DIỄN
VĂN, THUYẾT TRÌNH VÀ THAM LUẬN
ĐÁNH THỨC
SỰ AN BÌNH CỦA TỰ THÂN
Samiyeh
Sharqawi
Dịch
sang Anh ngữ Howard Shippin - Dịch sang Việt ngữ Nguyễn Hải
Bằng
 |
 |
Tôi
là Samiyeh Sharqawi, 53 tuổi, mẹ của bốn người con, sống
trong một ngôi làng người Palestine vùng Musmus gần Nazareth.
Tôi là một người con gái trong gia đình Hồi giáo. Tổ tiên
huyết thống và cha mẹ của tôi được sinh ra và nuôi dưỡng
tại Palestine. Mẹ tôi làm ruộng. Bố tôi làm thơ và viết
truyện về những con người sinh sống trên chính mảnh đất
này. Sáu mươi năm trước đây, gần như cả ngày, mặt đất
đã chấn động, Nhà nước Israel đã xuất hiện và 75%
nhân dân chúng tôi đã trở thành những người tị nạn. Kể
từ đó, gia đình tôi đã thuộc về một sắc tộc được
coi như là những người xa lạ ngay trên quê hương chúng tôi.
Từ vị trí là chủ nhân trên chính mảnh đất của mình,
chúng tôi đã trở thành nạn nhân của sự áp bức một cách
có hệ thống, sự phân biệt và loại trừ bởi một hệ thống
cai trị, mà cũng nỗ lực cướp đoạt lịch sử và đặc
tính dân tộc chúng tôi. Mặc dầu vậy, chúng tôi đấu tranh
để tồn tại, để giữ những mảnh đất của chúng tôi,
duy trì chân giá trị dân tộc, đạt được quyền được
đối xử như những người công dân một cách bình đẳng.
Tôi
không có ý định dừng lại ở đây về cuộc đấu tranh của
dân tộc chúng tôi, mà thay vào đó là chia sẻ với các bạn
về một vài kinh nghiệm của chính mình. Tôi sẽ nói sự thay
đổi về nhân cách và những sự hiểu biết đến với tôi
sau khi tôi có cơ hội may mắn tiếp xúc với nghệ thuật sống
chính niệm. Sự tiếp xúc này đã không những thay đổi cuộc
đời tôi, mà còn có khả năng giúp tôi tiếp xúc được với
những người khác và mời họ cùng thực tập chính niệm.
Những kinh nghiệm thực tập đã thức tỉnh trái tim tôi, mang
lại cho tôi niềm vui, tình yêu, sự sáng suốt. Nó giúp tôi
nhận diện những cơn giận và những khía cạnh của chính
tôi, mà trước đây tôi đã chưa hề biết hay tin sự
tồn tại của chúng trong bản thân tôi. Tôi đã nuôi dưỡng
nhận thức về khả năng và lượng tự do có thể giải phóng
vòng cường tỏa của những xiềng xích đã gỉ sắt trong
tôi qua nhiều năm. Dần dần, tôi đã học được cách cảm
nhận rằng con người vốn là tự do về tự thân, trong khi
đó những nỗi sợ hãi hay cơn giận trước đây đã gặm
nhấm tôi, sai khiến cách suy nghĩ và hành xử của tôi. Tôi
đã tập nhiễm chúng từ môi trường xung quanh tôi, lấy chúng
như một lớp áo giáp thích hợp nhất chống lại biển đau
đớn, sợ hãi, và tuyệt vọng trong tôi. Mọi thứ đã xảy
ra trong những chu kỳ hoặc gần tôi hoặc xa hơn, tô điểm
cơ thể và tâm hồn tôi. Và thật sự, tôi thấy những người
xung quanh tôi dường như có chức năng như một nhà máy không
ngừng sản xuất những dòng sản phẩm đau đớn.
