CƠ
DUYÊN
Truyền
Châu Giáo Trung Di Quang Thiền Sư ban sơ y chỉ Viên Ngộ, kế
đó đi yết kiến Phật Tâm, sau đi tham vấn Sư. Sư hỏi: Cái
sở đắc của ngươi lúc ở chỗ Phật Tâm nay kể ra thử
xem?
Quang
nói: Phật Tâm kể công án của Phổ Hoá rồi nói rằng “Ta
thì chẳng phải vậy! Nếu ta vừa nghe câu khi tất cả đều
chẳng như thế là thế nào? thì liền đánh ngay xương sống
dẫu cho phân thân khắp nơi".
Sư
nói: Ý ngươi thế nào?
Quang
nói: Con không chịu Phật Tâm thêm cái ghi chú ở sau chót.
Sư
nói: Ấy chính là lấy bệnh làm pháp.
Quang
quả quyết không tin.
Sư
nói: Ngươi hãy xem xét kỹ lại.
Rốt
cuộc Quang cũng không chịu.
Trải
qua một tuần, Quang bỗng nhớ lời của Thiền sư Hải Ấn
đã nói "Tiếng sét quá lớn thay, giọt mưa toàn không có",
thình lình thông suốt, đến bạch Sư. Sư đem công án của
Huỳnh Sa về "Lời nói chưa triệt ngộ" để hỏi Quang. Quang
đáp xong, Sư nói: Ngươi dù được tiến thêm một bước nhưng
vẫn còn chưa. Cũng như người đốn cây, hễ một dao ngay
gốc cây thì mạng căn dứt liền. Ngươi lại hướng trên
nhánh mà chặt thì làm sao dứt mạng căn được? Nay Thiền
sư các nơi đều có kiến giải như thế, đâu có ích lợi
gì! Thực ra được tâm ấn chính truyền của Dương Chi chỉ
có ba bốn người mà thôi.
Quang
nổi giận bỏ đi. Hôm sau, Sư hỏi: Ngươi còn nghi chăng?
Quang
nói: Không có gì để nghi.
Sư
nói: Cũng như người xưa gặp nhau, khi chưa mở miệng đã
biết hư thật, hoặc vừa nghe lời nói liền biết sâu cạn,
lý này thế nào?
Quang
ngơ ngác.
Sư
bảo tham công án "hữu cú, vô cú".
Sư
qua chùa Vân Môn, Quang theo hầu. Một hôm, Quang hỏi Sư: Con
đến chỗ này không được triệt ngộ là bệnh ở chỗ nào?
Sư
nói: Bệnh ngươi rất hiếm, thầy thuốc bó tay. Tại sao? Vì
người khác chết rồi chẳng thể sống, nay ngươi sống rồi
chưa từng chết. Muốn đến chỗ đại an lạc, cần phải
chết một lần mới được.
Quang
do đó càng nghi thêm.
Sau
một hôm vào thất tham vấn, Sư hỏi: Ăn cháo rồi, rữa bát
rồi, bỏ hẳn thuốc kỵ, nói ra một câu xem?
Quang
nói: Nứt bể.
Sư
sai hùng hét rằng: Ngươi lại nói thiền nữa.
Quang
ngay đó đại ngộ.
Sư
đánh trống báo cho chúng rằng:
Lông
rùa nhặt được thật vui thay.
Cửa
ải muôn lớp ngay đó khai.
Cuộc
đời sung sướng là hôm nay.
Nói
chi ngàn dặm gặp ta đây.
Quang
cũng trình bài tụng rằng:
Bức
bách đương cơ sấm sét cao.
Tu
Di kinh sợ dấu Bắc Đẩu.
Làn
sóng mênh mông khắp thiên hạ.
Nhặt
được lỗ mũi thất lạc khẩu.
*
Phúc
Châu Tây Thiền Đỉnh Nhu Thiền Sư lúc trẻ thi đậu tiến
sĩ, đến tuổi hai mươi lăm ngẫu nhiên đọc Kinh Giáo, rồi
buột miệng tham "Không dè xưa nay bị cái mũi nhà Nho làm hại".
Ý muốn xuất gia, người mẹ không cho nói sắp đến ngày
đám cưới.
