YÊN
TỬ VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA YÊN LÒNG PHẬT TỬ
Thứ năm,
9/2/2006, 10:58 GMT+7
"Trăm
năm tích đức tu hành/ Chưa đi Yên Tử, chưa thành quả tu"
- dẫu không thành chính quả nhưng một lần hành hương về
Yên Tử, du khách sẽ được nếm trải không ít khổ nạn
trên con đường tìm đến một chút thanh tịnh, bình yên cho
tâm hồn.
Nằm chênh
vênh trên độ cao 1.068 m, chùa Đồng - điểm đến cuối cùng
trong quần thể di tích Trúc Lâm Yên Tử là sự thách thức
lòng thành tâm của các thiện nam tín nữ và sự kiên nhẫn
của các du khách vãn cảnh có mong muốn được thỉnh ba hồi
chuông giữa chót vót mây vờn sương cuộn. Nếu chỉ bằng
đôi chân và một tấm lòng hướng về Đức Phật, du khách
sẽ phải mất đến hơn 3 giờ đồng hồ chân trèo, tay vịn,
nhưng nếu bỏ ra một chút phí tổn để rút ngắn khoảng
cách bằng "đường hàng không", gian nan sẽ vợi đi rất nhiều.
Hệ thống
cáp treo - "đường hàng không" như cách nói vui của du khách,
được đưa vào sử dụng tại Yên Tử cách đây 4 năm. Chỉ
với 35.000 đồng lượt lên, 30.000 lượt xuống hoặc 60.000
đồng mỗi vé khứ hồi, phật tử sẽ được "bay thẳng"
từ chân núi lên đến gần chùa Hoa Yên. Nhưng như thế cũng
có nghĩa là phải chia tay với am Hòn Ngọc và đường tùng
thơ mộng. Yên Tử có 16 cabin cáp treo với công suất vận
chuyển chừng 600-700 hành khách một giờ. Tuy nhiên, con số
này dường như vẫn quá nhỏ so với trung bình 10.000 du khách
mỗi ngày. Cảnh chen lấn, mệt mỏi vì đợi chờ cáp treo
là điều tất yếu. Để có được 6 phút "run rẩy thưởng
thức sự khoan khoái" ngắm trời đất, núi non trong cái "chuồng
chim" bé xíu, bà con phật tử sẽ phải chờ đợi cả giờ
đồng hồ. Nếu như đám sinh viên Đại học Giao thông tiếc
nuối: "Chờ cả tiếng đồng hồ mà chỉ được lơ lửng
có mấy phút" thì chị Lan, một tín nữ từ Đông Triều ngồi
trên cáp treo nhưng nhắm tịt mắt vì... sợ. Đây là lần
đầu tiên chị leo lên cabin sau 4 năm lấy hết can đảm. Chị
nói: "5 năm nay, năm nào tôi cũng đi Yên Tử nhưng chỉ leo
đường rừng. Lần này quyết thử một lần cáp treo cho biết".
La
liệt người... la liệt rác.
Hệ thống
cáp treo Yên Tử được đánh giá là khá an toàn. Tuy nhiên,
vào ngày 5/2, không ít du khách đang an tọa trên cabin đã phải
một phen hết vía khi cáp thực sự bị treo giữa không trung
vì sự cố mất điện. Vài phút sau đó, hệ thống đã hoạt
động trở lại khi Ban quản lý di tích cho vận hành máy nổ.