Là
một phụ nữ Ả Rập, một người Palestine với tư cách công
dân Israel, thực tại bản thân tôi được hình thành bởi
các yếu tố nhân cách, chính trị và xã hội không ngừng
xao động và những hiểm họa làm tôi mất ổn định. Nếu
không dựa vào những sức mạnh cá nhân và sự cân bằng nội
tâm, tôi có thể đã đánh mất đầu óc và tính nhân văn
của mình. Nếu sự thật này không được cảm nhận và quán
chiếu, nó có khả năng bị cuốn vào một thác nước tê liệt.
Là
một phụ nữ, tôi bị vướng mắc vào một cuộc chiến vô
tận để duy trì giá trị nhân cách, giữ vững liêm chính,
thực hiện nghĩa vụ cá nhân. Là một phụ nữ Ả Rập người
Palestine tại Israel, tôi bị buộc phải chiến đấu để duy
trì danh dự hiện hữu. Nhiều lần trong ngày, tôi nhắc nhở
mình về tình trạng bất bình đẳng bản thân và tôi cảm
thấy miễn cưỡng khi bị xem như là công dân hạng hai. Giống
như những người Palestine sống tại Israel hay tại vùng tự
trị Palestine, tôi bị buộc phải giải quyết một cách nhanh
chóng bằng nhiều cách khác nhau đối với những vấn
đề về chân giá trị hiện hữu và sự tranh đấu cho
tự do, hạnh phúc, sự hoàn thành nghĩa vụ.
Sự
thật này đã dạy tôi và những người khác giống như tôi
rằng, cơn giận là dữ liệu cần thiết cho cuộc hành trình
của chúng tôi, là công cụ tốt nhất cho cuộc tranh đấu
trong tất cả những vòng tròn chu kỳ mà tôi đã đề cập
trước đây. Tôi đã bị kéo đi theo hướng này mà không có
khả năng hay ý chí kháng cự lại.
Một
vài năm trước đây, một người bạn đã ghi danh cho tôi với
tư cách là một ứng viên tham gia vào một nhóm sinh hoạt bao
gồm người Palestine và người Do Thái tại Làng Mai, Pháp Quốc.
Đó là lần đầu tiên tôi nghe nói về nơi đó. Tôi đã quá
bận rộn với những cuộc tranh đấu đầy giận dữ trong
tôi, nên câu trả lời của tôi là một sự từ chối đầy
ương ngạnh. Tôi đã nói tôi không có thời gian cho sự mạo
hiểm đó. Rằng trong cuộc sống có nhiều việc ý nghĩa và
sống còn cần làm hơn là gặp gỡ những người Do Thái trong
tu viện và thực tập thiền định với họ. Đó không phải
là cách giải quyết những vấn đề của chúng ta. Tuy nhiên,
bạn Taghrid, hiện giờ là đồng nghiệp của tôi, đã không
dừng lại. Bình tĩnh và kiên nhẫn, cô ấy tiếp tục nói
và thuyết phục tôi tham gia. May mắn thay, tôi đã nói rằng
tôi sẽ thử, tôi thực sự cảm ơn cô ấy.
Chuyến
lưu trú của tôi tại Làng Mai thực sự quá khó khăn. Tôi
đã cảm thấy ép buộc và thui chột. Cơn giận đã biểu hiện
trên khuôn mặt tôi trong phần lớn thời gian tôi lưu trú tại
đó. Tuy vậy một cách rõ ràng, mặc dù từ chối và kháng
cự lại kinh nghiệm tu tập, tâm hồn tôi đã được soi sáng
một phần mà đã không hoàn toàn bị đóng lại. Điều này
đã tới nhờ vào thái độ từ ái của quí Thầy, Quý Cô
đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt thời gian chúng tôi
ở đó.
Trở
về nhà, một hạt giống đã được tưới tẩm trong tôi,
hay có thể nói rằng một ngọn đèn nhỏ đã được thắp
sáng và ánh sáng của nó đã bắt đầu lan tỏa trong tôi,
vì bản chất của ánh sáng là chiếu sáng và lan tỏa. Tôi
nhớ rất rõ kinh nghiệm tu tập đầu tiên của tôi, một cách
nào đó đã đem lại cho tôi khả năng giải thoát khỏi vòng
tròn luẩn quẩn tôi đã bị vướng mắc trước đây.