Nhu
bỏ đi theo Bảo Thọ Lạc xuất gia làm Tỳ Kheo, rồi đi khắp
nơi tham học với các sư sanh tiếng. Sau tự cất một cái
am ở đỉnh núi Cương Phong, suốt ba năm không xuống núi.
Phật
Tâm Tài mời ra làm thủ tọa ở chùa Đại Thừa. Nhu có dạy
học giả về nhân duyên "tức Tâm tức Phật". Lúc ấy Sư
(Đại Huệ) vừa ở chùa Dương Đảo. Sư Di Quang là bạn thân
của Nhu, nói với Nhu rằng: “Chủ chùa cơ xảo khác
với các nơi, nên đi tham vấn”. Nhưng Nhu không nghe, Quang
bài kế gạt Nhu đi. Khi đến, gặp lúc Đại Huệ đang cho
chúng vào phòng hỏi đạo, Nhu cũng theo chúng cùng vào.
Sư
hỏi: Lời "tức tâm tức Phật" làm sao hiểu?
Nhu
trả lời.
Sư
mắng rằng: Kiến giải của ngươi như thế mà dám làm thầy
cho người sao?
Rồi
đánh trống tập chúng phổ thuyết, phê bình những điểm
Nhu cho là trọng yếu thảy đều là tà kiến. Nhu tự nghĩ
chỗ sai lầm của mình vừa chảy nước mắt mà thầm trong
bụng “Cái sở đắc của ta đã quấy vậy cái ý chỉ truyền
từ Ấn Độ thực ra là thế nào?"
Một
hôm Sư hỏi rằng: Trong không thả ra, ngoài không cho vào, chính
ngay lúc đó là thế nào?
Nhu
tính mở miệng, Sư đem gậy đánh luôn mấy cái trên lưng,
Nhu do đó đại ngô hô to rằng: Hòa thượng! Đã nhiều rồi
vậy.
Sư
lại đánh thêm một gậy, Nhu Lễ bái. Sư cười rằng: “Hôm
nay mới biết ta chẳng dối ngươi”. Rồi ấn chứng bằng
một bài kệ.
*
Ngọc
Tuyền Đàm Ý thiền sư với Dục Vương Tôn Phát thiền sư
đều tham học với Viên Ngộ, tự cho là đến cùng tột. Ý
ra hoằng pháp tại Tường Vân, tỉnh Phúc Kiến, Phát phụ
giúp, pháp hội rất hưng thịnh. Khi sư đến Phúc Kiến, biết
việc họ chưa xong, sợ di hại cho người học, gửi thơ khiến
họ đến. Ý đang do dự, Sư thăng tòa chỉ ra cái quấy của
họ, Ý mới đến yết kiến. Sư xét sở chứng của Ý rồi
nói: Kiến giải của ngươi như thế mà dám nối pháp của
Viên Ngộ lão nhân ư!
Ý
bèn về từ chức viện chủ, cùng Phát đến y chỉ Sư.
Một
hôm sư hỏi Phát về công án của Tam Thánh với Hưng Hoá (hai
đệ tử của ngài Lâm Tế) về lời "xuất bất xuất, vi nhân
bất vi nhân" rằng: Ngươi nói hai ông này còn có chỗ xuất
thân hay không?
Phát
đánh trên đầu gối Sư một cái. Sư nói: Cái đánh này của
ngươi là vì bênh vực cho Hưng Hoá hay cho Tam Thánh. Nói mau!
Nói mau!
Phát
do dự muốn nói. Sư đánh một gậy ngay sau lưng rồi nói:
Ngươi không được quên một gậy này.
Một
hôm Phát được nghe một Tăng vào phòng sư hỏi đạo. Sư
hỏi Tăng: Đức Sơn thấy Tăng vào cửa liền đánh, Lâm Tế
thấy Tăng vào cửa liền hét, Tuyết Phong thấy Tăng vào cửa
liền hỏi "là cái gì?"
Mộc
Châu thấy Tăng vào cửa liền nói: "Công án sẵn sàng cho ngươi
ba mươi gậy”.
Như
bốn ông lão này còn có chỗ dạy người hay không?
Tăng
đáp: Có.
Sư
nói: Đáp.
Tăng
do dự. Sư liền hét đuổi ra. Phát nghe xong bỗng tỉnh ngộ.