Bước ra khỏi
cáp treo, chỉ có một quãng đường ngắn ngủi từ đó lên
Hoa Yên là khá sạch sẽ, có lẽ vì du khách lúc này còn chưa
có nhiều nhu cầu bản năng. Còn lại càng đi xa, càng thấy
rác, nhất là tại những điểm dừng chân. Lon bia, vỏ trái
cây, bánh mì, giò chả... thôi thì đủ thứ, tất cả những
gì thiết yếu của một cuộc sống trần tục. Đó là do ý
thức giữ gìn vệ sinh môi trường của du khách phần lớn
còn chưa cao. Người ta hồn nhiên ăn, hồn nhiên uống và hồn
nhiên thải ra mặt đất những thứ không thể ăn, uống. Ở
chùa Hoa Yên, mặt trước các phật tử đang xì xụp khấn
vái thì cạnh hông chùa, những người khác vẫn say sưa "ẩm
thực", cười đùa và xả rác. Chị Phương, nhân viên vệ
sinh tại đây, cho biết: "Chúng tôi quét dọn liên tục, nhưng
hết đám khách này lại có đám khác tới, không xuể". Bên
cạnh đó, theo quan sát của phóng viên VnExpress vào ngày khai
hội 7/2 (10/1 âm lịch), số lượng thùng rác đặt tại khu
di tích Yên Tử còn quá ít ỏi. Thỉnh thoảng và phải để
ý lắm mới thấy một thùng rác hoặc được sơn màu nâu
đất mới và đẹp, hoặc được thiết kế giống như một
chiếc giỏ tre của người đi rừng. Một đám bạn trẻ sau
khi chè chén lửng dạ đã chịu khó nhặt nhạnh đồ phế
thải vào một túi nilon, nhưng không tìm thấy thùng rác lại
đặt xuống đất lẩm bẩm: "Chắc sẽ có lao công đến dọn.
Muốn làm người văn minh cũng khó".
"Mệt
quá đôi chân này, nằm xuống sân chùa nghỉ ngơi".
Không chỉ
ít thùng rác, Yên Tử còn khan hiếm nhà vệ sinh, nghĩa là
thiếu hẳn một nơi thiết yếu cho du khách giải tỏa trên
cả một chặng đường dài như vậy. Tại chùa Hoa Yên có
một nhà vệ sinh khá khang trang nhưng khuất nẻo và thiếu
sự chỉ dẫn rõ ràng. Vào quãng 11h ngày 7/2, nhà vệ sinh chật
kín người. Nhưng đó chỉ là những người có thâm niên đi
Yên Tử, "đã tỏ đường đi lối về" và "ngộ" về nơi chốn
của những dịch vụ ở đây. Còn lại, phần lớn du khách
vẫn vừa phải vãn cảnh vừa phải âm thầm mang một nỗi
buồn mênh mang. Có những người không thể chịu đựng nổi,
đành một mình lặn lội vào góc khuất, "tâm sự" cùng cây
cỏ.
Đội
bán hàng lưu động.
Nhờ những
nỗ lực của Ban quản lý, nạn mua bán sản vật rừng Yên
Tử đã giảm hẳn. Nhưng vẫn có không ít đội bán hàng lưu
động cung cấp hàng hóa tới tận tay người tiêu dùng: măng
trúc, dứa dại, phong lan... Trúc lâm Yên Tử vì thế mà ngày
càng trụi dần. Măng non bị bẻ làm thức ăn, trúc "cơ nhỡ"
được các chị vệ sinh sử dụng làm chổi quét đường,
còn những thân trúc đã cứng cáp được chặt ngang làm chiếc
"chân thứ ba" cho các ông già bà lão và cả những nam thanh
nữ tú. Một chiếc gậy trúc bán ra với giá 10.000 đồng quả
là một món lời khó cưỡng lại của người dân nơi đây.
Khó khăn đặt ra cho Ban quản lý di tích là hiện vẫn chưa
có chế tài xử lý hành chính những kẻ bẻ trộm măng trúc.
Vì thế, rất có thể, càng nhiều du khách đến Yên Tử, trúc
lâm sẽ ngày càng vơi đi.
Nhưng những
khổ nạn của cuộc hành trình đối với du khách dường như
vẫn chỉ là chuyện nhỏ so với việc được thượng đỉnh
Yên Tử, tách khỏi bụi trần và ngắm mây trời bát ngát,
nghe tiếng mình nói cười "ở giữa mây xanh" dẫu có leo mệt
bở hơi tai. Bởi người ta cứ ngỡ tiếng nói của mình như
được vang lên từ một nơi nào khác.