Điều
đầu tiên tôi đã làm là dừng lại những suy nghĩ vẩn vơ
và an trú vào hơi thở. Dừng lại để thở không hề
dễ dàng bởi vì tôi hút thuốc. Nhưng tôi đã tiếp tục
an trú vào hơi thở và dừng lại việc hút thuốc. Tôi đã
bắt đầu có khả năng quan sát, lắng nghe sâu sắc hơn. Tôi
bắt đầu có khả năng tiếp nhận những gì đã được trao
truyền tại Làng Mai mà trong thời gian trước đây tôi đã
kháng cự lại.
Đó
là thời điểm tôi đã ở trong trạng thái buông bỏ được
thuốc lá và cơn giận trước đây thường chiếm giữ tâm
hồn tôi. Tôi bắt đầu xây dựng một bộ từ vựng mới,
đó là thở trong tỉnh thức, sống trong tỉnh thức và an trú
trong hiện tại. Tôi bắt đầu thưởng thức những điều
kỳ diệu của sự sống quanh tôi mà trước đây tôi chưa
hề ý thức về chúng. Tôi đã không có thời gian cho chúng.
Mắt tôi đã không có khả năng nhìn thấy chúng, trái tim tôi
đã không có khả năng cảm nhận lòng từ bi mà không sợ
hãi.
Tôi
bắt đầu mỉm cười và không còn cảm thấy xấu hổ về
bản thân, tôi đã có khả năng tự hào một vài khía cạnh
bản thân mình, mà trước đây tôi đã che giấu chúng. Mọi
thứ trở nên ý nghĩa và đơn giản hơn tại cùng một thời
điểm. Khi tôi khám phá, tiếp xúc, làm bạn với các khía
cạnh của cuộc sống tự thân, tôi cảm thấy say mê và an
bình. Mọi người xung quanh tôi nói rằng đó là một Samiyeh
khác hẳn và hỏi tôi đã quen biết cô Samiyeh đó ở đâu.
Tôi nói rằng tại Làng Mai, họ đã giúp tôi làm quen với
cô Samiyeh và đừng tạo áp lực với cô nữa, mà thay vào
đó là tự hào và yêu thương cô. Điều này cũng là công
cụ tôi đã sử dụng để làm việc với tư cách là một
người hỗ trợ nhóm và cũng giúp tôi phát triển khả năng
làm việc của mình.
Bây
giờ tôi sẽ nói về những người bạn thực tập cùng với
tôi, những người phụ nữ mà hiện nay tôi mang ơn. Đó là
Dorit Shippin, người cùng tôi tham gia khóa tu và Taghrid Musa,
người vẫn tiếp tục thực tập với tôi khi về nhà. Đó
là những người đồng hành cùng tôi trên con đường mang
lại sự tỉnh thức, an bình và khả năng lắng nghe sâu sắc
tới nhiều nhóm cộng đồng người Ả Rập. Lúc đầu, tôi
và Taghrid đã ngần ngại khi đi ra ngoài tiếp cận
với những người trong xã hội chúng tôi. Chúng tôi sợ rằng
họ sẽ nhìn nhận sự thực tập như là một khoảng cách
bởi tôn giáo, thậm chí họ có thể nhìn nhận sự thực tập
như một hiểm họa. Sự thực tập như vậy không được biết
tới trong xã hội chúng tôi và rất ít người tiếp cận với
nó. Tuy vậy, từ sâu thẳm trái tim chúng tôi nhận thấy đó
là con đường giải phóng khổ đau con người. Chúng tôi đã
làm việc chuẩn bị cho các buổi hội thảo về thiền định.