*
Một
hôm Ý vào phòng Sư. Sư hỏi: Ta muốn một người chẳng hiểu
thiền làm Quốc sư.
Ý
nói: Tôi làm được Quốc Sư rồi.
Sư
hét đuổi ra.
Trải
qua một thời gian, Sư nói với Ý rằng: Chỗ Hương Nghiêm
ngộ chẳng ở bên tiếng tre, chỗ Câu Đế ngộ chẳng ở
trên ngón tay.
Ý
cũng tỉnh ngộ.
*
Văn
Thiện Đạo Khiêm Thiền Sư ban sơ y chỉ Viên Ngộ, sau theo
Sư ở chùa Tuyền Nam. Khi Sư trụ trì Kính Sơn, khiến Khiêm
đem thơ đi Trường Sa cho cư sĩ Tiá Nham.
Khiêm
tự nghĩ “Mình tham thiền hai mươi năm còn chưa có chỗ ngộ
nhập, nay lại phải đi đường xa xôi, thật uổng qua ngày
tháng". Ý muốn không đi. Người bạn thân là Tôn Nguyên (đã
kiến tánh) hét rằng: Chẳng lẽ đi đường tham thiền không
được sao? Thôi ta với ông cùng đi.
Khiêm
bất đắc dĩ lên đường, mà vừa đi vừa chảy nước mắt,
nói với Nguyên rằng: Tôi tham thiền lâu năm mà không có chỗ
đắc lực. Nay lại đi đường bôn ba đâu thể được tương
ưng vậy?
Nguyên
nói: Nay ông đối với những cái đã đắc được ở các
nơi, những cái đã ngộ được, những lời của Viên Ngộ,
Diệu Hỷ nói với ông v.v... đều đừng có màng đến. Dọc
đường những việc tôi có thể làm tôi sẽ làm dùm cho ông,
chỉ có năm việc làm dùm không được, ông phải tự mình
ứng phó.
Khiêm
hỏi: Năm việc nào?
Nguyên
nói: Mặc áo, ăn cơm, đại tiện, tiểu tiện, kéo cái tử
thi đi trên đường.
Khiêm
ngay đó lãnh ngộ.
Khi
Khiêm gởi thơ xong trở về. Sư ở trên đình Bán Sơn nhìn
thấy liền nói: Ông này luôn cả xương tủy đều thay đổi
rồi vậy.
Khiêm
nghe rồi nói: Chỗ khám nghiệm của ông già không thua Phật
Thích Ca.
Phụ
lục lời khai thị của Khiêm thiền sư Khiêm rằng: Thời giờ
trôi nhanh hãy cố gắng công phu. Công phu chẳng có gì khó,
chỉ cần buông xuống là được. Chỉ đem những cái đã có
trên tâm thức nhứt thời buông xuống ấy là công phu chân
chính giản dị. Nếu có công phu nào khác đều là si cuồng
chạy bên ngoài. Sơn Tăng thường nói “Đi đứng ngồi nằm
quyết định chẳng phải, kiến văn giác tri quyết định chẳng
phải, ngôn ngữ vấn đáp quyết định chẳng phải".
Thử
cắt tuyệt bốn đường dây này xem. Nếu không cắt tuyệt,
quyết định không thể ngộ. Nếu bốn đường dây này cắt
tuyệt thì đối với những công án như: Tăng hỏi Triệu Châu
“Con chó có Phật tánh hay không?” Triệu Châu đáp “Không”.
Hoặc hỏi “Thế nào là Phật?” Vân Môn đáp “Cục cứt
khô".v.v... chắc chắn sẽ ha hả cười to.
*
Tiến
Phước Ngộ Bổn thiền sư y chỉ sư đã lâu mà không được
ứng khả, bèn muốn bỏ đi. Sư nói với Bổn rằng: Ngươi
hãy quyết tâm tham cứu. Nếu có sở đắc, không cần mở
miệng ta đã biết rồi.
Lúc
ấy có một Tăng nghe Bổn nhập thất, cố ý nói với Bổn
rằng: Ông Bổn tham thiền nhiều năm, mỗi ngày chỉ nói được
một câu "không hiểu".
Bổn
giận nói: Cái thằng quỷ này! Tao cho mày biết, khi mày chưa
sanh, tao đã ba lần từ chức trong chùa rồi từ đó, Bổn
thêm dũng mãnh tham công án "Con chó không có Phật tánh”.