Bài và
ảnh: Lưu Hà
CHÙM ẢNH
DU XUÂN YÊN TỬ
Thứ tư, 8/2/2006,
11:07 GMT+7
Khai hội Yên
Tử hôm qua (10/1 âm lịch) chẳng trùng ngày nghỉ nhưng không
vì thế mà du khách và bà con phật tử được rộng đường
trên đất Phật. Muốn được đứng trên độ cao 1.068 m để
"một tiếng kêu vang lạnh cả trời", chúng sinh
phải vượt cả một chặng đường dài lắm "khổ nạn".
Chật vật
tìm một... bãi đáp.
Xem ca nhạc...
chờ cáp treo.
Kiên nhẫn
chờ cáp, để đỡ mỏi gối chồn chân
khi phải đi
bộ suốt chặng đường hơn 10 km lên Chùa Đồng.
Lửng lơ trên
chín tầng mây.
Đường lên
chùa Đồng:
càng lên cao,
một số thứ trên người càng... tụt xuống.
Chùa Hoa Yên:
"Con tên là... nhà con ở...".
Đồ lưu niệm
độc đáo.
Ảnh: Lưu Hà
Một ngày
trên Yên Tử
Chùa
Đồng, nơi đức Trần Nhân Tông đã từng ngồi thiền.
(Dân trí) -
Tôi không đếm hết được có bao nhiêu bậc đá như vậy
đã được lát từ suối Giải Oan lên đến tận chùa Đồng,
nơi đức Trần Nhân Tông nhập thiền. Nhưng chỉ cần đặt
chân đến được đỉnh núi, ngắm nhìn mây bay dưới chân
và ngẫm lại lịch sử hơn 700 năm trước, là đủ cảm thấy
cuộc đời có quá nhiều ý nghĩa rồi.
Cách Hà Nội
hơn 200 cây số, Yên Tử nổi danh bởi là nơi đức Trần Nhân
Tông, sau 2 lần đại phá quân Nguyên, đã nhường ngôi cho
con trai và lên Yên Tử để lập ra phái thiền tông. Hơn 700
năm trôi qua, đã có biết bao dấu chân của du khách đến
đây, đến nỗi nhiều phiến đá lót trên lối đi đã trở
nên mòn nhẵn.
Câu chuyện
của ông chủ quán
9 giờ sáng
ngày Chủ nhật, chúng tôi đặt chân đến Yên Tử. Chỉ có
vài đoàn khách lên đây dù tiết trời rất đẹp. Biết trước
có cáp treo để rút ngắn đoạn đường lại chỉ còn một
nửa, nên chúng tôi thả bộ lang thang dưới chân núi và còn
tạt vào một cái quán nom khá nghèo nàn ngay sát cây cầu đá
để chuẩn bị lấy đà cho cuộc đi.
Chủ quán tên
là Kiệm, mà vừa nghe đã thấy đúng như cái vẻ của quán.
Toát lên sự cần kiệm, chí thú. Một cái bàn nhỏ trên có
mấy gói lạc rang, bộ ấm chén trà, mấy lon bia và ít bánh
kẹo. Mấy năm gần đây cái quán nhỏ này cũng vóc vách nuôi
được cả nhà Kiệm nhờ du khách lên Yên Tử ngày một nhiều.
Từ việc mở quán nước, Kiệm vay vốn, xây thêm cả mấy
cái nhà nghỉ. Vào mùa đông, ít khách, giá thuê mỗi người
có khi chỉ 10.000 đồng, những lúc vào dịp lễ hội, đông
khách có khi tới cả 200.000 đồng một phòng.
