Cách
đây 24 năm, ngày 15 tháng 9 âm lịch (17 tháng 10 năm 1978), Hòa
Thượng Thích Thiện Minh, một người đã tận tuỵ vì đạo
pháp và dân tộc đã âm thầm nằm xuống. Khi đã chọn
thế đứng trong lòng dân tộc, sống và chết cho dân tộc,
thì sự vắng mặt sau cùng của một con người tự nó, để
lại nỗi nhớ tưởng sâu sắc cho những người còn sống.
Trong niền
tưởng nhớ chân thành về những hình bóng đã ngả dài trên
chiều dài của lịch sử Phật Giáo và lịch sử Việt Nam
hiện đại ấy, ban biên tập www.thuvienhoasen.org trang
trọng ghi lại nơi đây Tiểu Sử Hòa Thượng và bài
thơ “Mây Trắng Thong Dong” của Hòa Thượng Nhất Hạnh
viết tưởng niệm khi nhận được tin báo tử; như là để
tưởng niệm ngày giỗ thứ 24 của Ngài.
Ngày nghe
thầy Thiện Minh tịch, tôi viết một bài thơ cho thầy, đó
là bài Mây Trắng Thong Dong. Thầy Thiện Minh
ngày xưa học ở Phật học viện chùa Báo Quốc tốt nghiệp
cùng một lớp với thầy Trí Quang. Thầy Thiện Minh là người
rất thông minh, mau lẹ, tổ chức rất hay. Nếu cần một
thầy ngồi chủ tọa một đại hội để giải quyết những
vấn đề khó khăn thì người làm chủ tọa giỏi nhất, đưa
đại hội đi tới sự thành công mau nhất đó là thầy Thiện
Minh. Rất mau nhạy, rất thông minh. Trong cuộc tranh đấu
của Phật Giáo Việt Nam cho nhân quyền dưới quyền ông Ngô
Ðình
Diệm, thầy Thiện Minh đã được cử làm trưởng phái đoàn
Liên Tông, gồm đại diện của Tổng Hội Phật Giáo Việt
Nam và các tổ chức Phật giáo khác, đứng ra thương thuyết
với phái đoàn Liên Bộ của chính phủ. Bên phía chính phủ
phái đoàn Liên Bộ (bộ Nội Vụ, bộ Xã Hội, v.v..) có Phó
Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ làm trưởng đoàn.
Chúng ta biết
thầy Thiện Minh mà hướng dẫn một phái đoàn như vậy là
hay nhất. Trong khi họp, phái đoàn Phật giáo đã thành công.
Bên chính phủ phải ký vào một thông cáo chung, tôn trọng
quyền tự do của Phật giáo. Khi thông cáo chung được công
bố, mọi người thấy đây là một thắng lợi lớn của phía
Phật Giáo. Nhưng chính quyền không có thiện chí. Họ ký xong
lại âm thầm phản bội lại thông cáo chung ấy.
Trong cuộc
tranh đấu của Phật giáo để chống chế độ độc tài,
thầy Thiện Minh đã đóng một vai trò rất lớn. Khi chính
phủ của xã hội chủ nghĩa lên, họ sợ thầy Thiện Minh
nên đã bức tử thầy. Họ bắt thầy và ép thầy tự tử
trong một nhà tù tại Sài Gòn. Thầy Thiện Minh phải xé áo
làm dây để tự tử. Khi thầy tịch rồi, sợ quần chúng
phản ứng mạnh nên họ đã chở thầy về Hàm Tân, một hai
ngày sau mới báo tử. Thầy Trí Thủ và các thầy khác phải
về Hàm Tân mới nhận xác được. Lúc đó tôi đang ở Phương
Vân Am. (Pháp) Tôi nhớ buổi chiều hôm .đó, nhận được
tin bên nhà, thầy trò làm việc suất đêm tìm những dữ kiện
có được về thầy Thiện Minh, tổ chức họp báo, làm press
release, báo cáo về cái chết của thầy Thiện Minh. Buổi sáng,
khi làm xong công việc, tôi ngồi lại, tưởng niệm thầy Thiện
Minh và viết bài Mây Trắng Thong Dong để cúng dường thầy.
Mây trắng thong dong là một đám mây tự do. Thầy Thiện Minh
bây giờ đã trở thành một đám mây trắng, thầy đã có
sự thong dong rồi. Trong bài thơ, tôi dùng hai hình ảnh: đám
mây và dòng suối; giống như hai người bạn. Mây và suối
là hai cái khác nhau nhưng cùng một bản chất. Tôi nói ngày
xưa tôi là dòng suối còn thầy Thiện Minh là đám mây. Một
bên thì đi xuống để tìm ra biển Ðông, một bên thì thong
thả rong chơi trên trời. Cả hai đều hẹn nhau đi về biển
Ðông. Nhưng vì hoàn cảnh khổ đau, khó khăn cho nên đám mây
đã biến thành mưa, rơi xuống:
MÂY TRẮNG
THONG DONG
Nhớ thuớ
xưa - khi ngươi còn là đám bạch vân bay thong dong
ta theo
nguồn múa ca đi về đại dương mênh mông,
ngươi
lưu luyến chốn đỉnh cao, lắng tiếng reo cười ngàn thông
ta nhấp
nhô trên sóng bạc, lên xuống vào ra muôn trùng.
Kịp đến
khi thầy trần gian quằn quại lệ chảy thành dòng
thì ngươi
biến thành mưa, nhỏ giọt tuôn tràn đêm đông
mây đen
mịt mờ một phương chừ, mặt trời hấp hối
ngươi
gọi ta về, cùng nhau giăng tay nổi trận cuồng phong.(*)
Lòng thảnh
thơi đâu,
khi hoa
ngàn cỏ núi còn rên siết hận bất công,
ngươi
đưa hai tay thiên thần, quyết tâm tháo bỏ cùm gông.
trong khi
bóng tối phủ đầy, họng súng đen ngòm bạo lực
xương
dồn thành gò cao chừ,
trong khi
máu đã chảy dài thành sông.
Hai bàn
tay ngươi dập nát, thương ôi,
xích xiềng
vẫn chưa tháo được
ta gọi
sấm sét về bên ngươi,
quyết
cùng bạo lực mở cuộc thư hùng gan dạ hơn người,
trong đêm
ngươi hóa thành Sư Vương rống lớn hàng vạn loài
ma quái
nghe ngươi, đã cầm cập run trong đêm sương.
Hiên ngang
không lùi bước chừ,
dù phía
trước dày đặc hầm chông
ngươi
thản nhiên đưa mắt nhìn bạo lực chừ,
như nhìn
vào khoảng không.
Sống Chết
là chi chừ, ép uổng nhau sao được ?
ngươi
gọi tên ta mà cười chừ,
không
một lời rên siết, dù tra tấn cùm gông.
Bây giờ
thoát đi, xiềng xích không còn buộc nổi chân thân,
ngươi
trở về kiếp xưa mây trắng,
thảnh
thơi trên bầu mênh mông;
Ðến,
Ði tự ngươi – đỉnh cao nào thích thú thì ngươi dừng lại,
cưỡi trên sóng bạc đầu chừ, ta hát ru ngươi khúc hát bi
hùng.
(*) Ðám
mây gọi dòng suối về, tổ chức cuộc tranh đấu
Ht. Thích
Nhất Hạnh
(Trích Ðoạn
Thả Một Bè Lau Truyện Kiều Dưới Cái Nhìn Thiền Quán, Lá
Bối 2000).
Trở
Về Mục Lục Danh Tăng Tập I