Khai
thị thực hành Phật pháp
như
thế nào cho đúng
Padmakara,
đạo sư của Uddiyana, ngụ ở Samye sau khi được vua mời qua
Tây tạng. Ngài ban nhiều lời dạy cho vua, các lãnh chúa, và
các thiện nam tín nữ nơi phần phía đông của chánh điện.
Vì họ không hiểu chính xác, ngài lập lại lời khuyên bảo
này.
Đạo
sư Padma nói : Dầu ta dạy nhiều bao nhiêu, dân Tây Tạng cũng
không hiểu ; thay vào đó, họ chỉ dấn mình vào các việc
tồi tệ. Nếu các ông muốn thực hành giáo pháp từ trong
cốt lõi của lòng mình, hãy làm thế này :
Là
một cư sĩ Phật giáo không có nghĩa là chỉ giữ gìn bốn
giới căn bản ; mà có nghĩa là vất bỏ các hành động xấu
ác. Là một sa di không có nghĩa là chỉ thừa nhận một bề
ngoài trong sạch ; mà có nghĩa là thực hành đức hạnh một
cách đúng đắn. Là một Tỳ kheo không có nghĩa là chỉ kiểm
soát, thân, khẩu, ý trong hoạt động thường nhật và bị
cấm làm mọi thứ ; mà có nghĩa là đem mọi nguồn gốc của
đức hạnh vào con đường đại giác ngộ.
Là
giới đức không đơn giản chỉ là mặc y vàng, mà có nghĩa
là sợ sự chín thành của nghiệp. Là một người bạn đạo
không có nghĩa là có một thái độ có phẩm giá ; mà có nghĩa
là một người bảo bọc vinh quang cho bất kỳ ai. Là một
thiền giả không chỉ có nghĩa là sống một cách chân chất,
mà có nghĩa là hòa tâm mình với bản tánh của pháp tánh.
Là
một mantrika không có nghĩa là lẩm bẩm các thần chú ; mà
có nghĩa là đạt đến giác ngộ một cách nhanh chóng qua con
đường hợp nhất của phương tiện và trí huệ. Là một
thiền giả không có nghĩa chỉ là sống trong một hang động
; mà có nghĩa là tu hành trong thật nghĩa (của trạng thái
bổn nhiên). Là một ẩn sĩ không có nghĩa là sống trong rừng
sâu ; mà có nghĩa là tâm người ấy thoát khỏi các tạo tác
nhị nguyên.
Có
học không có nghĩa là duy trì tám mối quan tâm thuộc thế
gian ; mà có nghĩa là phân biệt được giữa đúng và sai.(22)
Là một Bồ tát không có nghĩa là giữ sự quan tâm bên trong
đến chính mình ; mà là nỗ lực trong những phương tiện
để giải thoát cho tất cả chúng sanh thoát vòng sanh tử.
Có
đức tin không có nghĩa là rên rỉ, thút thít ; mà có nghĩa
là đi vào con đường chánh do biết sợ chết và tái sanh.
Chuyên cần không có nghĩa là dấn thân vào các hoạt động
khác nhau không ngừng nghỉ ; mà có nghĩa là nỗ lực trong
các phương tiện để bỏ sanh tử lại đằng sau. Rộng lượng
không đơn giản nghĩa là cho theo khuynh hướng và thiên lệch
; mà có nghĩa là giải thoát sâu xa khỏi sự bám chấp vào
bất cứ sự gì.
Chỉ
dạy bằng miệng không có nghĩa là nhiều cuốn sách được
viết ; mà có nghĩa là một vài lời đánh thẳng vào điểm
yếu nghĩa trong tâm anh. Cái thấy không có nghĩa là quan điểm
triết học ; mà có nghĩa là thoát khỏi mọi giới hạn do
tâm thức tạo ra. Thiền định không có nghĩa là chú tâm vào
cái gì đó với tư tưởng ; mà có nghĩa là tâm anh an định
trong tánh giác bản nhiên, thoát khỏi mọi tập trung.
Hành
động tự nhiên không phải là hành động buông thả điên
cuồng ; mà có nghĩa là tự do khỏi sự trụ vào các tri giác
huyễn hóa mà cho là thật. Trí huệ không có nghĩa là trí
thông minh sắc bén của tư tưởng ý thức sai lầm ; mà có
nghĩa là hiểu được rằng mọi hiện tượng đều vô sanh
và lìa tâm, ý, ý thức.
Học
hỏi không có nghĩa là nhận lời dạy qua lỗ tai ; mà có nghĩa
là cắt đứt các ý niệm phân biệt sai lầm và có được
cái hiểu biết vượt khỏi tâm thức ý niệm. Tư duy không
có nghĩa chỉ là theo đuổi sự suy nghĩ theo danh tướng giả
định ; mà có nghĩa là cắt đứt sự bám níu lầm lạc. Quả
không chỉ có nghĩa là các sắc thân được mời thỉnh từ
Akanishtha ; mà có nghĩa là nhận ra bản tính của tâm và đạt
đến sự an định trong đó.
Chớ
lầm lẫn những chữ, lời cho là ý nghĩa của các lời chỉ
dạy. Hãy hòa lẫn sự thực hành với thân tâm của mình và
đạt đến sự giải thoát khỏi sanh tử ngay bây giờ.