Kiệm kể:
Người Yên Tử vẫn giữ được cái nét thuần phác, luôn
niềm nở với khách, không “chặt chém”, cũng không nài
ép khách phải vào nghỉ hay mua đồ như ở nhiều nơi khác.
Có lẽ một phần cũng do ở đất Phật nên người đất Phật
sống cũng theo giáo lý nhà Phật, không tham lam, không sân si.
Ngay cả xe đạp, xe máy của thợ rừng và những người phục
vụ ở Yên Tử để ngoài bìa rừng cả tuần cũng chẳng có
ai thèm lấy. Nghe câu chuyện kể cũng lạ. Cứ như hồi chiến
tranh, ai cũng tốt, cũng lo toan cho nhau, chẳng ai có ý định
ăn trộm, ăn cắp.
Dưới chân
Yên Tử có khoảng hai chục quán cả ăn và uống. Cũng có
vài quán chào mời khách vào ăn đặc sản thú rừng, nhưng
theo Kiệm thì rừng ở Yên Tử chẳng còn thú. Tất cả đều
phải lấy từ nơi khác về.
10 giờ, chúng
tôi tạm biệt Kiệm để đi tiếp. Kiệm dặn: Chiều về nhớ
rẽ qua quán của anh. Có món lạc rang vừa nhỏ, vừa thơm
mà anh ta giới thiệu là lạc nương.
Bước qua
cầu đá, đi thêm một đoạn đường nữa, chúng tôi đã thấy
nhà để cáp treo to chất ngất. Quán cơm Nàng Tấm ở Hà Nội
cũng tranh thủ lên đây mở quán. Nhưng dù là vào ngày nghỉ
cũng vẫn có vẻ rất vắng khách, không biết Nàng Tấm có
kinh doanh được không. Chúng tôi thỉnh thoảng cũng đã ăn
cơm ở Nàng Tấm, dù khá ngon nhưng giá cũng hơi “chát”,
lên đây giá còn đắt hơn ở Hà Nội. Chẳng thấy khách Tây
nào lên Yên Tử dù nó chỉ cách Hạ Long có 40km.
Câu chuyện
trên cáp treo
Giá vé cáp
treo một người lớn 50.000 đồng cả đi và về. Trước đây
nghe nói lúc nào cũng có một cô nhân viên cúi chào khách rồi
mời khách ngồi lên cáp treo, nay không thấy cô nào cả. Chỉ
có một nhân viên hướng dẫn nam mời chúng tôi lên thẳng
buồng cáp treo. Đúng là hiện đại. Cái cáp treo mà chúng
tôi chỉ được xem trên phim nay hiện diện ngay chỗ chúng
tôi ngồi. Nom cứ sờ sợ thế nào ấy. Nhỡ cáp đứt rơi
thẳng xuống dưới vực, hay cái buồng đang ngồi cánh cửa
lại rơi ra, cũng có khi mất điện, rồi cứ lủng lẳng giữa
lưng chừng trời mãi thì có mà chết luôn.
Nhìn xuống
dưới thấy hút hết cả tầm mắt, chóng cả mặt vì sợ.
Nhưng khi lên đến Hoa Yên, đoạn cuối cùng của cáp treo mới
thấy cái mà mình sợ là hão huyền. Nghĩ cái thời đức Trần
Nhân Tông đã giỏi, nhưng là giỏi dưới đất, còn bây giờ
khoa học kỹ thuật lại giỏi cả lưng lửng tầng không nữa.
Hỏi một kỹ thuật viên cáp treo rằng tại sao không làm hẳn
đường cáp lên đến chùa Đồng, để du khách đi cho tiện,
nhận được câu trả lời: Nếu thế thì sao gọi là hành
hương về đất Phật nữa. Cũng phải có một đoạn trèo
núi để chứng tỏ tấm lòng với đức Phật chứ. Nói có
lý quá đi chứ.
