THƯ VIỆN HOA SEN
[Search][English][Mirrorsite]
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Phật Pháp Index Tác-Giả

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

c
Những Ngôi Chùa Việt Nam
TỈNH LÂM ĐỒNG

THIỀN VIỆN TRÚC LÂM

Trang 1
Trang 2
Trang 3
CHỐN THIỀN TĨNH LẶNG GIỮA LÒNG THÀNH PHỐ MỘNG MƠ 
[21.07.2006 21:42]

Đến Đà Lạt du khách sẽ được đắm mình trong khung cảnh thiên nhiên, hòa mình với mây trời, sông núi ở Thung Lũng Tình Yêu, Hồ Than Thở, trải nghiệm dấu lặng của thời gian khi độc hành trên những con đường dẫn đến dinh thự của vua Bảo Đại ngày nào, là cảm giác lâng lâng khi ngắm cảnh đẹp về chiều từ đỉnh Lang Biang… và có lẽ du khách sẽ không thể không đến với Thiền Viện Trúc Lâm - chốn Phật môn trong lòng thành phố.

Thiền viện Trúc Lâm do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ phác họa tổng thể kiến trúc. Sau đó Viện Thiết kế và Quy hoạch tỉnh Lâm Đồng đã hoàn chỉnh đồ án với sự góp ý của hòa thượng Thích Thanh Từ - Viện trưởng Thiền viện Trúc Lâm.

Kiến trúc cổ kính, xanh mát này tọa lạc trên núi Phụng Hoàng, cạnh Hồ Tuyền Lâm, với diện tích lên đến 23,2ha - khởi lập vào năm 1993 và hoàn thành 1 năm sau đó - trong đó chỉ có 2 ha là có các công trình kiến trúc xây dựng, phần còn lại là cảnh sắc thiên nhiên. Thiền viện Trúc Lâm có quy mô lớn và đẹp nhất của nước ta.

Tại thiền viện có hàng trăm tín đồ từ mọi miền đất nước đến đây nghiên cứu và học tập. Họ ngày đêm tu luyện để chấn hưng một nền đạo đức luân lý theo đúng tôn chỉ của dòng Thiền Trúc Lâm mà vua Trần Nhân Tông đã sáng lập ra cách đây hơn 700 năm.

Từ trung tâm thành phố Đà Lạt, đi xuống đèo Prenn độ hơn 4 km, du khách có thể rẽ phải theo con đường nhựa ngoằn ngoèo ôm sườn núi lên đến đỉnh đồi là sân chùa. Những nét xưa, nay, kim cổ hòa quyện vào nhau, cùng đồng hành trong không khí thiền môn lãng đãng như một chốn thanh tao cho lòng người ấm lại. Cái đẹp của Thiền Viện chính là cảnh quan thiên nhiên thanh thoát với mây trời non nước bao la, với rừng thông reo và một kiến trúc cổ kính.

Ngoài ngôi chánh điện ở vị trí trung tâm, công trình còn có tham vấn đường, lầu chuông và nhà trưng bày bên phải; gác trống, nhà khách tăng, thư viện, thiền thất viện trưởng và thiền đường bên trái.

Để đến được chánh điện du khách có thể theo hai lối: hoặc từ bến đỗ xe theo cổng bên leo lên 61 bậc cấp, hoặc từ hồ Tuyền Lâm leo 222 bậc cấp qua 3 cổng tam quan để vào thẳng sân trước chánh điện. Trong chánh điện, giữa khoảng không gian cao rộng ngập tràn ánh sáng, chỉ tôn trí một pho tượng Đức Bổn Sư cầm hoa sen đưa lên - đây là hình ảnh của Đức Phật trong Pháp hội Linh Sơn, một ấn tượng về “có mà như không, không mà như có” của đạo thiền.

Bên ngoài thiền viện là toà tháp uy nghiêm, bên trong có chuông lớn cao gần 2m nặng hơn 1 tấn, quanh mặt chuông có khắc bài thơ của Trúc Lâm Đầu Đà, pháp danh của vua Trần Nhân Tông (1258 - 1308) lúc xuất gia đầu Phật, tổ sư của phái Thiền tông Việt Nam. Chánh điện thờ Phật Thích Ca, đường nét pho tượng linh hoạt lạ thường, cảm giác mệt mỏi dường như tan biến khi trước mặt du khách hiện lên toàn cảnh Thiền Viện nằm bên Hồ Tuyền Lâm uốn lượn. Sự gặp gỡ của dòng suối Tía và thượng nguồn sông Đa Tam từ núi Voi đổ về làm cho Thiền Viện thêm phần thanh tịnh, huyền ảo vào những buổi sớm mai, khi những tia nắng đầu ngày lấp loáng hiện ra giữa sương sớm phủ mờ cành thông, ngọn lá.