Một hôm gần canh ba Bổn dựa cột chánh điện đang ngủ mê,
bất giác chữ "Không" tự ra nơi miệng, bỗng nhiên đốn ngộ.
Ba
ngày sau, Sư từ Châu Thành về, Bổn đến phòng trụ trì,
chân vừa bước vào, chưa kịp mở miệng, Sư liền nói: Râu
xồm Bổn! Lần này mới thật là triệt ngộ.
Kế
đó Bổn qua thăm ông Khiêm nơi chùa Kiến Vương, gặp Khiêm
đang kể bài tụng của thiền sư Bảo Minh về nhân duyên Ngũ
Thông Tiên Nhân rằng:
Từ
vô lượng kiếp chưa từng ngộ.
Sao
lại bất động đến tận trong.
Chớ
nói Phật pháp không có nhiều.
Khổ
thay Cồ Đàm "một thông kia".
Khiêm
nói thêm: Ta rất thích câu "sao lại bất động đến tận
trong".
Đã
là bất động thì làm sao đến? Xem bậc cổ nhân đã ngộ
rồi, tùy nghi nói ra tự nhiên giải nhằm chỗ ngứa của người.
Bổn nói: Vì sao lại nói “Khổ thay Cồ Đàm một thông kia"?
Khiêm
nói: Khi mày chưa sanh, tao đã ba lần từ chức trong chùa rồi
vậy.
Đến
đây, hai người nhìn nhau cười to.
Sự
vấn đáp của bạn đồng tham rất có ích lợi, cũng như ấn
chứng tờ khế ước chẳng sai, cho đến trong tâm rõ ràng
sáng tỏ khiến người đời sau được tưởng nhớ mô phạm
ngàn xưa.
*
Dục
Vương Phật Chiếu Đức Quang Thiền Sư ban sơ y chỉ Quang Hoá
Cát Thiền Sư. Một hôm Quang vào phòng trụ trì, Cát hỏi:
Chẳng phải tâm, chẳng phải Phật, chẳng phải vật, là cái
gì?
Quang
ngơ ngác, từ đó phát khởi nghi tình, suốt đêm không ngủ.
Hôm
sau đến phòng trụ trì thỉnh ích: Hôm qua đội ơn Hòa thượng
ban cho câu hỏi “Đã chẳng phải tâm, lại chẳng Phật, cũng
chẳng phải vật, rốt cuộc là cái gì?" Mong hòa thượng từ
bi khai thị!
Cát
oai hùng rằng: Sa Di này! Còn muốn ta chú thích cho ngươi sao?
Liền
đem gậy đánh đập đuổi ra.
Quang
do đó được ngộ. Kế đó đi tham vấn các tôn túc danh tiếng,
nhưng tự cảm thấy không thỏa mãn. Lúc Sư trụ trì chùa
Dục Vương, Quang đi y chỉ. Sư ở trong phòng hỏi Quang: Gọi
cây gậy thì trái, không gọi là cây gậy thì nghịch, không
cho nói, không cho nín.
Quang
muốn đáp, Sư liền đánh. Quang hoát nhiên đại ngộ. Tất
cả sở đắc trước kia ngay đó tan rã.
*
Ngạn
Sơn Năng Nhân Tổ Nguyên Thiền Sư ban sơ đi tham học Tuyết
Phong Dự đều đã khế cơ. Sau y chỉ Sư nơi chùa Vân Môn.
Lúc đêm đang ngồi, bỗng thấy một Tăng khơi tim đèn mới
chứng ngộ triệt để, có bài kệ rằng:
Khơi
lên tim đèn là lửa
Nhiều
kiếp vô minh chiếu phá
Về
chùa gặp được Thánh Tăng
Thiếu
chút trước mặt lướt qua
Không
lướt qua, là cái gì?
Mười
lăm năm trước tất kỳ lạ
Chỉ
là cái này y như cũ.
Sư
tặng cho bài kệ rằng:
Vực
thẳm muôn trượng dám buông thân
Đứng
dậy như trước vẫn tỉnh bơ
Khát
uống đói ăn vốn vô sự
Đâu
kể người xưa phi người xưa.