Đang ngó nghiêng
xuống bên dưới từ cáp treo thì bà khách ngồi cạnh chợt
kể: Năm ngoái lên Yên Tử, lần đầu tiên đi cáp treo, sợ
tưởng chết. Nhưng bây giờ thì không sợ nữa. Rồi bà thao
thao: Khách ít thế này, không biết lấy đâu ra lãi. Từ cái
buồng ca bin tôi thấy chỉ có duy nhất một cái buồng có
người đi ngược chiều, chúng tôi vẫy tay chào nhau. Chỉ
mấy phút, chúng tôi đã vượt được đoạn đường mà nếu
không có cáp treo phải đi cả vài giờ đồng hồ.
Câu chuyện
trên đỉnh núi
Đoạn cuối
của cáp treo là Hoa Yên, tương truyền là nơi đức Trần Nhân
Tông dựng chùa để tu hành. Dù mới bắt đầu đoạn đường
hành hương nhưng chúng tôi cũng như rất nhiều du khách khác,
thường hay dừng chân nghỉ ngơi bởi sân chùa rất rộng và
lộng gió rồi lôi mấy thứ mang theo ra đánh chén. Cũng là
thói phàm phu tục tử của những người trần thế. Lúc nào
cũng chỉ nghĩ đến được nghỉ ngơi và ăn uống. Có lẽ
cũng để phục vụ cho nhu cầu của đa số khách hành hương
nên ở Hoa Yên đã có khá nhiều hàng ăn và quán trọ được
dựng lên.
Tương truyền,
lúc đức Trần Thánh Tông tu ở đây vào thời điểm đông
nhất có tới hơn 2.000 tăng ni phật tử cùng tu luyện. Nếu
vậy thì chắc cũng phải có khá nhiều nhà nghỉ, quán ăn
(mặc dù là ăn chay) phục vụ cho các nhà tu. Tôi cứ nhìn
cả dãy núi âm u, những con đường ngoằn ngoèo giữa hai sườn
núi và thầm cảm phục các bậc chân tu thời trước,
làm sao mà vác được hàng vạn tảng đá để lát thành
đường đi cho người đời sau có chỗ mà đi.
Đang ngồi
giữa sân chùa thì một vị sư xuất hiện. Trước các bậc
tu hành bao giờ chúng tôi cũng cúi chào để tỏ lòng kính
trọng. Vị sư cũng cúi chào, hai tay đáp lễ. Một hành động
khiến chúng tôi phổng phao cả mũi. Sự đối xử giữa người
với người giữa chốn thiên nhiên sao mà thân thiện.
Đi cùng
đoàn với chúng tôi là một đoàn có một bà bị cao huyết
áp. Bà cao huyết áp đã từng lên Yên Tử mấy lần nhưng
cũng chỉ đến lưng lửng núi là phải quay về. Ngồi ở chùa
Bảo Xác, nơi đức Trần Nhân Tông đã hóa ở đây bà kể:
Mỗi ngày tôi tập thể dục chạy 3 vòng quanh hồ Hoàn
Kiếm để đủ sức leo lên tận chùa Đồng, chạy cả tháng
trời mới dám đi tiếp Yên Tử. Cứ đi một đoạn bà lại
nghỉ một tý để lại sức. Vậy mà đến tối mịt cũng
thấy mặt bà vui vẻ bởi bà cũng leo được lên tận đỉnh
núi để Phật phù hộ độ trì.
Có khá nhiều
người leo lên đỉnh núi vì rất nhiều lý do khác nhau. Một
cụ già đã ngoài 70 tuổi vừa leo vừa kể: Cả đời tôi
đi biết bao nhiêu đền chùa, nay mới được lên Yên Tử,
kể có chết cũng mãn nguyện. Lúc lên đến trạm dừng chân
cuối cùng, một nhà thơ, quần thì xắn lên tận đầu gối
nhưng cổ thì vẫn đeo cà vạt, vừa cầm cuốn sổ vừa hý
hoáy làm thơ. Lúc ở trạm nghỉ cuối cùng, tôi thấy nhà
thơ tranh thủ xơi bát mì tôm, rồi thoắt một cái đã thấy
ông ngồi vắt vẻo trên đỉnh núi để làm thơ. Nơi trạm
nghỉ này vẫn còn một ngôi nhà khá đặc biệt, được xây
bằng đá có độ tuổi cả trăm năm. Hình như cúm gà chẳng
có tác động gì đến vùng đất này. Tôi vẫn thấy những
chú gà trống béo múp đi lại như chưa từng xảy ra chuyện
gì.