Dorit đã giúp chúng tôi tổ chức và quyên góp tài chính. Chúng
tôi đã chọn trung tâm tâm linh tại ngôi làng của người
Ả Rập và Do Thái ở Wahat al-Salam - Neve Shalom làm nơi gặp
mặt. Chúng tôi đã quảng cáo và một nhóm người đã tới
đăng ký cho buổi gặp mặt đầu tiên. Chúng tôi đã tới,
chuẩn bị căn phòng và chờ đợi những người tham gia tới.
Thời gian trôi qua, nhưng không có ai tới, dù chỉ là một
bóng người. Tôi cảm nhận một nỗi buồn sâu sắc, nước
mắt lấp đầy hai mắt tôi. Taghrid đã ôm tôi và nói rằng
không có lý do gì để buồn bã, khi mọi người cảm
thấy sẵn sàng thì họ sẽ tới.
Sự
thất bại tại buổi gặp mặt đầu tiên tại Wahat as-Salam
khiến chúng tôi cần nỗ lực hơn nữa đi tới chỗ mọi người
và tổ chức các hoạt động gần hơn tại gia đình hay nơi
làm việc của họ. Chúng tôi đã bắt đầu ngay lập tức
và xoay sở để tổ chức các chương trình cho các nhóm người
khác nhau. Khi chúng tôi bắt đầu làm việc, tôi như cảm nhận
được phép lạ. Chúng tôi đã có khả năng làm sự thực
tập trở nên thích hợp với mọi người ngay tại nơi mà
họ làm việc, chúng tôi đã có khả năng tiếp xúc với họ,
bây giờ và ở đây. Mang tới buổi gặp mặt niềm khao khát
làm dịu nỗi đau, chúng tôi đã đồng hành cùng họ trong
cuộc hành trình nội tâm. Chúng tôi mang tới sự an bình và
mời họ tiếp xúc với sự an bình đó. Chúng tôi đã cùng
họ cảm nhận nội tâm một cách an bình hơn là bị lôi kéo
đi sang bên phải hay bên trái, cùng họ cảm nhận hơi thở
là những người bạn chân thành luôn đồng hành cùng chúng
ta chừng nào chúng ta còn sống, cùng họ quay về nương tựa
hơi thở, hơn là lãng quên sự tồn tại của chúng.
Sự
đáp ứng của tất cả những người phụ nữ trong bảy nhóm
làm việc của chúng tôi đã khiến chúng tôi ngạc nhiên. Họ
đã vượt xa sự kỳ vọng của chúng tôi. Những người phụ
nữ trước đây chưa từng ngồi yên để lắng nghe hơi thở
của họ, đã có khả năng ngồi thiền từ mười tới ba mươi
phút, tùy thuộc vào đặc tính của từng nhóm. Sau đó họ
chia sẻ kinh nghiệm mà họ đã thực tập với nhau. Phần lớn
đã nói rằng họ cảm nhận được những cảm giác mà họ
chưa từng biết tới trước đây. Một số đã khóc và đề
nghị chúng tôi tiếp tục gặp gỡ họ.
Các
nhóm thực tập tới từ các nơi khác nhau. Có nhóm cư trú
tại nơi dành cho những người phụ nữ bị ngược đãi trên
khắp đất nước. Một nhóm khác tới từ Um al-Fahem, một
tỉnh lớn của người Ả Rập. Họ cảm thấy khó khăn khi
đối mặt với tốc độ cuộc sống xung quanh hay chạy theo
các ảo tưởng. Họ nói trước đây đã tin rằng có
nhiều tiền hay một căn nhà lớn sẽ đem lại nhiều hạnh
phúc, điều này đã được chứng minh là sai lầm.
Một
nhóm khác gồm những người phụ nữ đến từ ngôi làng Ả
Rập vùng Arara, những người rất năng động trong các hoạt
động xã hội và giáo dục. Không chỉ cảm nhận nỗi khổ
niềm đau của riêng mình, họ còn đối mặt với niềm đau
của những người khác, trong khi nỗ lực bảo vệ và trao
quyền hợp pháp cho phụ nữ và các gia đình. Họ nói rằng
năng lượng dự trữ của họ đã cạn kiệt và họ thực
sự cần nghỉ ngơi để nạp năng lượng.