Tưởng
Sơn Thiện Trực Thiền Sư ban sơ tham vấn Sư nơi Hồi Ngạn
Phong. Một hôm Sư hỏi: Thượng Tọa là người xứ nào?
Trực
đáp: Người An Châu.
Sư
hỏi: Ta nghe người An Châu hay vật lộn phải không?
Trực
bèn làm thế như vật lộn.
Sư
nói: Người Hồ Nam ăn cá, sao lại người Hồ Bắc mắc xương.
Trực
nhào lộn một cái rồi đi ra.
Sư
nói: Ai dè trong tro lạnh có một hạt đậu chín nổ. Bình
Giang Tư Thọ Ni Vô Trước Diệu Tổng Thiền Sư là cháu gái
của thừa tướng Tô Công Tụng. Khi hơn ba mươi tuổi, từ
bỏ việc thế gian đi tham khắp các tôn túc, chánh tín đã
đầy đủ.
Lúc
Sư trụ trì Kính Sơn, Tổng đến y chỉ kiết hạ, nghe Sư
thăng tòa kể công án Dược Sơn tham Thạch Đầu Mã Tổ thì
hoát nhiên đốn ngộ. Khi Sư xuống tòa, Phùng Tế Xuyên theo
Sư vào phòng nói: Tôi hiểu được công án của hòa thượng
vừa kể rồi.
Sư
hỏi: Cư sĩ hiểu như thế nào?
Xuyên
đáp: Thế ấy cũng không được, Su Lu Sa Bà Ha, chẳng thế
ấy cũng không được, tức Ly Sa Bà Ha, thế ấy chẳng thế
ấy đều không được, Su Lu tức Ly Sa Bà Ha.
Sư
kể lại cho Tổng nghe. Tổng nói: Đã thấy Quách Tượng chú
thích Trang Tử. Kẻ biết được lại nói là Trang Tử chú
thích Quách Tượng.
Sư
thấy lời của Tổng kỳ lạ nên đề ra công án "Nham Đầu
với bà già" để hỏi.
Tổng
đáp bài kệ rằng:
Một
lá thuyền nhỏ trôi mênh mông.
Chèo
ghe phân biệt tiếng âm thanh.
Núi
mây trăng nước đều buông bỏ.
Chỉ
được Trang Tử "bướm mộng"dài.
Sư
liền thôi.
*
Tế
Xuyên nghi sự ngộ của Tổng chưa triệt. Sau đi Vô Tích gặp
Tổng hỏi về công án "Một bà sanh bảy đứa con, sáu đứa
chẳng gặp tri âm. Chỉ một đứa này cũng không được, bèn
bỏ trong nước", xong rồi nói: Thầy Đại Huệ nói Ni Sư hiểu
được, không biết hiểu như thế nào?
Tổng
nói: Những lời kể trên đều là chân thật.
Tế
xuyên ngạc nhiên.
Một
hôm Tổng vào phòng trụ trì, Sư hỏi: Người xưa không ra
khỏi phòng sao lại đi ăn bánh ở xã khác được?
Tổng
nói: Hòa Thượng tha lỗi cho Diệu Tổng, Diệu Tổng mới dám
trả lời.
Sư
nói: Ta tha lỗi cho ngươi, ngươi thử nói xem.
Tổng
nói: Diệu Tổng cũng tha lỗi cho Hòa Thượng.
Sư
nói: Còn việc ăn bánh mà!
Tổng
hét một cái rồi đi ra.
*
Cư
sĩ Trương Cửu Thành khi chưa đậu làm quan, trong tâm ngưỡng
mộ các cư sĩ đã kiến tánh, nên đi tham học với Bảo Ấn
Minh, hỏi về cương yếu nhập đạo.
Minh
nói: Việc này chỉ cần đề câu thoại đầu niệm niệm liên
tục, lâu ngày thuần thục, khi thời tiết đến, tự nhiên
sẽ chứng nhập.
Rồi
cho công án "cây bách trước sân" bảo Thành tham mãi. Thành
tham đã lâu không thấy gì, từ giã đến tham vấn Thiện Quyền
Thanh Công.
Thành
hỏi: Việc này mọi người đều có phần, mỗi mỗi đều
sẵn sàng phải chăng?
Thanh
Công đáp: Phải!