Đến Thiền Viện Trúc Lâm, du khách sẽ được tắm mình trong không khí thanh tịnh nơi chốn Thiền môn, du khách có thể dạo quanh chùa để chiêm nghiệm lẽ mất còn, được mất. Với những du khách yêu thích cảm giác thám hiểm đã có những con thuyền chở khách dạo chơi trên hồ, vào sâu trong thung lũng để hòa mình với thiên nhiên thưởng thức hương vị của rượu cần, thịt rừng đậm chất núi rừng Tây Nguyên hay chứng kiến buổi chiều tà trong một không gian yên tĩnh.

Đến Đà Lạt, không thể không đến Thiền Viện Trúc Lâm, đến để một lần sống trong không khí thoáng đãng, thanh sạch để từ đó thấy lòng mình lắng đọng lại, thoát khỏi những bộn bề lo toan trong cuộc sống.

(Theo NguoiVienXu)
 



Chánh điện

Cổng Tam Quan trước chánh điện

Gác Chuông

Khu Nội Viện Ni

Nhà hàng chay tại Cable Car Station Trúc Lâm
 
 
 

MỘT NGÀY SỐNG THIỀN Ở THIỀN VIỆN TRÚC LÂM ĐÀ LẠT
Bài: Đức Trần, Ảnh: Trần Trọng Hoàng

Những hồi chuông vang vọng từ Hồng Chung Lâu âm âm dội vào màn sương đêm sánh đặc. Một ngày mới bắt đầu ở Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt bằng hồi chuông khai phiên toạ thiền lúc 3h30 sáng.

Muốn nhắm mắt nhưng vẫn thấy rõ chính mình, muốn đối mặt với bức tường mà thấu triệt cả vũ trụ thì đừng làm du khách.  Trúc Lâm Thiền viện không có bóng du khách mới thật là cõi Thiền. Muốn vậy hãy khoác chiếc áo tràng màu xám của một thiền sinh vào sống đôi ngày trong Thiền viện.

Du khách thường xuyên lui tới chốn này chỉ quanh quẩn ở khu ngoại viện. Hết vào chính điện thắp hương bái Phật, họ lại lũ lượt kéo nhau chụp hình lưu niệm ở tháp chuông Hồng Chung Lâu hay gác trống Đại Cổ Các. Chắc rằng không phải ai cũng mang theo thành tâm trong hành trang. Cái đoạn “Cố tả cố hữu/ A thích thích địa/ Náo quát quát địa/ (“Ngó tả ngó hữu/ Lau chau mồm mép/ Ồn ào náo động) trong bài kệ “Hữu cú vô cú” (Câu có câu không) của vua Trần Nhân Tông - Tổ sư Trúc Lâm Thiền phái - dường như từ tám thế kỷ trước đã tiên đoán sự bùng nổ của dịch vụ du lịch theo tour.

Nội viện Trúc Lâm là một thế giới khác. Khuất sau một rừng thông nhỏ bên trái khu ngoại viện, thế giới của trầm mặc vô ưu bắt đầu từ khu nội viện Tăng, bao trùm khu tịnh thất của Hoà thượng Viện trưởng và trải dài xuống ngọn đồi xa bên dưới của khu nội viện Ni. Tuy cách biệt nhau, hai khu nội viện này đều có chung một kiểu quy hoạch với trung tâm là một Thiền đường là nơi toạ thiền chung. Bao quanh là khu nhà ở (Tăng đường hay Ni đường), nhà ăn (trai đường) và xa hơn là khu thiền thất dành cho các thiền sư và thiền sinh thay phiên nhập thất từ 49 ngày cho đến 3 tháng. 

Qua khỏi khu thiền thất là vườn rau và vườn cây hồng. Trên nền xanh viên mãn của vườn rau và rừng thông, những thân hồng trụi lá, trơ cành trắng ngời lên như một biểu tượng khổ hạnh.