Một
trong những phản ứng gây ngạc nhiên đến từ nhóm những
người mẹ của những trẻ em mắc bệnh tự kỷ. Họ đã
trải qua hàng núi nỗi khổ niềm đau, cùng với những gắng
sức về thể xác và tinh thần, họ khao khát một ngụm nước
nhỏ, một góc yên tĩnh, nhưng thậm chí họ cũng không có
thời gian để nghĩ về chúng. Chỉ cần ngồi cho yên và an
trú vào hơi thở cũng đã đem lại những hiệu quả kỳ diệu
cho họ.
Một
nhóm phụ nữ có nghề nghiệp đến từ ngôi làng Baqa'a, tất
cả đã xoay sở để có những thành công trong công việc kinh
doanh cá nhân, đã thông báo rằng họ thực sự bị vướng
mắc vào những áp lực và những kỳ vọng không có giới
hạn từ cả môi truờng trong công việc và trong gia đình họ.
Mọi người có thể nhìn thấy áp lực và sự thiếu vắng
nụ cười trên khuôn mặt của những người phụ nữ trẻ
này. Basma, người trong nhóm này nói rằng chúng tôi đã tới
đúng lúc khi lượng Oxy cuối cùng trong họ đã cạn kiệt.
Chúng
tôi đã tổ chức những buổi gặp gỡ cho những người phụ
nữ sống tại Làng Druze mà đa phần là người Do Thái. Một
trong những người tham gia, Amira đã tâm sự với chúng tôi
sau buổi gặp gỡ: “Tôi chưa hề tưởng tượng được
một sự an bình giản dị đã được đánh thức lại tuyệt
vời đến vậy”. Cô ấy tiếp tục: “Một điều gì đó
lớn lao đã xảy ra, chúng tôi không thể để mất mà phải
tiếp tục duy trì nó”.
Những
người phụ nữ ở trong các nhóm đã có chút ít kinh nghiệm
thiền tập hay những sự thực tập tương tự ở môi trường
bên ngoài gia đình, họ nói rằng họ đã không tưởng tượng
được một ngày nào đó họ sẽ ngồi yên và thực tập bằng
tiếng Ả Rập, trong một nhóm mà phần lớn những người
tham gia là người Palestine. Một người nói, “Tôi thường
ngồi và thực tập với những người Do Thái bằng tiếng
Do Thái cổ. Nó hoàn toàn khác với kinh nghiệm mà tôi thực
hiện bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của chính mình. Tôi có cảm
giác như là ở nhà mình vậy.”
Một
trong những buổi gặp gỡ được coi như khó khăn nhất đã
xảy ra trong nhóm phụ nữ bị ngược đãi. Những người phụ
nữ đó tuy trẻ, nhưng đã có những câu chuyện khủng khiếp
về bạo lực và lạm dụng tình dục. Nhiều người trong số
họ đã từ bỏ việc đưa ra các quyết định về cuộc đời
họ, chẳng hạn như việc chọn người bạn đời từ truyền
thống tôn giáo khác. Một số thì cảm nhận rằng cuộc sống
của họ đã bị đe dọa. Sau một vài phút thiền tập, những
người phụ nữ đó đã có những phản ứng khó chịu về
mặt thể chất, chẳng hạn như sự nghẹt thở, đau vai và
lưng, cảm giác khó thở hay khóc lóc. Chúng tôi đã đỡ họ
khỏi buổi thiền tập một cách nhẹ nhàng, ôm ấp họ với
những lời ái ngữ và khả năng lắng nghe đối với từng
người trong số họ. Buổi gặp mặt đã diễn ra lâu hơn kế
hoạch của chúng tôi. Một nhân viên xã hội trong nhóm đó
thật sự ấn tượng khi cô ấy đề nghị chúng tôi sắp xếp
các buổi gặp mặt thường xuyên, khoảng hai lần trong một
tháng.
