LÊN
CHÙA LÔI ÂM
TTCN
- Nằm ở khoảng giữa thành phố Hạ Long và thị xã Uông
Bí, cách quốc lộ 18 chừng dăm cây số, trên một ngọn núi
cao bên hồ nhân tạo Yên Lập có một ngôi chùa mang cái tên
rất ... “Tây du” - Lôi Âm tự.
Đường
lộ rải nhựa kết thúc tại một bến thuyền thưa thớt với
chỉ dăm con thuyền tẻo teo và một quán hàng. Con đò máy
của nhà chùa dùng đưa khách sang ngang là đồ vật hiện đại
và có kích thước to lớn nhất ở đây. Vỏ ngoài sơn màu
sáng và tiếng nổ phành phạch của nó có vẻ không mấy hợp
với khung cảnh, nhưng ngay sau khi rời bến nó đã hòa vào
bao la núi non sông nước. Những hòn đảo ngoi trên mặt hồ
trước kia vốn là những đồi thông nên vào mùa nước lớn
cây cao tràn ra khỏi mép đảo. Con đò cứ như lao thẳng vào
khe núi, nhưng khi tới gần trời đất lại mở ra bao la. Trên
những triền đảo thấp, làn sương mỏng lan trên mặt hồ
rộng lau sậy phất phơ.
Cậu
lái đò còn khá trẻ nhẹ nhàng từ chối khi chúng tôi có
ý định lì xì đầu xuân: “Đò này của chùa, không thu tiền
khách sang ngang. Nếu chư vị có lòng xin làm công quả mang
gạch lên chùa”. Gạch đã được buộc sẵn từng đôi, không
xách thì có thể treo toòng teng lên gậy mà khiêng, người
nào sức dài vai rộng có thể bỏ dăm bảy cặp vào bao bố
mà quảy, hệt như thầy trò Đường Tam Tạng vậy. Dăm chục
bước chân đầu cảnh thơ, trời mát ai cũng đi phăm phăm.
Nhưng
qua chừng hai ngọn đồi đã thấy chân chồn, mồ hôi vã.
Hóa ra gạch không nặng, hành lý không nặng, chính cái xác
phàm của ta lại là thứ nặng nề đáng ghét nhất. Một cụ
bà khi nãy bị đám thanh niên bỏ lại sau giờ đã theo kịp,
không dừng bước chân bà nói như chỉ đủ cho mình nghe: “Thư
thư thôi các bác ạ, bằng ba thế này mới được nửa đường.
Xin đức thánh chứng cho lòng thành thì đi nhẹ nhàng lắm...”.
Kinh nghiệm các cụ quả đúng, đi chùa phải thư thả, nhẹ
nhàng, miệng niệm nam mô thì chân leo mấy núi cũng xuể.
Qua
chặng nghỉ giữa đường thì mệt nhọc cũng vơi đi nhiều
phần, mùi nhựa thông ngào ngạt không gian, tuy không có tiếng
suối reo hay vượn hót nhưng cũng đáng cho là chốn tiên bồng
nếu như không có mấy bảng cảnh báo cháy rừng và yêu cầu
giữ vệ sinh chung. Chặng đường thứ hai núi dốc hơn, chân
đã chồn tới mức muốn “sụm bà chè” thì bỗng nghe tiếng
chuông chùa âm âm, tiếng mõ ẩn hiện trong sương. Cũng phải
một thôi đường nữa mới thấy rõ hình ngôi chùa tọa trên
sườn núi cao, thử thách cuối cùng là ngót trăm bậc thang
dốc đứng dẫn lên sân chính.
Không
phải ngôi chùa tòa ngang dãy dọc, cũng không phải mây núi
hùng vĩ làm ta choáng ngợp. Bỗng nhận thấy hai viên gạch
mang công sức của ta chìm trong lớp lớp những viên gạch
dưới sân chùa. Cây hương trước cửa chùa không cháy rừng
rực, khói không tuôn làm chảy nước mắt người mà lan tỏa
và nhẹ quyện vào lớp khói sương phảng phất dù đã sắp
chính ngọ. Ngôi chùa mới sửa lại màu ngói còn quá tươi,
cột đá đỡ diềm mái dường như hơi tân kỳ quá... nhưng
cái thần khí vẫn giữ đó, ngôi chùa nhỏ ẩn mình trên núi
lớn, giữa ngàn mây, không lụy bụi trần. Tương truyền chùa
được lập cách đây đã nhiều trăm năm, do công của một
hoàng tôn đời Lê.
Nghe
rằng chùa linh lắm, vua chúa cũng không quản ngại xa xôi cách
trở thường lui tới đây để cầu an, đặc biệt là
cầu mưa thuận gió hòa. Trời khô nắng hạn đến mấy chỉ
thỉnh lên một hồi chuông là mây vần tụ về, bão lụt đến
mấy cũng mưa tạnh mây tản. Nơi đây cũng đã hình thành
một hồ nước ngọt nhân tạo khổng lồ giúp tưới tiêu
khắp một vùng sơn cước.
Khách
lên chùa bắt đầu có người cầu chức, xin của và ngoài
chùa chính còn giữ khí Phật, cách vài trăm mét người ta
đã lập thêm miếu Bà, hang Cậu. Biết làm sao được, một
đằng phải giữ tín ngưỡng dân gian, một đằng nữa các
con nhang đệ tử lại là những người góp công quả nhiều
nhất, tích cực nhất. Cơ chế thị trường đã lên núi từ
lúc công nhân lâm trường được giao khoán chăm sóc và thu
hoạch nhựa thông. Nhưng, như bà quản gia nhà chùa cho biết
nếu không có sự tích cực của các tín chủ kết hợp với
nhà chùa vận động đóng góp xây mới thì ngôi (chùa) cũ
chắc năm qua đã sụp rồi, kể cả nhiều bức tượng Phật
cổ cũng vậy.
Nấn
ná mấy cũng phải tới lúc chia tay. Người ta thường nói
lên khó xuống dễ, thêm nữa ưu phiền đã vợi hết, thân
xác như thanh thoát hơn nhiều. Tiếng máy diesel phành phạch
đưa tâm thức khách xuân trở về với thực tại, bến bên
kia có hai xe du lịch vừa tới, có lẽ dân Hà Nội lên.
Nghe
chúng tôi ở Sài Gòn ra, cả cậu lái đò lẫn bà bán quán
đều gửi lời hỏi thăm “bác Huấn”, còn dặn thêm rằng
“thầy” nhắn bác ra dịch hộ mấy cái văn bia. Tôi đã
định rút điện thoại thì bị một bàn tay đập khẽ, tôi
hiểu ý gật đầu. Nghe phong thanh một số chùa lớn chuẩn
bị lập website, nếu không tới chùa được thì viếng trên
mạng, công quả bằng thẻ tín dụng, hiệu nghiệm bằng mấy
vái vọng ấy chứ. Rồi trong site “loiamtu.com.vn”, con đò
máy xấu xí này sẽ được thay bằng hình lâu thuyền mấy
tầng cao, tay chèo đò sẽ vạm vỡ, phong trần như Lâm Xung.
Xin
tạm biệt và chưa dám hẹn ngày gặp lại.
HOÀNG
HÀ