HÒA
THƯỢNG
MINH
HÒA - HOAN HỶ
(1846
- 1916)
Hòa
thượng Minh Hòa - Hoan Hỷ, thế danh là Nguyễn Thiên Hỷ, sinh
năm Bính Ngọ (1846), tại ấp Giồng Cám, làng Đức Hòa, quận
Đức Hòa, tỉnh Chợ Lớn (nay thuộc tỉnh Long An). Trong một
gia đình hằng kính tin đạo Phật, Ngài đã hưởng nguồn
ân phúc ấy nơi song thân từ thuở nhỏ. Do Ngài sinh ra giữa
lúc cao trào chống Pháp của các phong trào bùng nổ dữ dội,
và nhất là giữa triều đình Tự Đức với cuộc nổi dậy
của Trương Định. Hai cụ thân sinh của Ngài cũng nhập cuộc,
giữa một bối cảnh đầy nhiễu nhương, vừa chạy giặc
vừa chống giặc như mọi gia đình nông dân khác, nên nguồn
gốc và tên tuổi của hai vị đến nay chưa có sử liệu nào
ghi lại được.
Năm
ấy (1846), Ngài sinh đúng vào năm Nguyễn Đình Chiểu ra Huế
học thêm để chờ khoa thi Hội, để rồi sau đó bao biến
cố của gia đình và xã hội ập đến làm tiền đề cho con
người tài hoa ấy cảm tác nên những áng văn chương bất
hủ. Ngài lớn lên, được thâm nhập vào những giá trị tinh
thần đó, nên ý chí và lòng yêu nước đã bộc lộ từ rất
sớm.
Năm
1862, lúc 17 tuổi, Ngài đã có đủ nhận xét trước sự kiện
Quan Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản, Lâm Duy Hiệp vâng lệnh
vua Tự Đức ký hòa ước Nhâm Tuất (1862) nhường ba tỉnh
miền Đông cho Pháp. Do đó, trước và sau sự kiện này, Ngài
biết đến và tìm gặp Phan Văn Đạt, Lê Cao Dõng ở vùng
Tân An, đang lãnh đạo phong trào chống Pháp nơi đây để
thể hiện lòng bi phẫn trước thời cuộc.
Do
sống trong hoàn cảnh nghèo khốn, xa cha mẹ, lại chứng kiến
biết bao nỗi khổ của đồng bào trong chiến tranh. Cho nên
trong khi liên lạc và theo dõi các phong trào kháng Pháp, Ngài
vẫn tìm đến Tổ Tiên Cần - Từ Nhượng tại chùa Long Thạnh
(hiện này là xã Tân Tạo, huyện Bình Chánh, Thành phố Hồ
Chí Minh) để xin xuất gia học đạo giải thoát.
Cùng
xuất gia tu học với Ngài còn có Ngài Hoằng Chiếu-Minh Nhiên
và Chơn Như-Minh Nghĩa trở thành huynh đệ đồng sư và sống
tu học rất lâu với Ngài nơi mái chùa này.
Đối
với tình hình Phật giáo thời bấy giờ, Ngài cũng như các
vị đồng môn thường hay được Thầy mình dạy bảo tận
tường, thường hay bộc lộ niềm ao ước đào tạo được
tầng lớp Tăng tài, dù là trong thời gian sơ khởi còn khó
khăn mọi phía. Cho nên truyền thống Tông môn trở thành điều
cơ bản nhất để có thể truyền trao giới pháp.
Mang
hoài bão thiết tha ấy của Thầy, sau khi Bổn sư Tiên Cần-Từ
Nhượng viên tịch, Ngài cùng các vị đồng môn đã quy tụ
được các Tăng sĩ từ nhiều hướng, với ý đồ thành lập
trường Phật học và đã được sự hưởng ứng đồng tình
của rất nhiều vị Tôn đức thời bấy giờ. Kết quả đã
không phụ lòng mong mỏi chính đáng của Ngài, ngôi chùa Long
Thạnh đã nghiễm nhiên trở thành một trung tâm hoằng pháp
danh tiếng toàn Nam kỳ lục tỉnh, thu hút được Tăng sĩ khắp
nơi đến tu học.