Sahar,
một nhân viên xã hội tại Um al-Fahem, đã nói rằng một nhóm
thành viên gia đình trung tâm cũng muốn chúng tôi khởi động
các hoạt động cho họ, và một nhóm phụ nữ có chồng mắc
bệnh thần kinh cũng mong chờ các hoạt động của chúng tôi.
Trong buổi gặp gỡ bước đầu tại trung tâm đó, các thành
viên đã xác quyết rằng phương pháp thực tập chính niệm
của chúng tôi sẽ rất thích hợp và hiệu quả.
Mỗi
lần tổ chức xong một buổi gặp mặt, chúng tôi cảm thấy
rất biết ơn rằng chúng tôi đã có khả năng thực hiện
công việc này. Thời khóa của chúng tôi đã được lấp kín
mà nhu cầu thì rất lớn, chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đang
mơ vậy. Và thực sự chúng tôi đã có một giấc mơ. Taghrid
nói : “Trong tâm trí, tôi nhìn thấy một ngày chúng tôi sẽ
có khả năng xây dựng một trung tâm, một mái nhà cho công
việc của chúng tôi. Với địa điểm này, chúng tôi có khả
năng giúp đỡ mọi người bằng kinh nghiệm quí báu về việc
thực hiện chính niệm, tỉnh thức và khả năng lắng nghe
sâu sắc chính bản thân mình và những người khác.
Trong
công việc, chúng tôi đã sử dụng lời nói một cách thích
hợp cho những hành động. Chúng tôi viết những lời giới
thiệu cho mọi người sao cho họ cảm thấy thân quen. Thiền
sư Thích Nhất Hạnh là bậc Thầy về vấn đề này.
Những lời giảng dạy của Thầy vẫn vang vọng trong tâm trí
chúng tôi, khuyến khích chúng tôi tìm ra phương pháp thích
hợp và tiện nghi nhất để soi sáng trái tim những người
tham dự. Và dường như điều này đã thành công. Mọi người
tham gia đã tâm sự với tôi: “Sao bao nhiêu năm như thế mà
chúng tôi đã không có khả năng nhận diện rằng một việc
tưởng chừng như đơn giản, đó là an trú vào hơi thở lại
có khả năng tạo ra một sự thay đổi lớn cho cuộc đời
chúng tôi đến như vậy ?”.
Chúng
tôi cũng mới chỉ ở chặng đầu của cuộc hành trình. Thỉnh
thoảng, tôi khóc vì hạnh phúc. Chúng tôi cảm thấy chính
những người phụ nữ mà chúng tôi gặp gỡ đã ủng hộ
và truyền năng lượng cho chúng tôi. Bây giờ chúng tôi đang
suy nghĩ về các hướng hoạt động khác nhau. Chúng tôi đi
theo những cánh cửa mở ra chào đón chúng tôi. Một trong những
cánh cửa đó là khi người quản lý của ngôi trường dành
cho trẻ em bị chứng tự kỷ chứng kiến những chuyển hóa
từ những người mẹ của các trẻ em đó đã hỏi chúng tôi
rằng, “Các bạn đã làm gì với họ trong một khoảng thời
gian ngắn như vậy ?. Ông quản lý đó đã mời chúng tôi tổ
chức một số buổi gặp gỡ, ông cũng cử các nhân viên của
ông tới giúp chúng tôi và ông cũng hứa sẽ giới thiệu các
hoạt động của chúng tôi cho lãnh đạo của các ngôi trường
tương tự.
Cuối
cùng tôi hồi tưởng lại những con người từ ái tôi đã
gặp tại Làng Mai, đó là các Thầy và các Sư cô, các thiền
sinh, thành viên của các nhóm gia đình trong những lần tôi
tới đó. Tôi nhớ tới sự hỗ trợ và tình thương của họ
dành cho chúng tôi và tôi muốn kể với họ là chúng tôi đã
thực tập những điều mà chúng tôi đã được học hỏi
từ họ như thế nào.
(http://vesakday2008.com/indexnew.html)
Trở
Về Mục Lục: Diễn
Văn, Thuyết Trình và Tham Luận.