Gần trạm
dừng chân này vẫn còn một cái quán nhỏ, không phải vào
mùa du lịch, lại đang chuẩn bị đón một mùa đông lạnh
giá nên cái quán nom tiêu điều lắm. Chủ quán là một chị
phụ nữ đã luống tuổi. Vừa pha ấm trà, chị vừa kể:
“Có bao đêm ngủ ngay ở trong quán, gió quất u u, mưa rơi
lộp độp. Nhưng bỏ quán thì chẳng bỏ được. Cứ lúc nào
thấy khách lên là thấy vui rồi”. Một cái tivi nhỏ kê trong
góc quán có lẽ là vật thân thiết nhất với chị chủ quán
trong góc rừng thâm u này. Chia tay với cái quán nhỏ leo lét,
chúng tôi lên chùa Đồng, tương truyền là nơi đức
Trần Nhân Tông đã từng ngồi thiền. Chúng tôi đánh một
hồi chuông trên đỉnh núi và lắng nghe tiếng chuông vang xa.
Thực, một
nhân viên bảo vệ thuộc BQL khu du lịch Yên Tử ngồi trực
ở chùa Đồng cho biết: Tại Yên Tử ngay trong năm 2006 người
ta sẽ đầu tư khoảng 600 tỉ đồng để xây dựng Yên Tử
đàng hoàng to đẹp hơn. Riêng tại chùa Đồng sẽ xây dựng
một ngôi chùa quy mô và bức tượng phật bằng đồng nặng
hàng chục tấn, phải dùng cả máy bay trực thăng để cẩu
vật liệu lên đỉnh núi dựng chùa.
Rác ngập
ngụa trên đường lên
chùa Đồng
Nhưng nói
gì thì nói, nỗi buồn lớn nhất của tất cả du khách khi
đến Yên Tử bao giờ cũng là rác. Người Yên Tử rất hiếu
khách, dễ mến, nhưng rác thì có ở khắp nơi. Một dòng sông
rác trải từ trên đỉnh núi xuống dưới chân núi. Ngay tại
chỗ tôi ngồi ghi công đức đóng góp xây chùa, nơi có thể
nói là linh thiêng nhất, bởi hơn 700 năm trước, đức Trần
Nhân Tông đã từng ngồi thiền, cũng ngập ngụa trong rác.
Những cái túi nilông, vỏ chai, lon bia vứt lăn lóc khắp nơi.
Một cái lều được dựng rất tạm bợ ngay cạnh những quả
chuông để du khách trú chân và xả rác.
Nếu tình trạng
này tiếp tục tái diễn thì ngay cả việc đầu tư vài ngàn
tỉ đồng vào nâng cấp khu di tích này cũng sẽ không
còn ý nghĩa bao nhiêu, bởi du khách sẽ không còn thấy hứng
thú trước việc cảnh quan bị ngập trong rác.
Khi màn đêm
buông xuống chúng tôi mới dò dẫm xuống đến gần Hoa Yên.
Thật hú vía vì chẳng ai mang theo cái đèn pin nào cả. Mà
nếu có gọi ai đến ứng cứu thì cũng chỉ là những tiếng
hú dài mà thôi.
Cũng may mà
vào phút cảm thấy lo lắng, tuyệt vọng nhất, chúng tôi bỗng
thấy ánh đèn hắt lên.
Đức Trung