Trong
số những vị đã được đào luyện tại đây, dù thường
xuyên hoặc gián đoạn, có thể kể đến các vị Hòa thượng
ở chùa Phước Long (Sa Đéc), chùa Linh Phước (Mỹ Tho) v.v...
xuất thân tu học tại đây. Ngoài ra, theo một vài nguồn tin
truyền khẩu từ các vị Tổ đức, thì chính Phật Thầy Tây
An, vị giáo chủ sáng lập giáo phái Bửu Sơn Kỳ Hương, không
rõ thọ giới với Tổ nào nhưng mang pháp hiệu Minh Huyên,
thường xuyên lui tới nơi này để học đạo.
Song
song với nhiệm vụ tu học và hoằng dương, Ngài vẫn cùng
vài pháp lữ khác dành nhiều thời gian, bàn bạc trao đổi
hoặc trực tiếp tham gia vào các phong trào chống Pháp.
Từ
tuổi niên thiếu đến lúc trưởng thành, Ngài đã chứng kiến
quá nhiều sự kiện không vui cho đất nước. Sau này khi xuất
gia rồi, Ngài còn có thêm một nỗi đau nữa là Phật giáo
- một tôn giáo vốn là nguồn sống hạnh phúc của dân An
Nam lại bị đẩy dần vào tàn lụi, sống âm thầm ở những
nơi sơn cùng thủy tận. Tất cả đều qua bàn tay và thâm
ý bảo hộ vay mượn từ thực dân. Đầu tiên vào năm Mậu
Ngọ (1858), Ngài cũng như hàng triệu thiếu niên khác chứng
kiến việc Pháp đánh chiếm (đầu tiên) thành Gia Định. Ngài
cũng ghi đậm hình ảnh đại đồn Chí Hòa Phú ThỌ thất
thủ, Nguyễn Duy tử trận, Nguyễn Tri Phương rút về Biên
Hòa; rồi việc Hồ Huấn Nghiệp lãnh quyền Tri phủ Bình Dương
(Sài gòn - Chợ Lớn) lập nên do tổ chức bí mật của các
nghĩa sĩ, tiêu biểu nhất vẫn là hình ảnh Trương Định,
được mệnh danh “Hai người Việt Nam yêu nước” v.v...
(1)
Do
đó, Ngài mang chí cả của các bậc Tổ xưa dấn thân giúp
nước cứu đời. Nhất là thời gian sau khi ba tỉnh miền Tây
bị chiếm, các cao trào chống Pháp càng rầm rộ, chia thành
bốn vùng rõ rệt (Bến Tre -Vĩnh Long - Trà Vinh, Rạch Giá -
Cà Mau - Cần Thơ, Thất Sơn - Châu Đốc - Long Xuyên - Sa Đéc
và Bà Điểm - Hốc Môn). Ngài tham gia vào vùng thứ tư, tức
vùng Bà Điểm - Hốc Môn. Tại nơi đây, năm 1885 hình thành
“Hội kín” do Nguyễn văn Bường, Phạm văn Hớn (Quản Hớn)
chỉ huy. Tổ chức này liên lạc được với anh em Phan Liêm
(Cậu Ba), Phan Tôn (Cậu Năm) hai con của Phan Thanh Giản (Nổi
lên với khẩu hiệu: Cần Vương cứu quốc, 5 tháng sau khi
cụ Phan tuẫn tiết). Rồi Thủ Khoa Huân ở Mỹ Tho, Nguyễn
Trung Trực ở Rạch Giá v.v...
