia đình
tám anh chị em, ba người anh chị của Ngài cũng xuất gia đầu
Phật.
Cả
gia đình Ngài đều quy y với Tổ Chí Thiền chùa Phi Lai núi
Voi, Châu Đốc, pháp danh Thiện Hoa là do Tổ đặt cho Ngài.
Nhân
đi chùa Phước Hậu, làng Đông Hậu, huyện Trà Ôn làm lễ
kỳ siêu cho cha. Ngài quyết xin mẹ cho ở chùa xuất gia, lúc
ấy Ngài được 7 tuổi. Sau đó, Ngài được gởi tới chùa
Đông Phước, huyện Cái Vồn theo học với Tổ Khánh Anh, được
Tổ đặt pháp hiệu là Hoàn Tuyên.
Năm
1931, Tổ Khánh Anh lãnh chùa Long An ở Đồng Đế, Trà Ôn và
khai lớp học gia giáo tại đây. Ngài được nhập chúng theo
học, lúc ấy Ngài 14 tuổi.
Năm
1935, Phật học đường Lưỡng Xuyên khai giảng, Ngài được
theo học tại đây, và ngay năm ấy, Ngài thọ giới Sa Di, lúc
17 tuổi.
Năm
1938, Ngài được Ban Giám Đốc Phật học đường cử ra Huế
học cùng với các Tăng sinh khác trong lớp đầu tiên, lúc
ấy Ngài 20 tuổi. Ngài học ở Phật học đường Tây Thiên
hai năm. Sau đó Ngài vào chùa Long Khánh, Qui Nhơn học Phật
pháp với Tổ Phước Huệ chùa Thập Tháp hết một năm tròn.
Ngài lại trở ra Huế dự học tại Phật học đường Báo
Quốc ngót bốn năm, rồi đến tòng lâm Kim Sơn một năm. Sau
tám năm theo học Ngài trở về miền Nam.
Năm
1945, Ngài hợp tác cùng Hòa Thượng Trí Tịnh khai giảng Phật
học đường Phật Quang tại rạch Bang Chang, xã Thiện Mỹ,
Trà Ôn. Số Tăng sinh đến học trên ba mươi vị. Năm 29 tuổi,
Ngài thọ giới Tỳ Kheo Bồ Tát tại Giới đàn chùa Kim Huê,
Sa Đéc.
Năm
1946-1947, phong trào chống Pháp cứu nước đã làm ảnh hưởng
đến trường học. Hòa Thượng Trí Tịnh trở lên Sài Gòn,
chỉ còn Ngài ở lại. Vừa dạy học vừa mở phòng thuốc
giúp đỡ nhân dân, Ngài hướng dẫn Tăng Ni vừa công tác
chẩn trị y học vừa học kinh điển. Ngài lại mở những
lớp học “Bình Dân” dạy ban đêm để chống nạn mù chữ.
Học viên đạt kết quả nhanh chóng nhờ Ngài có sáng kiến
soạn tập sách “Vần chữ O”
Năm
1953, Giáo Hội Tăng Già Nam Việt cử Ngài giữ chức Trưởng
Ban Giáo Dục và Trưởng Ban Hoằng Pháp Giáo Hội Tăng Già
Nam Việt, kiêm Đốc Giáo Phật học đường Nam Việt chùa
Ấn Quang, Sài Gòn. Ngoài việc đích thân giảng dạy cho học
Tăng ở trường này, Ngài còn dạy các Phật học Ni trường
Từ Nghiêm và Dược Sư. Số lượng Tăng Ni được đào tạo
ra từ các trường đều là những vị xuất sắc sau này phụ
lực với Ngài đảm đang các Phật sự của Giáo hội cũng
như công tác hoằng pháp và giáo dục.
Năm
1957, Ngài lại chủ xướng mở những khóa huấn luyện trụ
trì lấy tên là Như Lai Sứ Giả. Tăng giới đặt tại chùa
Pháp Hội, Ni giới đặt tại chùa Dược Sư. Những vị tốt
nghiệp các khóa này được bổ về chùa khắp lục tỉnh tập
sự hoằng pháp. Phong trào này làm dấy lên sự tu học của
tín đồ Phật tử và là mơ ước của mọi Tăng Ni muốn trở
thành sứ giả Như Lai.
Với
trách nhiệm Trưởng ban Giáo dục trong Giáo Hội Tăng Già Nam
Việt, Ngài đã khuyến khích, hỗ trợ mở trường Phật học
tại khắp các tỉnh miền Tây và chính Ngài giảng dạy khắp
nơi để động viên các trường. Hầu hết Tăng Ni miền Nam
đương thời đều chịu ân giáo dục của Ngài ít nhiều,
dù gián tiếp hay trực tiếp.
