Chùa
Bích Động nguyên có tên "Bạch Ngọc Thanh Sơn Đồng"- Mang
ý nghĩa một ngôi chùa bằng đá rất đẹp và trong trắng
như ngọc ở nơi sơn cùng thủy tận (Bạch ngọc thạch được
ghép thành chữ Bích, còn sơn đồng ghép thành chữ Động-
chùa Bích Động) là một công trình văn hóa-kiến trúc cổ
kính, đường nét hoa văn chạm trổ rất tinh xảo. Chùa xây
dựng vào sườn núi và được chia làm ba cấp gọi là: chùa
Hạ, chùa Trung và chùa Thợng, nằm trên dãy Ngũ Nhạc sơn,
trên núi có hình tượng ông Quan Vân đội mũ cánh chuồn,
ngắm nhìn bốn phía như đang chiêm ngưỡng và giới thiệu
một thắng cảnh tuyệt đẹp của đất Hoa L. Phía trước
là cánh đồng Tràng Thi và một dòng sông uốn khúc xuyên qua
nhiều thung lũng và núi non hiểm trở, bao bọc xung quanh là
dãy núi Phi Vân trùng điệp. Đây đã từng là nơi tập luyện
thủy binh chống quân xâm lược Nguyên- Mông lần thứ nhất
của đời nhà Trần.
Bước
vào chùa Hạ, một bức Đại tự bằng chữ Hán ở chính giữa
có ghi "THANH thản cổ mộ; để nói lên cái tâm chính của
chùa là thanh bạch từ xưa đến nay. Trên cùng là tòa tam thế.
Theo lời giải thích của các sư trụ trì ở đây thì là ba
vị này là người biết trước được mọi việc ở ba thế
giới khác nhau là Thượng giới, Hạ giới và Âm giới. Kế
đến là ba vị Phật, ngồi chính giữa là đức Phật Di Đà,
bên phải là Quan Âm Bồ Tát, bên trái là Đại Thế Trí BồTát.
Vị
ngồi hàng thứ ba, đầu đội vương miện là bà chúa Ba- Công
chúa thứ ba đời vua Trang Vương đi tu đắc đạo thành Phật
(còn gọi là Phật Bà nghìn mắt nghìn tay). Vị đứng thứ
tư mặc áo đỏ, tay chỉ thiên, tay chỉ địa là Thích Ca Mâu
Ni (còn gọi là Phật Tổ Nh Lai). Người mặc võ phục đứng
bên phải là Bát Đại Kim Cương, đứng bên trái là đại
diện cho tứ trực công tào- coi xét việc chính sự trong giới
nhà Phật. Cuối cùng là ba vị ngồi bên trái là Chí Kiên,
Chí Thể và Chí Tâm đã có công thành lập và xây dựng nên
chùa Bích Động. Hai tượng Phật đá bên ngoài là Nam Tào-
Bắc Đẩu, coi xét sổ sanh tử. Tấm bia lớn bằng đá bên
phải là tên những người đóng góp xây dựng chùa Bích Động.
Từ
chùa Hạ bước lên 120 bậc theo đường hình chữ S tới lưng
chừng dãy núi Ngũ Nhạc là chùa Trung. Ngay phía trước là
hai chữ Bích Động tạc vào
vách
núi. Chùa này đã trải qua ba thời kỳ có tên khác nhau: thời
kỳ đầu (1428) có tên là chùa Động, đến 1740, đời vua
Lê Cảnh Hưng, chùa này được mở mang, xây dựng thêm và
được đặt tên là: Bạch Ngọc Thạch Sơn Đồng. Đến 1786
dưới thời vua Tự Đức được đặt tên là chùa Bích Động.
Phía trên của mái chùa có mười chữ Hán màu vàng là: Giá
Lam Thần Đại Hùng Bảo Điện Nam Thiên Tổ- nghĩa là tất
cả các vị sư tổ ở trời Nam này đều xuất phát từ chùa
Bích Động ra đi. Về mặt bài trí ở chùa Trung, Phật Tổ
Như Lai có cửu long phù giá. Hai tượng ngồi phía ngoài là
Vân Thù Bồ Tát, bên trái là Phổ Hiền Bồ Tát, bên trong
chính cung là Aỏtnan, còn được gọi là Thánh hiền (ai muốn
học hành thành đạt thì cầu vị này) v.v... ở chùa Trung
còn có đường lên Động Tối. Ngay trước cửa động, một
chiếc chuông đồng cổ kính với những đường nét chạm
trổ rất tinh xảo. Nhìn ra phía ngoài là cầu Giải Oan. Hầu
hết khách qua đây thường "thỉnh" lên ba tiếng chuông ngân
nga như để "giải oan" cho tâm hồn mình ở nơi cửa Phật
được thanh thản.
Trong
động có ba pho tượng đá sừng sững uy nghi. Chính giữa là
đức Phật Di đà, bên phải là Vân Thù Bồ Tát, bên trái
là Quan Âm Thị Kính và hình tượng Lão Thọ bằng đá, biểu
tượng cho sự trường tồn bất tử v.v...
Tiếp
đến là chùa Thượng, vừa được sửa lại 1991 với sự
đóng góp tích cực của gia đình cụ Tục, người ở thị
xã Ninh Bình và các phật tử khác. Chùa Thượng có hai miếu
hai bên: bên phải thờ Thổ Địa, bên trái thờ Đức Sơn
Trần. Cạnh chùa có một bể nước gọi là "bể nước Cam
Lô" của Phật Bà Quan Âm. Phía trước là cánh đồng Ngũ Môn.
Đứng trên chùa Thượng có thể phóng tầm mắt bao quát được
toàn bộ cảnh đẹp của chùa Bích Động, không những đẹp
về phong cảnh duyên dáng hữu tình, về nghệ thuật văn hóa-
kiến trúc, mà nơi đây còn mang ý nghĩa là một di tích lịch
sử của tich Ninh Bình.
Theo
truyền thuyết địa phương, vào 1428 dưới triều Lê Thái
Tổ có hai vị hòa thượng, vì lòng mộ đạo đã kết nghĩa
huynh đệ rồi rũ nhau đi tìm cảnh lập chùa thờ Phật. Hai
vị này đã đi nhiều nơi, nhưng khi đến nơi đây thấy phong
cảnh hữu tình kỳ thú, trên non dưới nước, liền quyết
định lập chùa thờ Phật thành ba khu vực- Đó là chùa Hạ,
chùa Trung và chùa Thượng như ngày nay. Đến đời Lê Cảnh
Hưng là một ông vua thích đi tuần du thiên hạ, khi đến nơi
đây thấy cảnh quan quá nên thơ nên đã ngẫu hứng vịnh
bốn câu thơ:
Núi bốn chung quanh nước bốn mùa
Thuyền nan nhè nhẹ mái chèo đua
Xôn xao sóng vỗ xung quanh động
Mờ mịt mây tuôn khắp cảnh Chùa
Và
đã đề tặng cho cảnh đẹp nơi đây năm chữ: "NAM THIÊN
đệ nhị động"- có nghĩa là chùa Bích Động đẹp đứng
thứ hai trời Nam- chỉ sau chùa Hương Tích ở Hà Tây.
Chùa
Bích Động chỉ cách động Tam Cốc khoảng 2 km và đều nằm
trên địa phận của xã Ninh Hải, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh
Bình, là một quần thể kiến trúc đậm nét thiên nhiên, phong
cảnh hữu tình, chùa chiền mang nhiều dấu ấn của nền văn
hóa dân tộc... đã và đang thu hút ngày càng nhiều khách du
lịch trong và ngoài nước đến đây chiêm ngưỡng.