Ngay từ khi khánh thành Trúc Lâm Thiện viện tháng 3/1994, nội viện đã là nơi chuyên tu, “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Với những kẻ tu tập không chuyên như chúng ta, khu nhà khách hai tầng bên phải chính điện là chính chốn nương náu tạm thời để quên lãng ưu phiền tuỵ lục. Gọi là tạm thời, nhưng một khi đã khoác lên người chiếc áo tràng xám là ta đã thấy mình thành một con người khác, sống một cuộc đời khác.

Một ngày đêm sống ở đây được đánh dấu bằng 3 phiên toạ thiền vào lúc 3h30 sáng, 2h30 chiều 7h30 tối. Mỗi phiên kéo dài 2 tiếng đồng hồ. Sau phiên toạ thiền đầu tiên, toàn bộ mọi người tập trung ở khu ngoại viện để quét dọn, làm vệ sinh cảnh quan trước khi khách tham quan bắt đầu viếng chùa. Không kể bữa ăn sáng nhẹ (gọi là “tiểu thực” lúc 6h15 sáng, mọi thiền sinh du ngắn hạn hay chuyên tu đều chỉ ăn mỗi ngày một bữa duy nhất vào buổi trưa. Đừng ngạc nhiên nếu không thấy có bữa ăn chiều trong thời khoá biểu ở đây. Ngoài giờ toạ thiền hay nghỉ ngơi, mọi người sẽ tham gia lao động vào buổi sáng trước bữa ăn trưa và tụng kinh sám hối trước phiên toạ thiền buổi tối.

Cái khoảnh khắc những tia nắng hừng đông đầu tiên xuyên thấu qua Hồng Chung Lâu và Đại Cổ Các, từ từ toả rộng và nhuộm chín Trúc Lâm Thiền Việnt rong một ánh vàng lộng lẫy là phần thưởng chỉ dành cho những ai sống trọn một ngày thiền ở đây.

Những du khách bình thường sẽ chẳng bao giờ chiêm ngưỡng được cảnh tượng kỳ diệu ấy. Mặt hồ Tuyền Lâm dưới chân núi trở thành tấm gương phản chiếu những lớp sương khói chuyển sắc từ tím sang hồng. Đỉnh núi Voi phía chân trời đội lên đầu những vầng mây ngũ sắc rực rỡ và mặt trời vút hiện ra loé sáng..

Tôi đứng trên Hồng Chung Lâu, đọc đi đọc lại bài kệ của Sơ Tổ Trúc Lâm Đại Đầu Đà khắc trên quả chuông đồng:
“Chim nhẩn nha kêu liễu trổ dày,
Thềm hoa chiều rợp bóng mây bay.
Khách vào chẳng hỏi chuyện nhân thế,
Cùng tựa lan can ngắm núi mây.”

Trúc Lâm Đà Lạt chỉ là một trong số 30 thiền viện và Hoà thượng Thích Thanh Từ đã sáng lập từ Bắc chí Nam và cả ở Mỹ, Úc, Pháp, Canada từ năm 1971, nhưng tôi tin rằng chỉ có ở đây mới có cái khoảnh khắc bình minh thoát tục ất. Và cũng là cái khoảnh khắc giác ngộ. Ánh sáng khai mở đầu ngày trên đỉnh núi Phụng Hoàng khiến ai cũng phải bừng tỉnh một tâm thức mới. Tôi cũng nhận ra một điều mới mẻ cho riêng mình: thỉnh thoảng cũng cần sống Thiền một ngày để có sức đương đầu với tục luỵ một đời.
 

Tam quan
Chính điện
Chính điện
Bên trong chính điện
Tượng đức Bản sư Thích Ca Mâu Ni
Tượng Bồ Đề Đạt Ma và Tam Tổ Thiền phái Trúc Lâm, 
di ảnh Cố Hòa thượng Thích Thiện Hoa

Phía sau chính điện

Khu nhà khách và thư viện

Khung cảnh trước sân Thiền viện

Lối lên Thiền viện

Phía trước Thiền viện
Khu nội viện

Hồ Tuyền Lâm - phía trước Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt
Tác giả hình ảnh.


 

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Word Document VNI Times E-mail Sitemap