Với
trách nhiệm Trưởng Ban Hoằng Pháp Giáo Hội Tăng Già Nam Việt,
đích thân Ngài huấn luyện Tăng Ni thành Giảng viên thật
sự có thể đi diễn giảng các nơi. Ngài còn huấn luyện
hàng cư sĩ theo học có khả năng truyền đạt lại cho các
lớp học sau. Ngài đã mở các lớp giáo lý Phật học phổ
thông do Ngài chủ trương tại các chùa Ấn Quang, Phước Hòa,
Xá Lợi, Giác Tâm, Dược Sư... để giảng dạy cho Phật tử,
làm cho phong trào học Phật miền Nam trỗi dậy mạnh mẽ,
người người hăng say tu học.
Năm
1956, Ngài giữ chức vụ Ủy viên Hoằng Pháp của Tổng Hội
Phật Giáo Việt Nam, cùng với Thượng tọa Nhất Hạnh xuất
bản nguyệt san “Phật giáo Việt Nam”. Ngài tổ chức phát
thanh Phật giáo hằng tuần trên đài phát thanh Sài gòn. Ngoài
ra, Ngài còn lập nên nhà xuất bản Phật giáo lấy tên “Hương
Đạo” do Ngài chịu trách nhiệm, và chủ trương một “Phật
học Tùng thư” với tám chuyên đề sách.
Năm
1963, chống sự áp bức của chế độ nhà Ngô, Ngài đã tích
cực đấu tranh cho Phật giáo, Ngài nhận chức Phó Chủ Tịch
Ủy Ban Liên Phái Bảo Vệ Phật Giáo. Với uy tín sẵn có,
Ngài kêu gọi Tăng Ni và Phật tử miền Nam đứng lên bảo
vệ Đạo pháp, đã được sự đáp ứng nồng nhiệt của
Tăng Tín đồ đấu tranh kiên trì cho đến ngày thành công.
Năm
1964, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất ra đời, Ngài
nhận chức Đệ Nhất Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, kế
đến nhận chức trụ trì Việt Nam Quốc Tự.
Năm
1966, Ngài đảm nhận chức Viện trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN.
Trong giai đoạn này mặc dù có nhiều sóng gió, nhưng Ngài
vẫn vững vàng chèo chống, lấy sự tồn tại của đạo pháp
trong sự tồn tại của dân tộc và nhân loại làm đường
lối lãnh đạo.
Năm
1968, Ngài được toàn thể đại biểu bỏ thăm lưu nhiệm
chức Viện Trưởng Viện Hóa Đạo. Lúc ấy dù căn bệnh đã
bộc phát, nhưng Ngài vẫn không nề hà gánh lấy trách nhiệm
Giáo Hội ngày càng nặng nề. Trong giai đoạn này, mọi Phật
sự đáng kể ở miền Nam đều được Ngài khuyến khích trợ
giúp đến thành công.
Năm
1973, bệnh tình càng nặng Ngài phải giải phẩu và không trở
dậy được nữa. Cho đến ngày 20 tháng Chạp năm Nhâm Tý,
nhằm ngày 23 tháng Giêng năm 1973, Ngài đã an lành viên tịch,
thọ 55 tuổi đời và 26 tuổi hạ.
Cả
cuộc đời, Ngài hy sinh trọn vẹn cho đạo pháp từ lúc lớn
khôn cho đến ngày theo Phật, lúc nào Ngài cũng chỉ biết
lo cho đạo và làm việc cho đạo. Với tấm lòng bao dung hòa
ái, nhưng rất cương nghị trong đường lối mà Ngài vạch
ra, dù khó khăn đến mấy cũng quyết thực hiện thành công.
Và Ngài đã thành công rực rỡ trong việc thực hiện sứ
mạng của một sứ giả Như Lai, để lại cho mai sau lòng kính
trọng và mãi mãi ghi khắc công ơn Ngài.
Các
tác phẩm của Ngài để lại rất nhiều, là những nấc thang
Giáo lý có giá trị đặt nền tảng học Phật cho Tăng tín
đồ. Xin lược ghi những danh mục lớn như sau:
- Phật
Học Phổ Thông (12 quyển).
-
Bản đồ Tu Phật (10 quyển).
-
Duy thức học (6 quyển).
-
Phật học giáo khoa các trường Bồ Đề.
-
Giáo lý dạy Gia đình Phật tử.
-
Nghi thức tụng niệm.
-
Bài Học Ngàn Vàng (8 tập).
-
Đại cương kinh Lăng Nghiêm.
-
Kinh Viên Giác lược giải.
-
Kinh Kim Cang.
-
Tâm kinh.
-
Luận Đại Thừa Khởi Tín.
-
Luận Nhơn Minh.
và
các loại tạp luận, sự tích...
Tổng
cộng là 80 quyển trong 8 loại chuyên đề.