Thành
hỏi: Tại sao tôi không có chỗ nhập?
Thanh
Công lấy xâu chuỗi trong túi ra rồi chỉ xâu chuỗi hỏi:
Cái này của ai?
Thành
suy nghĩ không thể đáp.
Thanh
Công bỏ chuỗi lại vào túi rồi nói: Của ông thì cứ lấy
đi. Vừa qua suy nghĩ thì chẳng thể của ông rồi.
Thành
ngơ ngác.
Một
đêm đi cầu, đang đề câu thoại đầu, nghe tiếng con ếch
kêu, bỗng nhiên khế ngộ, nói kệ rằng:
Mùa
xuân đêm trăng một tiếng ếch.
Đụng
bể càn khôn chung một nhà.
Chính
ngay lúc đó ai hiểu được.
Trên
đỉnh chân đau có Huỳnh Sa
(Huỳnh
Sa qua đỉnh núi, đụng đá đau chân được ngộ).
Đến
sáng đi tham vấn Pháp Ấn Nhứt, hỏi đáp rất khế hợp.
Nhân đám giỗ có trai Tăng tại chùa Minh Tịnh, chủ Tăng Duy
Thượng vừa gặp liền giơ hai tay, Thành liền hét, Thượng
bạt tai Thành, Thành bước tới, Thượng liền nói: Trương
Cửu Thành sao lại phỉ báng Đại Bát Nhã.
Thành
nói: Chỗ thấy của tôi chỉ như thế. Hòa Thượng (Duy Thượng)
lại là thế nào?
Duy
Thượng đem công án "Mã Tổ thăng tòa, Bá Trượng cuốn chiếu"
để hỏi Thành. Lời chưa dứt, Thành liền xô ngã bàn, Thượng
hô to: Trương Cửu Thành giết người!
Cửu
Thành đứng lên hỏi một Tăng kế bên: Ngươi lại là thế
nào?
Tăng
ấy ngơ ngác. Thành liền đánh rồi nhìn Thượng rằng: Tổ
Di không xong, liên lụy con cháu.
Thượng
cười to.
Thành
trình bài kệ rằng:
Nhân
duyên cuốn chiếu rất lạ kỳ.
Các
nơi nghe nói đều nhướng mày.
Bàn
ghế xô ngã, người tan rã.
Xưa
nay ngây thơ chẳng bị lừa.
Thành
thi đậu Trạng Nguyên rồi đi tham vấn Thượng nữa.
Thượng
nói: Phù-Sơn viên-Giám nói “Dẫu cho ngươi vào được cửa
Phần Dương rồi mới đến cửa Phù-Sơn cũng chưa thể thấy
được lão Tăng nữa". Vậy ông cho là thế nào?
Thành
hét Tăng thị giả rằng: Sao không trả lời?
Tăng
ấy ngơ ngác.
Thành
đánh Tăng ấy một bạt tai nói: Trong hang con cóc quả thật
không có con rồng.
Một
hôm Thành đi thăm Thủ Tọa Quy. Mới gặp, Quy liền hỏi: Nghe
nói học sĩ nghe tiếng con ếch kêu mà có chỗ ngộ nhập phải
chăng?
Thành
hỏi: Ở đâu được tin tức này?
Quy
đáp: Công án sẵn sàng dấu làm chi!
Thành
hô to: Lửa cháy rồi.
Quy
nhìn Tăng kế bên. Thành nói: Cháy đến gót chân ông rồi.
Quy
nói: Tưởng ngươi có chỗ hay, rốt cuộc chỉ có thế mà
thôi.
Một
ngày kia, Thành cùng Quy ngồi hơ lửa. Quy bỗng cầm đũa bếp
nói: Không được gọi là đũa bếp, rốt cuộc gọi là gì?
Thành
giựt đũa bếp rồi đá ngã lò lửa, xong đi ra. Lúc ấy Sư
trụ trì Kính Sơn. Có người truyền ngữ yếu của Sư cho
Thành, Thành xem rồi than rằng “Thiền tông còn có người
xuất sắc. Tiếc chưa được gặp!" Năm sau Thành đến Kính-Sơn
tham vấn. Một hôm cùng Phùng Tế Xuyên bàn về "Cách vật",
khi ấy có mặt Sư, Sư nói: Thành chỉ biết có cách vật mà
không biết có vật cách.
