HÒA
THƯỢNG
GIÁC
QUANG
(1895
- 1967)
Hòa
thượng thế danh là Dương Văn Thêm, sinh năm 1895, trong một
gia đình trung lưu tại Tân Sơn Nhất, Sài Gòn.
Từ
thuở nhỏ cho đến lúc trưởng thành, Ngài đã hấp thụ nền
giáo dục đậm nét Nho phong cổ kính có đức tính vị tha,
từ ái bao dung.
Mặc
dù có một tương lai đầy hứa hẹn trong đời, nhưng Ngài
đã sớm giác ngộ lẽ vô thường, khổ đau nhân thế. Nên
năm 1940 Ngài từ bỏ gia đình sang Campuchia để xuất gia, tầm
sư học đạo.
Đến
năm 1945 Ngài trở về Sàigòn và lập chùa Giác Quang ở Bình
Đông - Chợ Lớn, đây là một trong những ngôi chùa có uy
tín trong hệ phái Phật Giáo Nam Tông Việt Nam. Tại đây Ngài
đào tạo nhiều thế hệ Tăng Ni Phật tử cho hệ phái Nam
Tông. Ngài đã cùng với các Ngài Bửu Chơn, Hộ Tông, Thiện
Luật, Tối Thắng, Giới Nghiêm thành lập Giáo Hội Tăng Già
Nguyên Thủy Việt Nam.
Năm
1957, Ngài được suy cử chức vụ Cố Vấn Ban Chưởng Quản
Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam và liên tục các nhiệm
kỳ tiếp theo cho đến khi Ngài viên tịch 1967. Đối với đạo
pháp Ngài đã thực hiện hai nhiệm vụ trong buổi sơ khai của
lịch sử Phật Giáo Nguyên Thủy Việt Nam vô cùng khó khăn
gian khổ. Đó là xây dựng cơ sở tự viện đầu tiên của
Phật Giáo Nguyên Thủy Việt Nam và hoằng pháp độ sanh.
Nhiều
nhà sư Nam Tông đã trưởng thành từ chùa Giác Quang này, hiện
họ đã đóng góp nhiều công sức trong việc truyền bá Phật
Giáo Nguyên Thủy ở Việt Nam.
Việc
du nhập Phật Giáo Nguyên Thủy vào Việt Nam của Ngài là một
công đức vô cùng to lớn. Ngài đã viên tịch vào năm 1967,
hưởng thọ 72 tuổi, với 27 năm hành đạo. Tuy Ngài mất đi,
nhưng vầng hào quang sự nghiệp đạo pháp của Ngài vẫn rực
rỡ huy hoàng đến muôn sau.