Có
thể nói rằng, chi tiết quan trọng trong việc dấn thân trực
tiếp của Ngài vào phong trào chống Pháp ở Hội Kín, động
cơ thúc đẩy mạnh mẽ nhất đối với một người vì đạo
và yêu nước như Ngài là từ thơ văn Nguyễn Đình Chiểu,
Nguyễn Thông và đặc biệt là Phan Văn Trị (Cử Trị) với
bài thơ Chùa Hư, mượn thực cảnh để chuyên chở tấm lòng
yêu quí quê hương dân tộc; đồng thời kêu gọi sĩ phu cùng
góp sức, đã nung nấu trong Ngài thành hành động.
Dù
Nguyễn văn Bường cầm đầu nghĩa binh đánh vào Sài Gòn đã
bị bắt trước khi khởi nghĩa, nhưng trước đó đã nổi
lên và chiếm được Hốc Môn đêm 30.1.1882, cùng với Nguyễn
Đăng Hòa, Phan Văn Hớn, đốt cháy phủ đường Hốc Môn.
Ngài cùng nghĩa quân đột nhập vào tận phủ đường giết
chết Đốc Phủ Ca (Trần Tử Ca). Do Đốc Phủ Ca rất tàn
ác , lập công với Pháp, bắt trẻ thơ, con cháu của những
người “đằng cựu” đánh Tây, bỏ vào cối giả gạo ,
lấy chày quết nát xương, gây nên biết bao oán hờn đau xót
trong nhân dân. Lý do đó, sau khi Đốc Phủ Ca bị giết, người
dân còn chưa nguôi căm hờn , đã cắt đầu đem treo lên cột
đèn chợ Hốc Môn(2). Việc trừ (bằng biện pháp trên) được
một người hung ác có tội lớn với nước với dân như thế,
sau này được nhắc nhở như một gương nhập thế tích cực
nơi Ngài trong sự hy sinh cho phép “sát nhứt miêu, cứu vạn
thử”.
Sau
đó, để trả thù sự kiện trên, thực dân Pháp đã không
ngừng bố ráp, tìm thủ tiêu những người có liên quan đến
nghĩa binh đêm khởi nghĩa. Cai quản Hớn đã bị giết tại
Hốc Môn. Hội Kín coi như tan rã, một số sĩ phu yêu nước
sống sót tứ tán tìm nơi ẩn náu. Ngài cũng thế, phải lánh
xa chùa, xa những người thân khá lâu. Trong thời gian lánh
nạn đó, Ngài thực sự chuyên tâm trở về với công việc
một Tăng sĩ : tịnh tu, lo chuyển nghiệp.
Năm
1915 (Ất Mão), do tuổi cao sức yếu và nhận thấy trước
cơn gió vô thường sắp thoảng qua, Ngài đã di chúc, trao quyền
thừa kế lại cho Ngài Thiên Quang -Như Hào.
Năm
1916 (Bính Thìn) ngày 26 tháng giêng, Ngài thị tịch, thọ 71
tuổi đời, 54 tuổi đạo.
Do
công đức truyền thừa đời thứ 38, chi phái Lâm Tế (dòng
Bổn Ngươn), hiện nay bài vị của Ngài còn được đặt thờ
tại các chùa Long Thạnh, chùa Từ Ân (Q.6 - Thành phố Hồ
Chí Minh), chùa Thạnh Hòa (Cần Giuộc - Long An), chùa Kim Sơn
(Phú Nhuận); chùa Đức Lâm (quận Tân Bình)...
Để
đắc quả, có tám vạn bốn ngàn phương cách (con đường)
tu trì khác nhau. Mọi hành giả đều tùy nhân duyên mà tạo
tác (theo tinh thần Hành Xả của Đại thừa), Ngài Minh Hòa
đã có mặt thật rực rỡ trong cuộc thế và đã tích cực
giúp chấm dứt một ác nghiệp bằng sự nhận chịu nhơn quả
đối đãi ở mai sau về mình. Ngài đã thể hiện một đức
hạnh đặc thù vậy.
Chú
thích :
1)
Tập Văn yêu nước Nam Bộ - Bảo Định Giang.
2)
Có tư liệu cho rằng: Đó là ngày 25 tháng chạp năm Giáp Thân
(1884) (PTS Trần Hồng Liên).