Thành
mờ mịt không hiểu gì. Sư cười to.
Thành
hỏi: Sư có thể khai thị chăng?
Sư
đáp: Trong tiểu thuyết có ghi một người nhà Đường với
An Lộc Sơn mưu phản. Người ấy trước kia làm Thái thú Tây
Thục có để lại một bức tượng. Khi Đường Minh Hoàng
đến Tây Thục, thấy bức tượng liền nổi giận, sai quan
hầu dùng kếm chém đầu bức tượng. Lúc ấy Thái thú ở
tỉnh Thiểm Tây, đầu bỗng rơi xuống đất.
Thành
nghe xong đốn ngộ ý chỉ, đề chữ trên vách rằng:
Tử
Thiệu cách vật, Đàm Hối vật cách.
Muốn
biết nhất quán (bất nhị) hai cái ngũ bách.
Sư
liền ấn chứng cho.
Một
hôm khác, Thành hỏi Sư: Tiền bối đã đắc xong, tại sao
còn muốn bàn luận về Tứ Liệu Giản của Lâm Tế?
Sư
nói: Cái sở đắc của ông chỉ có thể nhập Phật, không
thể nhập ma. Đâu thể bỏ qua Tứ Liệu Giản ư!
Thành
kể chuyện Khắc Phù hỏi Lâm Tế đến chỗ nhân và cảnh
đều đoạt cảm thấy vui mừng thì Sư nói: Ta thì không như
thế.
Thành
hỏi: Ý của Sư thế nào?
Sư
nói: Đánh sập thành Thái Châu, giết cả Ngô Nguyên Tế.
Thành
ngay đó được đại ngộ.
Thành
thường nói với người ta rằng "Tôi mỗi lần nghe nhân duyên
của ông già Kính Sơn như ngàn nhà muôn cửa, chẳng cần đá
một chân thì mở ra hết. Cái đại sự cuối cùng của tôi
đã nhờ ông già Kính Sơn mới được liễu triệt". Thành
với Tâm Xuân đạo nhân bàn về hai câu "Không lo niệm khởi,
chỉ e giác chậm", rồi Thành có bài kệ rằng:
Niệm
là tặc tử, giác là tặc thủ.
Giết
chết tặc thủ, tặc tử về đâu.
Đại
lộ bằng phẳng, một mình ta đi.
Bắc
Yến, Nam việt, Liêu Đông, Lũng Tây.
Buông
tay liền đến, lo gì nghi gì.
Thần
kiếm cầm tay, ánh sáng chói rọi.
Yêu
mị ma quỷ không dám nhìn tới.
Ấy
gọi Chân Giác xưa nay sẵn sàng.
Sư
nói tiếp:
Nói
giác nói niệm, trở trái làm mặt.
Vô
niệm vô giác, chỗ nào đoán mò.
Khởi
là ai khởi, giác là ai giác.
Cửa
nẻo mở toang, thái hư trống rỗng.
Thẳng
tay tiến hành, chẳng màng ai.
Xưa
nay sẵn sàng, lúc nào làm.
Thành
chuyên tâm tu hành, chẳng lo cho con cháu. Lấy Kinh Hoa Nghiêm
làm thiện tri thức.
Cư
sĩ Lý Hán Lão ham mê Tổ Sư Thiền nhiều năm. Nghe Sư bài
xích Mặc Chiếu là tà thiền, trong tâm nghi ngờ lại nổi
giận, đến thăm Sư để quan sát kỹ. Gặp lúc Sư đang khai
thị cho chúng, kể công án "Cây bách trước sân" của Triệu
Châu, Sư nói rằng:
Trước
sân có cây bách.
Hôm
nay nói lần nữa.
Đập
tan cửa Triệu Châu.
Đặc
biệt tìm ngôn ngữ
Xin
hỏi đại chúng “Đã lã đập tan cửa Triệu Châu tại sao
lại nói đặc biệt tìm ngôn ngữ?"
Giây
lâu lại nói:
Ban
sơ tưởng là sậy ngắn dài,
Đốt
rồi mới biết đất không bằng.
Cư
sĩ bỗng lãnh ngộ, nói với Sư: Nếu không có câu chót của
lão Sư thì chắc phải uổng qua một đời này.
***